Vô Tâm – Chương 2

Chương 2:

Chuyển ngữ: Grey

***

1045211_591912757508484_1145725341_n

Tiếng thán phục của Đào Chi kéo suy nghĩ của ta trở về, ta ngừng lại trước cầu đá, hí mắt đánh giá vị thần y mà a cha coi trọng này. Khoảng cách hơi xa, nên ta chỉ có thể thấy được hình dáng mơ hồ lúc ẩn lúc hiện của hắn, bất quá căn cứ đôi hỏa nhãn kim tinh mà bản quận chân tôi luyện từ trên người các tiểu quan ở Tần lâu Sở quán đi ra mà nói, tướng mạo của thần y này tuyệt đối phía trên Dịch Phong.

Nam tử áo trắng thản nhiên tiến đến, mang một thân hương khí hoa đào hành lễ với ta, “Thảo dân Thẩm Hành bái kiến quận chúa.”

Ta nên nói hai chữ miễn lễ, nhưng vọng cái đầu hơi hơi hạ xuống của hắn, làm ta nhớ lại giấc mộng đêm qua, trong nhất thời lại giật mình sững sờ tại chỗ, chậm chạp chưa có ngôn ngữ. Cho đến khi Đào Chi ở bên cạnh ta nói nhỏ mấy tiếng, ta mới hoàng hồn, ho nhẹ mấy cái, nói: “Ngẩng đầu lên để cho bản quận chúa tinh tế nhìn một cái.”

Đào Chi bị lời nói này của ta dọa được ho sằng sặc, ngay cả gã sai vặt cũng mang vẻ kinh hoảng, thế này ta mới nghĩ đến ta là tới bái sư.

Bất quá Thẩm Hành lại là phối hợp ta, chậm rãi ngẩng đầu lên, khóe môi cũng nhẹ nhàng hơi nhếch, ý cười liền nhiễm lên khóe môi của hắn. Không thể không nói, tướng mạo của Thẩm Hành quả thật như ta sở liệu giống nhau, xuất sắc được làm cho người ta xem thế là đủ rồi.

Gã sai vặt nhanh chóng hạ giọng nhắc nhở ta, “Quận chúa, vương gia để cho ngài tới đón tiếp sư phụ.” Hai chữ sư phụ hơi hơi tăng thêm ngữ khí.

Ta mị hí mắt, từ trên xuống dưới đánh giá Thẩm Hành ở trước mặt, không chút đếm xỉa nói: “Ngươi có thể dạy ta cái gì?” Năm nay ta đã mười sáu, một cô nương gia nên học đều học, tuy nói không tinh, nhưng cũng là hiểu sơ. Bây giờ a cha hung bạo đưa cho ta một cái sư phụ cũng không hỏi ta có nguyện ý hay không, nên đối với Thẩm Hành, trong lòng ta tất nhiên là không chịu phục.

Vì thế lần này liền nghĩ dùng ngôn ngữ đả kích làm cho hắn chạy trở về rừng sâu núi thẳm, ta đoán có thể làm thần y thì đều có chút ngạo khí, bản quận chúa không coi ai ra gì ngang ngang ngược ngược như thế, Thẩm Hành chắc chắn sẽ tức giận được quay đầu bỏ đi.

Không ngờ Thẩm Hành lại không giận cũng không ngạo, chỉ là lẳng lặng nhìn ta, khóe môi hơi cong, một bộ tính cách rất tốt, “Quận chúa nghĩ học cái gì.”

Ta muốn khó xử hắn, “Thuật kỳ môn độn giáp.” (*)

“Có thể.”

Ta lại nói: “Thuật vu cổ.”

Sắc mặt hắn vẫn như trước không đổi, không mang theo chút do dự nào, “Có thể.”

Ta giễu cợt nói: “Nói miệng thì luôn dễ dàng, đến lúc đó nếu như không dạy ra được, khó tránh bị người cười nhạo.”

