Yêu Mi – Chương 4

Chương 4: Mới gặp

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Cơ Sưởng Dịch ở hậu cung không có buông lỏng được tâm tình, ngược lại tìm về một bụng tức giận, thế là không nói hai lời muốn ra cung, nói thật, hắn đã lâu không có đi ngoài cung nhìn nhìn. Đổi thường phục, mang hai tên thị vệ bên người lập tức ra cửa Tây Hoa, hướng phía Thái Dịch Trì đi đến. Bởi vì là mười lăm, theo truyền thống của nước Đại Khải, buổi tối mười lăm tháng giêng và mười lăm tháng sáu đều có chợ, không cần băn khoăn lệnh cấm đi lại vào ban đêm, trên phố cực kỳ náo nhiệt, từng hàng đèn đường thắp sáng hết cả toà hoàng thành này.

Bởi vì bên trong hoàng thành chủ yếu là hoàng thân quốc thích cùng với quan viên ở lại, cho nên Cơ Sưởng Dịch riêng dặn người chọn con đường yên lặng để đi, giảm bớt dẫn người chú ý. Lúc đang đi ở một con hẻm thì đột nhiên nghe thấy trên đỉnh đầu truyền tới tiếng của một tiểu cô nương “Ấy, các ngươi có thể giúp đỡ chút không?” Tốc độ nói chuyện không nhanh, nhưng thật thanh thúy dễ nghe. Ngẩng đầu vừa nhìn, là một tiểu nha đầu mặc váy trắng ngồi ở trên đầu vách tường, khi thấy mặt hắn đôi mắt như hắc ngọc đó liền có ánh sáng lấp lánh tràn đầy chuyển động, xem ra hình dạng của bản thân mình rất làm cho nàng kinh diễm nha!

“Nghĩ xuống dưới sao?”

Ừ, ừ, hưng hăng gật đầu hai cái. Rốt cuộc thấy được người, bằng không còn không biết làm sao bây giờ đâu.

Cơ Sưởng Dịch xem đôi mắt đáng thương tội nghiệp giống như con cún con của nàng, lần đầu tiên trong đời chủ động ôm lấy một cái nữ nhân, thôi được, nữ hài, từ đầu tường bay xuống dưới. “Đây chính là khinh công trong truyền thuyết a!” Xem như sợ hãi than đi. “Cực phẩm nam nhân a!” Trong lòng Yêu Yêu nghĩ tới.

“Ngươi là con cái nhà ai, vì sao ngồi ở đó?” Cơ Sưởng Dịch dắt tay của tiểu nha đầu ra khỏi ngõ tắt, đập vào mặt là vạn gia đèn đuốc và từng khuôn mặt tươi tắn giản dị thỏa mãn của dân chúng.

“Ưm, ta gọi là Yêu Yêu, từ trên sách thấy nói buổi tối mười lăm tháng giêng và mười lăm tháng sáu có chợ, bởi vì ngoài vách tường của cái sân mà ta ở có con hẻm, cho nên khuya hôm nay nghĩ đi ra nhìn xem. Nhưng mà ta quên mất ngoài tường là không có cây, cho nên liền trở thành như vậy. Cảm ơn các ngươi đi qua nơi đó, mang ta xuống dưới.”

Cơ Sưởng Dịch nghe xong cũng không nhiều lời, dắt Yêu Yêu đi trên đường. Trên ngã tư đường rộng lớn có đủ loại quầy hàng, bán son phấn, bán tượng đất, bán trâm ngọc, bán đồ thêu, còn có người bãi quán cờ cùng người khác đấu cờ. Gió đêm ngày hè từng trận gào thét nghênh diện thổi tới, làm cho người ta lăn tăn vui sướng. Yêu Yêu tuy là nhìn bốn phía, nhưng không hề giống như những đứa bé cùng tuổi nơi nơi tán loạn, hoặc là kéo cha mẹ muốn đồ ăn vặt, hai thị vệ phía sau Cơ Sưởng Dịch nhìn xem trong lòng tấm tắc lấy làm kỳ.

“Nha đầu, ngươi phí nhiều sức như vậy trèo tường ra, cái gì cũng không mua, cái gì cũng không chơi sao?” Cơ Sưởng Dịch hỏi.

