Người đàn ông bên gối – Chương 1.1

Chương 1.1

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

“Hôm nay khổ cực mọi người, thật cảm ơn, hẹn gặp lại.”

“Đừng nói như vậy, đây là chúng ta phải làm. Vậy nha, Phan phu nhân, chúng tôi đi, hẹn gặp lại.” Hai người phụ nữ trung niên đứng ở ngoài cửa rất là khách khí khom người nói tạm biệt.

Đồng Dao, hai mươi tám tuổi, một bà chủ gia đình đã có mười năm hôn sử.

“Aizzz!” Đóng cửa lại, lờ đờ uể oải xoay người nhìn gian phòng đã được quét tước sáng long lanh, trên mặt có mỏi mệt nói không ra lời, giống như là người vừa rồi tốn ba tiếng quét tước là cô vậy.

Thở dài xong, kéo bước chân chậm rãi đi qua phòng khách, hướng chủ phòng đi đến phòng thay quần áo. Bên trong có quần áo vừa mới giặt xong, phải phân loại sắp xếp một chút nữa.

Đây là một căn nhà rất có cảm giác thiết kế hiện đại, căn nhà này tuổi thọ mới có năm năm, diện tích thực tế trong nhà là năm mươi mét vuông, một nhà bốn người ở là vô cùng dư dả. Càng đừng nói nó tọa lạc ở đoạn đường đang phát triển ở trung tâm thủ đô, nói là tấc đất tấc vàng cũng không đủ, có người phấn đấu cả một đời cũng không có biện pháp ở chỗ này mua được căn nhà nhỏ bằng cái nhà vệ sinh, mà cô lại có thể cư ngụ ở nơi này, thấy rõ là một người phụ nữ có vận khí vô cùng tốt.

Cho nên nói sinh hoạt của cô là quý phụ nhân thân ở trong phúc lại không biết phúc cũng không đủ. Ở mặt ngoài, cuộc sống của cô quả thật là dư dả lại yên tĩnh. Cô không thiếu tiền tiêu, không thiếu một bó lớn thời gian để tiêu xài, trụ ở đoạn đường cao cấp ngay trung tâm thành phố, gian phòng này miễn miễn cưỡng cưỡng nói là khu nhà cấp cao cũng là có thể. Nếu không phải cô và chồng đều không thích trong nhà có người ngoài, thì thậm chí cũng có thể mời người giúp việc toàn thời gian ở trong nhà giúp việc, xử lý tất cả chuyện nhà, mà không cần mỗi cuối tuần mới làm cho công ty giúp việc phái người tới tổng vệ sinh một lần.

Kết hôn mười năm, có hai đứa con trai, một đứa bảy tuổi, một đứa bốn tuổi. Chồng cô quyết định chủ ý không lại muốn thêm con, thế là song phương thỏa thuận đều đi thắt nút, một lần là xong.

Cùng người làm nghề luật sư kết hôn chính là như vậy, bọn hắn đối với một số việc có liên quan đến quyền lợi, tính toán chi li, so đo từng chút, quy mao (1) đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Bọn hắn trước giờ không mơ mộng, không tin thề non hẹn biển treo ở trên miệng, không tin thiên trường địa cửu trong truyền thuyết. Tích cực hành động, từ giấy trắng mực đen chứng minh, mới là bảo đảm mạnh mẽ nhất.

Cũng là nói, liền tính bọn hắn sẽ không đầu bạc đến già, tách ra, tự có riêng mùa xuân thứ hai, cũng sẽ không có những đứa bé khác đến xâm phạm quyền lợi hiện nay của hai đứa nhỏ hiện tại. Đương nhiên, càng có thể nói, liền tính bọn hắn không có ly hôn, lén lút ngoại tình, cũng không sợ lưu lại di chứng quá hỏng bét. Tất nhiên, còn có cái gọi là bệnh lây qua đường sinh dục cũng là rất dọa người, nhưng so với quậy đến chết người tới mà nói, hoặc là con ngoài giá thú càng thêm làm cho người ta không cách nào tiếp thu hơn chút.

