Hoa Tư Dẫn – Đường Thất Công Tử

3b2db50e7bec54e77b69229bb9389b504ec26abb

Bộ truyện này đã đọc lâu rồi, cũng không định viết cảm nhận gì cả, song hôm nay ngồi update list truyện đến truyện này nên cảm xúc dâng trào viết lảm nhảm, đây chỉ là cảm nhận sau khi đọc truyện mà thôi, không phải review.

Đây là một bộ của chị 7, mua vì đã bị chị 7 chinh phục qua “Tam sinh tam thế” nên không hề xem trước nội dung cũng như nhận xét của mọi người, cái tên tác giả nói lên tất cả ah~. Thật ra đọc bộ này thì hay đó nhưng nói làm sao đây, có vẻ tôi không thích 3 câu truyện nhỏ trong này, các mối tình của Tống Ngưng, Oanh Ca, Khanh Tửu Tửu. Trong đó tôi khắc khoải câu chuyện của Tống Ngưng nhất.

Tống Ngưng chưa một giây một phút nào được hạnh phúc, được sống trong tình yêu, nói chung cũng vì cô ấy quá cố chấp và mạnh mẽ, ty mà cứ để hiểu lầm và chứng tỏ ta đây không chịu khuất phục thì rất khó được hạnh phúc. Duy nhất câu chuyện của Tống Ngưng làm cho tôi rớt xíu nước mắt vì… tức. Nếu Tống Ngưng không càng lúc càng gây hiểu lầm với Thẩm Ngạn thì có lẽ sẽ khác, nếu cô ấy không đem hắn ta trở thành tượng đài để tôn thờ thì đã khác, nếu cô ấy đến đúng lúc thì đã khác hơn nữa. Chi tiết cuối cùng về kết cục của Thẩm Ngạn làm tôi bật cười, làm sao được vậy? Tôi nghĩ Tống Ngưng không cần chút tự trách và thương xót đó của hắn, dù sao trong giấc mộng nghìn thu cô ấy đã trọn vẹn rồi. Vì sao câu chuyện này làm tôi khắc khoải nhưng tôi lại không nói nhiều về nó, có lẽ đơn giản vì tôi thấy được mình trong đó nên không thể truyền tải được bản thân mình… Một chút giống nào đó thôi nhưng cũng làm tôi mệt mỏi.

Hai câu chuyện còn lại dù cũng ngược te tua nhưng họ đều từng có hạnh phúc, Oanh Ca là hạnh phúc nhất vì được Dung Viên yêu, được sống vài năm viên mãn, cho dù có ra sao thì giữa hai người cũng có tình yêu trọn vẹn – chết cùng một huyệt. Về vai trò của Dung Tầm và Cẩm Tước giống như một đoạn nhạc đệm để hai người kia đến được với nhau, ty của Dung Tầm ích kỷ cho bản thân, ty của Cẩm Tước là kiểu nv nữ phụ ngàn năm trong ngôn tình – ích kỷ cho bản thân mình. Mà kiểu nv Cẩm Tước là kiểu tính cách nửa vời, qua chi tiết mời A Phất tới cho vô mộng giết Dung Tầm là hiểu nàng này “Vừa yêu vừa hận” kiểu não tàn, muốn được thanh thản vì tình yêu mang đầy tội lỗi với chị gái, nhưng cũng không dứt được thứ trái cấm ngọt ngào đó. Từ đầu đến cuối Oanh Ca luôn là kiểu nhân vật bị động, bị sắp xếp, từ Dung Tầm sắp xếp cho đến Dung Viên cũng sắp xếp cô ấy. Chỉ là một kẻ sắp xếp vì để cô ấy đau khổ, 1 người sắp xếp vì để cô ấy được hạnh phúc. Cho dù thế nào thì Dung Viên cũng sai rồi, nếu chàng để Oanh Ca được sống được ở bên cạnh chàng đến phút cuối của cuộc đời chàng thì nàng sẽ hạnh phúc biết mấy. Oanh Ca cuộc đời này hoàn toàn chỉ có một lần lựa chọn, lựa chọn vào cung để “trả ơn” lần cuối. Có lẽ những người yêu nhau mà không “bá đạo” thường như thế. Các nam chính “bá đạo” cho dù biết mình sắp ngủm cũng ráng tìm mọi cách giữ nữ chính bên mình, trừ khi trước đó “ngược” nữ chính dữ quá mới tha cho con đường sống, mà nữ chính tới lúc đó toàn muốn chết chung =))

