Yêu Mi – Chương 3

Chương 3: Quyền lợi

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Giờ Dậu ba khắc (17h45′), rốt cuộc hoàn thành một bức thêu đơn giản, Yêu Yêu ngẩng đầu lên, sắc trời đã hoàn toàn tối xuống dưới, chỉ lưu một mạt tà dương khảm ở trên màn trời xanh thẳm như nhung. Vẫn là không có ai để ý nàng, trừ ngày đầu tiên con trai thứ xuất thứ hai tên là Vân Đào của người bác cả kia ra, không có ai chủ động nói chuyện với nàng, xem ra thật sự là không được hoan nghênh thôi.

Sau khi Yêu Yêu ăn xong bữa tối liền hướng hạ nhân hỏi rõ ràng chỗ thư phòng của Sầm Bác Niên, chậm rãi đi ở trong hành lang uốn khúc, nàng muốn gặp hắn. Đi tới phụ cận thư phòng, liền phát hiện thủ vệ nghiêm rất nhiều, hơn nữa hạ nhân cũng nhiều không ít, xem ra có vẻ rất bận rộn. Yêu Yêu liền vô thanh vô tức đứng ở ngưỡng cửa, cũng không có nói chuyện, chính là ngẩng đầu nhìn hai tôn môn thần.

Hai tôn môn thần cúi đầu không có biểu tình nhìn bé củ cải đứng ở trước mặt, trong lòng đang đánh trống “Tiểu nha đầu này là ai, hình như trước giờ không có gặp qua. Xem bề ngoài cũng bảy tám tuổi, trong phủ ở tuổi này chỉ có hai cái thiếu gia, không có tiểu thư nha, hơn nữa nhìn nàng ăn mặc trang điểm cũng không giống như là chủ tử, hay là tiểu nha đầu nhà ai tới quấy rối.” Bởi vì nghĩ đến đây, hai tôn môn thần cũng không có phản ứng.

“Ta là cửu tiểu thư ở đây, không làm cho người ta thích, nhưng cũng là cháu gái của lão gia trong phủ này, thỉnh cầu các ngươi vào trong thông báo một tiếng, liền nói ta muốn gặp lão gia.” Cứ việc Yêu Yêu nhìn giống như đứa bé, nhưng mà tốt xấu cũng ở kiếp trước sống hai mươi mấy năm, làm sao sẽ không biết mấy người này đang nghĩ cái gì, tuy không thích cậy thế đè người, nhưng tới cùng vẫn là đem danh hào cửu tiểu thư nâng ra, cho dù là cái tiểu thư không được sủng, cũng vẫn là chủ tử không phải sao, lại nói, cháu gái muốn gặp ông nội cũng là chuyện đương nhiên trên đời.

Hai tôn môn thần dù sao cũng không phải hạ nhân thông thường, biết tiểu nha đầu trước mắt này tuy rằng không được sủng, nhưng cũng là đứng đắn chủ tử, thế là lập tức vào trong thông báo, huống chi từ lúc sinh ra liền không có nương, phụ thân cũng không thích, xem ra cũng thực là đáng thương.

“Nàng muốn gặp ta?” Sầm Bác Niên hơi có chút ngoài ý muốn, đứa cháu gái chưa từng gặp mặt này tự nhiên có cảm chạy đến trong sân đặt thư phòng của hắn, trắng trợn táo bạo nói muốn gặp hắn. Nghe nói mấy đứa bé khác trong phủ đều không có nói chuyện với nàng, cũng không có người phản ứng nàng, nhưng mà nàng giống như cũng tự mình tự vui vẻ, mong còn không được người khác đừng đi phiền nàng, hiện tại lại đến đây muốn gặp hắn.

“Thôi, nàng vốn là cháu gái của ta, để cho nàng đi vào đi.” Hữu tướng đại nhân không có cho lui người hầu, mà nhắm mắt lại phẩm trà. Hương vị của loại công trà “Dương tiện tử duẩn” này quả nhiên là không giống bình thường a.