Chồng của cô là một người đàn ông chu đáo. Dĩ nhiên, hắn không phải vừa ra đời liền chu đáo như vậy, tùy tuổi lớn dần cùng với lịch duyệt phong phú, hắn kiên nghị không đổi hướng về con đường chu đáo tinh tế tỉ mỉ cưỡng ép bước đi, đạt đến nhân sinh không có một góc chết. Thay vì nói hắn là một người có chủ nghĩa hoàn mỹ, còn không như nói hắn là một người đàn ông quy mao đến cực điểm.

Đối với bất kỳ người nào mà nói, chồng của cô, chính là như hắn nghĩ đạt được đánh giá như thế, chính là một người đàn ông hoàn mỹ tao nhã và thành công. Hắn từ nhỏ liền ưu tú, lại có một bộ dạng đoan chính tuấn dật, đúng là bộ dáng mà bạch mã vương tử phải có trong tưởng tượng của các cô bé, lại cộng thêm có chút tự kỷ sai khiến nên hắn vẫn không thấy có một cô gái nào có thể cùng hắn kề vai sát cánh, cho nên không dễ dàng cùng phụ nữ dây dưa, thế là bị truyền thành một người giữ mình trong sạch, một quý ông (2) tôn trọng phụ nữ.

Nhìn một cái, một người đàn ông có cái đầu thông minh, khuôn mặt xinh đẹp, lại cộng thêm luôn tự mình nỗ lực khắc khổ tiến tới, nhân sinh của hắn sao có thể không thuận buồm xuôi gió bò được so với người khác còn cao, đứng được so người khác cao cơ hồ là tình lý đương nhiên.

Đàn ông quá xuất sắc, sẽ khiến cho người đàn bà đứng ở bên cạnh hắn ảm đảm thất sắc.

Không may, cô chính là cái người thất sắc đứng bên cạnh hắn. Đồng thời, cũng là một nét bút không hoàn mỹ trong nhân sinh của hắn, đến nay luôn làm cho hắn canh cánh trong lòng, kinh khủng từng ngày, thẳng đến ngày cuối cùng của cuộc đời hắn. Đây là sai lầm không thể tha thứ nhất trong nhân sinh của hắn.

Một sai lầm như vậy, liền dễ dàng chôn vùi rớt tình yêu cùng hôn nhân của hắn.

Thế là chút ngọt ngào cùng kích tình vốn dĩ phải lĩnh hội trong tuổi thanh xuân, đều thành sự vật xa xỉ mà cuộc đời này hắn không kịp chạm vào liền thất lạc.

Cô nghĩ, hắn hẳn là có chút hận cô đi.

Hắn vẫn là một người chồng hợp cách, thậm chí ở trong mắt người khác lại hoàn mỹ bất quá, quả thực là người đàn ông mà phụ nữ tha thiết ước mơ khát vọng gả cho.

Có tiền đồ, năng lực mạnh mẽ, diện mạo tốt, công tác lại thể diện, cộng thêm còn có gia thế hậu đãi, so với gả vào hào môn có nhiều quy củ đè chết người, còn không như gả cho loại đàn ông chất lượng tốt này, sinh hoạt có bao nhiêu vô ưu a!

Tuy rằng đối với cô chưa nói tới có bao nhiêu tình ý, nhưng ít ra hắn nhận mệnh chính mình đã có kết hôn thân phận, chỉ cần nhân sinh không có quá lớn ngoài ý mà nói, hắn sẽ không chủ động đi làm ra chuyện phá hoại cuộc hôn nhân này, cho dù trận hôn nhân này làm cho hắn nhạt như nước ốc.

Đại khái bản chất của hôn nhân chính là như thế đi? Đừng nói chỉ vợ chồng già như bọn hắn, cứ nhìn xem chút nam nữ trước khi cưới yêu được chết đi sống lại, sau đó lấy hôn nhân làm chứng, kích tình được hai ba năm, làm sao còn có thể thừa lại nhiều ít mộng ảo cùng khí lực đi duy trì kinh hỉ trong hôn nhân.

Đồng Dao mới hai mươi tám tuổi, chưa từng ra công tác xã hội quá, là một bà chủ gia đình, càng có thể nói là trạch nữ (3). Cô sống được có chút phong bế, tâm tình dĩ nhiên là già nua, cảm thấy bản thân giống như một bà lão tám mươi hai tuổi, bằng không làm sao cứ thói quen thở dài?

