Dược Điệu Thục Nữ – Chương 3

Chương 3: Đêm trước ngày mồng tám tháng chạp*

Diệp Vân Thủy chỉ cảm thấy trên mặt lạnh lẽo, chẳng biết lúc nào rớt nước mắt, chẳng lẽ bởi vì nàng rối cuộc cần đối mặt sinh sống với thế giới này sao? Ngày mai là ngày mồng tám tháng chạp, cũng là ngày nàng trở về phủ, cũng là cách ngày nàng lấy chồng càng ngày càng gần!

Diệp Vân Thủy oán thầm rất nhiều, Triệu đại phu kia đem phương thuốc viết xong, đang muốn chuyển mình đưa cho gã sai vặt lại bị Diệp Vân Thủy cầm đi, “Triệu đại phu đừng vội, trung y bác đại tinh thâm, ta đây hàng năm là cái ấm sắc thuốc thật sinh ra vài phần nghiên cứu, không dám như Triệu đại phu đây bàn tay vàng, ít nhất ngẫu nhiên cứu cái bệnh vặt cũng là may mắn!”

Triệu đại phu không tốt cứng rắn đoạt, chỉ có thể mặc cho Diệp Vân Thủy xem phương thuốc, cứ việc Vân Thủy là Diệp Trọng Thiên đích nữ, hắn cũng không cho rằng con bé choai choai này có thể nhìn ra được cái gì, trên mặt lại càng giơ lên thần tình khinh thường, nhìn vào trong mắt Diệp Vân Thủy lão già đáng ghét này chính là cái tham tài, kiếp trước Diệp Vân Thủy chính là học chuyên ngành dược học, cũng không phải là da lông không hiểu, chỉ nhìn một cách đơn thần phương thuốc này thuốc bổ liền giá trị xa xỉ, bất quá này cuối cùng là vô bụng bổ chính mình, Diệp Vân Thủy không có ý kiến gì, nhưng tại sao bỏ thêm không ít phân lượng hoàng liên?

Diệp Vân Thủy là người thông minh, còn là người trải qua hai thế giới, hơi chút tưởng tượng liền có thể suy nghĩ cẩn thận, “Triệu đại phu không mệt là thần y, phương thuốc này khỏi nói là thân thể của ta, chính là bà lão bảy tám mươi tuổi cũng có thể cải lão hoàn đồng, thế nhưng hoàng liên…” Diệp Vân Thủy ý hữu sở chỉ (chỉ rõ trong lời nói) nhìn một chút Triệu Đại Phu, “Có phải hay không hơi nhiều một chút?”

Triệu đại phu trong lòng cả kinh, hắn thật không nghĩ đến Diệp gia cô nương này có thể xem ra phương thuốc của bản thân không ổn thỏa, bất quá nếu là hắn khai ra phương thuốc tự nhiên muốn giữ mặt mũi của mình, dứt khoát một lòng bỏ qua, trên mặt nhiều vài phần bất mãn tàn khốc, “Diệp gia tiểu thư đây là ý gì? Muốn lão phu tại Niết Lương thành lăn lộn hơn nửa đời người, còn không có người nghi ngờ qua phương thuốc của lão phu!”

Diệp Vân Thủy mắt thấy lão thất phu này cùng chính mình chơi cứng rắn, nàng lại càng kiên cường, cầm phương thuốc hướng gã sai vặt trong lòng đánh giá, ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Triệu đại phu lời này nghiêm trọng, ta sợ hoàng liên này cũng vì nó cay đắng, cũng không phải nghi ngờ phương thuốc của ngài, có hoàng liên trong phương thuốc này không uống cũng thế, nếu không uống vào cũng nhổ ra, chẳng phải lãng phí tiền bạc?”

“Ngươi…” Triệu đại phu đột nhiên đứng lên, tay phát run, nha đầu kia trên trên mặt quan minh chính đại nói, nhưng Triệu đại phu vốn chột dạ lại càng cảm thấy được Diệp Vân Thủy lời nói chói tai khó nghe, “Thuốc đắng dã tật, ta xem Diệp gia tiểu thư vẫn là nghe lão phu một câu, miễn cho ngày khác ốm đau thương thân, hối hận không kịp!”