Yêu Yêu bước vào cái gian phòng bị coi là cơ mật nhất ở Sầm phủ này, trong phòng bài trí cực kỳ đơn giản, trong phòng chỉ đặt một cái bàn học bằng gỗ đại hoàng hoa lê, trên bàn có ống đựng bút, giá sách, nghiên mực, đồ rửa bút, cái chặn giấy cùng với văn phòng tứ bảo. Chung quanh điểm xuyết tủ ô vuông bác cổ (1) cùng với giường La Hán cùng với nhiều thứ khác, kèm thêm các loại gia cụ nhỏ, tranh chữ, đồ cổ này nọ, xem ra ngắn gọn thanh lịch. Chỗ dựa vào tường đặt vài cái ghế dựa, hẳn là ngày thường dùng để cho phụ tá ngồi. Một cái sập dài bầy ở cạnh tường dùng để nghỉ ngơi.

Yêu Yêu nhìn người nam nhân ngồi ở phía sau bàn, tuy là lớn tuổi, nhưng loại khí chất ôn văn nho nhã lại để cho người ta biết được khi hắn còn trẻ nhất định rất được nữ hài tử hoan nghênh, mái tóc xám trắng và ánh nến ấm vàng làm cho vị ông nội này của mình có chút khí chất thần bí. Yêu Yêu cung cung kính kính đụng cái đầu, sau đó đứng lên, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Sầm Bác Niên.

“Ngươi tìm ta có chuyện gì sao?” Sầm Bác Niên nhìn đứa cháu gái đang đứng trước mắt mà hắn thường nghĩ đến nhiều nhất hỏi. (Nghĩ nhiều nhất???)

“Ta muốn mượn sách để đọc.”

“Hử? Vì sao? Các chương trình học hằng ngày đều biết hết rồi sao? Tự nhiên còn muốn nhìn sách khác?”

“Đều biết, chẳng hề quá khó. Ta trừ đi thư phòng để học ra, cũng chỉ có thể ở trong sân, không biết thế đạo bên ngoài như thế nào, cho nên ta muốn đọc sách, dù là không thể ra cửa cũng có thể từ trên sách vở biết rất nhiều chuyện trước kia không biết đến.” Yêu Yêu rất nghiêm túc nói.

Sầm Bác Niên có chút kinh ngạc lại có chút thương tiếc nhìn đứa bé này, hắn không có nghĩ đến, đứa bé vốn từ nhỏ đã bị cả nhà bỏ qua sẽ có một trái tim hướng tới tự do, tuy không hợp quy củ, hắn vẫn là đáp ứng. “Về sau muốn xem cái gì, chính mình tới đây lấy, xem xong lại để về vị trí cũ là được, không còn chuyện gì thì đi xuống đi.”

Yêu Yêu đạt tới mục đích của chuyến đi này, cũng không nói thêm nữa, khẽ gật đầu chuẩn bị đi xuống, đi đến một nửa, lại dừng lại. “Ông nội, phiền toái các ngươi về sau kêu ta Yêu Yêu, đã từ nhỏ đến lớn các ngươi đều không có nhớ đến ta, như vậy ta có thể lý giải thành các ngươi đã vứt bỏ ta, cũng vứt bỏ cho quyền lợi đặt tên cho ta, cho nên, từ nay về sau, mời các ngươi gọi ta là Yêu Yêu, không cần kêu ta là Tiểu Cửu, gọi như thế ta sẽ cho rằng chính mình là tên ăn xin đầu đường, dù sao ngài vẫn là hữu tướng của cái quốc gia này, cháu gái chẳng lẽ liền kêu Tiểu Cửu sao?”

