Vô Tâm – Tiết tử

Tiết tử

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

441d630bg9cdcdf170fc1&690

“Bích Đồng, cây đào ở trước cửa nở hoa chưa?”

Bích Đồng nhẹ giọng thủ thỉ nói: “Phu nhân, đêm hôm qua đã nở hoa, màu hồng phấn nõn nà, trông rất đẹp mắt.”

Ta vui mừng nhướng mày, “Thật sao? Mau đỡ ta đi nhìn xem.”

“Phu nhân ngài để ý một chút, mang thai đều bốn tháng rồi, lại quá nửa năm, tiểu công tử liền có thể cùng ngài đi ngắm hoa đào.” Bích Đồng cẩn thận từ trên giường nâng ta dậy.

Ta khẩn cấp đi xuống giường, ngay cả áo khoác cũng quên phủ thêm, vớ giày cũng quên mang, đẩy ra tay của Bích Đồng, đi chân trần chạy ra ngoài cửa, hoảng được Bích Đồng vội vàng theo sát chạy theo.

Ta phảng phất như một cô nương chờ gả, mang năm phần hớn hở năm phần thấp thỏm nhìn cây đào phía ngoài cửa. Nhưng mà dưới sắc trời xanh thẳm, ba ngàn đóa hoa đào sáng rực, dưới bóng cây lại không có người mà ta muốn chờ.

Khuôn mặt ta đầy thất vọng, nói nhỏ: “Sư phụ lừa ta, hắn rõ ràng nói ngày cây đào nở hoa đó là lúc hắn trở về.”

Bích Đồng vì ta phủ thêm áo khoác, nhẹ cười nói: “Đều thành hôn cùng công tử nhiều năm, tại sao phu nhân vẫn là không sửa miệng được?” Bích Đồng lại cười khẽ ra tiếng, cúi người thay ta mang vào tất chân, “Công tử là người nói là làm, có thể là qua một hồi thì phu nhân liền có thể gặp công tử. Sau khi chờ công tử trở về, phu nhân nhất định phải để cho công tử bắt mạch, lại khiến công tử cẩn thận điều dưỡng thân thể phu nhân, lấy khả năng của công tử, phu nhân muốn bình an sinh ra tiểu công tử cũng không phải là việc khó.”

Sư phụ ta thụ sự ngưỡng mộ của thế nhân, trên đời này tuyệt đối không có chuyện gì mà sư phụ không thể làm, bất quá là sinh đứa nhỏ mà thôi, nhất định cũng không làm khó được sư phụ.

Khóe miệng ta treo một mạt mỉm cười.

Bích Đồng thấy ta cao hứng, còn nói thêm: “Phu nhân, ta nghĩ đến năm đó lúc cô bái công tử làm sư phụ, cô mới lớn có thế này.” Bích Đồng giơ tay múa chân mô tả, “Lúc ấy phu nhân cũng chỉ cao tới trên eo công tử, vậy mà trong chớp mắt, phu nhân đều đã cùng công tử thành thân, hiện tại ngay cả mang thai cũng có. Chờ công tử trở về, nhìn thấy cái bụng cao cao này của phu nhân, chắc chắn là rất kinh hỉ.”

Tay ta khẽ vuốt vuốt cái bụng hơi nhô lên, nghĩ đến em bé trong bụng là kết tinh của ta và sư phụ, trong lòng ta không khỏi trở nên mềm mại vạn phần.

Bích Đồng hiểu được ta thích nghe nàng nói về sư phụ, nên vừa nói, liền không thu được miệng, “Người trong thiên hạ đều hâm mộ phu nhân gả cho công tử, công tử là người tốt đáng giá để phó thác cả đời, không những có một thân y thuật cực tốt, còn đọc nhiều sách vở tinh thông nhiều thuật pháp, trọng yếu nhất vẫn là đối phu nhân săn sóc ôn nhu, vô luận là chuyện gì tất cả đều nghĩ được vô cùng chu đáo.”

Ta khép mắt, nhẹ giọng đáp: “Đúng nha.”

“May mà lúc trước phu nhân nhanh tay nhanh chân, cướp gả cho công tử trước cái công chúa đồ bỏ kia, bằng không hiện tại công tử liền muốn làm phò mã gia.”

Chuyện cũ như nước chảy, bây giờ nghe Bích Đồng nói lên, lại giống như là vừa mới phát sinh ngày hôm qua vậy, rõ ràng đây đã là năm thứ năm rồi.

