Dược Điệu Thục Nữ – Chương 1

Chương 1: Xuyên qua

Hồng nhan trong nháy mắt già bất quá như khoảnh khắc phương hoa, cho dù tái thế làm người, vô luận nàng là Nhiếp Mỹ Na, hay là Diệp Vân Thủy, đều chỉ có thể là một mảnh lục bình trôi dạt trong thế gian này…

Nhiếp Mỹ Na chậm rãi mở mắt ra, cái mũi hít thở vài cái lại chợt nghe thấy cả phòng toàn vị thuốc đông y nồng nặc, chỉ mới ngửi thấy đều đã đắng như vậy, nếu là uống đến miệng… Nhiếp Mỹ Na nuốt nuốt nước miếng không muốn nghiên cứu việc này, bởi vì nàng phát giác, căn phòng này không giống như nằm ở bệnh viện, mà là một gian thiện phòng (phòng trong chùa)? Hơn nữa gian thiện phòng này cũng quá xưa cũ, trừ bỏ trên mặt đất hai cái đệm cói ở ngoài chỉ còn có cái giường chính mình đang nằm, trên hương án đặt một pho tượng Quan Âm tọa sen, mà góc tường đang ùng ục nấu thuốc, một nha đầu nhìn chừng mười hai, mười ba tuổi ở một bên dùng một cái quạt hương bồ rách nát chỉ còn vài cái lá quạt.

Nhiếp Mỹ Na có chút kinh ngạc, cổ họng nàng muốn phát ra âm thanh một tí đều không được, nâng tay muốn kêu tiểu nha đầu kia lại đây hỏi một chút, nàng lại càng trừng to mắt! Tay này, tay này là của ta sao? Ngón tay mũm mĩm non mềm, trắng ngần không một vết trầy, tiếp tục nhìn trên người xem, thân thể cũng rụt? Ta rõ ràng một thước sáu lăm (1m65) a! Hiện tại nhìn chỉ được một thước năm (1m5), trời ạ, ta đây là…

Nhiếp Mỹ Na dùng hết khí lực rốt cục “Ah” kêu một tiếng, hù tiểu nha đầu đang nấu thuốc kia ném quạt trong tay hướng phía nàng chạy: “Đại cô nương*, ngươi đã tỉnh chưa? Ngươi làm sao vậy? Ai nha, đừng lại bất tỉnh, mau tỉnh lại!”

*: Nguyên văn trong bảng gốc tác giả dùng “大姑娘” nghĩa là “đại cô nương”, theo thường là dùng “tiểu thư”, bảng gốc tg dùng như vậy nên Grey để nguyên là “cô nương” ko sửa thành “tiểu thư”, có thể giai đoạn lịch sử hoặc sở thích của tg này dùng “cô nương”. Giữ nguyên văn nhé.

Tiếng tiểu nha đầu kêu Nhiếp Mỹ Na hình như càng ngày càng xa, cho đến khi Nhiếp Mỹ Na trong đầu “oanh” lập tức truyền đến vô số tin tức, nàng nghiêng đầu một cái ngất đi!

Chờ đợi Nhiếp Mỹ Na lại khôi phục tri giác là lúc nàng dĩ nhiên hiểu được chính mình xảy ra chuyện gì, cứ việc kiếp trước xem qua rất nhiều tiểu thuyết trọng sinh xuyên qua, phụ thể hoàn hồn, nhưng lần này mời nàng thật thật đụng phải!

