Người đàn ông bên gối – Chương 1.2

Chương 1.2

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

“Dù sao rảnh rỗi xem qua cũng tốt thôi, có gì đâu?” Phan Nhã Trạm cười.

“Hiểu luôn, đây là tỏ vẻ trong lòng mày đó có quyết định gì rồi, cho nên mới bằng lòng nghe theo an bài vô lý của đám lão già kia chứ gì. Bất quá, nói đi nói lại, có cần thiết vì những chuyện không trọng yếu này mà đi hi sinh luôn cuộc sống gia đình của mày sao? Tao nghe nói hiện tại mày hầu như chỉ có chủ nhật mới ở nhà ăn cơm tối. Thật vậy đó hả?”

“Mày lại nghe ai nói?” Phan Nhã Trạm quăng cho thằng bạn thân một cái nhìn khinh bỉ, không hiểu được cái người ngày nào cũng kêu oai oái là sắp bị tên anh họ giám đốc kia áp bức đến nỗi sắp chết vì lao lực lại kiếm đâu ra hơi sức để đi nghe ngóng chuyện của người khác. Tới cùng là thời gian nhàn rỗi ở đâu ra vậy?

“Nhã Trạm, mày cảm thấy cuộc sống hôn nhân của mày như vậy là bình thường hả?” Lý Chính Kỳ khó được nghiêm mặt hỏi han.

Phan Nhã Trạm nghĩ nghĩ, nói: “So sánh với những cuộc hôn nhân càng lạ lùng kỳ quái khác, tao nghĩ tao còn xem như là bình thường.”

“Người anh em, mày đây là so với ai?”

“Kỳ thật hôn nhân thật ra cũng chỉ là một hồi chịu tội như vậy thôi, chờ mày kết hôn liền biết.”

“Đừng có trưng ra cái luận điệu cũ rích phát ghét như vậy được không hả?” Thu hồi bàn tay đang đặt trên vai của thằng bạn tốt, Lý Chính Kỳ chỉnh sửa lại tóc tai quần áo.

Hai người đã đi vào phòng làm việc của tổ pháp vụ, bọn họ đều có bề ngoài phong độ nhẹ nhàng như bạch mã hoàng tử, luôn dành cho nam nam nữ nữ nhìn chăm chú bản thân những cái mỉm cười như tẩm gió xuân, một đường thu được vô số hảo cảm, lại còn ứng tiếng đáp lại những người lên tiếng chào hỏi bọn họ. Cả hai ra vẻ như đang vội thảo luận việc công, mãi đến khi đi vào phòng làm việc riêng của Phan Nhã Trạm, đóng cửa lại, mới lộ nguyên hình thành một Phan Nhã Trạm với thần sắc đạm nhạt, Lý Chính Kỳ thì ưu quốc ưu dân.

Sau đó tiếp tục với lời nói vừa rồi, “Tuy rằng mày được xưng là kết hôn đã mười năm, nhưng mà thời gian mày và vợ mày ở chung cộng lại cũng không đến năm năm. Cho dù tính luôn thời đại học của mày cô ấy qua Mỹ để cùng mày đi nữa, thì thời gian mà mày ở lại ký túc xá của tao còn nhiều hơn là ở nhà, dựa theo đó mà loại suy, liền có thể biết tụi mày càng nhiều là không có quá thời gian chung sống. Tao thật là tò mò, cả hai đứa mày thật sự là vừa lòng loại cuộc sống như vậy sao? Cả một đời cứ như vậy mà trôi qua, cũng quá thảm đi.”

Phan Nhã Trạm hiếu kỳ nhìn bạn mình: “Mày đây là lại phạm bệnh sợ hãi trước khi kết hôn, hay là thời mãn kinh tới? Làm gì đối với chất lượng hôn nhân của tao nhớ mãi không quên? Nếu như là bệnh sợ hãi trước hôn nhân thì tao có thể nói với mày, cách mà mỗi một cặp vợ chồng sống với nhau đều không giống nhau.”

“Cùng tao không có liên quan, tao chỉ là lo lắng mày cứ lại như vậy đi xuống, thì một ngày nào đó nếu không phải là mày ăn chả, thì chính là vợ mày ăn nem. Trước giờ mày không lo lắng sao?”

Phan Nhã Trạm rất không biết làm sao thở dài, “Thật sự như thế, thì liền theo nếp mà giải quyết thôi. Lo lắng được cái gì?”