Lớn tuổi, phản ứng chậm, hữu tướng đại nhân vọng cháu gái nhỏ đi xa, bưng chén trả nhìn thật lâu thật lâu. Lục sư gia ở bên cạnh cũng là vê râu cười, đứa bé gái này, lại là có chút ý tứ.

“Cái gì gọi là ‘vứt bỏ cho quyền lợi đặt tên’ còn có cái gì ‘ăn xin đầu đường’ nha đầu này đang nghĩ cái gì hả?”

“Khụ, tướng gia, bảy năm nay ngài đều không có vì cửu tiểu thư lấy cái tên, nàng nói các ngươi vứt bỏ quyền lợi lấy tên cho nàng cũng không có nói sai a.”

Thư phòng nhất thời lâm vào một mảnh trầm mặc, đúng ha, mọi người dường như đều quên nàng ha. Lắc lắc đầu, “Yêu Yêu, lại là cái tên không kiêng nể gì. Tùy nàng đi.” (2)

Yêu Yêu hết sức hài lòng bản thân hôm nay giành được thành tích, có thể ở phòng sách đọc sách, có nghĩa là sẽ có thể hiểu rõ càng nhiều lịch sử của thế giới này, có lẽ sẽ có một ngày, chính mình sẽ không lại bị vây trong cái sân nho nhỏ này, mà có thể nhìn một cái cẩm tú giang sơn nơi đây. Tuy nói hôm nay không có giống như thường ngày cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không quản, nhưng mà cho dù bản thân ở kiếp trước là trạch nữ đi nữa, thì cũng là dưới tình huống có ti vi cùng máy tính nha, còn nơi này, bất kể cái gì cũng không có. Lui mà cầu tiếp theo, có quyền lợi tùy tiện ra vào phòng sách đọc sách, đã là không tệ.

Do cùng Đột Quyết đàm phán thuận lợi, mùa hạ năm nay nước mưa cũng không phải đặc biệt rất mạnh, nên các cấp quan viên đều làm tốt chuẩn bị phòng lụt chống thiên tai, cho nên tâm tình Cơ Sưởng Dịch không thể nói là không tốt, nghĩ đi hậu cung mà lâu rồi chưa đến dạo dạo. Có lẽ là kiếp trước nữ nhân quá nhiều, thanh thuần, kiều mỵ, lãnh ngạo hoặc là hoạt bát, hắn đều từng có qua, hơn nữa còn không chỉ có một người, nên gây ra hiện tại hắn đối với nữ nhân ở hậu cung không có quá nhiều hứng thú. Trừ vương phi lúc trước ở vương phủ, hắn chưa từng có thiên vị sủng quá bất kỳ một người nữ nhân nào. (Ủa, sao làm tới đây tự nhiên thấy hối hận vì edit truyện này vậy trời. Đọc lâu quá nên quên mất tên này siu bẩn T.T)

“Hoàng thượng, hôm nay ngài quyết định đi cung nào?” Lô Lịch ở bên cạnh thấp giọng hỏi.

Thục phi? Quá cứng nhắc; Hòa phi? Quá làm ra vẻ; Cẩm tần? Quá không phóng khoáng; Lộ tần? Quá cao ngạo… Nữ nhân trong cung này không ít a, nhưng mà giống nhau đều không đúng khẩu vị của hắn. “Nhìn đứa nhỏ đi, đi cung của Đức phi thôi.”

“Phụ hoàng, phụ hoàng,” cái tay nhỏ của Thục Trữ nắm chặt vạt áo Cơ Sưởng Dịch không buông, bé đã rất lâu rồi không có thấy được phụ hoàng. Thục Trữ mới ba tuổi rất thích rất thích phụ hoàng của bé, bởi vì phụ hoàng của bé là người có bề ngoài nhìn tốt nhất trong những người bé từng thấy, ngay cả mẫu phi của bé cũng thua kém.