Tại một số ít trường hợp cô mặc trang phục hoa lệ theo chồng tham dự yến tiệc, cô bị giới thiệu là Phan phu nhân, sau đó mang vẻ mặt vui vẻ tiếp đón ánh mắt đố kỵ như đao của đồng bào nữ tính khắp nơi, mỗi một tiếng “Phan phu nhân” đều kêu được chua lè lè. Kỳ thật xưng hô càng thiết thực hẳn là “quản gia của Phan Nhã Trạm” đây là cô ở trước mắt đối với chính mình nhận tri cùng kết luận.

Đương nhiên, nếu như bọn hắn không phải còn cố định mỗi tháng có mấy ngày làm vận động trên giường mà nói, cô không kém nhiều liền thực muốn cho rằng chính mình thành quản gia.

Kích tình đã tùy theo năm tháng hôn nhân dần giảm, bất quản người đàn ông đó có bao nhiêu tuổi trẻ, có bao nhiêu tinh lực thịnh vượng.

Chán nản… Đây là lời bình hiện nay của cô đối với vận động trên giường, tin rằng đó cũng là cảm tưởng của hắn.

Một bên ngốc ngốc nghĩ mấy chuyện thượng vàng hạ cám, một bên dọn dẹp quần áo, động tác tuy rằng chậm giống như ốc sên, nhưng chung quy vẫn là thu dọn hoàn tất. Một ngày hai mươi bốn giờ, cô luôn là có quá dư thời gian đi tiêu hao, lại không có quá nhiều việc để làm, thế là cả người cũng càng lúc càng lười.

Cô đứng trước gương soi toàn thân trong phòng thay quần áo nhìn bản thân, một khuôn mặt thuộc về trạch nữ không son không phấn trong suốt như nước, còn tính có mấy phần xinh đẹp, lại bởi vì không thêm vào ăn diện mà bình đạm không có gì đặc biệt. May mắn làn da luôn luôn không kém, cũng không uổng cầm tiền mà Phan Nhã Trạm kiếm tới đi thẩm mỹ viện tiêu xài, từ đầu đến chân đều bảo dưỡng, cuối cùng cũng chưa bị lạc vào cái hình dạng hoa tàn ít bướm tiều tiều tụy tụy.

Cô đương nhiên biết bản thân mình trang điểm lên cũng rất là ra dáng, chính là bởi vì mang được đi ra, cho nên phàm là tất yếu trường hợp cần người đi cùng, Phan Nhã Trạm mới nguyện ý mang cô cùng đi. Nhưng cô đồng thời phải thừa nhận, tư sắc của bản thân như vậy, so với Phan Nhã Trạm “Thiên sinh lệ chất”, vẫn là thua. Không nói dung mạo, chỉ là nói riêng loại thần thái sáng láng tản mát ở trên người hắn, khí chất khí vũ hiên ngang kia, cô đã xa xa không kịp.

Hắn chói lòa được giống như mặt trời giữa trưa, mà cô chẳng hề là ánh trăng sáng, thậm chí không phải là ngôi sao nhỏ, nhiều lắm là mây đen trong đêm tối như vậy, tinh thần suy sụp ảm đạm đến nỗi làm cho người ta không còn lời gì để nói.

“Cứ như vậy đi xuống có thể sao?” Cô hỏi chính mình trong gương.

Sau đó có chút tự giễu cười cười, không rõ làm sao lại bắt đầu ngẩn người.

Nếu như nói, là cô làm mất đi tất cả các loại khả năng về tình yêu của hắn, mất đi cơ hội chọn lựa người phụ nữ cùng hắn kề vai trong cuộc đời này, vậy không phải cô cũng giống nhau sao? Tình yêu của cô, cũng ở mười tám tuổi năm đó mất đi hết tất cả khả năng a.