“Ngài nói không sai, nó nếu không chữa bệnh ai thèm ăn mấy thứ này, trong nhà của ta mặc dù không phải như mấy nhà nghèo, nhưng từ nhỏ cũng biết không nên phô trương lãng phí, tiêu xài xa hoa hoang phí, thuốc này uống vào bởi vì hoàng liên cũng nhổ ra, tiếp tục vì vậy mà mệt không muốn ăn, tinh thần không tốt, người biết đến ta rõ ràng đối thuốc đắng kiêng kị, người không biết còn tưởng rằng Triệu đại phu thần y chiêu bài là giả!” Diệp Vân Thủy nói đến nước này, lại càng chưa cho lão già xấu xa này cơ hội nói chuyện, “Khí trời càng lúc càng lạnh, thổi ta cả người rét run, Xuân Nguyệt ngươi đi theo Triệu đại phu lấy thuốc, Triệu đại phu, sắc trời không còn sớm, xin mời ngài!”

Diệp Vân Thủy nói rõ tiễn khách, Triệu đại phu tức giận không lời nào để nói, hắn tự biết đuối lý cũng sợ chuyện này rối rắm lớn, đối thanh danh của hắn có ảnh hưởng, bất quá sống hơn năm mươi tuổi bị một tiểu nha đầu làm cho nghẹn nói không ra lời, thật sự là mất thể diện! Nhưng trong lòng âm thầm nghĩ: ngươi không cho ta thêm hoàng liên ta liền không thêm? Hừ, phải biết rằng thầy thuốc có thể chữa người, nhưng cũng có thể hại người!

Diệp Vân Thủy mắt nhìn lão già đáng ghét vẻ mặt cổ quái đi ra ngoài, trong lòng cười lạnh, đến lúc hắn ra đến sân vẫn không quên kêu Xuân Nguyệt lại dặn một câu, “Xuân Nguyệt, ngươi xem cho ta, mỗi vị thuốc đều theo phương thuốc nhớ cái thanh thanh bạch bạch, nếu ta ăn ra nửa điểm sai lầm, mạng tiện của ngươi là việc nhỏ, liên lụy Triệu đại phu rớt xuống cái tội mưu hại mạng người, phá hủy Triệu đại phu thanh danh, cả nhà ngươi mạng cũng đền không dậy nổi, có biết chưa?”

Diệp Vân Thủy lời này vừa ra, Triệu đại phu kia một cái lảo đảo xém té ngã, nếu không phải bên cạnh gã sai vặt đỡ được, hắn chắc chắn té như chó úp sấp, lau lau mồ hôi trên trán, dư quang liếc mắt một cái Diệp Vân Thủy vẫn đứng ở cửa, Triệu đại phu gia tăng cước bộ, chính hắn vừa mới sinh ý đồ xấu nha đầu kia liền trở về một câu như thế, chẳng lẽ nàng có thể nhìn thấy lòng người sao?

Có lẽ chột dạ, Triệu đại phu đi vội vội vàng vàng, bình thường một khắc đồng hồ đi đường bây giờ nửa khắc đồng hồ đã đi không thấy ảnh, Diệp Vân Thủy đứng ở cửa sân che miệng cười lạnh, lão già kinh tởm, lão nương tốt xấu kiếp trước chức nghiệp với ngươi coi như là cùng nghề, ngươi có chút điểm lòng dạ méo mó ý xấu đầy mặt còn có thể thoát được qua? Quản ngươi có hay không cái tâm tư kia, nếu là có liền đúng lúc gõ gõ, nếu không có cũng chọc tức ngươi ngã ngửa!

