Yêu Mi – Chương 2

Chương 2: Năm tháng

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Trước đây, Yêu Yêu là một người rất bình thường phổ thông ở thành phố, không có chí lớn gì, bất quá sau khi tốt nghiệp đại học cũng vào tòa soạn công tác, mỗi ngày viết viết bản thảo, nhìn nhìn tác phẩm, mỗi tháng nhận lãnh thích hợp tiền lương, không phải đại phú đại quý lại cũng thường thường bậc trung, ngẫu nhiên còn có thể dư ra tiền đi du lịch một chuyến.

Ở trong hai mươi bốn năm cuộc đời không được dài lâu kia, nàng đã từng hẹn hò qua hai người bạn trai, sau đó đều lấy lý do tính cách có chút lạnh lùng của Yêu Yêu ra để chia tay chấm dứt, Yêu Yêu vốn chuẩn bị đi Vân Nam du lịch thì bất tri bất giác lại ngủ đến cái thời đại khác này, hơn nữa còn thành một đứa bé nhỏ.

Làm cho nàng không thể lý giải nhất là, vì sao bên cạnh một đứa bé nhỏ như vậy lại không có cha mẹ cũng không có bà vú nha hoàn, mà bên cạnh chỉ có một bà lão trước giờ không mở miệng nói chuyện ở bên cạnh, hơn nữa những ngày như vậy vừa trải qua chính là năm năm.

Yêu Yêu mang một bụng nghi vấn cúi đầu chậm rãi đi ở phía sau, sau đó “phịch” một cái đánh vào trên người của người khác, ngẩng đầu vừa xem, người này hình như là người thiếu gia tên gọi Vân Đào.

“Ah, tại sao không cẩn thận chút, lỡ như đụng vào chỗ khác thì làm sao bây giờ?” Tuy ngữ khí trò chuyện rất ôn nhu, nhưng mà vẫn làm cho toàn thân của Yêu Yêu nổi lên một trận da gà gai ốc, một thiếu gia mới mười ba tuổi lại nói chuyện kiểu như vậy, theo ý nàng là vô cùng quái dị. Mặc dù như thế, nàng vẫn là rất thành khẩn nói một tiếng “Thực xin lỗi”, dù sao đụng vào người ta là nàng không đúng.

“Không sao, về sau nếu làm đau bản thân liền không tốt. Tiểu cửu lại đây, ta cùng ngươi giới thiệu, ta là nhị ca của ngươi, đại ca kêu Vân Hải, tam tỷ ngươi cũng nhận thức, tứ đệ thì hai năm trước sinh bệnh nên đã không có, mặc áo trắng này là ngũ muội Vân Linh, thân hình lớn một chút này là lục đệ Vân Hạo, thừa lại là thất đệ Vân Ương và bát đệ Vân Mãn. Về sau ngươi liền cùng chúng ta cùng đi học, bữa trưa đi phu nhân nơi đó thỉnh an là được.” Yêu Yêu khẽ gật đầu, xem như rõ ràng, sau đó nhìn chúng thiếu gia tiểu thư lên tiếng chào hỏi liền không lên tiếng, không bao lâu sau liền là lần thứ hai đi vào thư phòng.

Lịch dạy học sau buổi trưa không giống như buổi sáng nhàm chán như thế, cầm kỳ thư họa được tùy ý chọn một loại hoặc là mấy loại để học tập, đương nhiên thêu thùa là môn học mà nữ hài tử nhất định phải học. Yêu Yêu tuy không thích, nhưng mà lại không thể có quá nhiều thứ không giống người thường, thế là chọn cầm và thư, mặt khác lại cộng thêm thêu thùa. Có lẽ bởi vì mấy thiếu gia tiểu thư này nhiều ít có chút con đường thu thập tin tức, nên mấy năm qua chuyện Yêu Yêu đều ở trong một cái sân không được ra ngoài, chỉ có một bà lão không thể nói chuyện chăm sóc mọi người đều biết, cũng đem nàng cho rằng không yêu nói chuyện mà không đi chọc nàng, tuy có chút biết đây có thể là tránh né tai vạ nhưng cũng là hợp ý của Yêu Yêu, nàng vốn là cái người an tĩnh.

