Vô Tâm – Chương 1

Chương 1

Chuyển ngữ: Grey

***

1150233_613226272043799_1886658490_n

Ta đột nhiên bừng tỉnh, che chăn mỏng ngồi dậy, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

Lại làm giấc mộng này.

Từ nhỏ đến nay, cũng không biết làm nhiều ít lần, mỗi một lần kết thúc thì hẳn là đầy trời huyết sắc, mỗi âm thanh “A Uyển đau quá” của nữ tử trong giấc mộng kia, bao giờ cũng làm cho ta liên tục khiếp sợ. Nhưng mỗi lần đến lúc tỉnh mộng, chỉ thấy giấc mộng này tương đối quái dị, càng tinh tế hồi tưởng, càng cảm thấy chẳng hiểu ra sao.

Ta từng cùng huynh trưởng của ta kỹ lưỡng nói về giấc mộng này, huynh trưởng liếc xéo ta một cái, lành lạnh mà nói: “A Uyển, gần nhất có phải ngươi lại xem chút thoại bản (1) chẳng ra gì? Sao cứ làm mấy giấc mộng kỳ quái? Ngươi nên cẩn thận giấu đi, bằng không bị phụ thân phát hiện, vi huynh cũng bảo không được ngươi.”

Dừng một chút, huynh trưởng lại giễu cợt ta, “Nữ tử trong giấc mơ của ngươi cũng kêu là A Uyển, thế nhưng còn cùng sư phụ của chính mình thành đôi. Cái gọi là ngày có điều suy nghĩ đêm có điều nằm mơ nha, a muội ngươi đại khái là tư xuân. Lại đây cùng vi huynh nói nói, gần nhất có phải là đối với công tử nhà nào động tâm hay không? Vi huynh đi điều tra một chút cho ngươi.”

Ta trăm mối vẫn không có cách giải, ngơ ngẩn hỏi ngược lại: “Như thế nào là động tâm?”

Huynh trưởng sửng sốt sau đó trầm mặc nhìn ta rất lâu, vỗ đầu, mỉm cười nói: “Xem tới là vi huynh nhiều lo, A Uyển còn nhỏ, đối với ngươi nói về động tâm còn quá sớm.”

Ta nửa hiểu nửa không, trong lòng nghĩ, thì ra ta còn quá nhỏ.

Nhưng A Uyển trong mộng ở cái tuổi này của ta, đã gả làm vợ người khác. Cái loại hình dạng xuân tâm nảy mầm kia, ta bắt chước rất lâu nhưng thủy chung bắt chước không đi ra. Huynh trưởng yên lặng nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, muốn nói lại thôi, cuối cùng chính là than nhẹ một tiếng, nâng tay khẽ vuốt đầu ta, không lại ngôn ngữ.

Kỳ thật nói tới cái giấc mộng kỳ quái này cũng thực là quái, sau mỗi lần làm giấc mộng này, ta luôn bệnh một trận. A cha a nương vì ta tìm danh y ở khắp nơi, thái y trong cung cũng mời đến vài lần, nhưng ai cũng không trị hết cái quái bệnh này của ta.

Đến nay, cha mẹ vẫn thường xuyên vì ta lo lắng không thôi, a cha trừ ngày thường lên triều ra, chuyện làm được nhiều nhất đó là bốn phía tìm y. Ta thì lại cảm thấy không sao cả, dù sao sinh bệnh chỉ là nhất thời, quá mấy ngày liền có thể khỏi hẳn. Ta nói với a cha không cần vì ta lo lắng, nhưng a cha như cũ vẫn không chết tâm, tháng này lại không biết nghe người đồng nghiệp nào vô ý nhắc tới, trước đó vài ngày lại xin nghỉ đi vào rừng sâu núi thẳm tìm thần y rồi.

“Quận chúa, có phải có chỗ nào không thoải mái không?” Tiếng nói của Đào Chi bỗng nhiên vang lên, mang theo mấy phần lim dim buồn ngủ.

Ta ngáp một cái, “Không có gì, bất quá là khát nước.”

