Yêu Mi – Chương 5

Chương 5: Phụ thân

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Yêu Yêu rất hưởng thụ loại cuộc sống mỗi ngày không cần phải đi lo lắng việc gì, chỉ cần thoải mái đọc sách này, giống như trở lại những năm tháng chỉ ăn và học trước kia, vừa đơn giản lại đơn thuần. Tuy nhiên mỗi ngày vẫn có những tin tức nho nhỏ thông qua sự truyền miệng của hạ nhân rơi vào trong tai nàng, thông qua những tin tức này, nàng rốt cuộc cũng hoàn hoàn chỉnh chỉnh biết thân thế một đời này, cũng biết nguyên nhân vì sao một mình ở một cái tiểu viện không người hỏi han suốt năm năm.

Phụ thân Sầm Diệc Sung của nàng là thứ tử do thiếp thất Phùng thị vốn được hữu tướng Sầm Bác Niên dưỡng ở bên ngoài sinh ra vào đầu năm Hưng Hòa thứ bảy, bởi vì trước đó Sầm phủ cũng chỉ có đích tử do đại phu nhân sinh, cho nên vẫn rất được sủng ái, thế nhưng lúc Sầm Diệc Sung ba tuổi thì Phùng thị liền bị bệnh qua đời, dẫn đến Sầm Diệc Sung cũng không còn được sủng ái như lúc trước, chỉ có thể dựa vào sự nỗ lực của bản thân để sinh tồn ở trong cái phủ đệ to đùng này.

Vào năm Hưng Hòa thứ hai mươi sáu, Sầm Diệc Sung cưới Lưu thị, muội muội của một đệ tử cũng xem như không tệ của phụ thân hắn, tiếp theo đầu năm sau sinh ra nhi tử Sầm Vân Ương. Cũng tại một năm này, hắn đem thiên hạ đệ nhất ca nữ thời đó cũng chính là mẫu thân của Yêu Yêu nghênh vào cửa làm thiếp thất, vì ca nữ trước đó được hắn cứu, cho nên tình cảm của hai người rất tốt. Nào biết trời không toại lòng người, hai người mới ngọt ngào không đến một năm, do lúc sinh sản Yêu Yêu bị rong huyết nên tuyệt đại giai nhân từ đó hương tan ngọc nát, mà Sầm Diệc Sung cũng vì ái thiếp qua đời nên ngã một cái không gượng dậy nỗi, cả ngày say rượu qua ngày, thế là, Yêu Yêu ở trong viện kia cô độc lớn lên, không có thân nhân cũng không có bằng hữu.

Một cái chuyện xưa quen thuộc về thứ xuất tiểu thư làm cho người ta đồng tình, đây chính là định nghĩa mà sau khi Yêu Yêu ghép lại thân thế của mình xong nói ra, lại không còn gì khác, bởi vì nàng còn có một bà lão bị câm chăm sóc, hiện tại có thể đi thư phòng học bài, có thể đi lầu sách đọc sách, ban đêm ngày đó còn đụng tới một cực phẩm nam nhân, cho nên bây giờ nàng rất thỏa mãn. Người biết thỏa mãn thường hạnh phúc, nàng vốn là người dễ dàng thỏa mãn.

Một ngày này, Yêu Yêu giống như thường ngày ôm một vào quyển sách vừa mới xem xong đi đến lầu sách, ồ, hôm nay lầu sách có người, Yêu Yêu vốn là muốn đặt sách trở về chỗ cũ liền đi, nhưng mà, có vẻ như không được thành công lắm. “Yêu Yêu, phải ngươi không, mau ra đây, không được nghịch ngợm.” Lão Trương trông coi lầu sách nghe đến tiếng vang, vội vàng kêu Yêu Yêu.

“Là ta, Trương gia gia, ta không có nghịch ngợm gây chuyện nha.” Yêu Yêu đứng ra, lễ phép chào hỏi với lão Trương.

“Ha ha, không có gì, chỉ là vừa lúc lão gia tìm ngươi, bảo ngươi đi thư phòng một chuyến.”

“Như vậy ạ, ta biết, cảm ơn Trương gia gia.”

Yêu Yêu xoay người ra lầu sách, hướng thư phòng của ông nội nhà mình đi đến. Ngưỡng cửa không có người, đây là chuyện rất ít gặp, Yêu Yêu gõ gõ cửa. “Ông nội, ta là Yêu Yêu, nghe nói ngài muốn gặp ta?”

“Tới đây, đi vào đi.”

Yêu Yêu đẩy cửa ra, đi vào.