Diệp Vân Thủy trong lòng sớm chắc chắn vị thuốc hoàng liên kia là hắn cố ý ác tâm chính mình bỏ thêm, làm nghề y nếu là hại người là ghê tởm nhất, nàng không phải người ngoan độc, lại cũng không muốn bị người làm giống như kẻ ngu trêu đùa, ông trời nếu cấp nhiều một mạng, tốt tốt quý trọng còn không kịp đâu, có thể nào cho các ngươi lãng phí?

Liền hướng đến tấm lưng kia hứ vài tiếng, Diệp Vân Thủy dạo bước trở về phòng tiếp tục chép kinh tiếp.

Đảo mắt đã vào đông nhiều ngày, hôm kia hạ một hồi tuyết không nhỏ, biến nơi nơi trắng như tuyết, tuyết dính vào cây cỏ, gió nhẹ khinh động, bông tuyết bay tán loạn, phất đến trên mặt lạnh lạnh, nhưng không thấy rét lạnh ngược lại là một tư vị khác. Chùa miếu này trong đình các vốn lộ ra yên lặng, khóa lại một mảnh màu trắng bên trong tăng thêm vài phần yên tĩnh tường hòa.

Diệp Vân Thủy kiếp trước là người phương bắc, thuở nhỏ liền thích tuyết, bây giờ tuyết ào ào hạ xuống, thật dẫn trong nội tâm nàng một mảnh ấm áp, giống như tuyết là thân nhân duy nhất của nàng, làm cho nàng cảm thấy mình không còn cô độc một mình ở dị giới, trái lại quên thân phận bây giờ của mình, nhìn thấy một mảnh màu trắng kia, nàng quên hết tất cả, chân trần liền chạy tới sân, tại một tầng tuyết thật dày lưu lại dấu chân chính mình, hù Xuân Nguyệt vội vàng lấy giày cùng áo choàng lông tới cho nàng phủ lên, “Đại cô nương, nhưng dọa chết người, bị đông lạnh sinh bệnh làm sao bây giờ! Ta từ nay trở đi thật không muốn hồi phủ!”

“Ngươi là cô gái nhỏ đừng nói chuyện như bà già, chẳng lẽ ngươi không thích tuyết sao?” Diệp Vân Thủy ngồi ở trong đống tuyết căn bản không cảm thấy lạnh, ngược lại trong lòng ấm áp như lửa, trong sân lại càng vang lên một chuỗi tiếng cười như chuông đồng của nàng, tại nơi thời đại nàng không biết này sống hơn hai tháng, hết thảy đều là xa lạ, chỉ có tuyết này là nàng thật quen thuộc…

Khoác áo choàng lông, Diệp Vân Thủy ngửa mặt nằm ở trên mặt tuyết, quay mắt nhìn về thiên không xanh thẳm, miệng ha lên nhiệt khí, loại cảm giác này thật lâu thật lâu không có thể nghiệm qua, nàng bỗng nhiên cảm giác mình về tới kiếp trước, mới trước đây, cái sân nhỏ kia tưới lên nước đông lạnh thành băng, dùng lá sắt trói thành lưỡi trượt băng liền tại nơi mặt băng trơn chơi vui vẻ, chơi đến khi chân nổi lên một chuỗi bọt nước… Cứ việc đau, nhưng có lẽ đó cũng là ký ức đẹp nhất nàng nhớ lại…

Diệp Vân Thủy chỉ cảm thấy trên mặt lạnh lẽo, chẳng biết lúc nào rớt nước mắt, chẳng lẽ bởi vì nàng rối cuộc cần đối mặt sinh sống với thế giới này sao? Ngày mai là ngày mồng tám tháng chạp, cũng là ngày nàng trở về phủ, cũng là cách ngày nàng lấy chồng càng ngày càng gần!

Xuân Nguyệt ở một bên thật cẩn thận hầu hạ, vẻ mặt lo lắng nhìn Diệp Vân Thủy, sợ đại cô nương này có một chút không thoải mái.

“Đừng nhìn, ta không sao, ta trở về phòng đi.” Diệp Vân Thủy đứng lên, nắm thật chặt trên người áo lông, vốn muốn vào nhà lại chợt nghe được bên ngoài một trận động tĩnh!