“Có lẽ, là quá rảnh rỗi đi.” Cô vươn ra ngón tay, miêu tả khuôn mặt không có thần thái trong gương, vắt hết óc nghĩ làm cho đầu óc nói ra một vài lời nói có chiều sâu chút, hoặc giả nỗ lực làm cho biểu tình bày ra một chút bộ dạng đại biểu “Thâm trầm” thật lâu… Đại khái có ba phút đi.

Sau đó “Aizzz!” Lại là một tiếng thở dài như đang giơ cao cờ đầu hàng vậy.

Xoay người, lờ đờ uể oải đi ra phòng thay quần áo. Cô nghĩ, đi ngủ trưa một chút tốt lắm.

Hôm nay có thể ngủ đến tự nhiên tỉnh, không cần đặt đồng hồ báo thức, bởi vì sẽ không có người trở về ăn bữa tối, cho nên cô ngủ đến lúc thấy đói tỉnh lại là có thể trực tiếp đem đồ ăn thừa hâm nóng rồi ăn.

Không có chuyện gì muốn làm, hôm nay có thể không cần canh cửa, yeah!

Kéo ra chăn mền, đem bản thân ném vào trong chăn. Ngủ thôi.

Vừa mới từ phòng họp đi ra, Phan Nhã Trạm còn chưa đi về phòng làm việc của mình, liền ở trước cửa phòng trà gặp được một khuôn mặt tươi cười thật sự rạng rỡ, cũng bị khuôn mặt kia ngăn cản đường đi.

“Hi, Nhã Trạm, tao về nước, buổi tối thứ bảy tới tham gia buổi tiệc đón gió của tao đó!”

“Bất quá là chạy đến Singapore đi công tác ba ngày, đón cái gì gió.” Phan Nhã Trạm đem tư liệu trên tay để lên bệ, tùy tay giao cho trợ lý ở phía sau, trợ lý hướng hai người hơi hơi cuối người, rất cố gắng từ bên thân người đàn ông đang cản đường lướt đi qua, đi trước về phòng làm việc đi.

“Hì hì, cho dù có ba ngày cũng là xuất ngoại nha, một ngày không gặp như cách ba thu, chúng ta có chín ngày không gặp, bạn học cũ một trận, mày cư nhiên không có giống tao nhớ mày nha, thực là quá không lương tâm. May mà lúc đó sống ở tha hương, tao không có chuyện còn đối với mày bận tâm đó.” Lý Chính Kỳ làm bộ làm tịch nói, còn một tay chống khung cửa một tay ôm trái tim, giống như là một bộ bị thương tổn rất là mảnh mai vô lực.

“Không dám nhận.” Phan Nhã Trạm mặc kệ bạn tốt diễn trò, đôi tay thanh thản cắm trong túi quần tây.

Tùy miệng hỏi: “Đêm đó mời ai?”

“Liền Chu Minh Lý, Chu Đình Lâm, Thụ Ân Khánh này đó đám xấu xa ở đại học, mày quen mà, khó được trận này mọi người đều ở Đài Loan, còn có, vừa vặn đại thọ hai mươi tám tuổi của Chu Đình Lâm ở thứ hai tuần sau, thứ bảy ngày đó liền cùng chúc mừng, cho nên cô ấy sẽ mang đến mấy người bạn gái tốt cùng tới chơi. Địa điểm ở nhà khách tư nhân của nhà ông ngoại tao, không sợ bị săn ảnh, hoặc bị ồn ào ra cái gì.”

Nghe đến Chu Đình Lâm cái tên này, lông mày Phan Nhã Trạm cực kì bé nhỏ nhăn môt chút. Nhưng cũng không nói gì, xoay người đi vào phòng trà nước, tự mình cầm chai nước suối.

Lại là Lý Chính Kỳ nhướng mày, trực tiếp nói: “Hey, người ta lại có bạn trai mới, cũng luôn luôn có chừng mực, không cần đối với cô ấy đề phòng. Tao thấy cô ấy thực là đối với mày chết tâm rồi. Đình Lâm nhỏ này, trừ đối với mày thật sự quá chấp ra, thật sự là một đứa bạn không sai, mày cũng biết rõ mà.”

