Vô Tâm – chương 3

Chương 3:

Chuyển ngữ: Grey

***

48efaa774030e85bb051b9a1

Biết được Dịch Phong sẽ tới, ta lập tức từ ốm yếu biến thành sáng láng tinh thần. Người ở Nam Triều đều biết được Dịch Phong sở trường về nhạc, đặc biệt là đàn cổ, đàn ngũ huyền cầm càng là xuất thần nhập hóa, nhưng rất ít người biết Dịch Phong cũng có thể thổi sáo rất hay.

Tối nay huynh trưởng mời Dịch Phong đến đây trợ hứng, nên chắc chắn Dịch Phong sẽ ở tiệc rượu đánh đàn. Vẻn vẹn một khúc cầm lại há có thể thỏa mãn khẩu vị của bản quận chúa, cho nên ta dặn dò Đào Chi chờ tiệc rượu xong mời Dịch Phong đến đình Xuân Phong ở sau rừng đào vì ta thổi một khúc.

Dịch Phong cùng ta rất có giao tình, hắn sẽ không cự tuyệt ta.

Tiệc tẩy trận bắt đầu vào giờ Dậu, cách thời gian tiệc rượu bắt đầu còn có nửa canh giờ thì a nương bỗng nhiên phái nha hoàn của hồi môn của nàng là Lan Phương đến đây, Lan Phương cười tít mắt nói với ta: “Tiệc rượu tối nay vừa là tiệc tẩy trần cũng là tiệc bái sư, còn xin quận chúa chuẩn bị thật tốt.”

Sau khi Lan Phương rời đi, Lê Tâm và Đào Chi nổi lên nhiệt tình bắt đầu đùa giỡn trên người ta, trong miệng Đào Chi liền nhắc tới: “Đào Chi sống lâu như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy được nam tử lại có phong tư như thế, quận chúa trăm triệu không thể bị thần y so đi xuống.”

Lê Tâm cũng một bên hướng trên mặt ta bôi đồ, một bên phụ họa nói: “Sư phụ một thân khí khái, quận chúa làm đồ đệ cũng không thể kém đến chỗ nào đi thôi.”

Ta thật là đành chịu để cho các nàng nghịch, sau một khắc chung hai người các nàng cuối cùng cũng dừng tay, trong ánh mắt ngóng nhìn ta nhiều ra mấy phân kinh diễm. Ta sờ sờ cằm, ngó gương đồng, chỉ thấy nữ tử trong gương vãn vân kế (1) cao cao, mi dài nhập tóc mai, trang dung đạm nhạt, trên môi có một chút chu sa, một thân nghiễm tụ trường quần (2), đai lụa bó chặt trên eo, càng làm cho eo nhỏ như dương liễu.

Đào Chi chen mặt vào trong gương đồng, rất là tự hào hỏi han: “Quận chúa, cảm thấy ra sao?”

Lê Tâm cũng chen lại, mang theo một bộ nét mặt “khích lệ ta đi, ca ngợi ta đi.”

Ta hơi trầm ngâm, tương đối cảm khái mà nói: “Các ngươi… Hóa hủ bại thành thần kỳ.” (3)

Da mặt Đào Chi cùng Lê Tâm run lên, nhao nhao cúi thấp đầu xuống, ta chỉ thấy bờ vai hai người run rẩy, qua một hồi mới ngẩng đầu lên, Đào Chi trang nghiêm trịnh trọng nói: “Ngài quận chúa thần kỳ, chờ lúc tiệc rượu bắt đầu, chớ để lộ ra một mặt hủ bại của ngài.

Ta ngóng bản thân trong gương, đoan trang mà nói: “Đương nhiên.”

.

Ta mặc niệm hai chữ khí khái trong lòng, thẳng lưng thẳng eo, rất là đoan trang đi vào trong đại sảnh. Ta tới có chút chậm, lúc ta vào trong thì đại sảnh đã đến đủ người. Tuy nói là tiệc tẩy trần, nhưng đến đây cũng không có nhiều người, chỉ có năm người là cha mẹ, huynh trưởng, ta, cùng với Thẩm Hành.

Cha mẹ ngồi ở trên chủ vị, huynh trưởng thì ở phía dưới bên trái, Thẩm Hành ở phía dưới bên phải, vị trí của ta ở bên cạnh huynh trưởng.

Ta trước tiên là hướng cha mẹ hành lễ, sau đó mới nhẹ giơ lên bước chân, chậc, phong tư yểu điệu hướng vị trí của ta đi đến. Chờ lúc ta ngồi xuống thì huynh trưởng lặng lẽ nói với ta: “A muội, ngươi lắc mông làm cái gì?”

Ta nghiêng người trừng huynh trưởng một cái, “Đó gọi là phong tư yểu điệu, hiểu không?”

Tiếng thở dài của Lê Tâm và Đào Chi yên lặng truyền vào trong tai ta, rất có ý “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép”.

Vẫn là huynh trưởng hiểu lòng ta nhất, biết không thể đắc tội ta, nên ra sức khen ta, “Phong thái của a muội không cần trang điểm đã là vô cùng sắc sảo, dung mạo của a muội liền như ánh trăng sáng trên bầu trời trải khắp đại địa, a muội…”

Ta trừng huynh trưởng một cái, “Nói nhiều quá nghe lên liền giả.”