“Có câu nói tao định hỏi mày lâu rồi,” Lý Chính Kỳ cẩn thận hỏi, “Mày có từng bao giờ nghĩ đến việc… đổi vợ khác chưa?”

Phan Nhã Trạm định định nhìn Lý Chính Kỳ, nhất thời không có phản ứng.

“Tình huống của mày tao biết, mày xem như chưa bao giờ yêu đương qua. Ngay tại lúc mày còn chưa kịp tưởng tượng ra chính mày thích loại phụ nữ như thế nào, thì mày liền kết hôn, cho nên trước giờ tao không biết mày sẽ cho bản thân mình lựa chọn người phụ nữ như thế nào để đứng bên cạnh mày nữa, mày vẫn luôn hướng đến mục tiêu mà mày đã đặt ra để mà đi tới, thi vào trường học mà mày muốn học, học ngành mà mày cảm thấy hứng thú, làm công việc mà mày muốn làm, kết bạn với những người bạn mà mày cảm thấy đáng giá để kết, kế hoạch tốt sau này chính mình thành lập công ty luật. Tao thậm chí là hoài nghi mày ngay cả sau khi chết muốn chôn ở khối đất có phong thủy nào tốt cũng đã tính luôn rồi. Cuộc đời của mày hết thảy đều được nắm giữ ở trong tay, mọi chuyện cứ dựa vào đó mà đi, ngay cả chuyện tình cảm cũng là,” nhất thời không nghĩ ra được từ gì để hình dung, đành phải nhún vai, bày ra một bộ biểu cảm “mày biết”. Sau đó nói tiếp: “Mày không thích cô ta, tao không bất ngờ, nhưng nếu như mày quyết định cuộc đời mày cứ như vậy mà tiếp tục, tao thật sự cảm thấy rất không giống phong cách của mày.”

“Thân là bạn thân của mày, tao đương nhiên là có ý kiến với vợ mày. Dù sao tụi tao đều không quen thuộc cổ, không phải sao? Chỉ có vài lần tiệc tùng là gặp nhau, cũng chưa từng có cơ hội nào để hiểu biết cổ, tao chỉ cảm thấy cổ là một người rất xinh đẹp, nói cũng siêu ít.” Lý Chính Kỳ nói được rất hàm súc.

“Ờ.”

“Một người vợ, nếu như không thể mang đến niềm vui và yên bình tới cho cuộc sống của mày, vậy thì ít nhất cũng phải là một trợ thủ tốt cho sự nghiệp của mày chứ, nếu như cả hai đều không có, vậy thì ý nghĩa của cuộc hôn nhân này nằm ở chỗ nào?”

Thần sắc đứng đắn hiếm thấy này của Lý Chính Kỳ, lại khiến Phan Nhã Trạm bật cười. Anh đi đến bên cạnh thằng bạn, vỗ vỗ vai anh ta, cảm thán nói: “Thằng bạn à, hôm nay tao mới biết mày là một người vừa mộng mơ lại cảm tính như vậy đấy, cho mày lời khuyên nha, tốt nhất là qua vài năm nữa hẳn kết hôn, hiện tại không thích hợp.”

Đề tài dừng ở đây, Phan Nhã Trạm không muốn lại nghe hơn nữa. Chuẩn bị mở cửa tiễn khách.

“Được rồi, chôm chỉa giờ làm cũng đã đủ lâu, đặc trợ Lý, đi lên lầu đi.”

Ngay tại lúc Phan Nhã Trạm đưa tay lên nắm cửa thì Lý Chính Kỳ đồng thời nhịn không nỗi buột miệng nói: “Miên Miên trở về!”

Bàn tay cầm nắm cửa không có một chút ngừng lại, Phan Nhã Trạm mở cửa, lại là một bộ phong độ nhẹ nhàng, cười thật sự ôn hòa với thằng bạn thân: “Cần tao đưa tiễn mày lên lầu mười tám không?”

Bàn tay cầm nắm cửa không có một chút ngừng lại, Phan Nhã Trạm mở cửa, lại là một bộ phong độ nhẹ nhàng, cười thật sự ôn hòa với thằng bạn thân “Cần tao thập bát tương tống (1) mày đi lên sao?”

***

Trong mắt rất nhiều người, Trần Miên Miên là một người phụ nữ rất hoàn mỹ.

