Yêu Mi – Chương 7

Chương 7: Lớn lên

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

9ae984d6277f9e2f98a313811f30e924b999f303

Thời gian từng năm từng năm trôi qua, Yêu Yêu tại trúc lâu của bản thân dần dần lớn lên, từ một bé gái mũm mĩm biến chuyển thành một thiếu nữ tươi đẹp, có lẽ bởi vì trải qua kiếp trước lắng đọng lại, làm cho nàng có được sự trầm ổn và bình tĩnh nhiều hơn những người cùng tuổi. Hạ nhân trong phủ hữu tướng đều nói “Cửu tiểu thư yêu nhất là ăn cơm và đi ngủ, còn lại chính là đọc sách và ngẩn người, nhưng mà vô luận nàng làm cái gì, dù chỉ là lẳng lặng ngồi ở chỗ ấy không động cũng đều là một bức tranh.”

“Tiểu thư, tiểu thư.”

“Nhị Nhi, ngươi chậm một chút, ma ma nhìn thấy lại muốn phạt ngươi.” Lộ Nhi ở bên cạnh nhẹ nhàng nói. Nhị Nhi vừa nghe đến hai chữ “ma ma” lập tức liền đình chỉ chạy băng băng, mà thành thành thật thật đi tới đối diện. Nhìn xem bốn phía, hoàn hảo hoàn hảo, ma ma không ở gần đây, bằng không tiền tiêu vặt tháng này lại sẽ thiếu năm văn tiền.

Nhìn tiểu thư đang uốn ở trên giường, trong lòng nàng không khỏi cảm khái “Tiểu thư càng lúc càng xinh đẹp, cũng càng lúc càng lười, không có chuyện gì liền uốn ở trên giường hoặc là trên ghế dài cả ngày.” Thở sâu mấy cái, tóc trên tráng liền nghịch ngợm bay lên, “Tiểu thư, vừa rồi người bên lão phu nhân tới dặn dò, bảo là muốn tiểu thư dùng cơm xong đi đại sảnh một chuyến, có chuyện giao cho.”

“Biết, Nhị Nhi, nghỉ ngơi một chút đi, đến lúc đó nhớ kêu ta là được.” Nói dứt lời, liền nằm trở về, hành động này nói một cách dễ nghe là “Phơi nắng.”

“Tiểu, tiểu thư, ngươi…” Nhị Nhi nhất thời không lời, tiểu thư vì sao lại nằm nữa? Lô Nhi thì lắc đầu cười cười, nhìn tiểu thư như thế, sớm đã thành thói quen.

Ở trong mắt rất nhiều người trong Sầm phủ, Yêu Yêu là một cái tồn tại đặc biệt. Nói nàng đặc biệt, là bởi vì nàng không phải tiểu thư được sủng ái nhất trong phủ, được sủng ái nhất là tam tiểu thư Vân Thấm, nhưng mà Yêu Yêu là người duy nhất ngoài Sầm Bác Niên có thể tùy ý ra vào lầu sách; rõ ràng lúc đi học luôn luôn không chút đếm xỉa, thậm chí là ngủ gà ngủ gật, nhưng mỗi lần tiên sinh kiểm tra bài học thì nàng đều sẽ an toàn quá quan, hơn nữa thứ tự đều ở trước mấy người. Nhìn như cái gì cũng không quản, nhưng mà trong phủ này chưa hề có người nào từ trong tay cửu tiểu thư chiếm được tiện nghi. Mỗi người đều biết cửu tiểu thư không quan tâm chuyện gì, nhưng là không thể tùy ý đắc tội hoặc là lãnh đạm nàng, nếu không đôi mắt kia của cửu tiểu thư sẽ đem ngươi nhìn thấu đi.

Dùng xong bữa tối, Yêu Yêu đổi một bộ váy lụa mỏng màu tím nhạt, trên đầu vãn một cái búi tóc đơn giản, xem đến vô cùng đơn giản lại thanh lịch hào phóng. Đến ngưỡng cửa đại sảnh, tất cả mọi người đều ở, thật long trọng.

“Yêu Yêu thỉnh an ông nội, lão phu nhân, đại bá, đại bá mẫu, phụ thân, đại nương.”