“A!” Xuân Nguyệt hét thảm một tiếng, Diệp Vân Thủy vội vàng chạy qua, chau mày, trên mặt tuyết trắng tinh kia chẳng biết lúc nào lọt một chuỗi máu dấu chân, thật là chói mắt! Diệp Vân Thủy vỗ đầu Xuân Nguyệt, tiểu nha đầu này bị hù mặt trắng bệch, run rẩy tránh ở sau Diệp Vân Thủy, “Đại cô nương, mau… Mau trốn đi!”

“Ngươi đừng sợ, ta qua đi xem!” Diệp Vân Thủy rút ra tay của mình bị Xuân Nguyệt bắt lấy, “Đừng, đừng đi, nguy hiểm! Vẫn là ta đi!”

“Được rồi đi, nhìn ngươi lá gan con thỏ, một bên chờ ta!” Diệp Vân Thủy bất chấp Xuân Nguyệt dây dưa, vứt nàng sang một bên một mình hướng phương hướng rừng cây đi đến.

Sân nhà Diệp Vân Thủy tại chùa miếu này thật hẻo lánh, mà sân sau là một rừng cây, là người? Hay là dã thú? Diệp Vân Thủy đi đến nửa đường nhặt được một cây côn mịn dài cỡ cánh tay nắm chặt trong tay, không phải nàng gan lớn, mà là đối mặt với nguy hiểm tránh né cũng không được!

Đi được chừng năm trăm thước, Diệp Vân Thủy theo dấu chân máu rốt cuộc tìm được người khởi xướng, là một người, Diệp Vân Thủy chậm rãi tới gần, đứng cách người nọ cách khoảng trăm mét hô: “Chết hay chưa?”

Người nọ bỗng hơi hơi nhúc nhích, Diệp Vân Thủy một bên cho mình thêm can đảm, một bên đi lên phía trước, rốt cuộc đi đến bên người người nọ, là một cẩm y hoa phục thanh niên, Diệp Vân Thủy dùng cây côn trong tay thọt, người nọ mãnh liệt quay đầu lại, hù Diệp Vân Thủy hét thảm một tiếng!

Ánh mắt của người này thật là đáng sợ!

Diệp Vân Thủy đặt mông ngồi dưới đất dùng sức vỗ ngực, trên mặt một mảnh tái nhợt, trong đầu đều là hình ảnh người kia vừa ngoái đầu nhìn lại, lông mày như ưng, mũi cao, môi mỏng, hé ra gương mặt thật tuấn lãng, nhưng lại có một đôi tròng mắt tàn nhẫn như vậy, cho nàng cảm giác mình giống như con mồi bị mãnh thú nhìn chòng chọc! Một đôi mắt tràn ngập sát khí, đúng! Chính là sát khí! Diệp Vân Thủy chợt nhớ tới ánh mắt người này thật giống tên cướp bắn chết mình lúc trước thật hung ác! Ánh mắt có thể làm cho người ta phát ra run rẩy, thanh niên áo gấm quần hoa này rốt cuộc là loại người nào?

~ Hết chương 3 ~

Chú:

*: Ngày lễ mồng tám tháng chạp (08/12) còn gọi là ngày “tịch bát” đây là ngày lễ ăn cháo mồng tám tháng chạp. Là ngày lễ truyền thống có lịch sử lâu đời của TQ, vào ngày này mọi người trong gia đình ăn cháo mồng tám tháng chạp, như một loại chúc mừng mùa thu hoạch, cầu chúc năm sau thu hoạch mùa màng tốt đẹp. Ngày lễ này có tương quan sâu xa với Phật giáo, vào ngày này các tín đồ Phật giáo vừa niệm kinh vừa ăn cháo. Món cháo theo tiêu chí thu hoạch mùa màng nên bao gồm rất nhiều nông sản như các loại ngũ cốc, trái cây khô, thịt cá…

Cháo Tịch Bát

Các nguyên liệu và thành phẩm >__<

Bye~

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s