Review: Nếu ốc sên có tình yêu – Đinh Mặc

1186013_380006418795142_225038861_n

Khuyến cáo: Bài viết dài, lan man, cảm xúc chập chờn chứ ko phải một bài review bình thường.

Tôi vừa đọc xong quyển tiểu thuyết này của Đinh Mặc cách đây không lâu, tôi cũng không biết tại sao lúc đó tôi lại mua quyển sách này nữa.

Ngày tôi chạm đến em nó là một trong những ngày vô cùng đen đủi, thế giới u ám, cuộc sống áp lực tẻ nhạt và làm tôi chỉ muốn giải thoát.

Tôi là người yêu đọc, tôi thích đọc, và có thể đọc bất kỳ cái gì, ngay cả tờ giấy báo bao bánh mì tôi cũng đọc không bỏ. Dù vậy, tôi lại không có thói quen mua sách, bởi vì tôi là “cái máy đọc” nên trừ khi đó là những quyển sách có thể làm cho tôi đọc đi đọc lại thì tôi mới mua. Vừa kinh tế vừa có giá trị sưu tầm.

Có thể kể đến 1 số quyển tiểu thuyết kinh điển (đối với tôi) ở kệ sách trong nhà là: Harry Potter, Mật mã Tây Tạng, Ma thổi đèn, Tam sinh tam thế, Hoa tư dẫn, Bộ bộ kinh tâm… và 1 số sách, tiểu thuyết kinh điển phương tây khác như “Cuốn theo chiều gió”, “Suối nguồn”, các truyện của Dan Brown chẳng hạn.

Nói vậy thì hẳn là bạn cũng biết tôi đa phần đọc trên máy tính, và… Máy tính hư. Bạn làm gì trong khoảng thời gian gần 2 tuần chờ sửa máy tính? Có thể là xem TV, đi chơi, cafe bla bla… Còn tôi thì lôi đống sách ở nhà ra đọc hết 1 lần, cho đến khi chẳng còn gì để đọc thì thẳng tiến nhà sách.

Truyện ngôn tình TQ bây giờ chiếm hết 2 dãy kệ của 1 nhà sách cỡ lớn và ngập tràn khu trưng bày sách mới. Bìa đẹp hơn, một số tựa truyện quen quen, một số tựa truyện lạ hoắc, một số tựa truyện “cực bựa”. Ban đầu tôi định mua một quyển hot hot, dày chút, và quan trọng nhất là tôi bắt buộc phải từng biết đến nội dung/tác giả.

Sau vụ Quảng Văn bị lỗi dịch thuật quyển “Chẩm thượng thư” tôi không có ý định mua nữa, thành ra tôi chưa có quyển Chẩm trong tay, lúc đó tôi đang chán chết nên đành quyết định rước quyển Chẩm về nhà gặm. Chắc do thần kinh ko ổn định và cũng do duyên phận, tôi lại liếc thấy một quyển sách bìa đen sì sì nở một bông hồng đỏ — giống như tâm trạng cũng đang u ám của tôi lúc đó.

Tôi biết tác giả này: Đinh Mặc. Một tác giả nổi tiếng của Tấn Giang, của Kites, của tangthuvien. Tác phẩm nào cũng siêu hot, cũng được ca tụng, fan cực nhiều… Thế nên tôi ghét, tôi là đứa có tính cách bi quan và hơi phản nghịch, cái gì mà dc số đông ca ngợi là tôi sẽ sinh ra tâm lý bài xích. Giống như Diệp Lạc Vô Tâm, tôi chỉ duy nhất đọc qua 2/3 truyện “Cùng lang cộng chẩm” rồi vì tác giả hot quá mà truyện thì chẳng hợp gu cho lắm nên tôi bài xích luôn chẳng đọc nữa. Thần kinh nặng nhỉ?

Tựa truyện đầu tiên của Đinh Mặc mà tôi biết là “Từ bi thành”, đó là khoảng thời gian sau khi dịch giả Greenrosetq dịch xong “Đạo tình” – 1 quyển hắc bang khá ổn (tính hiện thực thì ko bao nhiêu), và cũng song song khoảng thời gian tôi đọc xong “Quan hệ nguy hiểm” – 1 quyển hắc bang được khen nức nở, tiếc là tôi đọc xong thấy chẳng hay gì hết. Vì thế tôi bị dội ngược khi “Từ bi thành” cũng dán nhãn “hắc bang”. Tôi đã lướt qua Đinh Mặc như thế đó.