Cô xuất thân danh môn, dung mạo đoan chính xinh đẹp, khí chất cao nhã, thành tích từ nhỏ đến lớn vô cùng ưu tú, vĩnh viễn bảo trì ở trong danh sách năm người đứng đầu toàn trường, ngoài việc học ra, càng là Thường Thắng uân ở các trận thi đấu. Có thể nói, trước giờ cô không có đánh những trận mà bản thân không nắm chắc, một khi tham gia trận đấu, nhất định sẽ giành giải thưởng trở về.

Cô là trưởng nữ dòng chính của danh môn tập đoàn Thế Đại, từ nhỏ bởi vì có thân phận cùng tài mạo xuất sắc mà nhận hết sự sủng ái của gia tộc, trước giờ lại không kiêu không ngạo hùng hổ dọa người, toàn bộ tướng mạo bề ngoài đều có vẻ vô cùng ung dung điềm tĩnh. Theo lý thuyết, tại xã hội thượng lưu được công nhận có phong phạm công chúa nhất, lại là đệ nhất mỹ nữ như Trần Miên Miên, thì Chu Đình Lâm rất khó là trèo cao lên được. Gia thế của Chu Đình Lâm cũng xem như là tốt, nhưng so với danh môn gia tộc cổ xưa như tập đoàn Thế Đại, tất nhiên là còn kém chút cấp bậc, vòng giao tế cũng không giống nhau. Nếu không phải khi cô đi học vừa vặn kết bạn với Lý Chính Kỳ, mà mẹ của Lý Chính Kỳ lại là nhánh bên của Trần gia, bản thân hắn lại vô cùng nhận được đại thái tử gia Trần Tử Nghiễm coi trọng, còn cùng dòng chính thân thiết thì cô vốn sẽ không có cơ hội thông qua Lý Chính Kỳ mà nhận thức Trần Miên Miên.

Đương nhiên, nhận thức, không nhất định sẽ có cơ hội quen biết thân thiết. Thiên chi kiêu nữ giống Trần Miên Miên như vậy, người muốn cùng cô ấy kết bạn nhiều vô cùng, thân là một vị trong cái “Nhiều vô cùng” đó, Chu Đình Lâm cho dù lại tự đại đến bao nhiêu cũng sẽ không dám vọng tưởng bản thân nhận được đối đãi khác biệt, được trở thành bạn bè và được Trần công chúa nguyện ý thừa nhận. Bất quá thân là một nữ cường nhân, một người rất có thủ đoạn giao tế như cô lại làm sao có thể dễ dàng buông tha cho bất kỳ cơ hội có thể giao hảo nào. Cho dù hiệu quả mỗi một lần bày tỏ thân thiết đều mênh mông mù mịt, cô vẫn một lần lại một lần đề xuất các loại mời mọc.

Trần Miên Miên có thể tiếp nhận mời lời mời của cô hay không không trọng yếu, trọng yếu là mỗi một lá thư mời, mỗi một cuộc điện thoại mời mọc, đều được báo lại có thể là đủ.

Mời một trăm lần đều thất bại, không đại biểu lần mời thứ một ngàn với cô ta sẽ vẫn có kết cục bị từ chối khéo. Nhân tế quan hệ là một môn học vấn thâm ảo, điều kiện chuẩn bị hàng đầu chính là da mặt phải đủ dày.

Chu Đình Lâm trước giờ không dám nói bản thân mình là người như vậy, nhưng chỉ cần trên người đối tượng mục tiêu có thứ mà cô cần, cô liền vĩnh viễn có được tính dẻo dai không thể bẻ gãy để mà đi theo người đó dây dưa, tỷ như cô biết Phan Nhã Trạm không thích cô, nhưng Phan Nhã Trạm lại không có cách nào phủ nhận cô là một nhân tài quan hệ xã hội vô cùng xuất sắc, bị anh phân loại thành loại người nếu không tất yếu, tuyệt đối không cần trở mặt. Cho nên cô vẫn nắm đúng mực rất tốt, luôn vô chừng mực trêu chọc đến sát giáp ranh thước đo sự chán ghét của Phan Nhã Trạm.

Cô thích hắn, muốn được đến hắn, nếu không thì ít nhất phải có được thân thể hắn, cô muốn nhìn Phan Nhã Trạm có khả năng khoan dung cô đến mức độ nào, tùy thời thế tình hình mà làm việc, mà lòng tham không đáy.