Lúc này Thẩm Hành lại vọng Đào Chi và gã sai vặt sau người ta một cái, vung ống tay áo lên, liền có hai đạo ánh sáng bạc lòe ra, ta kinh hãi. Ánh mắt Thẩm Hành thâm trầm vọng sau người ta, thanh âm khàn nhỏ nói: “Các ngươi tạm thời lui đến một bên.”

Ta quay đầu nhìn phía Đào Chi, ánh mắt Đào Chi trống rỗng, tựa như hình nộm bị khống chế giống nhau, động tác cứng ngắc lui đến sau cầu đá.

Ta quay đầu, trong lòng bàn tay của Thẩm Hành nhiều ra một con sâu nhỏ màu trắng bạc, chỉ dài cỡ ngón cái, có hai điểm tối đen chớp động, giống như là đang làm nũng. Ta vội la lên: “Ngươi làm cái gì?”

Thẩm Hành nói: “Đây là trùng cổ trong thuật vu cổ, bất quá quận chúa xin hãy yên tâm, con trùng này đối với cơ thể người vô hại, lại qua chốc lát liền có thể rời khỏi cơ thể người.” Thẩm Hành cất đi con sâu nhỏ, lại nói khẽ: “Rừng đào của vương phủ là điểm phát động càn khôn trận.”

Ta hơi giật mình, kinh ngạc nhìn hắn. A cha từ khi bị phong làm vương gia khác họ xong, ngày ngày sống càng phát ra cẩn thận, sợ một ngày nào đó bệ hạ mượn cơ hội giết cả nhà, nên thầm kín tìm kỳ nhân dị sĩ bày trận pháp và đào đường hầm ở trong vương phủ, nếu quả thật có ngày đó, a cha liền mở ra trận pháp lấy đó ngăn cản quan binh, kéo dài thời gian để chúng ta thoát từ trong đường hầm ra.

Biết được chuyện này cũng chỉ có Tiêu gia bọn ta.

Bây giờ Thẩm Hành nhẹ nhẹ nhàng nhàng phóng ra cổ trùng và nói ra trận pháp, nên ta không thể không tin tưởng, hắn thực sự là hiểu được thuật vu cổ và thuật kỳ môn độn giáp.

Ta vui lòng phục tùng, nhưng thấy đuôi chân mày của hắn chứa ý cười, đáy lòng ta lại mơ hồ có chút không chịu phục, muốn hắn lúng túng một lần. Ta cân nhắc, liền nói: ” Thuật trong phòng, có hiểu không?”

Thẩm Hành nhất định là chưa từng nghĩ qua một cái nữ tử chưa xuất giá như ta sẽ nói ra lời nói như vậy, nên ánh mắt hắn liền để lộ ra mấy phần quái dị, lỗ tai cũng hơi hơi biết hồng. Ta đem biểu tình của Thẩm Hành thu hết vào trong mắt, sảng khoái hết cả người.

Cố ý vào lúc này, dường như có móng vuốt mèo gãi gãi cổ họng ta, ngứa đến nỗi làm ta không ngừng ho. A cha chẳng biết lúc nào đã đuổi tới đây, sắc mặt đại biến, gấp gáp hỏi: “Sao lại bệnh?”

A nương cũng lo lắng mà nói: “Có phải đêm qua lại làm giấc mông kia?”

Ta ho đến mức đôi mắt đều phiếm hồng, nghĩ nói chuyện lại nói không nên lời, đành phải khẽ gật đầu. Cái gật đầu này của ta đem người cả nhà đều dọa được run run, ta quả thật không hiểu được chuyện này có gì để sợ, mỗi khi ta làm giấc mộng kia, sắc mặt của cha mẹ ta giống như là ta sắp chết vậy.

Rõ ràng chỉ là một giấc mơ hơi có chút quái dị thôi.

“Thần y, nhanh chút cho nữ nhi của ta nhìn xem.” A nượng vội la lên.