“Chiếc vòng này là của cô nương?”
– Công Nghi Phỉ –

Tôi không cảm được câu chuyện về Khanh Tửu Tửu, cũng không cảm được chi tiết A Phất khóc cho câu chuyện này, chắc A Phất rớt nước mắt vì Công Nghi Phỉ, ngay cả A Phất còn phải thốt lên: “Rốt cuộc cô yêu anh ta như thế nào?”,  nói thế nào đây, chắc là “Tự làm tự chịu”, tóm lại câu chuyện này giữa hai nhân vật giống như luôn hơn thua nhau, luôn “thiết kế” nhau thế nào ấy, biết là có khúc mắc chỗ “Chị – em” nhưng… Hối tiếc? Tôi thấy dùng từ “Hối tiếc” cho 2 nv trong này cũng không đáng, bọn họ toàn tự làm tự chịu, một người đáng lẽ có thể ngăn chặn nhưng muốn thuận theo nên không ngăn, một kẻ chẳng hiểu là yêu hay là hận, hay vì cái gì mà khăng khăng một mực làm tổn hại lợi dụng người yêu mình, thật ghê tởm hành động mà Khanh Tửu Tửu làm, cô ấy trả thù nên lợi dụng tình yêu của người cô ấy xem là em trai ruột, nhưng trên thực tế cô ấy chẳng hiểu cô ấy đang làm gì luôn, đến cùng là vì muốn hủy gia tộc để trả thù hay vì muốn giúp Công Nghi Phỉ chuyển giao quyền lực??? Vì chấp niệm nên không sống cho tốt lúc được sống, lúc sắp chết mới dùng công nghệ đúc kiếm của cái gia tộc mà cô ta thù hận (?) để đổi lấy sự hồi sinh để báo đáp để chuộc tội. Vì sự chấp niệm của mình nên cuối cùng khi được hồi sinh cũng chết tan xác mà không thể làm gì được, đổi lại một cái mạng cho một kẻ đã sống không bằng chết vì mình. Nhiều lúc tự nhiên cảm thấy nv Khanh Tửu Tửu là kiểu người tự cho mình thông minh, cho mình cái quyền mặc kệ cảm giác của người khác, cho mình cái quyền đương nhiên phụ bạc người khác. Công Nghi Phỉ là nhân vật đáng thương nhất, cả cuộc đời anh ta rốt cuộc chẳng hiểu được cô gái mình yêu đến chết có yêu mình không, xem mình là đệ đệ hay đàn ông? Bây giờ sống cũng dở dở ương ương nốt, chỉ có hai con đường, một là kiếm một liều thiên nhật vong uống làm lại cuộc đời, hai là chết luôn. Mà có lẽ theo chiều hướng truyện thì sẽ ôm cái tượng gỗ sống trong quá khứ bi thương đến chết…

Aizzz!!! Thật chẳng biết nói làm sao nữa, thôi không nói được, không cảm được thì không thể phân tích cái “Cảm” ra đây được. Tuy nhiên những chi tiết trong câu chuyện này rất đắt giá, như cảnh gặp nhau kinh điển, chiếc vòng kinh điển, cảnh cuối rất kinh điển, đắt giá chỉ sau hai nv chính của Hoa Tư Dẫn.

À, còn cặp đời trước cha mẹ của Mộ Ngôn không bàn đến, không có chút cảm giác. Chỉ tâm đắc câu nói của Mộ Dung An làm tiền đề đẩy mạnh sự chung tình của Mộ Ngôn sau này – “Cuối cùng chàng cũng yêu ta, ta không thua ai, chỉ thua vương vị của chàng…”

Anw, đến hai nhân vật chính của chúng ta. Nữ chính của chị Bảy luôn tửng như nhau, từ Thiển Thiển đến A Phất, tôi thích :”>, cuộc đời “chết như là sống” của A Phất mang màu sắc rất đẹp, màu sắc không nhuốm hồng trần, lúc đọc truyện luôn có cảm giác A Phất trôi bồng bềnh như một loại khí giữa nhân gian ấy, rất “phiêu”. Đến khi gặp lại Mộ Ngôn lại như kẹo đường, rất ngọt, rất đẹp, hầu như chị Bảy thêm mấy đoạn truyện ngược của nhân vật phụ vô để trung hòa độ ngọt, độ sủng, độ đáng yêu của hai nhân vật chính, nếu không chắc kiến bu đầy quyển truyện quá haha.