Lúc ta ở lứa tuổi dậy thì, phụ thân thương ta, biết ta thích tập võ, liền tìm tới thiên hạ đệ nhất cao thủ Vô Song công tử Thẩm Yến. Tình cảm thầy trò nảy sinh, lại cũng chẳng biết từ lúc nào đã thay đổi thành tình yêu nam nữ.

Ta biết đồ đệ yêu sư phụ chính là loạn luân lý cương thường, nên kiềm chế ở trong lòng.

Cho đến ngày đó, công chúa Ninh An của Nam Triều cải trang đi tuần, ngẫu nhiên gặp sư phụ liền kinh vì thiên nhân (1), bất chấp hết thảy về kinh, chỉ vì khẩn cầu thánh thượng ban hôn. Sư phụ chẳng hề thích công chúa Ninh An, hắn cũng không muốn cưới nàng.

Nhưng nếu thánh chỉ ban ra, kháng chỉ chính là tội tru cửu tộc.

Cùng sư phụ làm bạn mấy năm, ta sâu sắc am hiểu tính nết của sư phụ, cũng không muốn sư phụ rơi vào kết cục bị tru cửu tộc, vì thế ta nghĩ ra một phương pháp. Ở trước lúc thánh chỉ giáng lâm, ta giành trước thành thân cùng sư phụ.

Ta còn nhớ được đêm hôm đó, nước mắt ta rưng rưng, đem thẹn thùng của nữ nhi ném xuống đất, đỏ mặt hướng sư phụ cầu thân, ta rõ ràng mạch lạc phân tích tình hình lúc đó, nói sư phụ cùng ta thành thân là phương pháp tốt nhất.

Lấy địa vị của công chúa, nhất định không cam nguyện làm thiếp, mà danh tiếng của Tạ gia nhà ta, lại làm sao có thể dễ dàng bị ức hiếp? Như vậy sư phụ cưới ta, đã có thể giải quyết ưu sầu trước mắt, còn có thể làm tròn tâm nguyện của ta, phương pháp này chính là tốt nhất.

Sư phụ trầm mặc rất lâu, cho đến khi phương đông nổi lên ráng màu mới hỏi ta một câu, “Ngươi không hối hận?”

Hai má ta nhiễm lên đỏ ửng, ta nắm chặt góc áo, kiên định mà nói: “Không hối hận.”

Khi đó ta cho rằng sư phụ đáp ứng ta, trong lòng khẳng định là cũng đối với ta có tình. Nếu không phải đối với ta có tình, làm sao lại nguyện ý cưới ta? Cưới vợ cưới vợ, đó chính là lời hứa “nắm tay cả đời bên nhau đến già”. (2)

Là ta bất chấp kiêng kị to lớn nhất trong thiên hạ, loạn luân lý cương thường, cam nguyện tự trục ra khỏi gia tộc, chịu thế nhân vứt bỏ, cũng muốn gả cho sư phụ.

Khi đó ta nghĩ dù sư phụ lúc ấy chỉ đối với ta có tình thầy trò, nhưng ta cũng đã mười sáu tuổi, ngày một lúc lâu, tình ý tự nhiên cũng sẽ có. Chỉ đáng tiếc thành thân nhiều năm, sư phụ cái gì cũng tốt, duy nhất không tốt chính là không yêu ta.

.

“A, công tử trở về.”

Tiếng nói thích thú của Bích Đồng kéo suy nghĩ của ta trở lại, ta kinh hỉ giương mắt nhìn, dưới cây đào vừa nãy vẫn không có một bóng người chẳng biết lúc nào đứng một người, người kia áo trắng đai ngọc, tóc đen như mực, quả nhiên là tuấn lãng vô song, hoa đào sáng rực cũng không kịp một cái nhìn nhợt nhạt của hắn đối với.

Ta chẳng quan tâm đang mang thai bốn tháng, mà vãn lên tà váy liền thẳng tắp chạy về phía cây đào, nhưng vừa đi một bước, ta rồi lại giống như là một đứa bé làm sai chuyện vậy, chột dạ cắn nhẹ môi dưới, rũ mắt thấp xuống, yên lặng không nói.

Cho đến khi một đoàn lạnh buốt chạm đến cổ tay ta, thì ta mới giương mắt thấp thỏm xem hướng nam tử tuấn lãng trước mắt, kích động muốn giải thích: “Sư phụ, ta… ta…”

Thủy chung là không giải thích được cái gì.

Ta lại cúi đầu cười khổ một tiếng, ta có thể giải thích cái gì? Ta lại có cái giải thích gì tốt đâu? Vợ chồng làm chuyện cá nước thân mật vốn là chuyện đương nhiên trên đời, dù cho đứa bé trong bụng là ta tính toán sư phụ, nhưng… Đó cũng là sư phụ nợ ta.