“Trước tiên thỉnh an phụ thân ngươi.”

Yêu Yêu ngẩng đầu nhìn nam nhân đứng ở bên cạnh ông nội, hình dáng mảnh khảnh nhưng nho nhã, còn có một chút u buồn, người này chính là phụ thân của nàng sao?

“Nữ nhi thỉnh an phụ thân.”

Yêu Yêu nghiêm túc cúi người xuống, bởi vì nàng sinh ra, chuẩn xác mà nói là bởi vì cái thân thể này sinh ra, nên phụ thân nàng mới đánh mất nữ nhân mà hắn yêu thích, đây là loại tình tự mà Yêu Yêu đời trước vốn không có cha mẹ không cách nào lý giải.

“Được, được rồi, nhanh chóng đứng lên, là vi phụ thực xin lỗi ngươi, không cẩn thận chăm sóc ngươi, chỉ chớp mắt ngươi đều lớn như vậy.” Hắn có chút kích động, dù sao cũng là đứa nhỏ mà nữ nhân hắn yêu vì hắn sinh ra.

“Cảm ơn phụ thân.” Yêu Yêu đứng thẳng, ánh mắt lom lom nhìn xem người “phụ thân” này, trong mắt người kia có vui mừng, có hổ thẹn còn có thoải mái, hai con người bị thương, có vẻ như tìm đến phương thức có thể sưởi ấm lẫn nhau.

“Diệc Sung à, mấy năm nay ngươi đều ngây ngô dại dột quá ngày, về sau không thể như vậy, Vân Ương và Yêu Yêu còn muốn ngươi chăm sóc, cẩn thận làm việc, có nghe không.” Sầm Bác Niên rất cao hứng con trai của hắn không lại trầm mê ở đoạn chuyện đã qua kia, từ giờ trở đi có thể gánh vác trách nhiệm của một người nam nhân.

“Vâng, phụ thân, ta biết.” Nhìn nữ nhi này, xinh đẹp, thông minh, hơn nữa có một loại bình tĩnh, đứa nhỏ như thế chính là do nữ nhân mình yêu để lại cho mình a.

“Về sau buổi tối đến trong nhà cùng mẫu thân và ca ca ngươi cùng nhau ăn nhé.” Hắn phóng nhẹ tiếng nói, đối với nữ nhi lần đầu tiên gặp mặt trong bảy năm qua nói.

“Vâng, Yêu Yêu biết.”

“Tốt lắm, đều đi xuống đi.”

Ra khỏi thư phòng, Yêu Yêu ngột ngạt không lên tiếng theo sát phía sau phụ thân đại nhân của mình, chậm rì rì mà đi.

“Mấy năm nay khổ ngươi. Ta chỉ lo tự mình khó chịu, lại quên mất ngươi, ngươi — trách ta sao?” Có chút trù trừ, nhưng vẫn nói ra lời trong lòng.

“Không trách, chỉ là thường xuyên hiếu kỳ, vì sao trong cái viện kia trừ một bà bà bị câm ra không có người khác, hơn nữa còn không thể ra khỏi viện.” Tại lúc Sầm Diệc Sung cho rằng không nghe đến đáp án thì Yêu Yêu nói chuyện.

“Thực xin lỗi, về sau sẽ không như vậy, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.”

“Ừm, vậy quyết định, không thể đổi ý.”

“Được, quyết định, không đổi ý. Đi thôi, ta đưa ngươi trở về.” Nắm lên tay nữ nhi, hai cái bóng dáng một cao một thấp dưới ánh tà dương của buổi trời chiều kéo được thật dài.

Nhìn cái tiểu viện nhỏ xíu, đơn giản này, trong lòng Sầm Diệc Sung khó chịu ghê gớm.

“Thực xin lỗi, cha không biết ngươi chính là tại cái nơi này lớn lên, ngươi dời đến bên cạnh viện của phụ thân được không?”

“Không cần, ta đã thói quen ở đây.”

“Nhưng mà phụ thân đau lòng ngươi, biết ngươi ở không tốt, cho nên sớm dặn người thu dọn gian phòng, dời qua tới được không?”

Nhìn ánh mắt mang khẩn cầu của phụ thân, Yêu Yêu khẽ gật đầu, “Bất quá muốn mang bà bà theo.”

“Được, mang bà bà theo, chúng ta hiện tại liền dời đi qua.”

Dường như thời gian bảy năm ở trong câu nói nhàn nhạt hơi mang sám hối này bị pha loãng, Yêu Yêu mang mỉm cười, ôm bộ sách mà mình yêu quý cùng đi với Sầm Diệc Sung tới viện mà bọn hắn ở.