Dần dần, Yêu Yêu cũng thói quen những ngày như vậy, mỗi ngày sáng sớm đều mơ mơ màng màng đi thư phòng học tứ thư ngũ kinh, buổi trưa đi trong viện của phu nhân dùng bữa, buổi chiều học đàn luyện thêu, mỗi một dạng nàng đều học được trung đẳng, không phải rất tốt cũng không phải rất xấu, chính là do nàng sợ hãi phiền toái. Trừ này ra, nàng không có gặp qua người khác, vô luận là ông nội hữu tướng trong truyền thuyết kia, vẫn là bác cả người mà có tới một chính thê bốn cái tiểu thiếp, cũng hoặc là người phụ thân chưa bao giờ gặp mặt, tất cả nàng đều không có gặp qua, ngay cả hạ nhân, thường thấy nhất cũng chính là bà lão trước giờ không mở miệng nói ở trong viện.

Yêu Yêu không gặp đến chủ nhân của nơi mà nàng ở, một phương diện là do chủ nhân không nguyện ý gặp, mà một phương diện khác chính là vị hữu tướng đại nhân này thực sự vội hết sức.

“Cùng Đột Quyết đàm phán như thế nào?” Một cái tiếng nói trẻ tuổi nhưng lại cực có từ tính tuy rằng không lớn, cũng cực có uy nghiêm, mang theo một loại áp lực vô hạn bắt đầu từ trong cái cung điện này phát ra. Thân là hữu tướng của nước Khải, Sầm Bác Niên theo lúc hắn hai mươi tuổi thi được thám hoa bắt đầu, cho tới bây giờ gần bốn mươi năm, hắn phụng dưỡng quá tiên hoàng, hắn cũng từng từ một cái tri huyện ở một nơi nhỏ bé làm lên, đến hôm nay trở thành nhất phẩm quan to, hắn gặp được vô số thượng vị giả, nhưng mà, chỉ có một vị ở trước mắt này làm cho hắn xem không rõ. Đây là một vị chủ rất lợi hại, tiên hoàng tổng cộng có mười một con nối dõi, trong đó hoàng tử có sáu người công chúa năm người, năm đó hoàng tử tham dự đến đoạt đích tranh giành tổng cộng có bốn người, mỗi một người đều không phải là đèn cạn dầu, mà vị này chính là người chiến thắng cuối cùng. Thất hoàng tử Cơ Sưởng Dịch tuy rằng tuổi không phải lớn nhất, thực lực cũng không phải mạnh nhất lại cuối cùng đi lên ngôi vị hoàng đế, trở thành vị đế vương thứ tư của vương triều nước Khải.

“Đang tiến hành đến chính giữa, bất quá đã có tin tức truyền trở về nói Đột Quyết bên kia tuy là nguyện ý cống nạp hằng năm, nhưng mà tam vương tử của bọn hắn đã thành niên, hi vọng có một vị công chúa hòa thân kết làm bạn trăm năm.” Sầm Bác Niên cẩn thận dè dặt đáp.

“Hòa thân? Đại Khải của ta chính là quốc gia chiến thắng, huống chi trước đó Đột Quyết đã lấy đi của chúng ta nhiều của cải như vậy, dưới tình trạng này bằng cái gì muốn đưa công chúa đi hòa thân, quả thực là vớ vẩn.” Tiếng nói không lớn, cũng nghe không ra dấu hiệu phát nộ, nhưng mà hữu tướng đại nhân vẫn là cảm thụ đến bá khí của đế vương, huống hồ rất sớm trước đây vị đế vương này đã hứa “Trong lúc sinh thời, Đại Khải vĩnh viễn không đưa công chúa đi hòa thân, nam nhi đổ máu chảy mồ hôi, tuyệt đối không đem an nguy của một đất nước gửi gắm vào trên người nữa nhân.”