Thẩm Hành nói: “Nơi này không tiện bắt mạch, vẫn là đổi một chỗ yên tĩnh đi.”

.

Huynh trưởng cõng ta về phòng, ta bị an trí ở trên giường, cha mẹ vây quanh ở bên người, ta lười nhát duỗi ra tay phải, ngón tay ấm áp của Thẩm Hành đáp lên cổ tay ta.

Ánh mắt khẩn trương của cha mẹ vẫn ở giữa ta và Thẩm Hành đảo quanh, thần sắc huynh trưởng cũng tương đối nghiêm trọng, thế nhưng chỉ có biểu tình của cái người trong cuộc là ta đây nhẹ nhàng, phảng phất là cái người ngoài cuộc.

Thời gian Thẩm Hành bắt mạch tương đối lâu, sắc mặt ta có chút không bình tĩnh. A nương đỏ mắt, hỏi ta: “A Uyển đáng thương của ta, đây là lần đầu tiên từ tháng tư đến nay đi?”

Ta yên lặng nghĩ nghĩ, gật đầu.

Cha mẹ nhìn nhau một cái, ánh mắt kia ta hiểu, bọn hắn đang nhớ số lần ta làm giấc mơ kia.

A cha trầm giọng hỏi ta: “Không có giấu diếm?”

Ta rất thành thật trả lời: “Vốn nghĩ giấu diếm, nhưng tối hôm qua thực sự là lần đầu tiên từ tháng tư.” Nói xong, ta lại cười hì hì, “Cha mẹ đừng lo lắng, không phải là một giấc mơ thôi, hiện tại các ngươi cũng mời thần y tới, rất nhanh liền có thể chữa khỏi.”

Lúc này Thẩm Hành cũng thu tay về, đối với a cha chắp chắp tay, nói: “Bệnh của quận chúa cũng không lo ngại, chỉ là cảm nhiễm phong hàn phổ thông.”

Ta cũng phụ họa nói: “Đúng vậy đúng vậy, chính là phong hàn bình thường thôi, cha mẹ không cần lo lắng.”

A cha liếc ta một cái, khi đối với Thẩm Hành thì lại trở nên khách khí đầy mặt, “Bút mực ở bên ngoài, mời bên này.” A cha làm cái thủ thế, a nương cầm khăn lau hốc mắt ửng đỏ, cũng hào phóng khéo léo nói: “Thần y không chối từ đi xa ngàn dặm tới, vương phủ đã vì thần y thiết tốt tiệc tẩy trần, còn xin thần y cho mấy phân thể diện, chớ để ghét bỏ.”

Ta tương đối là kinh ngạc, dù y thuật của Thẩm Hành lại cao, nhưng a cha a nương của ta cũng là Tây Lăng vương và Tây Lăng vương phi có danh có vọng ở thành Kiến Khang này nha, cho dù là tiến cung yết kiến hoàng đế, a cha của ta cũng không có cẩn thận tỉ mỉ quá. Thẩm Hành này tới cùng là thần thánh phương nào?

Thẩm Hành bản thân bị a cha a nương mời đi ra, trong phòng chỉ thừa lại ta và huynh trưởng.

Ta liếc huynh trưởng một cái, mở cửa gặp núi hỏi: “Thẩm Hành là người nơi nào?”

Huynh trưởng liếc trả lại ta một cái, “Là sư phụ ngươi.”

Ta nói: “Còn không có bái sư đâu.” Trong lòng ta tương đối hiếu kỳ, “Ngươi không phải cùng đi với a cha mời hắn ra khỏi núi sao?”

“A Uyển, ngươi đừng nghĩ quá nhiều, cẩn thận nghỉ ngơi dưỡng bệnh.”