“Tao đương nhiên là biết, bằng không sẽ không coi cô ấy như bạn bè.” Nếu như cô ta có thể không thường thường dùng đôi mắt to cuồng dã kia quấy nhiễu tình dục với hắn liền càng tốt. Người đàn bà này tổng là không giây phút nào không mơ tưởng dụ dỗ hắn, cũng nói thẳng không giấu, công khai nói rõ kiếp này lấy khiêu chiến lần đầu tiên ngoại tình của hắn làm mục tiêu phấn đấu… Rất là phiền, nhưng cũng không đến nỗi vì vậy mà tuyệt giao.

Ở trên thương trường, nhiều một người bạn tổng là nhiều một con đường, không cần nhiều tri tâm, mặt ngoài hữu hảo là được, ở cực hạn phạm vi có thể khoan dung, tuyệt không dễ dàng cùng người trở mặt. Phan Nhã Trạm không phủ nhận đối với Chu Đình Lâm không có quá nhiều mâu thuẫn, cũng không nói đến Chu Minh Lý là một trong những người bạn tốt của hắn, chỉ là riêng về thủ đoạn quan hệ xã hội cao siêu của Chu Đình Lâm, cùng với bối cảnh nhân mạch của cô ta, đều làm cho Phan Nhã Trạm không dễ dàng trở mặt.

“Tao đoán Đình Lâm sẽ tìm chị em đến đại khái đều là đám hào môn thiên kim mà gần nhất cô ấy nỗ lực đi nhận thức, cho nên tao lại kêu Dương Ân Khánh đem một vài thằng tuổi trẻ độc thân ở bệnh viện bọn hắn kêu tới, tao cũng hẹn mấy người tinh anh bộ dạng tài tuấn tham gia tiệc đón gió của tao, như vậy vô cùng náo nhiệt một hai chục người chơi đùa cùng một chỗ, liền xem như cho đám cô nam quả nữ này một cái cơ hội thân cận. Người ta hào môn thiên kim cũng sầu gả a.” Nói một chuỗi dài sau, lấy một câu sung mãn trách trời thương dân làm kết thúc.

Phan Nhã Trạm chỉ là cười cười, vỗ vỗ vai hắn, hỏi: “Mày muốn đi lên lầu về phòng, hay là đến chỗ tao ngồi một chút?”

“Đương nhiên là đến chỗ của mày nha, anh họ tao lĩnh nguyên nhóm người đi ra họp, tao ở lại, lại vừa mới trở về, không có chuyện gì cần lập tức làm, đương nhiên nên nắm chắc thời gian mò cá (4).” Một tay đặt lên vai bạn tốt, hai người hướng phòng làm việc của Phan Nhã Trạm đi đến.

“Đúng rồi, buổi tối đi chơi quần vợt đi, tao lâu rồi không vận động.”

“Không vấn đề.”

“Đã không vấn đề, vậy đợi lát nữa có phải nên gọi điện thoại cho chị dâu nói mày không về nhà ăn cơm chiều?” Lý Chính Kỳ thấy trên hành lang bốn bề vắng lặng, hỏi.

“Đêm nay tao vốn không thể về ăn cơm được. Nếu như không đi chơi bóng, tao cũng sẽ ở lại công tu nghiên cứu một vài hồ sơ án.”

“Nghiên cứu hồ sơ án gì vậy? Lãnh đạo của mày có coi trọng mày như vậy sao?” Lý Chính Kỳ khinh thường hừ lạnh. Nghe thấy hắn đánh từ trong khoang mũi phát ra giễu cợt, liền biết hắn đối với người lãnh đạo trực tiếp của Phan Nhã Trạm đánh giá là cái gì.

“Hoàn toàn coi trọng, hắn lão nhân gia có chỉ: Nếu là quá rảnh rỗi, không ngại đem tất cả văn kiện hợp đồng tương quan từ lúc tập đoàn Thế Đại sáng lập đến nay ở tổ pháp vụ chỉnh lý sắp xếp một lần.” Sắc mặt Phan Nhã Trạm như thường, không có một chút khó chịu vì bị chèn ép phát ra.