Ta không muốn nói với Đào Chi ta lại làm cái giấc mộng kia, Đào Chi lúc nào cũng chuyện bé xé to, nếu như ta mà nói với nàng, không cần khoảnh khắc, khuê phòng của ta liền sẽ trong ba tầng ngoài ba tầng đứng đầy người, chút đại phu được dưỡng trong phủ kia khẳng định lại muốn tới bắt mạch ghim kim.

Đào Chi là nha hoàn hầu hạ ta, từ khi ta nhớ được chuyện, Đào Chi đã ở bên cạnh. Nha hoàn này, ta cũng không biết nên nói nàng thế nào, hầu hạ ta đúng là hầu hạ được rất không sai, chính là quá mức huyên náo.

Đào Chi rất nhanh liền đưa cho ta một cốc nước ấm, ta nhuận nhuận cổ họng xong mới nằm lại trên giường. Đào Chi thay ta dịch dịch chăn, lo lắng mà nói: “Quận chúa, nếu như cô có chỗ nào không thư thái nhất định phải nói ra.”

Ta tùy ý ừ ừ một tiếng, lại nằm ngủ.

Ngày kế tỉnh lại, đúng như ta sở liệu giống nhau, ta lại bệnh, đầu có chút đau, cổ họng hơi ngứa, có câu nói là bệnh lâu thành thầy thuốc, số lần ta bệnh tăng nhiều, nên ta vừa ngủ dậy liền biết bản thân được cái bệnh gì, ta hơi trầm ngâm, kêu Đào Chi trải giấy, nghiền mực, tiện tay liền viết xong một toa thuốc.

“Ấn theo toa thuốc này, đi lấy chút thuốc tới.” Để bút xuống, ta duỗi thắt lưng.

Biểu tình của Đào Chi nói với ta, nàng đối với toa thuốc ta viết không có giữ thái độ tin tưởng, ta lại lười nhát nói: “Nếu như ngươi khôn tin bản quận chúa, có thể đi hỏi mấy vị đại phu đang hầu ở trong phủ kia đi.”

Đào Chi thế này mới nói: “Quận chúa, vậy ta đi đây.”

Sau khi Đào Chi đi khỏi, ta gọi nha hoàn khác đi vào thay ta rửa mặt chải đầu. Lúc Lê Tâm hỏi ta muốn mặc bộ váy áo nào, ta bỗng dưng nhớ đến mấy ngày này cũng không kém nhiều a cha và huynh trưởng cũng nên trở về. Nếu như a cha về, nhất định sẽ không cho phép ta đi mấy chỗ bất nhập lưu (2) kia. Cho nên hiện tại thừa dịp a cha chưa trở về, ta phải nhanh chóng đem mấy chỗ muốn đi đi cho hết.

Ta đối với rất nhiều chuyện đều không có đề nổi tinh thần, chỉ có đối với chuyện nghe nghe khúc lại phá lệ yêu thích vô cùng. Mà ở trong đô thành to như vậy, lại riêng mình tiểu quan (3) Dịch Phong ở nơi Tần lâu Sở quán đàn khúc được lòng ta nhất.

Bất quá từ sau khi Dịch Phong bị thái tử bao, ta muốn gặp được Dịch Phong một mặt cũng khó khăn, chứ đừng nói là nghe khúc. Khó được mấy ngày này thái tử phạm sai, bị hoàng đế hạ lệnh cấm túc, phải ở trong phủ thái tử nghiền ngẫm lỗi lầm nửa tháng.

Lê Tâm lại lần nữa hỏi ta một câu, vô ý nói: “Quận chúa hay là mặc được hoạt bát chút đi, sáng nay ta nghe Lan Phương nói đêm qua vương phi vẫn nhắc tới vương gia, có lẽ tối nay vương gia liền có thể trở lại Kiến Khang.”

Lan Phương là người bên cạnh a nương của ta, a nương nếu nói như thế, nhất định là nhận được bồ câu đưa tin của a cha. Nghĩ tới không đến mấy canh giờ nữa, ta liền có thể nhìn thấy a cha và huynh trưởng.

Ta đánh cái giật mình, lúc này không ra ngoài còn chờ lúc nào.

Ngón tay be bé nhoáng lên một cái, ta chỉ một cái áo choàng được lượng thân làm theo yêu cầu, ” Liền cái này, nhanh, thay ta chải đầu, hôm nay bản quận chúa muốn nữ giả nam trang.”