Ở quan hệ trai gái cô luôn luôn không bạc đãi bản thân, tác phong hào phóng thật là có tiếng, bạn trai quan hệ thân mật thông thường cũng chọn loại đàn ông lăng nhăng giống như cô, chính là cái loại thích thì chơi chán thì bỏ.

Bất quá, nếu như có thể, trong lòng cô vẫn là có chút khát vọng khờ dại nho nhỏ: Đến lúc chính mình ghét ở trên giường đàn ông sinh hoạt lang thang thì có thể tìm được một người đàn ông anh tuấn lại an phận, để mà viết xuống kết cục cuối cùng cho tình trường của bản thân.

Đương nhiên, chuyện này quá khó, nhưng nó  chẳng hề gây trở ngại cho việc cô mơ ước như thế.

Cô không có nghĩ đến sau một trăm bảy mươi hai lần mời mọc với đủ lý do, lại luôn bị Trần Miên Miên cự tuyệt trong sáu năm nay của cô, thì cô nàng cư nhiên lại chịu bớt chút thời gian tham gia tiệc sinh nhật được tổ chức sớm hai ngày của cô, hơn nữa bữa tiệc sinh nhật này vẫn là hợp tác với tiệc đón gió của Lý Chính Kỳ, tục gọi “Tiệc đón gió kèm tiệc sinh nhật”, nói tới một chút cũng không long trọng, chỉ là tùy tiện tìm cái danh sách bạn bè đi ra ngoài ăn ăn uống uống mà thôi.

Trước khi cô nhận được trợ lý riêng của Trần Miên Miên gọi điện thoại thông báo, Chu Đình Lâm làm sao cũng không nghĩ tới lời mời không ôm kỳ vọng gì của lần này lại được đáp lại. Ngay cả buổi dạ hội đấu giá từ thiện siêu cấp long trọng mang tính chất quốc gia, cơ hồ toàn nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị và nghệ thuật của Đài Loan tham dự vào năm ngoái cô ta đều không đồng ý lời mời, lần này làm sao có khả năng đi để ý buổi tụ họp tư nhân vô cùng nhỏ bé này của cô?

Vậy thì, vì sao Trần công chúa lại đột nhiên đồng ý tham gia buổi tụ họp mà một chút ý nghĩa cũng không có này chứ?

Chỉ vì trong đó có một người chủ nhân là anh họ Lý Chính Kỳ của cô nàng sao? Hay là bởi vì nơi mượn chỗ tổ chức là địa bàn của nhà cô nàng?

Lý do rất khiên cưỡng.

Thế là hai ngày này Chu Đình Lâm có rảnh đều đối với tờ danh sách tham dự kia suy nghĩ nguyên nhân.

Nhân số tham dự lần tụ họp này có mười tám người. Danh sách cuối cùng được xác định vào hai ngày trước, người thứ hai gật đầu đồng ý tham dự đếm ngược từ dưới lên là Phan Nhã Trạm, người đàn ông này lấy thể diện của cô tất nhiên là mời không nổi, cho nên liền phải chờ Lý Chính Kỳ về nước ra tay mới được, ngày đó thứ tư, anh ta đồng ý; mà vào thứ năm, thư kí của Trần Miên Miên gọi điện thoại báo cho cô biết, công chúa đại nhân sẽ bớt chút thời gian vào thứ bảy này tham gia tiệc sinh nhật của cô, trở thành vị khách quý cuối cùng xác định sẽ đến buổi tiệc.

Chu Đình Lâm đối với danh sách nghiên cứu hai ngày, mới lờ mờ phảng phất có chút suy đoán… Bút nguyên tử trên tay nhẹ nhàng tại bên trên hai cái tên điểm rồi điểm. Sau đó không quá xác định nói nhỏ: “Phan Nhã Trạm… Trần Miên Miên… Có khả năng sao?” Thật là một suy đoán không thể tưởng tượng nổi, Chu Đình Lâm thậm chí cảm thấy được bản thân mình tưởng tượng quá mức cao xa đến phi thực tế, hai người này… Trước giờ không có cùng xuất hiện không phải sao?

Sáu năm trước cô và Phan Nhã Trạm đồng thời nhận thức Trần Miên Miên, lúc đó Trần công chúa đến Mỹ nghỉ hè, thuận tiện khảo sát hoàn cảnh các trường đại học, chuẩn bị sau khi học xong đại học ở Đài Loan, tìm một trường đại học nổi tiếng tiếp tục đào tạo sâu. Lý Chính Kỳ đương nhiên là đảm nhiệm hướng dẫn du lịch, phụ trách mang cô ta nơi nơi tung tăng ở Mỹ, đem tất cả các trường nổi tiếng ở Mỹ dạo hết.