Lại quay trở về quyển tiểu thuyết bìa đen. Theo thẩm mỹ quan của tôi thì cái bìa của quyển tiểu thuyết này ko đẹp, trông sơ sài, ý tưởng nghèo nàn, nhìn rẻ tiền. Nếu lúc thần kinh ổn định thì 90% tôi sẽ không nhìn nó 1 cái. May mắn là lúc đó thần kinh của tôi lại u ám đen tối hệt như cái bìa, tôi không biết trong giai đoạn u ám này liệu có bông hoa đỏ nào như trên bìa đột phá được thế giới của tôi lúc đó không nữa. Anw, tất nhiên đó là cảm nhận sơ bộ ban đầu có sự đồng cảm thôi, chứ họa sĩ vẽ bìa như thế thì cũng có (nhiều) lý do.

Nói gọn lại là vì sự đồng cảm ở cái bìa đen thùi lùi này mà tôi mặc kệ tên truyện và tác giả truyện, vác em nó về nhà. Lập nên kỉ lục lần đầu tiên mua sách vì cái bìa ==!

Quá trình duyên phận của tôi và “Nếu ốc sên có tình yêu” đại khái là như thế.

Tôi ko hề biết quyển tiểu thuyết này có nội dung gì, tên truyện rất ngôn tình, phần trích dẫn ở bìa sau cũng rất ngôn tình, cho nên tôi nghĩ đây là một quyển ngôn tình hắc bang (trong ấn tượng lúc đó của tôi thì Đinh Mặc gắn với hai chữ “hắc bang”)

Từ trang đầu tiên cho đến trang cuối cùng của cuốn sách dày 617 trang khổ 20cm này, tôi đọc trọn một ngày đêm, KHÔNG DỨT RA ĐƯỢC. Tôi phải nhấn mạnh chỗ này, bởi vì tôi bị nghiện đọc, cái gì mà lôi cuốn thì bỏ ăn bỏ ngủ lận lưng quần mang theo đọc cho xong mới có thể chịu nổi.

Truyện viết về tình yêu của một cô cảnh sát tâm lý tội phạm thực tập và thanh tra cấp trên – người sẽ phụ trách hướng dẫn cho cô trong quá trình thực tập tại sở.

Hứa Hủ nhỏ người, thanh tú, thông minh, lý trí một cách bản năng trong mọi thứ. Cô ko phải là người vô cảm hoặc là lãnh tình… Cô có cảm xúc, cảm xúc còn đặc biệt tinh tế, cô lớn lên với bố và anh trai, không phải type con gái nhõng nhẽo thích làm nũng với nam tính, mà lớn lên như một người đàn ông thứ ba trong gia đình. Điều đó dẫn đến suy nghĩ của cô khá khô khan và nam tính hóa, cách biểu đạt cảm xúc rất đặc biệt và kỳ lạ. Hứa Hủ mang đến cho tôi một nhân vật nữ chính rất riêng, không lẫn vào đâu, không dễ quên, không đại chúng hóa. Tôi thích cái cách cô suy nghĩ như đàn ông, sống vô cùng có quy tắc. Logic của cô như đàn ông nhưng cô lại rất đàn bà. Tôi không biết tại sao Quý Bạch yêu cô, tôi chỉ biết Quý Bạch có Hứa Hủ như đang có một cái hộp không đáy, vì cô luôn làm cho anh ta đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác, từ giới hạn này sang giới hạn khác.