Lê Tâm bị dọa đến nỗi run cả tay lên, cái lược chải đầu bằng ngà voi cạch một tiếng rơi xuống đất, “Quận… Quận chúa…”

Ta hí mắt, lạnh buốt mà nói: “Không cho phép nói với nương của ta, ai dám cáo trạng, bản quận chúa trở về nhất định lột da nàng.” Lê Tâm nhặt cây lược lên, mặt không đổi sắc nói: “Vâng, quận chúa.”

Chao ôi, bản quận chúa quả thật không thích hợp làm kẻ ác, xem xem, vương phủ lớn như vậy, người sợ ta không được mấy cái, xem ra là ngày thường ta quá mức thân thiện. Sau khi cảm khái hoàn tất, ta đã rửa mặt chải đầu thỏa đáng, ngó ngó bản thân trong gương đồng, ta lại cầm cái quạt xếp tới đây, quạt xếp chuyển một cái, hừm, bản quận chúa cũng có mấy phần cảm giác ngọc thụ lâm phong nha.

Ta từ cửa nhỏ của vương phủ trộm chạy ra ngoài, mang theo mấy người thị vệ, còn ở nửa đường gặp được Đào Chi. Khi Đào Chi biết ta muốn đi Tần lâu Sở quán tìm Dịch Phong, nàng hưng phấn đến nỗi hai mắt tỏa sáng.

Ta cầm quạt xếp nhẹ gõ đầu Đào Chi, “Khụ, thận trọng chút.”

Đào Chi lại mang vẻ mặt có tật giật mình nói: “Vương phi phát hiện thì làm sao bây giờ?”

Ta lắc lắc cây quạt, tương đối bình tĩnh nói: “Sẽ không bị phát hiện.” Vì nghe khúc, cái gì ta cũng không sợ. Càng huống chi bộ dạng của Dịch Phong thật là không tệ, bản quận chúa trừ yêu nghe khúc ra, cũng yêu ngắm mỹ nhân, nhất là mỹ nhân còn giỏi đánh đàn.

Nếu không phải bị thái tử giành trước một bước, bản quận chúa cũng muốn kim ốc tàng “Phong”.

Nghĩ đến mỹ nhân liền ngay tại Tần lâu Sở quán chờ ta, lòng ta lập tức liền ngưa ngứa, bước chân cũng nhanh rất nhiều. Lúc đến Tần lâu Sở quán, ta kêu Đào Chi ném cho tú bà một thỏi bạc xong, liền thật là thông thạo như đang đi ở trong hậu viện nhà mình giống nhau, thẳng tắp hướng lầu các của Dịch Phong đi đến.

Tú bà nhanh chóng giữ chặt ta, trên mặt tương đối là áy náy, “Công tử, Dịch Phong nhà ta hôm nay có khách.”

Thái tử bị cấm túc, Dịch Phong làm sao có thể đi tiếp khách? Ta liếc xéo tú bà một cái, “Ngươi chê ta đưa bạc không nhiều?”

Tú bà gấp, đè thấp giọng, “Ôi chao, quận chúa à, Dịch Phong nhà ta thực là có khách.”

Ngay cả hai chữ quận chúa đều kêu đi ra, xem tới lời này nói không giả. Chẳng qua… Đôi mắt ta nheo lại, ta lại là muốn nhìn xem Dịch Phong tới cùng là tiếp quý khách ra sao, ta sai thị vệ đẩy tú bà ra, tiếp tục đi lên lầu.

Tú bà nhanh chóng nói: “Ai da, quận chúa à, người khách hôm nay của Dịch Phong không phải là khách bình thường, sáng nay Dịch Phong ngẫu nhiên gặp tri âm…”

Ta vừa nghe, đôi mắt nhất thời sáng ngời. Dịch Phong ngẫu nhiên gặp tri âm, vậy khẳng định là cái người hiểu khúc. Đã là người hiểu khúc, vậy ta càng muốn gặp một lần. Ta bước nhanh hơn, cũng không cần biết tú bà nói cái gì, trực tiếp đá văng cửa phòng Dịch Phong ra.

Tiếng đàn im bặt ngừng lại.