Chúng ta thành thân năm năm, sư phụ chưa hề chạm qua ta, đứa bé này cũng là đêm đó sư phụ muốn đi ra ngoài giúp người xem bệnh bị ta tính toán mà tới.

Ta quật cường cắn môi, chính là không nói chuyện.

Qua thật lâu, sư phụ mới thở dài một tiếng, nhẹ nhàng cầm tay ta, “Vào phòng thôi, thân thể ngươi không tốt, thổi gió nhiều không tốt.”

Ta thật vui, lắp ba lắp bắp mà nói: “Sư… sư phụ, chàng… chàng… không để ý?”

Sư phụ dắt ta vào phòng, nhưng cũng chưa từng trả lời vấn đề của ta, chỉ nhàn nhạt nói: “Cây đào bảy tám tháng cũng có thể ra trái, đến lúc đó bảo Bích Đồng cho ngươi làm đào tâm tô (3).

Đáy lòng ta mơ hồ có chút thất lạc.

.

Màn đêm như nước, ta cùng sư phụ nằm ở trên giường, người bên gối sau bốn tháng không ở rốt cuộc đã trở lại bên cạnh ta, trái tim rất lâu trống vắng cuối cùng cũng được lắp đầy. Ta gắt gao cầm tay hắn, muốn tìm chút đề tài tới nói, nhưng mà nhìn thấy đáy mắt sư phụ có nhàn nhạt mệt mỏi, ta lại không nhẫn tâm, đành phải nhắm nghiền mắt.

Ta làm cơn ác mộng, mơ thấy ta lại trở về đến đêm động phòng hoa chúc lúc đó.

Sư phụ mở lên khăn voan đỏ thẫm của ta, dung nhan có một không hai của hắn, mặt mày trách trời thương dân của hắn, như là đang đứng ở đài sen trên cao vậy, “A Uyển, ta là người vô tâm.”

“Ta không tin, sư phụ là thầy thuốc, thầy thuốc làm sao có thể vô tâm?”

“A Uyển nhưng là biết trên thế gian có loại võ công tên là Bích Lạc Hoàng Tuyền Quyết, phàm là người tu luyện nó, tất trước bỏ tình căn (rễ tình).

Khi tỉnh mộng, áo gối không biết từ lúc nào đã ướt hơn phân nửa, ta lau khô nước mắt, lặng lẽ nghiêng đầu sang chỗ khác cố chấp nhìn khuôn mặt đang ngủ của sư phụ. Năm đầu tiên ta không tin, năm thứ hai ta cũng không tin, ta cho rằng ta làm được không tốt, cho nên sư phụ mới không yêu ta.

Vì sư phụ, mười ngón tay vốn chưa hề dính quá mùa xuân thủy của ta lại đi học nấu cơm, khuôn mặt bị dầu trong nồi văng tung tóe sinh đau. Vì sư phụ, ta còn học may quần áo, mười ngón tay bị kim đâm được sưng đỏ.

Biết sư phụ yêu thích yên tĩnh, ta đem cả nhà dời xa đến trên núi, đem tỳ nữ chung quanh đều tán đi, chỉ thừa lại Bích Đồng từ nhỏ theo ta đến lớn.

Vừa bắt đầu ngày qua thật sự khổ cực, nhưng mà về sau, sự phụ vì ta tự mình trồng một cây đào, ta cảm thấy tất cả hết thảy đều là đáng giá, dù cho cây đào này cũng là ta chính miệng yêu cầu, nhưng… Sư phụ đến cùng vẫn là vì ta đi trồng nó.

Chỉ đáng tiếc sau đó đến đầu năm thứ tư, sư phụ như cũ đối ta như thuở ban đầu, liền giống như lúc trước thu ta làm đồ đệ như thế, ta cuối cùng là tin.

Sư phụ thực vô tâm, bằng không mấy năm nay sẽ không đối với ta nhìn như không thấy, có tai như điếc.

A Uyển của Thiệu Lăng Tạ gia không phải là kẻ quấn quít làm phiền người khác như thế, Tạ gia A Uyển gặp được một người ra sao đều sẽ không yêu nàng, lẽ ra đã quyết đoán vung kiếm chặt tơ tình.

Nhưng mà… A Uyển làm không được.