“Ta chỉ là muốn nhìn xem phố xá dưới cùng một mảnh bầu trời mà thôi, cũng không có nguyên nhân khác.” Yêu Yêu rất bình tĩnh.

Nghe phiên giải thích này của Yêu Yêu, Cơ Sưởng Dịch lại không có nhiều hỏi một câu, hai người chính là tay nắm tay đi, nhìn đèn đường ấm áp cùng với tươi cười trên mặt đám người đi như mắc cửi trên đường, hắn đột nhiên cảm thấy, làm một hoàng đế giống như là một việc rất không sai…

Đêm dần dần thâm, đám người như mắc cửi cũng bắt đầu tan, trượng phu dắt tay thê tử ôm lên đứa nhỏ, chậm rãi đi trên con đường đá xanh, nhìn đèn đuốc phía xa nơi cửa nhà, bước nhanh hơn; người bầy quầy thủ nghệ, đếm tiền, dọn dẹp bàn ghế, mang mỉm cười thỏa mãn rời đi; chủ quán hai bên đường, cũng dời lên ván cửa, vì một ngày khổ cực của bọn hắn vẽ lên dấu chấm tròn.

Cơ Sưởng Dịch kêu thị vệ tìm xe ngựa tới, mang theo Yêu Yêu, đưa nàng về nhà. Nhìn cái đầu nhỏ của Yêu Yêu dựa vào trên vách xe gật gật, Cơ Sưởng Dịch không tiếng động cười, nhẹ nhàng ôm nàng, để cho nàng tựa vào trên thân mình, tráng để khó chịu. Sự thật là, ngay cả chính hắn đều có chút kỳ quái, vì sao sẽ đối với tiểu nha đầu xem ra chỉ có bảy tám tuổi này tốt như vậy, giống như không có nguyên nhân, chính là cảm giác bản thân mình ở bên người nàng sẽ cảm thấy rất bình tĩnh, có lẽ là do không có triều đình cùng hậu cung lục đục với nhau đi.

Trở lại con hẻm kia, Yêu Yêu vẫn là không có tỉnh, Cơ Sưởng Dịch sai thị vệ thăm dò đường, tự mình đem Yêu Yêu ôm vào trong tiểu viện kia, xem gian phòng không lớn kia, trong lòng đối nàng có mấy phần đau lòng, xem ra rõ ràng không phải hạ nhân, nhưng mà viện này ngay cả một người trực đêm cũng không có, trong phòng cũng đơn giản vô cùng, trừ một cái giường, một cái tủ, một bộ bàn ghế, không còn gì khác, bất quá xem qua cũng là vô cùng sạch sẽ. Dịch dịch góc chăn, lặng lẽ rời đi.

“Gia, nơi này là phủ đệ của hữu tướng. Bất quá chủ tử ở trong phủ đều ở tại phía đông.”

“Tra rõ ràng, nha đầu này là người nơi nào.”

“Vâng.”

Hẳn là mệt mỏi, Yêu Yêu vẫn ngủ đến hừng đông sáng hôm sau, ngay cả lúc nào, làm sao trở về tiểu viện cũng không biết được rồi, chỉ biết ký ức cuối cùng của đêm qua là bò lên chiếc xe ngựa nhìn rất đơn giản nhưng rất tốt của người kia, ở đường đá xanh xanh chậm rãi chạy.

“Tra được sao?” Cơ Sưởng Dịch vừa mới hạ sớm triều liền hỏi thị vệ hôm qua cùng hắn xuất cung.

“Khải bẩm hoàng thượng, trải qua kiểm chứng được biết sân góc tây bắc nghe nói là cửu tiểu thư vốn không được sủng của tướng phủ ở, từ nhỏ liền ở nơi đó, hơn nữa thuộc hạ còn nghe nói tiểu thư kia bất mãn người trong nhà kêu nàng là ‘Tiểu Cửu’, yêu cầu hữu tướng về sau gọi nàng là ‘Yêu Yêu’ bởi vì bọn hắn đã vứt bỏ đi quyền lợi cho nàng đặt tên.”