Con mắt ta chăm chú tuần tra trong phòng một phen, sắc mặt mấy gã sai vặt nhận được ta đều biến đổi, nhao nhao đứng dậy hành lễ với ta, Dịch Phong thấy ta, cũng là cười khổ một tiếng, đứng dậy đối với ta hành lễ nói: “Quận chúa vạn phúc.”

Ta hưng trí bừng bừng nhìn Dịch Phong, “Tri âm của ngươi đâu? Ở chỗ nào, để cho ta nhận thức nhận thức.”

Dịch Phong hơi hơi nhích nhích người, ta thuận theo vọng đi qua, có một nam tử áo trắng đưa lưng về phía ta đang ngồi ở trước ngũ huyền cầm, chỉ đơn thuần nhìn bóng lưng và dáng người, ta đã có thể khẳng định nam tử này cũng tuyệt đối là một mỹ nhân ôn văn nho nhã.

Không ngờ mỹ nhân còn chưa xoay người lại, Đào Chi đã là hốt ha hốt hoảng chạy đi vào, ghé vào bên tai ta hạ giọng nói một câu: “Quận chúa, không tốt, xe ngựa của vương gia vừa mới vào thành.”

Ta vừa nghe, dọa được cả người run run. A cha về sớm tới như vậy, nếu như biết được ta ở trong Tần lâu Sở quán, trở về xác định vững chắc sẽ bị bóc rớt một lớp da. Nghĩ như thế, ngay cả mỹ nhân ta cũng không kịp nhìn, nhanh chóng xoay người chuồn khỏi Tần lâu Sở quán.

Ta thở hồng hộc chạy về vương phủ, Lê Tâm ở trong phòng chờ ta, nhìn thấy ta về, sau khi nỉ non một câu “cảm ơn trời đất”, lập tức vội vàng thay ta cởi bỏ búi tóc, chải một cái búi tóc nhỏ ngày thường của nữ nhi, Đào Chi cũng ở một bên lật hòm mở tủ.

Lê Tâm nói: “Đào Chi, chọn cái nào có màu sáng chút, vương gia đã đến phủ, nghe nói vương gia mời về một thần y tuyệt thế, quận chúa chút nữa nhất định là phải đi ra chào.”

Ta nhẹ ho khan vài tiếng, cổ họng dường như bắt đầu ngứa.

Nghe thấy ta ho khan, Đào Chi lại bắt đầu luống cuống tay chân, “Ôi chao, ui, quận chúa, thuốc đã sắc xong, ta đi bưng tới cho ngài, Lê Tâm, ngươi tới hầu hạ quận chúa thay quần áo.”

Lê Tâm cũng có chút hoảng, trong miệng nói: “Quận chúa, tại sao sinh bệnh cũng chạy ra ngoài thế này? May mắn hôm nay cô trở về sớm, nếu không bị vương gia phát hiện, cô khẳng định cũng bị cấm túc giống như thái tử điện hạ.”

Ta bĩu môi nói: “Ta mới không cần giống thái tử điện hạ như thế đâu.” Bất quá trong lòng vẫn là nhẹ nhàng thở ra, may mắn về tới trước khi a cha đến. Nhớ tới mỹ nhân vừa nãy còn chưa kịp thấy qua mặt một lần, trong lòng ta khó tránh lại có chút uể oải.

Ước chừng qua mấy khắc chung, mới có gã sai vặt tiến đến mời ta đi vào đại sảnh, nói là có khách quý. Lúc trước ta đã nghe Lê Tâm nói qua, biết a cha đem vị thần y ở trong rừng sâu núi thẳm kia mời trở về. Trong lòng ta cũng không có báo quá nhiều hi vọng, dù sao những năm gần đây, ta gặp những người thầy thuốc xưng là thần y rất nhiều, nhưng lại không có người nào chữa khỏi căn bệnh quái lạ này của ta.

Cổ họng hơi ngứa, ta ho khan vài tiếng.

Đào Chi vẫn mang theo nước trà ở bên mình, nhanh chóng rót cho ta một chén, sau khi uống nửa cốc mới cảm thấy cổ họng dễ chịu chút. Lúc này, ta cũng đã đi đến ngưỡng cửa đại sảnh.

Gã sai vặt vào trong thông báo cho a cha xong, ta mới đi vào.