Quý Bạch là huyền thoại của sở cảnh sát, là vương tử trong lòng các cô gái, nhân tài trong ngành, ngoại hình năng lực tiền tài và bối cảnh xuất thân cái gì anh cũng có. Nhưng anh ko muốn hạn chế bản thân theo những con đường định sẵn từ gia đình. Anh làm cảnh sát trong sự phản đối của mẹ — theo bà, đó là một công việc nguy hiểm. Bề ngoài là một thanh tra bình thường, lương căn bản và đi xe bình dân. Quý Bạch biết chơi cũng biết làm, khi chơi anh là một công tử rất phớt đời, lõi đời, bất cần đời, chẳng giống hình tượng khi làm chút nào. Khi anh mới tiếp xúc với Hứa Hủ, anh là vị sếp khó tính nghiêm túc và kỷ luật. Anh yêu Hứa Hủ và lên kế hoạch theo đuổi như lẽ dĩ nhiên, cuồng nhiệt một cách đáng yêu. Cái cách anh thấu hiểu, dẫn dắt và yêu chiều Hứa Hủ rất bình dị và thực tế. Cái cách anh bảo vệ che chở Hứa Hủ trước sự phản đối của mẹ anh rất dứt khoát và đáng mặt đàn ông.

Tình yêu của hai nhân vật chính xuyên suốt 4 vụ án. Từ nhẹ nhàng đến trầm trọng rồi sau đó là kinh dị máu me. Những đoạn cuối kết thúc chính văn tôi đọc mà ớn hết cả người.

Ban đầu tôi khá là không thích Diêu Mông, về sau tôi biết cô là một nhân vật bi kịch, bi kịch kinh khủng, nếu tôi mà là Diêu Mông chắc tôi điên mất, may mà Diêu Mông xuất thân là cảnh sát tâm lý tội phạm, thần kinh của cô chống đỡ được đến lúc gặp gỡ Thư Hàng.

Nhân vật làm cho tôi trống rỗng nhất là Lâm Thanh Nham, tôi có chút đau lòng, có chút thương xót, có chút mâu thuẫn và một cảm giác khó tả về nhân vật này, những dòng cuối cùng trong phiên ngoại của Lâm Thanh Nham làm cho tôi tự thôi miên bản thân rằng tôi chưa hề đọc qua vụ án của Lâm Thanh Nham, tôi chưa từng biết về nhân vật này để khỏi phải phán xét hắn ta. Khi nghĩ về Lâm Thanh Nham tôi chỉ thấy hiện lên cái cảnh hắn ta nhìn chằm chằm vào camera, nhìn những giọt nước mắt đau đớn của Diêu Mông và rơi những giọt nước mắt của chính hắn.

Tôi hơi tiếc cho Hứa Tuyển, vì một người đàn bà như Diệp Tử Tịch mà đau khổ từng ấy thời gian. Tôi không chán ghét gì Diệp Tử Tịch, chỉ là tôi thấy chị ta tự làm tự chịu, cảm xúc cho nhân vật này nhạt như nước ốc.

Còn nhân vật làm cho tôi nổi hết cả da gà da vịt thì xin phép lược bỏ, khi đọc xong phiên ngoại của hắn ta, tôi bật thốt lên: Tác giả biến thái! May mà Đinh Mặc ko có phát huy cái sự biến thái này hơn nữa. Còn cái tên gian thi thì thôi chả biết nói gì luôn, đất diễn ít mà trình diễn cũng không thua kém ai.

Tôi biết rằng tôi sẽ không đọc lại quyển sách này lần thứ hai. Thứ nhất là câu truyện không có giá trị giải trí, thứ hai là thần kinh của tôi hơi yếu, nhưng tôi không tiếc vì đã mua. Một quyển truyện hay, nội dung tuyệt vời, văn phong chặt chẽ súc tích, tình tiết thực tế. Dịch giả quá bảo đảm chất lượng, nhưng hơi chán lỗi chính tả và lỗi đánh máy khá nhiều.

Thật hối hận vì bây giờ tôi mới đọc truyện của Đinh Mặc, nhưng đó cũng là một cái may mắn vì bây giờ truyện của Đinh Mặc có rất nhiều, không phải ngồi chờ lấp hố. Hi vọng chất lượng nội dung và chất lượng sản xuất của tác giả cân bằng nhau.