“Mày liền ngoan ngoãn làm sao? Tổ pháp vụ chính thức thành lập hơn bốn mươi năm, hơn nữa còn là lúc máy vi tính còn không có thông dụng hai mươi năm, tư liệu căn bản tùm lum tà la không ra cái gì, liền xem như đám nguyên lão đứng đầu cũng không có năng lực đem tất cả hồ sơ án kiện phân rõ từng cái đầu mối! Lão già kia là đang chơi mày, loại mệnh lệnh không có đạo lý này, mày có thể không để ý hắn, hoặc giả tự đi khởi tố.” Sau khi Lý Chính Kỳ nói xong, nghĩ nghĩ, hiếu kỳ nhìn bạn tốt: “Mày không phải là loại người cho phép người khác ức hiếp nha, nói đi, mày nghĩ làm cái gì?”

~ Hết chương 1.1 ~

Chú:

(1) Quy mao (龟毛 /guī máo/): Tiếng địa phương ở Đài Loan phát âm là /gù mò/.
Khi một người vô cùng nhàm chán, vô cùng không thú vị, vô cùng nghiêm túc mà sinh ra một vài hành vi khác với người thường, gây ra những hành vi làm cho những người xung quanh đều gần như phát điên thì gọi là quy mao. Cũng chỉ người vì chút việc không đâu vào đâu rất là kiên trì, hơn nữa là sự kiên trì không được tán thưởng.
Từ này so với tiếng Việt mình thật tình Grey ko nghĩ có chữ nào phù hợp để diễn tả nên Grey để nguyên văn, nếu có bạn nào biết được trong tiếng Việt có từ tương đương thì để lại comment giúp mình nhé.

(2) Nguyên văn là “Thân sĩ”, mình muốn Việt hóa nên có tra baike thì trên web nói từ này xuất phát từ từ “Gentleman” chứ trong lịch sử ngôn ngữ TQ ko có từ này. Từ này dùng để chỉ người đàn ông có cử chỉ tao nhã có lễ độ, và 1 số ý nghĩa khác nữa na ná thế. Nên mình dùng từ “Quý ông”, thật sự là mình thấy hơi kì cục sao đó, nhưng để từ “Thân sĩ” nó ko có giống tiếng Việt phải có.

(3) Trạch nữ: Chỉ những cô gái ru rú trong nhà, không thích ra ngoài xã hội, không thích giao tiếp với người ngoài. Tui cũng là 1 trạch nữ, sắp thăng cấp thành thừa nữ T__T

(4) Mò cá: Từ ngữ dùng để chỉ những lúc mà người đi làm ở xã hội hiện đại (TQ) trộm lười, không làm việc, hoặc làm những việc không liên quan đến công tác trong giờ làm việc, hoặc ngồi tám hay làm việc vớ vẩn gì đó chờ đến giờ tan tầm.

===

Thật ra mình rất phân vân về vấn đề xưng hô “Mày – tao”, mình là người miền Nam, mình thấy con trai hoặc các chú bác lớn tuổi đều xưng hô với nhau “Mày – tao”, đối với mình kiểu xưng hô này vô cùng thân thiết và tự nhiên, nên mình quyết định dùng “Mày – tao”. Mình thấy ngoài Bắc hình như có kiểu xưng hô “Cậu – tớ”, “Chú – anh”… Mình không quen nên mình ko có dùng. Cho nên vấn đề xưng hô sẽ giữ nguyên “Mày – tao”.

Advertisements

4 thoughts on “Người đàn ông bên gối – Chương 1.1

  1. smallfouth91

    hi grey, lần đầu comment truyện trong blog cuả bạn. Mình là người ngoài Bắc, mình thấy vơí xưng hô cuả con trai với nhau, khi là bạn bè thân thiết trêu đuà thì tùy ngữ cảnh và cảm xúc, sẽ xưng hô chú mày- anh, mày- tao. Với bạn quen nhug ko thân thì xưng cậu- tớ/mình. Đàn ông trung niên thường xưng bác- em, chú- anh, còn trong xã giao thì anh-em bình thường thôi.

    Reply
    1. Như Thủy Post author

      Cảm ơn bạn nha, trong này các mối quan hệ bình thường đều mày mày tao tao, lịch sự or k quen thì mới “tôi – anh”. M đọc sách thì thấy chủ yếu ng dịch dùng xưng hô giống bạn nói ^^!

      Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s