Ta nhìn ngủ nhan của sư phụ, không tiếng động khóc, thật muốn thật muốn hỏi một câu, “Sư phụ, đến tột cùng chàng muốn làm sao mới có thể yêu ta? Lúc trước vì sao chàng đồng ý cưới ta?” Nhưng mà ta hỏi không ra, ta thực hỏi không ra.

Từ sau khi có thai, ta cứ không ngừng nghĩ đến A Uyển, A Uyển mà trước kia còn chưa gặp được sư phụ, A Uyển vô ưu vô lự, Thiệu Lăng Tạ gia đại tiểu thư mà thế nhân cực kỳ hâm mộ, vừa ra đời chính là được cả sảnh đường sủng ái, khi đó chuyện phiền não nhất của ta chính là hôm sau nên mặc bộ váy áo xinh đẹp nào.

Tất cả mọi người đều cho rằng ta sống thật sự hạnh phúc, ngay cả Bích Đồng bên cạnh hầu hạ ta cũng cho rằng như thế, đáy lòng của ta khổ, đáy lòng của ta xót, không biết phát tiết từ đâu, chỉ có thể vô dụng mà yên lặng rơi lệ.

Sư phụ chẳng biết từ lúc nào mở mắt ra, ngơ ngẩn xem nước mắt của ta.

Ta vội vàng lau khô.

Sư phụ hỏi: “Có phải là chân rút gân?”

Ta rưng rưng gật đầu.

Sư phụ đứng dậy, vận nội lực nhẹ nhàng xoa bóp bàn chân của ta, ta lo lắng bị sư phụ nhìn thấu, nỗ lực ra vẻ như chân bị rút gân, có lẽ là cảm ứng được suy nghĩ của ta, nên bàn chân quả thật rút gân, ta cúi đầu mở miệng: “Bên trái.”

Bàn tay ấm áp kề vào lòng bàn chân, cảm giác co rút dần dần cách ta đi xa, ta cũng chẳng biết lúc nào đã ngủ, trong lòng nghĩ có lẽ chờ ta đem đứa nhỏ sanh ra, sư phụ sẽ liền yêu ta.

.

Khi ta mang thai tám tháng, sư phụ lại muốn đi ra khám bệnh, nghe nói lần này là vị công chúa Ninh An mà lúc trước mặt dày mày dạn cũng muốn gả cho sự phụ kia. Sau khi ta biết được, ta kéo tay sư phụ, nói: “Sư phụ, có thể đừng đi được không?”

Sư phụ nhăn mi, “A Uyển, đừng càn quấy.”

Ta than thở: “Ai biết nàng có phải là nghĩ mượn cơ hội để gặp sư phụ một mặt hay không? Nàng khẳng định là không có lòng tốt, rõ ràng chung quanh nàng có nhiều thái y như vậy.”

Sắc mặt sư phụ có chút khó coi, thanh âm thoáng băng lãnh, “Mấy năm trước đây công chúa đã lấy chồng, gần nhất có bầu, trước đó vài ngày lại không cẩn thận đụng phải, cũng bởi vì các thái y đều bó tay không có cách cho nên mới đến mời ta đi.” Dừng một chút, thanh âm của sư phụ cũng chuyển nhẹ, “A Uyển, ta sẽ rất nhanh trở về.”

Sư phụ nói như thế, ta cũng không tốt phản bác cái gì, trong lòng rất nghĩ nói một câu, thân thể ta cũng không được tốt, không có người đại phu ở bên người xem, lỡ như ra vấn đề làm sao bây giờ.

Nhưng mà cuối cùng ta vẫn là không có nói cái gì ra, ta cùng sư phụ học y thuật được mấy năm, tuy nói không rất tinh thông, nhưng tốt xấu cũng biết sơ. Vả lại nói lời như thế ra, khó tránh có chút cay nghiệt, đứa nhỏ sắp sinh ra, ta muốn vì đứa nhỏ tích đức.

Tức thì ta liền giống như thường ngày, thay sư phụ chuẩn bị tốt hòm thuốc, lại đem quần áo mới và vớ giày mới mà trước đó ta tự mình làm tốt sửa soạn xong, nhìn theo sư phụ rời đi.

Những ngày sau khi sư phụ rời đi, trở nên tương đương chật vật. Cũng không biết có phải duyên cớ vì mang thai hay không, tâm tình của ta trở nên cực xấu, những chua xót và khổ sở của năm năm qua luôn thường thường nổi lên trong lòng, Bích Đồng lúc nào cũng khuyên giải an ủi ta, cũng luôn luôn nói chuyện về sư phụ với ta.

Thường ngày ta nghe xong, tâm tình liền sẽ bình tĩnh trở lại.