Lời cuối, cảm ơn họa sĩ vẽ bìa 🙂

Advertisements

21 thoughts on “Review: Nếu ốc sên có tình yêu – Đinh Mặc

  1. tddn

    Đọc xong review của bạn chắc mình phá lệ kiếm cuốn này đọc thử. Không ở VN nên mình tìm convert hoặc ebook thôi.
    Cám ơn bạn vì một bài review độc đáo 😉 toàn là cảm xúc của người đọc

    Reply
    1. Như Thủy Post author

      Bên Kites có dịch đó bạn, dịch giả greenrosetq bên Kites dịch cuốn này xuất bản luôn ý. Cuốn này ko có ngôn tình gì nhiều cả, nó gần như là 1 cuốn tiểu thuyết tình cảm bình thường, chứ k tập trung vào romance như ngôn tình. Mình viết văn hay bị lan man dài dòng lắm, hồi đi học làm văn toàn kiếm điểm dài =))

      Reply
  2. bananachu123

    Hi kêu ko thích Đinh Mặc mà đọc gần hết rồi còn gì :). Bt nhất phải là Phùng Diệp ha. Chị chưa đọc Đạo tình với quan hệ nguy hiểm mới đọc có Từ Bi Thành. Mà thế quái nào trong truyện Mẹ lưu manh con thiên tài cũng có nhắc đến vụ sang Thái bắt con mụ gì ý nhỉ có trong cả hai truyện của Đinh Mặc đấy 🙂

    Reply
    1. Như Thủy Post author

      Em ko thích ĐM vì lý do bản thân như e nói ở trên đó chị, chứ “Từ bi thành” e cũng chưa có đọc, cuốn này tới với e là do có duyên, bây giờ chưa nói tới thành fan của ĐM nhưng e biết ĐM là 1 tác giả tuyệt vời rồi hehe.

      Cái vụ “Anh Lỗ” mà chị nhắc này e thấy nhạt nhất truyện. Kiểu như tg viết chưa tới được mà còn thiếu thiếu cái gì đó (đv e thôi). Chi tiết Trần Bắc Nghiêu của “Từ bi thành” nhắn cái tin về “Trăn vàng” cho Hứa Hủ em thấy nó cứ thừa thừa kiểu gì ý, xuyên suốt chương “Trăn vàng” e thấy chi tiết đó ko có giúp ích dc gì nhiều, cả chương đó phần nhiều là viết về “Anh Lỗ”, “Trăn vàng” đâm có tí tẹo mà e chẳng thấy nv này có chỗ nào kịch tính cả.

      E mới đọc truyện này thôi chứ chưa đọc mấy truyện khác của ĐM, công nhận tốc độ sáng tác của Đinh Mặc thật là siêu quá ah.

      Reply
      1. bananachu123

        Truyện này chị thấy hay hơn Từ Bi thành. Truyện đó H cũng ghê phết. Không hiểu Đạo tình và Quan hệ nguy hiểm hay không nữa 🙂

      2. Như Thủy Post author

        “Ốc sên” e đọc sách xb thì ko thấy H j cả, k biết là bảng gốc nó z hay là sách xb nó cắt đi?

        “Đạo tình” hắc bang nhưng kiểu YY chút đó chị, đọc thì sướng mắt, phấn khích, hấp dẫn, nhưng nó ko dc thực tế cho lắm, nói thẳng là hơi cưa bom. Nếu đọc giải trí ko soi mói thì truyện hay.

        “Quan hệ nguy hiểm” là dạng hắc bang thực tế, trần trụi, truyện được khen rất nhiều. Theo em thì nội dung truyện khá hay, tiếc là văn phong e ko thích lắm, cách dẫn dắt truyện hơi cụt cụt, đoạn cuối kết sơ sài và làm cho e bực bội sao đó, em đọc truyện hơi cảm tính, còn QHNH lại miêu tả khô khan quá.

  3. mimikey94

    Mình cũng cực thích truyện này 😡
    Văn phong của Đình Mặc ổn, tình tiết phá án cũng rất trao chuốt 😡
    Đb tình yêu của nam nữ chính rất dễ thương ~

    Bạn viết hay quá ^_^ tks :*

    Reply
    1. Như Thủy Post author

      Đồng ý với bạn, ty của 2 nhân vật rất nhẹ nhàng nhưng ko kém ngọt ngào. Tuy Quý Bạch ko để lại ấn tượng cho mình nhiều bằng Hứa Hủ. Hứa Hủ quá tuyệt <3. Mấy cái đoạn hai người "cua" nhau mà ko biết đối phương đều thích mình đọc dễ thương quá chừng luôn.