“Nói với bọn hắn, chỉ cần có Đại Khải ở một ngày, triều đình ta vĩnh viễn không đưa công chúa đi hòa thân. Khác, nghị xong lại báo lên đi.”

“Thần, tuân mệnh.” Tuy nói không đồng ý để cho công chúa đi hòa thân sẽ làm cho đàm phán mang tới phiền toái nhất định, nhưng mà câu kia “Chỉ cần có Đại Khải ở một ngày, triều đình ta vĩnh viễn không đưa công chúa đi hòa thân” lại làm cho vị thám hoa lang chìm nổi quan trường nhiều năm này có lại nhiệt huyết của những ngày tuổi trẻ vốn đã qua, cái gọi là nam nhi là phải như thế a, huống chi hiện tại phía thắng là Đại Khải.

Cơ Sưởng Dịch không lại quan tâm hắn, mà tiếp tục vui đầu vào đống tấu chương cao như ngọn núi nhỏ, đã bao nhiêu năm, theo cái thế giới ngợp trong vàng son kia đến nơi này đã bao nhiêu năm? Cha mẹ đều khỏe sao? Thời gian hai mươi năm hẳn là đầy đủ để bọn họ đem chính mình quên đi, dù sao thời gian chính là liều thuốc tốt nhất. Hai mươi năm trước lúc chính mình vừa mới đến nơi này, cái thân thể này vẫn là một đứa bé bốn tuổi, tuy nói là hoàng tử, nhưng là do địa vị của mẫu thân thấp cũng như không hề được sủng, vì thế cũng không có được chăm sóc tốt, mà chính mình vốn là một phó tổng công ty lại vì tai nạn xe cộ mà nhập hồn đến trên người đứa bé vừa mới sẫy chân rơi xuống nước này, thế là nguyên bản một người ba mươi tuổi như hắn trở thành một đứa bé bốn tuổi, thất hoàng tử của nước Đại Khải.

Những năm gần đây, vì sinh tồn, chính mình nỗ lực đọc sách, dụng tâm học võ, có lẽ bởi vì cơ sở ở kiếp trước quá tốt, nên cũng không có phí đại khí lực gì, dù sao quản lý một công ty cỡ lớn có mấy vạn công nhân vẫn là so với ở trong nho nhỏ cung đình lục đục với nhau, nâng cao đạp thấp khó khăn hơn nhiều. Một nhà công ty có thể quản lý được không ngừng phát triển, huống chi là việc sống sót được ở trong cái cung đình này. Bất quá, sự tình sau đó dường như có chút ra khỏi dự liệu của hắn, nhớ kiếp trước từ lúc ba tuổi hắn đã bắt đầu tiếp nhận giáo dục tinh anh nghiêm khắc để trở thành một người thừa kế công ty hợp cách, đã sống lại làm người nên hắn rất muốn thoải mái nghỉ ngơi một chút, làm một vương gia nhàn tản là tốt nhất, nhưng mà vẫn là vô duyên vô cớ bị kéo vào cuộc chiến đoạt đích, từ xưa đến nay, loại tranh đấu này đều là không chết không ngừng, thế là sau khi ở kiếp trước hưởng thụ một phen đãi ngộ của xã hội tinh anh, thì giờ đây trở thành nơi này vương giả, quan sát chúng sinh.