Không kịp nghĩ nhiều, nàng chỉ nghe bên tai một giọng nữ sắc bén đang nói chuyện: “Cả ngày làm ra đủ thứ chuyện ngạc nhiên, bất quá là thân thể quá yếu mà thôi còn tưởng rằng ra cái bệnh gì, cô nương nhà ngươi không hiểu chuyện ngay cả ngươi là nha hoàn cũng không có quy củ sao? Hốt ha hốt hoảng chạy về phủ đi cầu cứu, người không biết còn tưởng rằng ta khắt khe, khe khắt đích nữ (trưởng nữ dòng chính), thể diện của ta nếu bị người khác nói, truyền ra Diệp phủ thanh danh của ta còn có hay sao? Đều là nô tài các ngươi này đó trong ngày không thường hảo hảo khuyên nhủ đại cô nương, mới khiến cho nàng chịu trách phạt phần này, ngươi cũng trốn không thoát tội, người đâu, đem cái tiểu đề tử** này ra đánh hai mươi gậy, tiếp tục khấu trừ nàng ba tháng tiền tiêu vặt!”

**蹄子- đề tử: đồ đĩ, từ chửi con gái ngày xưa. Còn có nghĩa là móng giò heo.

Nha đầu vừa nấu thuốc lúc nãy khóc quỳ xuống đất phục lạy, “Phu nhân tha mạng a, phu nhân tha mạng a, nô tì sau này cũng không dám nữa, phu nhân tha mạng…”

“Mẫu thân.” Nhiếp Mỹ Na thở nhẹ một tiếng, tiếng ồn ào trong phòng nhất thời dừng lại, một lát yên lặng, liền có nhiều tiếng bước chân truyền đến, Nhiếp Mỹ Na ngẩng đầu nhìn lại, một phụ nhân xinh đẹp thân áo váy hoa tròn màu xanh, giày vải bồi đỏ thẫm mẫu đơn chừng ba mươi tuổi, khuôn mặt mang một ít giống cảnh xuân ấm áp tươi cười làm cho người ta không khỏi sinh ra thân cận, nếu như Nhiếp Mỹ Na chưa từng nghe qua mấy câu lời nói vừa mới kia có lẽ thực sự sẽ muốn như vậy, nhưng bây giờ nàng lại đè thấp ẩn nhẫn giống nhau lộ ra vài phần tươi cười còn mang theo một tia ủy khuất, “Mẫu thân, đều là ta không tốt, mệt ngài lo lắng.”

Phụ nhân xinh đẹp kia vẫn là mỉm cười đầy mặt đỡ nàng nằm xuống, “Nữ nhi của ta ngoan, ngươi ngoan ngoãn nuôi thân thể, khi nào dưỡng tốt, mẫu thân liền sai người đón ngươi trở về, không cần suy nghĩ nhiều, ngươi là nữ nhi của mẫu thân cũng là cốt nhục trong lòng ta, cho ngươi việc hôn nhân tự nhiên vì đem ngươi được tốt, làm gì làm việc ngốc này? Chẳng lẽ mẫu thân còn có thể hại ngươi sao?

Nữ nhân này tiếng cười như gió nhẹ thổi qua phong linh êm tai tuyệt vời, nhưng Nhiếp Mỹ Na thật sự là không đề dậy nổi hứng thú thưởng thức, “Mẫu thân, lần này bỏ qua cho Xuân Nguyệt đi, nàng mấy ngày nay chăm sóc ta cũng bỏ không ít tâm tư.”

Phu nhân trước mặt sắc mặt hiện lên một tia sắc bén, ngữ khí nói chuyện cũng nhiều vài phần không khách khí, “Nha đầu Xuân Nguyệt chết tiệt kia hầu hạ tốt ngươi đó là nàng làm bổn phận nô tì của nàng, chẳng lẽ còn cần tạ nàng sao? Ngươi như vậy dung túng chẳng phải là phá hủy quy củ?”

“Mẫu thân…” Tiếng nói Nhiếp Mỹ Na thêm vài phần cầu xin, phụ nhân kia lại vẫn không buông tha, “Diệp gia chúng ta vốn là thương nhân, vốn là đê nhân nhất đẳng (không bằng người khác), bất quá cũng là quan thương hai chữ làm cho người ta xem khác đi, nhưng cũng có bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm, nếu là vì một cái hạ nhân phá hư quy củ, chẳng phải là làm cho người ta lấy khuyết điểm nói bậy bạ? Đều là nô tì này dạy ngươi này đó phải không? Ta há có thể tha cho nàng? Tiếp tục vả mồm tiểu đề tử này cho ta!” Cuối cùng này một câu tự nhiên là đối với bên ngoài nói.