“Phụ hoàng, Hạ Hà cô cô bên cạnh nhi thần không thấy, phụ hoàng giúp ta tìm nàng về được không?” Không biết vì sao, hôm trước mở to mắt, liền phát hiện Hạ Hà cô cô mà từ nhỏ liền chăm sóc bé không thấy đâu, hỏi mẫu phi, nhưng mà mẫu phi nói nàng ấy về nhà, vì sao về nhà cũng không nói với mình nha?

“Thục Trữ, đi trước rửa cái tay, sau đó chúng ta cùng với phụ hoàng cùng ăn bữa tối.” Thấy phụ hoàng gật đầu đáp ứng cùng nhau dùng bữa tối, Thục Trữ liền nhảy nhảy nhót nhót chạy đi.

“Chuyện gì thế này?”

“Khải bẩm hoàng thượng, bởi vì thần thiếp phát hiện Hạ hà hạ dược trong đồ ăn của Thục Trữ, cho nên đem nàng đánh chết.”

“Ta nhớ được nàng ta luôn luôn rất bổn phận a?”

“Biết người biết mặt không biết lòng, huống chi là cùng Thục Trữ có liên quan, liền càng không thể lơ là thiếu cảnh giác, vọng hoàng thượng thứ tội.”

“Thôi, về sau vẫn là nhiều chú ý chút đi.”

Một bữa cơm ăn được cũng xem như hòa thuận, do chuyện của Hạ Hà làm cho tâm tình của Cơ Sưởng Dịch khó chịu, nên dùng cơm xong hắn liền đi khỏi. Từ cái lúc nào bắt đầu, Đức phi trước kia luôn nơm nớp lo sợ cũng sẽ ở giữa lúc đàm tiếu liền dễ dàng lấy mạng của người khác. Một cái cung nữ mà thôi, không có người ở sau lưng chỉ điểm, làm sao sẽ làm như vậy? Người sau lưng nàng lại là vì cái gì? Ghen tị sao? Hẳn là đi, quyền lợi hiện tại trong tay Đức phi cũng không nhỏ, cùng quản hậu cung? Hậu cung này cũng đến lúc nên trừng trị trừng trị.

“Truyền lệnh đi xuống, về sau bữa ăn của công chúa đều phải do thái y kiểm tra qua mới được ăn. Lại xuất hiện chuyện như vậy, nghiêm trị không tha.”

~ Hết chương 3 ~

Chú:

(1) bác cổ: một loại vẽ viết phỏng theo hình dạng đồ vật cổ đại, hoặc dùng những hình vẽ đồ cổ vật cổ để trang trì đồ mỹ nghệ đều gọi là bác cổ. Vd như hình ảnh trống đồng của chúng ta được vẽ hoặc in lên bàn tủ, áo dài… vậy đó.

Tủ ô vuông là loại tủ chia thành từng hộc hình ô vuông.

(2) Chữ Yêu (妖 /yāo/) định nghĩa theo hanviet.org có 4 nghĩa chính.

1. (Tính) Đẹp, mĩ miều, diễm lệ. ◎Như: yêu nhiêu 妖嬈 lẳng lơ, diêm dúa, yêu dã 妖冶 (1) xinh đẹp, (2) lẳng lơ, thiếu đoan trang.
2. (Tính) Quái lạ.
3. (Danh) Sự vật hoặc hiện tượng trái với tự nhiên hoặc lẽ thường.
4. (Danh) Ma quái, quỷ dị, thường có phép thuật, biết biến hóa, hay làm hại người (theo truyền thuyết). ◎Như: yêu quái 妖怪 loài yêu quái.

Tên của Yêu Yêu rất có tính khiêu khích nga, mà phụ nữ thật khổ, chữ “yêu” này thuộc bộ “Nữ” ah!!! Cái j xấu xa không tốt cũng có bộ “Nữ” vô hết, cái thời trọng nam khinh nữ mất zại.

Advertisements

One thought on “Yêu Mi – Chương 3

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s