Đây là một cái thế giới không tưởng, chuẩn xác mà nói, là một chỗ rẽ ngoặt sau nhà Tùy của đoạn lịch sử đã từng biết rõ kia, nhà Tùy không có trải qua hai đời liền bị diệt, Dương Đế tuy rằng tu sửa Đại Vận Hà (1), nhưng không có nguyên nhân vì dân chúng lầm than mà bị Vũ Văn Hóa Cập thắt cổ chết ở Giang Đô. Trái lại, nhà Tùy bởi vì xây dựng Đại Vận Hà mà làm cho quốc gia trở nên càng lớn lạnh, trải qua mười lăm đế, cuối cùng tại một trăm tám mươi năm sau bị Cơ Thế thái tổ tiêu diệt, tại Lạc Dương xưng vương, xây dựng Đại Khải. Cùng năm thái tổ hạ lệnh ở Yến Kinh về sau chính là Bắc Kinh xây dựng cung điện, vào Vĩnh Bình sáu năm liền hoàn thành, trước sau tiêu phí thời gian mười tám năm, tổng cộng 4 ức 8 thiên vạn mẫu (2), 8700 gian phòng, cũng chính là Tử Cấm Thành hiện nay.

Thành thật mà nói, làm hoàng đế thực là hết sức mỏi mệt, nhất là mấy xấp tấu chương này, một bản tấu chương có mấy ngàn gần vạn chữ, tin tức chân chính hữu dụng chỉ khoảng 200 ~ 300 chữ, tuy nói nhập gia tùy tục, nhưng mà lãng phí thời gian như vậy vẫn là làm cho Cơ Sưởng Dịch rất nghĩ đánh người. Thái giám đứng bên cạnh hầu hạ đúng lúc đưa qua một tách trà, sau đó lại lặng lẽ lui xuống. “Người hầu giỏi, là nhìn không thấy, chỉ có lúc cần mới xuất hiện.” Câu nói này thật là không giả.

“Lôi Lịch, hiện tại trong kinh có chuyện gì đặc biệt không?” Cơ Sưởng Dịch dừng bút trong tay, nâng chung trà lên hỏi.

“Chuyện đặc biệt vừa vặn có một, lại là có liên quan với hữu tướng đại nhân vừa mới đi ra.” Lôi công công ở bên cạnh hoàng đế mỉm cười đáp.

“Ồ, nói nghe một chút.”

“Nghe nói, hữu tướng đại nhân đem thứ nữ của thứ xuất con thứ hai của hắn thả ra, làm cho nàng mỗi ngày cùng các thiếu gia tiểu thư khác cùng nhau đọc sách. Chẳng qua, trừ học bài thì nơi nào đều không thể đi, chỉ có thể ở trong viện, hơn nữa bên cạnh chỉ có một cái lão ma ma chăm sóc, thật là đáng thương.”

(thứ nữ của thứ xuất con thứ hai: Chỗ này nó hơi rối, hẳn là ai hay đọc truyện cổ đại thì hiểu rồi ha. Cha của YY là người con đứng hàng thứ hai trong đám con thứ xuất (con do thiếp sinh) của hữu tướng,thân phận của YY rất rất thấp kém, thứ xuất của thứ xuất.)

Đứa bé kia chung quy vẫn là còn sống à, chuyện năm đó thế nhưng nháo được ồn ào huyên náo lắm ah! Nó vừa ra đời liền gây cho ca nữ dang vang thiên hạ kia rong huyết mà chết, phụ thân vì ái thiếp chết mà tinh thần trở nên sa sút không thôi, do đó làm cho đứa bé vừa ra đời liền mất đi mẫu thân này bị phụ thân không thích, lại thêm phu nhân trong phủ vốn không phải là bà nội thân sinh của nàng nên càng bị người ta quên đi, ném nàng vào một cái tiểu viện cũ nát tự sinh tự diệt. Bởi vì thanh danh của người ca nữ kia, nên Cơ Sưởng Dịch đối với đứa bé này có chút ấn tượng, chẳng qua mỗi nhà đều có quyển sách khó đọc, chuyện của hắn đã quá nhiều, sao còn phải đi tìm phiền não làm chi? Vẫn là phê tấu chương thôi…

~ Hết chương 2 ~

Chú:

(1) Đại Vận Hà: Kênh đào dài nhất trên thế giới (1794km), một công trình vĩ đại thời cổ của TQ, xem thêm wiki, phần lịch sử về Tùy Dương Đế wiki

(2) 1 ức = 10 vạn, 1 thiên = 1 ngàn.

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s