Mộ Ngôn sủng A Phất có thể nói là tuyệt đối, vô đối, ty của Mộ Ngôn không được miêu tả rõ lắm, ko biết chàng yêu nàng từ bg, không biết chàng biết nàng là Diệp Trăn từ bg, hành tung của Mộ Ngôn mang màu sắc bí ẩn (cũng đúng vì chuyện kể ở ngôi thứ nhất), nhân vật Dạ Hoa và nhân vật Mộ Ngôn khá giống nhau, vì phát triển tình cảm giữa hai người đều bị lược bớt. Nhưng không sao, có lẽ vì ngay từ đầu đã có động tác sủng rồi nên ko bị cụt cụt, cũng không gây cảm giác yêu vội vã. Kiểu nhân vật Mộ Ngôn vì yêu bỏ giang sơn, cho dù tài hùng trí lược đến cuối đời cũng là truyền ngôi cho cháu trai rồi đi theo A Phất. 15 năm A Phất sống từ tuổi thọ được chia từ chàng, có lẽ là 15 năm ý nghĩa và hạnh phúc nhất cuộc đời họ. Mộ Ngôn gián tiếp làm A Phất chết 1 lần, trực tiếp làm A Phất suýt chết thêm một lần, cả hai lần cái sự dằn vặt đó A Phất không nhận, Mộ Ngôn chưa chắc đã quên… Dù sao cũng là hạnh phúc, sống ít hay sống lâu thì lúc còn đang sống vẫn là hạnh phúc nhất. Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có giây phút vĩnh cửu của tình yêu mà, đúng không?

“Nếu ta chết, có phải chàng cũng không sống nổi, cũng muốn đi theo ta?”.

“Nếu thích ta, nàng hãy sống tiếp, ở bên ta suốt đời suốt kiếp”.

“Nhưng nếu không có ta, nàng sợ thì sao? Nếu không muốn cùng ta ở cõi trần, hãy để ta đi cùng nàng, có được không?”.

 “Nhưng ta sợ” – “Không có nàng ta sẽ rất sợ”.

“Nếu quên nàng, người đó chỉ là Tô Dự, không còn là Mộ Ngôn, nếu ta đã không còn là ta nữa, theo nàng ta có hạnh phúc? Nàng có yên tâm?”

Trong truyện có nhiều triết lý nhưng không mang tính triết lý nặng nề, tuy đọc hài hài nhưng rất đáng suy ngẫm. Khi đọc Hoa Tư Dẫn luôn muốn lây nhiễm một chút suy nghĩ của A Phất. Nhiều người thấy tính cách của A Phất nuốt không nổi, đơn giản vì qua con mắt của A Phất cuộc đời của một người sống trong tông giáo tiếp xúc với thế gian vốn đã “học đòi” triết lý rồi, mà như trong truyện có nói, triết lý của A Phất quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mình A Phất hiểu thôi.

Hừm! Kết câu cuối để dành cho Quân Vỹ… A Phất không hiểu anh, em hiểu anh, soái ca đến đây, đừng lệch lạc với Bách Lý Tấn nga ~

Yêu là phải bày tỏ, để như Quân Vỹ, có khổ nói không ra lời. Nhiều khi Quân Phất vô tâm quá, thế giới của nàng trước khi chết là một đứa trẻ có chút lệch lạc, sau khi sống lại thì chỉ mang theo hình bóng và hương hoa mai của Mộ Ngôn mà thôi, hỏi sao…

———————

Một chút bên lề hơi tiếc nuối là bản dịch của truyện quá chán, tôi không thích dịch sách kiểu xưng hô loạn lung tung như thế, lúc thì chàng, lúc thì anh, lúc thì huynh, em, chị, rồi lại tỷ muội loạn xà ngầu. Đã Hán Việt thì Hán Việt luôn, đã thuần Việt thì thuần Việt nốt, đã xưng em còn gọi là chàng, thật nuốt không được, với những bản dịch/edit phi lợi nhuận thì tôi không nói. Đằng này bỏ tiền ra mua đọc mà đọc xưng hô cứ ức. Bản thân tôi không thích truyện cổ trang mà xưng anh/em, chị/em. Nhưng nếu sạch sẽ thuần hết thì tôi vẫn xem không ý kiến, đằng này…

Từ bé đã tiếp xúc văn hóa Hán Việt gọi tỷ muội, cô nương, huynh đệ, phụ mẫu… Tuy các truyện tôi edit rất cố gắng truyền tải thuần Việt nhưng vì bản thân không vượt được định kiến truyện TQ trong máu nên không thể dịch thẳng các từ ngữ cổ trang kinh điển thành từ ngữ hiện đại trong truyện cổ trang được, nghe rất chối. Ngay cả TV chiếu phim cổ trang cho quốc gia coi còn dùng các từ “huynh đệ” “lão gia” “công tử”… VD như “tiểu thư” dịch qua tiếng Việt là cái gì bây giờ? Có những từ ngữ nó đã “định” sẵn rồi, nếu thuần được Việt hết thì còn từ ngữ “Hán Việt” làm gì cơ chứ!

Anw, nói vậy thôi, quay lại vấn đề là đã Việt làm ơn Việt hết, đã Hán Việt thì làm ơn Hán Việt tất, cứ nhập nhèm đọc thật là bực! Bản dịch Bộ Bộ Kinh Tâm mua về bỏ xó, cả 2 cuốn order trên tiki về xong để tủ sách luôn, lâu lâu lại lấy bản in từ edit của shippochan đọc là hiểu rồi đó. Cái tính của mình cũng thật… khó chịu thật =))

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s