      Reply
  4. Trâm Anh Phạm

    Nếu đã xem qua Đinh Mặc, mình nghĩ bạn nên xem thêm HÃY NHẮM MẮT KHI ANH ĐẾN và ĐỘC QUYỀN CHIẾM HỮU của Đinh Mặc. Nội dung của 2 truyện này khác nhau hoàn toàn, một truyện là điều tra phá án (Hãy nhắm mắt khi anh đến) , theo ý kiến riêng của mình thì truyện này hay hơn một chút so với truyện Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu ; còn Độc quyên chiếm hữu là thể loại ngôn tình bối cảnh là ngoài hành tinh ^!^, cũng nhiều cảnh H (─‿‿─) , nhưng khi xem truyện này mình khóc quá trời (trước giờ đọc truyện mình chưa khóc bao giờ), hay là tại lúc đó mình vừa đọc vừa nghe bài hát TÌM ĐƯỢC NHAU KHÓ THẾ SAO của Mr.Siro nên có cảm xúc hơn nhỉ hihi…..

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Mấy truyện của ĐM mình đọc gần hết rồi, đang theo “Mỹ nhân vi hạm”. Tác giả đẻ con liên tục, phục dễ sợ.

      Reply
      1. Trâm Anh Phạm

        Oh vậy khi nào đọc xong Mỹ Nhân Vi Hạm bạn cho một bài review nhé ^!^

      2. Nàng Xám Post author

        Mỹ nhân vi hạm chưa ra hết, tg đang viết nên thôi nàng nhảy hố luôn đi =))
        Mấy truyện của tác giả kinh điển mình ít viết review lắm, vì dễ bị fan vô đập lắm kkk

  5. Cin

    Awww. Mình cũng là fan của Đinh Mặc đây. Quyển đầu tiên mình đọc của má Mặc cũng là Ốc sên. Đang đợi Mỹ nhân xuất bản nè. Nghe bảo đổi tên là Truy tìm ký ức. Hóng dễ sợ. Đọc truyện của má lúc nào cũng phũ với nhân vật phụ. Tội dễ sợ. Nữ phụ tội nhất là Diêu Mông. Còn nam phụ mình thấy thương cho Đinh Hành bên Từ bi thành 😦 Lý Huân Nhiên bên Nhắm mắt cũng tội nhưng không bằng.

    Reply
  6. Pingback: [Review] Hắn đến, thỉnh nhắm mắt – Đinh Mặc | ~ thythybeauty & novel ~

  7. nhung

    mình thì thấy hơi tiếc cho lam thanh nham. nếu a dc làm lại cuộc đời thì hay quá :-C

    Reply
  8. chu0txynk

    Lúc đọc ngoại truyện, mình b ám ảnh đến nỗi cứ nhắm mắt lại là hình ảnh thằng biến thái hôn con búp bê hiện ra trong đầu. Rồi cảm giác bản thân là Diêu Mông!!!! Cmn Cả đêm mất ngủ 😿😿. Sợ vãi linh hồn! Chỉ khổ cho các bạn trẻ yếu tim + trí tưởng tượng quá là phong phú T_T

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Ít ai thấy quyển này hay và ám ảnh lắm. Đa số mê quyển nhắm mắt thôi. Mà m thì chỉ thấy dc quyển này hay và ám ảnh m ^-^

      Reply
      1. chu0txynk

        M cũg thấy vậy!!! Nhưng chắc k dám đọc lần 2 hihi!!! Sợ nhưng k hối hận vì đã đọc ấy. Văn phong quá chuẩn luôn 😻😻

  9. An Nhiên

    Đây cũng là truyện đầu tiên mình đọc của tác giả Đinh Mặc. Sau đấy bị thích thú với thể loại trinh thám, tâm lý tội phạm nên mò đọc 2 truyện “Hãy nhắm mắt khi anh đến” với “Truy tìm ký ức” nhưng đúng là vẫn ấn tượng với truyện này nhất trong 3truyện. Ngoài 2 nhân vật chính yêu thích thì Diêu Mông cũng là nhân vật khiến mình ám ảnh với truyện, may mà cuối cùng cô ấy cũng gặp được người tốt thực sự!

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s