“Nơi này còn dư hai cái sân, một cái là Hà viện, nơi nương của ngươi lúc trước ở, còn có một cái là Trúc viện ở bên cạnh thư phòng của phụ thân, chính ngươi chọn một chỗ ở đi.”

Yêu Yêu vốn định chọn Hà viện mà nương của mình từng ở, về tình về lý thân là nữ nhi đều phải ở tại nơi mà mẫu thân của mình ở, nhưng mà nghĩ đến Hà viện này hẳn là cách chủ viện rất gần, lại cộng thêm nàng rất thích tiểu lâu do cây trúc xây nên, thế là há mồm muốn Trúc viện. Đó là một cái tiểu trúc lâu hai tầng, không lớn nhưng mà độc đáo, lầu một là một cái sảnh rất lớn, bên trong có bàn ghế, còn lại lầu hai là phòng ngủ và một cái ban công nhỏ, đối diện hồ nước, lại có khác một phen tình thú.

“Lầu này về sau liền đưa cho ngươi ở, nếu như còn có gì không hài lòng, chính ngươi có thể kêu hạ nhân đi sửa, hiện tại đi trước thỉnh an đại nương của ngươi.”

Hướng phía bên phải của lầu trúc đi không đến một hồi, liền đến chủ viện, Yêu Yêu nhìn thấy chính thê Lưu thị của phụ thân đại nhân, cùng trong tưởng tượng giống nhau, là một phụ nhân không phải tuyệt mỹ nhưng cũng đoan trang tú lệ.

“Yêu Yêu thỉnh an đại nương.”

“Lên đi, cuối cùng nhìn thấy, về sau liền an tâm ở lại đi, có chuyện gì thì tới tìm ta.”

“Thỉnh an nhị gia, nhị phu nhân.” Ngưỡng cửa có một bà tử đi vào, hơn bốn mươi tuổi, hẳn là ở trong phủ rất có thể diện. “Lão phu nhân nói, hôm nay cửu tiểu thư chuyển vào trong viện, phải nhiều thêm hai người hầu hạ, cho nên bảo lão thân mang mấy tiểu nha đầu đến đây.”

“Thì ra là vợ của đại quản gia, tất cả vào đi.” Lưu thị nhìn thấy là vợ của đại quản gia, vốn dĩ là nha hoàn của hồi môn bên cạnh lão thái thái, sau này gả cho đại quản gia, nên cũng không dám khinh thường.

Bà tử kia trước sau thỉnh an Sầm Diệc Sung, Lưu thị và Yêu Yêu xong, nói với Yêu Yêu: “Cửu tiểu thư, lão phu nhân nói để cho ngươi chọn hai cái nha đầu trong mấy cái này đi qua hầu hạ, ngươi xe…”

Yêu Yêu hướng sáu người nha đầu bên cạnh bà tử kia nhìn qua, đều chỉ có tám chín tuổi, có hai cái nhát gan đã bắt đầu phát run, mặt khác mấy cái cũng đều không tệ, cuối cùng Yêu Yêu chỉ một đôi tỷ muội, một cái gọi là Nhị Nhi, một cái gọi là Lộ Nhi.

“Trước cứ như vậy đi, ngày mai nhìn xem còn có cần cái gì lại nói. Tướng công, hôm nay không còn sớm, sớm chút đi nghỉ ngơi thôi.” Lưu thị nhìn thời gian đã trễ, liền kêu nghỉ.

Sầm Diệc Sung tuy là không bỏ được Yêu Yêu, nhưng mà nghĩ tương lai còn dài, cũng đáp ứng. Yêu Yêu hướng Sầm Diệc Sung và Lưu thị chúc buổi tối bình an xong liền mang hai cái tiểu nha đầu mới tới trở về Trúc viện. Nàng không thể không thừa nhận, loại cảm giác có cha này rất là không tệ.

~ Hết chương 5 ~

Ps: Ta không thể không thừa nhận, cái gia đình này thật là cực phẩm. Yêu Yêu cũng cực phẩm nốt. Vì sao ta lại đốt thời gian vô quyển này vậy ta??? Không hiểu!!!

Advertisements

8 thoughts on “Yêu Mi – Chương 5

    1. Như Thủy Post author

      Dạ thì gia đình kiểu như vậy, rồi YY cũng quá nhanh nhận những ng đã đối xử với m như vậy, làm e có suy nghĩ “ko phải ng 1 nhà, không tiến 1 gia môn”

      Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s