“Yêu Yêu à, lên đi, thật lâu không có thấy được ngươi, không có chuyện gì liền đi ra ngoài dạo dạo, không cần làm tổ ở trong phòng.” Sầm Bác Niên nhìn đứa cháu gái càng lúc càng xinh đẹp này, hết sức cao hứng.

“Yêu Yêu nha, hôm nay kêu ngươi tới là bởi vì hoàng thượng hạ chỉ tuyển tú, phàm là nữ tử tuổi từ mười lăm đến mười tam của nhà quan lại tam phẩm trở lên trong kinh, trừ đã xuất giá và có hôn ước đều phải tham tuyển. Trong nhà chúng ta, Tam tỷ và ngũ tỷ của ngươi đều đã lấy chồng, cho nên lần này tuyển tú cũng chỉ có một mình ngươi tham tuyển. Từ ngày mai bắt đầu, Trâu thị sẽ dạy ngươi một vài quy củ và kiêng kỵ trong cung, ngươi phải nghiêm túc học, nghe thấy không?”

“Yêu Yêu biết, cảm ơn lão phu nhân đề điểm.”

“Yêu Yêu a, ta vốn là không hi vọng ngươi vào cung, nhưng mà lấy thân phận của ông nội, ngươi có cơ hội chín phần trở lên bị tuyển được, cho nên những ngày sau này, trừ học quy củ, nếu như muốn ra cửa liền đi đi, về sau không còn có cơ hội.” Sầm Bác Niên vẫn là đau lòng đứa cháu gái này.

“Mặt khác, Nhược Lan tỷ tỷ nhà cô cô ngươi cũng muốn tham gia tuyển tú, nếu như ở trong cung gặp gỡ, liền chiếu ứng lẫn nhau một chút.”

“Yêu Yêu biết, ông nội và lão phu nhân không cần lo lắng.”

“Được rồi, không còn chuyện gì liền tán đi.”

Tuyển tú, những ngày ở nơi này trôi qua quá an nhàn sao? Đều quên mất đây là chuyện không tránh được khi sinh ra trong loại gia đình này. Bất quá, cuối cùng cũng phải lập gia đình a, gả cho hoàng đế cùng với gả cho người khác lại có gì khác biệt đâu? Chính mình chăm nom tốt lòng của mình, ở trong cái nơi tường cao kia, sống cũng sẽ không tệ thôi.

Ngồi xem trời đầy sao, lại nghĩ đến những ngày ở kiếp trước, nếu như bản thân mình còn ở bên kia thì sẽ như thế nào đâu? Lúc đó hẳn là đã ba mươi mốt tuổi rồi, có thể đã cùng một người đàn ông không tệ kết hôn, sau đó có cha mẹ chồng, sẽ có con, nhà của bọn họ có lẽ không phải rất lớn, nhưng sẽ rất ấm áp rất hạnh phúc, tiếc là những thứ đó đều chỉ là có thể mà thôi.

“Cửu tỷ, cửu tỷ, nghe nói ngươi phải gả cho hoàng thượng đúng không?” Tiểu đệ đệ Vân Hàm vừa chạy vừa kêu gào. “Đần độn, cửu tỷ chỉ là đi lấy chồng, lại không nói nhất định sẽ gả cho hoàng thượng.” Một cái tiểu quỷ khác có hình dạng cùng Vân Hàm giống nhau như đúc hô. Hai đứa bé này là một đôi song bào thai mà vào năm Trinh Trữ thứ tư đại nương sinh ra, ca ca gọi là Vân Nhai, đệ đệ kêu là Vân Hàm, hai đứa bọn hắn hiện tại là hai cục cưng được trong phủ sủng ái nhất, cũng bởi vì bọn hắn mà mấy năm nay Sầm Diệc Sung không có nạp thiếp, chỉ có một chính thất phu nhân, hai người qua ngày cũng được êm êm đẹp đẹp.

“Tiểu tử thúi, những lời này đều là từ đâu nghe tới? Ngươi làm sao biết tỷ tỷ phải lập gia đình?” Hiện nay Yêu Yêu đã không lại kinh ngạc tốc độ lưu truyền chuyện bà tám trong phủ này, rất nhiều khi một chuyện xem ra rất rất nhỏ đều có thể ở trong thời gian một chén trà truyền khắp tất cả phủ, nên nói là Sầm phủ trị gia không nghiêm đâu, vẫn là tâm tính chủ tử rất tốt đâu, hay là trình độ tự do của hạ nhân rất lớn nhỉ?