Ta vừa vào đại sảnh, định ngó ngó xem dáng dấp của vị thần y kia ra sao, có phải lại là bọn bịp bợm giang hồ hay không, thì a cha liền đã dùng ánh mắt từ ái nhìn ta, nói: “A Uyển, lần này phụ thân tìm được một vị thần y chân chính cho con, vị thần y này không những giỏi y thuật, mà còn tập được một thân võ công cực tốt, đợi A Uyển gặp thần y, liền bái ông ta làm thầy đi.”

Ta chớp chớp mắt, huynh trưởng đứng ở phía sau a cha đối với ta liếc mắt đưa ghèn.

Ta không hiểu ra sao, không phải chữa bệnh sao? Sao đột nhiên thành bái sư? Ta đem tất cả đại sảnh quét một lần, cũng chưa từng nhìn thấy vị thần y trong truyền thuyết kia, vừa định mở miệng nỏi thần y ở chỗ nào thì gã sai vặt lại đi vào, bẩm báo nói: “Vương gia, thần y vừa mới vào phủ.”

A cha sảng khoái cười, mò mò râu ngắn dưới cằm, “A Uyển, đi nghênh đón sư phụ con đi.”

Trong lòng ta nghĩ thần y này đem cha ta lừa được không nhẹ, đâu có đạo lý quận chúa lại đi nghênh đón khách nhân? Nhưng mà a cha nói như thế, ta cũng không thể phản bác, chỉ phải hậm hực theo sau gã sai vặt đi ra ngoài.

Ta thật là bất mãn trong lòng, trong miệng than thở, Đào Chi lại là rất hưng phấn, nói thẳng: “Quận chúa, vương gia coi trọng thần y này như vậy, khẳng định là y thuật được, lần này bệnh của quận chúa ngài khẳng định có thể chữa khỏi.”

Lại đi qua mấy con đường, sau khi qua cầu đá, bỗng nhiên gã sai vặt dừng bước lại.

Ta giương mắt nhìn lên, rừng đào trong vương phủ chẳng biết từ lúc nào đồng loạt nở hoa, trong một mảnh trời hồng phấn nõn nà, một mạt bóng dáng màu trắng đứng lặng dưới một cây đào, ngậm ý cười cùng ta xa xa tương vọng.

Trong hoảng hốt, ta lại là nhớ đến cái giấc mộng quấn quít ta mười sáu năm kia.

Trong mộng dường như cũng có một nam tử như vậy, áo trắng tóc đen, đứng trước gió, hoa đào sáng rực cũng không thể theo kịp hắn nửa điểm phong hoa.

~ Hết chương 1 ~

Chú:

(1) Thoại bản: là một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội lúc đó.
Bạch thoại: là dạng ngôn ngữ viết của tiếng Hán hiện đại, hình thành từ sau đời Đường, đời Tống trên cơ sở ngôn ngữ nói, ban đầu chỉ dùng trong các tác phẩm văn học thông tục, về sau được dùng phổ biến trong xã hội; phân biệt với văn ngôn.

(2) TQ cổ đại đem tôn giáo cùng các loại trường phái học thuật, ngành nghề phân thành “Tam giáo cửu lưu.”

Thành ra, “bất nhập lưu” có ý nghĩa là: Tư tưởng, lời nói không có quy phạm, cấp bậc thấp kém, có ý nghĩa xấu; không tân thời; trang phục không phù hợp trang phục địa điểm; không đi theo trào lưu; hành vi suy nghĩ làm cho người khác không thích hoặc tiếp nhận…

(3) tiểu quan: nam kỹ, giống như kỹ nữ. Nơi tiểu quan hành nghề thường gọi là tiểu quan quán, giống như thanh lâu. Tiểu quan phục vụ cho nam đồng tính luyến ái, chứ ko phải sinh ra để phục vụ cho quý bà quý cô đâu nhé.

(4) Tần lâu Sở quán: Chỉ nơi ca múa, cũng chỉ kỹ viện. Nói chung là những nơi bướm hoa không đàng hoàng. Cái tích của thành ngữ này hơi dài nên lười quá mình lược rồi.

Advertisements

2 thoughts on “Vô Tâm – Chương 1

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s