Nhiếp Mỹ Na xem ánh mắt sắc bén của nàng kia cũng không dám nói thêm nữa, lấy thể diện trong phủ chụp mũ, nàng thế nào còn dám lắm miệng, chỉ sợ nàng nói nữa, Xuân Nguyệt mạng nhỏ cũng sẽ không có, Nhiếp Mỹ Na chỉ có thể nghe ngoài cửa tiếng kêu rên thê thảm của Xuân Nguyệt, làm trong lòng nàng như bị ai nhéo.

Phụ nhân này thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch, trên mặt nặn ra vài ý cười, “Ta biết trong lòng ngươi hận ta đây giống như không cho ngươi mặt mũi, nhưng ta không thể lấy mặt ngươi dồn chung với thể diện của Diệp phủ mà không để ý, nô tì chính là nô tì, ngươi làm chủ tử phải có chủ ý, phải có tâm, đoạn không thể để cho các nàng kiêu ngạo làm bộ làm tịch, nếu không phá hủy quy củ xảy ra chuyện ta có thể chứa ngươi, nhưng bà nội ngươi cùng phụ thân ngươi chính là không thể dung, ngươi cho ta hảo hảo nghỉ ngơi, hôn sự phụ thân ngươi đã định ở tháng hai đầu năm sau, lần này không cho phép ngươi làm tiếp việc ngốc bất hiếu kia, ngươi không vì mình muốn, cũng phải muốn thể diện cho phụ thân ngươi cùng toàn bộ thể diện của Diệp phủ, biết chưa?”

Nhiếp Mỹ Na chịu đựng cơn giận trong bụng trả lời một câu, “Nữ nhi không dám có nửa phần hận ý, tự biết mẫu thân đây là tốt với ta.”

Phụ nhân kia tựa hồ thỏa mãn cười, lại vỗ vỗ tay nàng liền xoay người rời đi, tiếng la khóc ngoài phòng không ngừng, chính là Xuân Nguyệt lĩnh hai mươi gậy tiếp theo bị vả miệng, chờ đợi một đám ồn ào tiếng người rời khỏi, Nhiếp Mỹ Na mới dám đứng dậy ra khỏi phòng, trên mặt đất lạnh như băng bàn đá nằm úp sấp đúng là nha đầu Xuân Nguyệt, trên cái mông máu loãng thấm ra, nhiễm ướt cái quần xanh vải bố của nàng dơ dáy bẩn thỉu không chịu nổi, khuôn mặt non nớt nhỏ nhắn của tiểu nha đầu kia bị đánh sưng đỏ ngoài miệng lại càng máu me nhầy nhụa một mảnh sớm hòa với nước mắt, tóc cũng loạn rủ đến một bên, trong cổ họng còn đang nghẹn ngào nức nở, Nhiếp Mỹ Na bước nhanh qua đem nàng nâng dậy, Xuân Nguyệt trong mắt đều là kinh hoảng, “Đại cô nương làm sao lại ra đây? Mau trở về cẩn thận gió thổi!”

Nhiếp Mỹ Na trong lòng rất khó chịu, nàng không nghĩ tới nha đầu kia bởi vì chính mình đã bị đánh trước tiên lại suy nghĩ xem mình có bị gió thổi, chủ tớ hai người cùng ôm nhau vào phòng, Nhiếp Mỹ Na tự mình bưng tới nước cầm khăn lau mặt cho nàng, lại xuất ra thuốc trị thương, làm cho Xuân Nguyệt nằm sấp xuống, Xuân Nguyệt mới đầu không chịu, “Nào có đại cô nương hầu hạ nô tì, không nên không nên.”