Thời điểm đó cả đám bọn họ tổ chức một bữa tiệc đón gió cho Trần Miên Miên, ăn một bữa cơm, khi đưa tiễn lại ăn một bữa cơm, chỉ có như vậy mà thôi. Từ đó hai người giống như là không còn cùng xuất hiện, ngược lại là Chu Đình Lâm vẫn nghĩ tiếp xúc tiểu thư của danh môn thế gia lâu đời, không buông tha bất kỳ một cái cơ hội có thể tiếp cận nào, thường thường nghĩ biện pháp tiếp cận Trần công chúa.

Khi đó Phan Nhã Trạm đã là người đàn ông có vợ, rất có tự giác luôn duy trì một khoảng cách với từng vị nữ tính. Cộng thêm anh cũng đủ ngạo, vốn đã khó mà tiếp cận, càng đừng nói muốn anh chủ động đi tiếp cận người khác. Cô nghĩ, người đàn ông này, cả một đời đều không học được hai chữ “Ân cần” viết như thế nào đi.

Không biện pháp đem hai người này gom cùng một chỗ nha, đúng không?

Nhưng trực giác lại cứ đưa ra đáp án như vậy cho cô. Chu Đình Lâm luôn luôn tin tưởng trực giác của bản thân, bởi vì nó rất ít khi làm lỗi.

“Nếu như… Thực là như vậy… Vậy thì thật thú vị…” Thật lâu sau, Chu Đình Lâm cười mang theo chút tà ác. Đem bút nguyên tử trong tay vòng hai cái tên Trần Miên Miên, Phan Nhã Trạm cùng một chỗ… Vòng thành một hình trái tim.

Thực là một đêm cuối tuần đáng giá chờ mong. Cô nghĩ, đến lúc đó nhất định rất có thú vị.

Mỏi mắt mong chờ.

~ Hết chương 1.2 ~

Chú:

(1) Thập bát tương tống: Là 1 chi tiết rất nổi tiếng trong truyền thuyết Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài. Từ trường học đến nhà Chúc Anh Đài vừa đúng 18 dặm đường, đến nhà Lương Sơn Bá cũng ước chừng 18 dặm. Bởi vậy mới có tình tiết “Thập bát tương tống” này. 18 dặm đường này, tràn đầy tốt đẹp cùng lãng mạng. Đối với Lương Chúc tới nói, 18 dặm đường này có vẻ quá ngắn quá ngắn.

Dùng “thập bát tương tống” trong truyện là cách chơi chữ ẩn dụ hành vi đưa tiễn đến tận nơi của Phan Nhã Trạm.

Về chi tiết “thập bát tương tống” trong truyền thuyết LSB – CAĐ rất hay và xảo diệu nhưng dài quá nên mình ko post.

=====

Trời ơi, làm 1/2 chương của truyện này bằng làm 2 chương của Tân Đường Di Ngọc!!! Má ơi, từ ngữ khó mà câu cú loạn tùm lum, nghĩa vòng vòng chéo chéo, huhuhu, tự nhiên mua dây buột mình vậy không biết TT__TT

Advertisements

8 thoughts on “Người đàn ông bên gối – Chương 1.2

  1. Meo

    Sau khi đọc Yêu em không cần cuồng si, em bị thích tác giả này nên search xem còn truyện khác ko. Rất tiếc khi vào nhà ss thấy mới đến chương 1.2 mà lại là từ năm 2013 mới đau chứ. Nhưng em cũng rất vui khi ko thấy s mở ngoặc chữ drop. Mong s tiếp tục làm truyện nì vì em tiếng Bông ko biết, convert thì chả hiểu j, đọc giỏi mỗi tiếng Vịt.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      C thích truyện này lắm, nhưng mà ít ng hưởng ứng thành ra đâm lười mới drop, cũng k bik bg có hứng làm tiếp nữa em ah.

      Reply
    2. ThuNguyet

      Mình cũng giống ban, rất thích yeu em không cần quá cuồng si, và tìm đến đây, mong chap tiếp theo của bạn

      Reply
  2. Nguyenthinh

    Truyện hay, rất có ý nghĩa mong nàng Xám tiếp tục cố gắng edit. Ủng hộ nhiệt tình.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s