“Ta ở trong phòng nghe được cha mẹ ở bên ngoài nói tỷ tỷ phải lập gia đình nha.” Vân Hàm tuy là đệ đệ, nhưng càng giống như là ca ca, lý giải này nọ so với Vân Nhai muốn nhanh hơn một ít.

“Tỷ, về sau chúng ta có phải sẽ không nhìn thấy ngươi được nữa ?” Vân Nhai rất thích rất thích cửu tỷ của mình, cửu tỷ thật xinh đẹp hơn nữ thật là ôn nhu, tuy rằng rất yêu ngủ, nhưng cũng thường xuyên làm một vài loại điểm tâm mà người khác không biết làm cho hắn và đệ đệ ăn, về sau tỷ tỷ lấy chồng khả năng là sẽ không nhìn thấy được nàng, cũng ăn không được trái cây đá bào và tảo tía cuộn (*).

(*) chính là kimbap Hàn Quốc ^^~

“Tỷ tỷ không cần lấy chồng được không, ta bỏ không được tỷ tỷ đi lấy chồng.” Vân Nhai ôm Yêu Yêu, vùi đầu vào trong ngực nàng, tỷ tỷ thật là thơm, tỷ tỷ nhất định không được đi lấy chồng.

“Ngươi là không bỏ được đồ ăn tỷ tỷ ngươi làm thì có. Lại đây, nam hài tử đâu có ai lại mỗi ngày đều ở trong lòng tỷ tỷ làm nũng.”

“Cha, ngươi tới rồi.”

“Yêu Yêu, ngồi xuống đi, cách thời gian tuyển tú còn có hơn một tháng, về sau phụ thân không thể chăm sóc ngươi, ngươi phải cẩn thận chăm sóc bản thân, biết chưa? Phụ thân không cầu ngươi ở trong cung làm rạng rỡ tổ tông, phụ thân chỉ cần ngươi bình bình an an lớn lên, nghe được không?” Phủ mái tóc dài như tơ của nữ nhi, Sầm Diệc Sung thầm than, con gái của nàng ấy, cũng đến tuổi phải lập gia đình, về sau sẽ không thể thường thường thấy được nữa.

“Nghe được, Yêu Yêu sẽ cẩn thận chăm sóc bản thân, cho dù ở bên trong cái nơi tường cao kia, cũng sẽ làm cho chính mình sống được thật tốt, phụ thân không cần lo lắng cho ta.” Phụ thân đã già, tóc cũng đã có sợi bạc. Cảm tạ trời xanh, làm cho ta có một phụ thân từ ái như thế, còn có một ca ca ôn nhu, hai đệ đệ thật khả ái.

“Mấy ngày nay ta sẽ ở trong phủ, mặt khác, sẽ đem cách làm mấy thứ đồ ăn kia dạy cho Hồng Ngọc bên cạnh đại nương, về sau bọn đệ đệ muốn ăn, liền kêu nàng đi làm. Còn có, bà bà đã lớn tuổi, xem tại việc nàng chăm sóc ta từ nhỏ, thỉnh cầu phụ thân dặn dò xuống dưới, đối với nàng chăm sóc nhiều hơn.”

“Đã biết, phụ thân sẽ dặn dò xuống dưới, ngươi yên tâm đi, ngày mai còn phải học quy củ, không còn chuyện gì liền đi ngủ sớm chút đi.”

“Dạ, phụ thân ngủ ngon, Vân Nhai, Vân Hàm ngủ ngon.”

“Tỷ tỷ ngủ ngon, ngày mai ta lại tới tìm tỷ tỷ chơi đùa, ta còn muốn ăn cuốn thịt gà lần trước.”

“Được rồi, đã biết, ngày mai tỷ tỷ học xong quy củ liền làm cho các ngươi, ngoan, hiện tại cùng với phụ thân đi về trước, sớm chút đi ngủ đi.”

Hai bé con gật gật đầu, một trái một phải dắt tay phụ thân, đi về.

Ưm —, duỗi cái lưng mỏi một cái thật lớn, “Khuya rồi, không có chuyện gì đều đi ngủ đi.”

Đầu xuân gió vẫn là có chút lạnh nha, thật buồn ngủ, ngủ thôi.

~ Hết chương 7 ~

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s