Nhưng mà lần này, ta càng nghe trong lòng liền càng nóng nảy, tổng cảm thấy cực kềm chế, nhưng cứ khư khư tìm không được chỗ phát tiết. Rơi vào đường cùng, đành phải kêu Bích Đồng dìu ta đi ra một chuyến.

Không ngờ lần này đi liền xảy ra vấn đề, lúc đi ra, ta bỗng nhiên nghĩ uống nước ô mai nên gọi Bích Đồng vào phòng lấy. Sau khi Bích Đồng đi, ta đỡ bụng chậm rãi đi ở trong sân, có lẽ là ý trời khó tránh, chú định cái thai này của ta phải chịu nhiều tai nạn, Bích Đồng vừa đi bất quá khoảnh khắc, thì có một con rắn hoa đột nhiên chui ra, dọa được ta lui bước chân, cả người liền nặng nề ngã ở trên mặt đất. Trong phút chốc đau nhức phát ra, mặt ta nháy mắt trở nên không có chút máu nào, tựa hồ có cái gì dinh dính theo giữa hai đùi chảy xuống.

Vừa lúc Bích Đồng bưng nước ô mai đi ra, thấy thế, hoảng được tinh thần mất hết.

Ta hiểu được giờ phút này nếu như ta không tỉnh táo lại, chắc chắn sẽ một xác hai mạng, ta hít sâu một hơi, nhịn xuống đau đớn, nói với Bích Đồng: “Dìu ta vào trong phòng, xuống núi tìm một cái bà đỡ tới đây…” Ta lại hít sâu một hơi, run giọng nói: “Gọi người đi báo cho sư phụ…”

Lúc ta tự mình một người nằm ở trên giường chịu đựng trong bụng đau nhức, trong đầu óc bỗng nhiên nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên cha để cho ta đi bái kiến sư phụ, cũng là ở dưới tàng hoa đào, gió nhẹ lượn lờ, mái tóc đen của sư phụ tung bay, hoa đào tuy diễm, nhưng đều thành làm nền cho sư phụ.

Ta nâng trà quỳ xuống, khiếp khiếp gọi tiếng “Sư phụ.”

Ta rủ đầu xuống, chỉ nghe đến tiếng của nắp cùng cốc trà thượng hạng nhẹ nhàng khẽ đụng, phát ra tiếng vang thanh thúy, cùng lúc đó, còn có thanh âm nhàn nhạt của sư phụ, “Ngươi gọi là A Uyển?”

A Uyển A Uyển, ta trước giờ không biết có người có thể đem tên của ta gọi được dễ nghe như vậy. Chỉ đáng tiếc dễ nghe là dễ nghe, nhưng thanh âm này trước giờ đều không mang tình ý. Theo lần đầu tiên ta gặp sư phụ đến lúc thành thân tới nay, tám năm thời gian, A Uyển trong miệng sư phụ vẫn là A Uyển của lúc trước.

Lòng sư phụ hoài thiên hạ, mong muốn của hắn là phổ tể chúng sinh, cứu tất cả người trong trời đất, nhưng lại chính là muốn làm cái người vô tâm, lại chính là không thể yêu ta. (phổ tể = cứu tế rộng khắp)

Người vô tâm… Người vô tâm…

Nếu như có kiếp sau, A Uyển cũng muốn làm người vô tâm, vô tâm liền sẽ không có tình, vô tình liền sẽ không đau lòng.

Sư phụ, A Uyển đau quá.

./.

Chú:

(1) Kinh vì thiên nhân: ý chỉ sự kinh ngạc phi thường khi gặp một người nào đó, thường là kinh ngạc về dung mạo tài năng mà chỉ có thiên tiên mới có được của người đó. (Mang ý so sánh.)

(2) Nguyên văn: “chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão” đây là 2 câu trong bài thơ Kích Cổ 4 của Khổng Tử

“Tử sinh khiết thoát,

Dữ tử thành thuyết.

Chấp tử chi thủ,

Dữ tử giai lão.”

Dịch nghĩa: “Dù chết sống hay chia xa, xin cùng người thề nguyện, nắm tay cả đời, bên nhau đến già.”

Xem thêm dịch thơ: Thi viện

(3) Đào tâm tô: Bánh bơ nhân mứt đào. Giống như bánh bích quy.

~~~

Đau lòng quá, ngược ngược nữa ngược mãi, đương nhiên là ngược nammm rồi. Tiết tử mở đầu khá giống giống Thập Lý Đào Hoa nga.

Advertisements

5 thoughts on “Vô Tâm – Tiết tử

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s