“Ta chỉ có ngươi sống dựa vào nhau, còn nói cái gì ai hầu hạ ai, ngươi không nhanh chóng tốt lên ta nhưng làm sao bây giờ…” Nhiếp Mỹ Na cố ý quệt quệt khóe mắt, Xuân Nguyệt lập tức xua tay ngoan ngoãn nằm xuống, mặc cho Nhiếp Mỹ Na bôi thuốc, làm cho cô nương rơi lệ chính là tội của nàng a!

Nhiếp Mỹ Na một bên đắp thuốc cho Xuân Nguyệt, một bên nghĩ tới thân thế của thân thể này, khóe miệng tự giác giơ lên một nét cười khổ thoáng qua, sự chua xót này không thể nói ra, cũng không dám nói ra, chỉ có chính nàng có thể chậm rãi nhai nuốt lấy cả trí nhớ của cả hai người…

Nhiếp Mỹ Na kiếp trước là sinh viên đại học chuyên ngành dược học, chết do vụ cướp ngân hàng, cho tới bây giờ, ánh mắt sát ý đằng đằng của tên cướp bắn chết nàng còn thực mới mẻ, nhớ lại vẫn là kinh hồn táng đảm, nói trắng ra là nàng chết vô cùng oan uổng, bất quá là rút tiền mà thôi, kết quả gặp được cướp bị giết.

Mà nàng cả đời này nên kêu là Diệp Vân Thủy, là người thủ đô Niết Lương nước Đại Nguyệt, phụ thân Diệp Trọng Thiên, mẹ cả Diệp Trương thị, Diệp gia năm đời làm nghề y chế dược, đời thứ tư bắt đầu phục vụ trong cung, Diệp Trọng Thiên bản thân vốn là thái y viện y chính*** (một chức quan y), cũng là cùng lương (lương thực) thương Tô Gia, diêm (muối) thương Đổng gia, trà thương Đổng gia, trù (lụa) thương Phong gia, châu báu thương Trần gia, đồng xưng lục đại hoàng thương, ở Niết Lương là những người thật có thể diện.

*** 太医院医正: thái y viện y chính, từ “y chính- 医正” search nát baike ko ra, nghĩa từ “chính” là chính giữa, chính trực… Grey ko rõ có phải nghĩa là đứng đầu thái y viện hay ko, search trên baike qua mấy vòng thì chỉ nói đây là một chức quan y làm việc bào chế thuốc thô sử này nọ từ sau năm 1112 gọi là “y chính” thôi. ToT

Diệp Vân Thủy là Diệp gia trưởng đích nữ, năm nay mười lăm tuổi, mẹ đẻ Diệp Trần thị xuất thân từ châu báu thương Trần gia, lúc Diệp Vân Thủy sinh ra một năm sau bởi vì bệnh mất, hiện tại mẹ cả Diệp Trương thị chính là làm vợ kế, sinh được ba nam một nữ, đại công tử Diệp Tiêu Phi năm nay mười ba tuổi, nhị công tử cùng tam công tử Diệp Tiêu Khanh, Diệp Tiêu Bằng là đôi song sinh, đều mười tuổi, thuở nhỏ học y, Diệp Tiêu Phi đã ở y quán phục vụ nhiều năm, chỉ chờ tìm cái ân điển tiến thái y viện; Nhị cô nương Diệp Thiến so với Diệp Vân Thủy nhỏ hơn một tuổi, năm nay mười bốn, chưa đính hôn, mặt khác ba vị di nương đều không có con, không đề cập tới cũng thế.

Diệp Trương thị chính là con gái út của Lại bộ thượng khanh Trương Thương Đức đương nhiệm, tuy là thứ nữ (con của thiếp) lại cực được sủng ái, có lẽ là cháu họ của đại thần Hoàng Sùng phủ nội vụ, Diệp Trọng Thiên sở dĩ cưới Diệp Trương thị trừ bỏ nàng tuổi trẻ mỹ mạo ở ngoài càng nhiều là nhìn trúng thế lực trong nhà, mà Diệp Trọng Thiên bản thân năm nay cũng chỉ mới ba mươi ba tuổi, thành thục tuấn lãng, phong độ nhẹ nhàng, Diệp Trương thị liếc mắt một cái nhìn trúng, liền đồng ý làm vợ kế của hắn, thuở nhỏ trong nhà là hòn ngọc quý trên tay, làm vợ kế trong lòng nàng thủy chung là một cái gai, cái gai đâm này chính là Diệp Vân Thủy.