Ta bất mãn, “Các ngươi cứ luôn giấu ta. Vừa mới a cha tự mình mời Thẩm Hành ra ngoài, khẳng định có chuyện muốn tránh đi ta. Rõ ràng là thân thể của ta, vì sao các ngươi vẫn luôn không nói tình hình thực tế với ta? A Uyển đã cập kê, không nhỏ nữa.”

Huynh trưởng cười vuốt ve đầu ta, “Phải phải phải, A Uyển không nhỏ, rất nhanh là có thể tìm đến lang quân như ý.”

Ta dẩu môi, trừng huynh trưởng, “Tiêu Tầm, ngươi chớ có xem ta là con nít ba tuổi lấy lệ với ta!” Trong cơn tức giận, ngay cả huynh trưởng cũng không xưng hô, ta gọi thẳng tên hắn.

Huynh trưởng cũng không cáu, chỉ là ha ha cười.

Ta hừ một tiếng, dứt khoát quay đầu đi, dùng cái ót đối hắn. Huynh trưởng không lại ngôn ngữ, chỉ nói “Cẩn thận nghỉ ngơi” liền ra khỏi phòng ta. Lúc Đào Chi đi tới ta còn đang sinh ngột ngạt, nàng thấu tới đây, mang ý cười nói: “Quận chúa, ta nói với cô một tin tức tốt.”

Ta rầu rĩ hừ một tiếng.

Đào Chi nói: “Tối nay không phải muốn vì thần y thiết yến tẩy trần sao? Thế tử biết được quận chúa thích nghe khúc của công tử Dịch Phong nha, nên riêng mời hắn tới đây đàn khúc trợ hứng đấy.”

Ta vừa nghe, cả người liền từ trên giường bật lên, vội vàng ho khan vài tiếng mới nói: “Thật sự?”

“Đào Chi nào dám lừa gạt quận chúa nha.” Đào Chi cười hì hì, đụng tới phía trước, giống như muốn nghiêm túc quan sát biểu tình của ta. Qua một hồi mới cẩn thận nói: “Quận chúa không cùng thế tử tức giận đi?”

Ta lành lạnh liếc Đào Chi một cái, quả nhiên là thuyết khách do huynh trưởng phái tới. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần huynh trưởng chọc ta tức giận, lúc nào hắn cũng khiến Đào Chi tới dỗ ta. Bất quá cũng thế, ta người này cơn tức tới mau, tiêu cũng mau, sống mười sáu năm, cũng chưa từng đặc biệt để ý qua cái gì, không tim không phổi ngày liền đi qua.

~ Hết chương 2 ~

Chú:

(*) Thuật tiên đoán cổ đại của Trung Quốc gồm có 3 hình thức là “Kỳ môn”, “Thái ất” và “Lục nhâm”. “Kỳ môn” được gọi đủ là “Kỳ môn độn giáp”. Đây chính là loại hình quan trọng nhất và có ảnh hưởng lớn nhất trong ba bộ môn chiêm bốc trên. Người ta tiến hành nghiên cứu Kỳ môn độn giáp bởi đây chính là di sản văn hoá của người Trung Hoa, là phương pháp nhận thức vũ trụ quan uyên thâm của tổ tiên người Trung Quốc về thế giới.

Kỳ môn độn giáp chính là sự kết hợp hài hoà giữa thời gian, không gian và các con số. Nó thể hiện một cách tổng thể, một cách đa tư duy các hình thức tồn tại của vạn vật cũng như bất kì một đặc điểm hay mối quan hệ giữa các sự vật ấy. Kỳ môn độn giáp có giá trị lớn và có ý nghĩa tích cực về mặt tư duy đa chiều đối với sự phát triển của Triết học và khoa học phương Đông. Đây chính là những kiến thức để hiểu biết về thế giới tự nhiên khác xa với những kiến thức khoa học của các nền văn hoá phương Tây.

Đây là cái khái niệm đơn giản nhưng tóm tắt đầy đủ về “kỳ môn độn giáp”, nếu bạn nào có máu tìm hiểu thêm thì google nga.

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s