“Thì ra là nàng, nha đầu này thật là có thú vị.”

“Nhân sinh nhược chích như sơ kiến, hà sự thu phong bi họa phiến? Đẳng nhàn biến khước cố nhân tâm, khước đạo cố nhân tâm dịch biến. Ly sơn ngữ bãi thanh tiêu bán, dạ vũ lâm linh chung bất oán. Hà như bạc hạnh cẩm y nhi, bỉ dực liên chi đương nhật nguyện.” Nạp Lan từ rất đẹp cũng là bi.

Rất nhiều năm về sau, làm Cơ Sưởng Dịch nhớ lại nữ hài một thân váy trắng đang bò trên đầu tường vào đêm hạ chí đó, thì đều sẽ đích thân tặng cho Yêu Yêu một phần lễ vật, bởi vì đó là lúc bọn hắn mới gặp. Ở lúc bọn hắn mới gặp đó, có cái ngẩng đầu trong phút chốc liền kinh diễm, có đầy đường đèn đuốc, có làn gió mùa hạ ngọt ngào ào ạt thổi qua.

Yêu Yêu vốn ở vùng sông nước lớn lên, lại không có nữ tử Giang Nam đa sầu đa cảm, lại có vũ mị như nước như khói nhã nhặn lịch sự, ở trong ấn tượng của nàng, đêm hè một năm kia chỉ là một cái bóng dáng mơ mơ hồ hồ, có một cực phẩm nam nhân rất đẹp mặt, cao quý, bá khí, có khinh công chỉ có trong truyền thuyết nghe qua, còn có toàn thành không bóng đêm và tiếng vó ngựa “lộc cộc”. Hắn và nàng mới gặp, không có thê mỹ giống như trong Nạp Lan từ, vốn có được, là nhàn nhạt hạnh phúc…

Lúc đó, là năm Trinh Trữ đầu tiên của nước Khải, một năm này mới gặp, Cơ Sưởng Dịch hai mươi bốn tuổi, mà Yêu Yêu chỉ có bảy tuổi.

~ Hết chương 4 ~

Nhà mình có thơ:

Xuất phát từ bài từ “Ẩm thuỷ từ” (硬水詞) trong ”Mộc lan hoa lệnh – nghĩ cổ quyết tuyệt từ giản hữu” (木蘭花令·擬古決絕詞柬友) của Nạp Lan Tính Đức (1655 – 1685), thường được gọi dưới cái tên phổ biến hơn là “Nhân sinh nhược chích như sơ kiến” (人生若只如初見/đời người nếu có thể chỉ như thuở mới quen). Gắn liền với điển cố Ban Tiệp Dư oán trách Hán Thành Đế dễ thay lòng đổi dạ, có mới nới cũ.

人生若只如初見,何事秋風悲畫扇。
等閒變卻故人心,卻道故人心易變。
驪山雨罢清宵半,泪雨霖鈴終不怨。
何如薄倖錦衣郎,比翼連枝當日願。

Dịch nghĩa:

Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ, thì sao có chuyện gió thu làm chiếc quạt đau lòng;
Bỗng dưng cố nhân đổi lòng, lại nói là tình người luôn dễ đổi thay;
Ly Sơn dứt lời đêm trôi quá nửa, mưa đêm chuông vẳng chết chẳng oán hận
Đường Minh có bạc tình đến đâu, thì ngày đó vẫn còn thề làm chim liền cánh, cây liền cành

Nguồn: Lục Bích

============================

Ps: Đại thúc quá, gần đây mình bị mấy chú đại thúc khống rồi.

Advertisements

2 thoughts on “Yêu Mi – Chương 4

  1. tddn

    Không biết sao bây giờ đọc lại chương này bạn edit lại cảm thấy có lẽ đây là một trong những truyện miêu tả cảnh ban đầu gặp gỡ của cặp nam nữ chính lãng mạn nhất. Bài thơ rất hay, lồng vào truyện làm tăng cảm giác trân quý của lần đầu gặp mặt như thế.
    Khi tuổi đã lớn, có đổ vỡ trong tình cảm, đọc bài thơ mới càng cảm thấy thấm thía giá trị của “phút ban đầu lưu luyến đấy”.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s