Chỉ cần Diệp Trương thị nhìn đến Diệp Vân Thủy liền nhớ đến thân phận mình là một vợ kế phu nhân, thiết kế vài lần đều không thể làm cho Diệp Vân Thủy hồng nhan mất sớm, hơn nữa Diệp Trọng Thiên đối với nữ nhi lãnh đạm, nhưng cũng đã cảnh cáo Diệp Trương thị không được tiếp tục gây chuyện thị phi, dù sao nhà ông bà ngoại Diệp Vân Thủy là châu báu thương Trần gia, tuy rằng bởi vì Diệp Trần thị mất, Trần gia tức giận cùng Diệp gia chặt đứt quan hệ, nhưng Diệp Trọng Thiên cũng cố lấy mặt mũi, cho nên Diệp Trương thị sửa lại ý tưởng, muốn sớm đem Diệp Vân Thủy tống cổ ra ngoài.

Diệp Vân Thủy chết bởi vì mẹ cả Diệp Trương thị bức bách gả nàng cho cháu của mình là Trương Hồng làm tiểu thiếp, Trương Hồng chính là Trương Thương Đức nhị công tử, là một kẻ tính khí ngang ngược, lại cả ngày chơi bời lêu lỏng không làm việc đàng hoàng, Diệp Vân Thủy không chịu nhục liền thắt cổ tự sát, may mắn bị người phát hiện giải cứu xuống, Diệp Trương thị giận dữ liền tốn vào trong miếu chép kinh thư, nhưng mà Diệp Vân Thủy đã quyết định đi, tuyệt thực mấy ngày rốt cuộc hồng nhan mất đi, mà Nhiếp Mỹ Na lại hi lý hồ đồ hoàn hồn đến trên người Diệp Vân Thủy, liền có hôm nay một màn kia.

Diệp Vân Thủy cười khổ, nước Đại Nguyệt này tuy rằng không giống với triều đại trong lịch sử Trung Quốc, bất quá đối với nữ nhân hà khắc cùng quy củ rườm rà kia lại cùng Minh Thanh không có bất kỳ bất đồng, người chết là việc nhỏ khí tiết mới là chuyện lớn, xem ra chính mình một lần nữa đạt được thân phận này cũng không tốt đẹp trôi qua.

Nhiếp Mỹ Na đời trước là cô nhi, ở cô nhi viện lớn lên, mà đời này tuy rằng cha mẹ còn tại lại như không có, chẳng lẽ hai kiếp làm người vẫn như cũ cô độc một mình? Mắt thấy chính mình mới mười lăm tuổi còn chưa trưởng thành lại có thể làm sao? Cùng cuộc sống đấu tranh? Hay nhìn nước chảy bèo trôi? Hoặc là nghe lời Diệp Trương thị gả cho kẻ phong lưu thành tánh cả ngày ăn ngủ ở xóm làng chơi làm vợ bé, vui mừng vài năm liền coi như trở thành góa phụ chờ chết?

Hồng nhan trong nháy mắt già bất quá như khoảnh khắc phương hoa (pháo hoa), cho dù tái thế làm người, vô luận nàng là Nhiếp Mỹ Na, hay là Diệp Vân Thủy, đều chỉ có thể là một mảnh lục bình trôi dạt trong thế gian này…

~ Hết chương 1 ~

Híc, đã dài rồi từ ngữ còn khó edit hơn TĐDN nữa, toàn từ cổ, 2 tiếng mới được 1 chương. Oải quá ah~

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s