Huynh trưởng thở dài, “Đầu năm nay làm cái huynh trưởng cũng không dễ dàng nha, hơn nữa làm huynh trưởng của A Uyển phong tư yểu điệu càng không dễ dàng…”

Lời nói này của huynh trưởng chọc ta buồn cười, ta cười khẽ ra tiếng, ánh mắt không chú ý liền quét đến trên người của Thẩm Hành đang ngồi đối diện, có vẻ như từ lúc ta đi vào bắt đầu, ánh mắt của hắn chưa từng rời khỏi ta. Bây giờ ánh mắt của ta đảo qua, liền cùng hắn va vào một chỗ, trong ánh mắt của hắn tràn ra ý cười ôn nhuận.

A cha đang nói lời dạo đầu khách sáo, ta không có lắng nghe, mà hết sức chăm chú cùng Thẩm Hành nhìn lẫn nhau, ánh mắt nhìn lom lom, trong lòng nghĩ, bản quận chúa cùng người ta đấu nhìn nhau, nhưng mà chưa hề thua bao giờ, đừng cho rằng biết cái thuật kỳ môn độn giáp hoặc là thuật vu cổ thì sẽ có thể đấu thắng được bản quận chúa.

Ta nhìn, ta nhìn, ta nhìn nha.

Thẩm Hành cũng chưa từng lùi bước.

Xem ra lần này gặp được cao thủ, mười sáu năm nay, người dám cùng bản quận chúa nhìn nhau lâu như vậy, trong năm đầu ngón tay tiền tính ra đến. Nhớ được từng có một lần huynh trưởng mang ta chuồn êm ra vương phủ, đi vào Nhất Phẩm Lâu ăn nhất phẩm gà nướng, bàn cách vách ngồi một vị nam tử áo gấm, sinh được lài là môi hồng răng trắng, xem ra giống như là công tử của nhà phú quý nào đó, bất quá ánh mắt hắn lại tương đối ngả ngớn. Từ lúc ta ngồi xuống bắt đầu, hắn vẫn nhìn ta, ta cũng vẫn nhìn hắn, khi gà nướng đưa lên, ánh mắt ta cũng không ngó một cái, mà vươn tay vừa sờ, trực tiếp cầm cái chân gà, vừa gặm vừa nhìn hắn. Bữa gà nướng đó ta ăn ước chừng có hai khắc chung, nam tử kia cuối cùng cũng chiến bại, xám xì xám xịt bỏ đi.

Ý cười trong mắt Thẩm Hành càng dày đặc lên, ta không biết hắn đang cười cái gì, đành phải mở to hai mắt tiếp tục nhìn hắn.

Đào Chi bỗng dưng kéo kéo ống tay áo của ta, ta vừa nhìn Thẩm Hành vừa nói: “Làm gì?”

Tiếng nói của Đào Chi run run: “Vương gia đang kêu quận chúa.”

Ta sửng sốt, ánh mắt liền từ trên người Thẩm Hành thay đổi đến trên người a cha, sắc mặt a cha khó chịu, trầm giọng nói: “A Uyển.” Ta vô ý thức từ chỗ ngồi đứng lên, “A Uyển ở.”

Huynh trường bật cười hì hì một tiếng.

A nương lập tức hòa giải, ôn nhu nói: “A Uyển, còn không đi rót chén trà cho sư phụ con?” Nói xong, a nương lại tươi cười rạng rõ đối với Thẩm Hành nói: “Tiểu nữ bướng bỉnh, về sau còn cần thần y tốn nhiều tâm.”

Thẩm Hành cũng đứng dậy, chắp tay nói với cha mẹ: “Hai chữ thần y, Thẩm Hành quả thật không dám nhận, vương gia vương phi vẫn là gọi thẳng tục danh đi. Quận chúa mới mười sáu tuổi, chính là cái tuổi ngây thơ trong sáng, có thể thu quận chúa làm đồ đệ, là Thẩm Hành may mắn.”

A cha lại dùng ánh mắt bảo ta, lúc này ta mới không cam tâm không tình nguyện nâng chén trà, đạp bước cực kỳ thong thả đến trước người Thẩm Hành, duỗi tay ra, ánh mắt sáng quắc nhìn chòng chọc đôi mắt hắn, “Sư phụ uống trà.”

Hốc mắt Thẩm Hành nháy mắt liền ửng hồng, khi hắn đón lấy chén trà trong tay ta, tay hắn đang run.

Ta kinh ngạc vạn phần, bốn chữ “Sư phụ uống trà”, đọc ngược đọc xuôi, cũng bất quá là bốn chữ bình bình thường thường, tại sao Thẩm Hành vừa nghe lại có phản ứng lớn như thế? Ta lâm vào suy tư, chẳng lẽ bản quận chúa chính là miếng bánh ngon, Thẩm Hành lúc này được ta làm đồ đệ, lập tức liền cao hứng quá mức?

Thẩm Hành uống sạch chén trà ta rót cho hắn, khi hắn đặt chén trà xuống thì lòng bàn tay hắn đã nhiều ra một cây trâm bằng gỗ đào, hắn hơi cúi người, tự mình đem trâm gỗ đào cắm trên búi tóc của ta, hắn lại nhìn trong chốc lát, trong ánh mắt có chút xúc động, hắn mỉm cười nói: “A Uyển, đây là quà gặp mặt vi sư tặng cho con.”

Ta vô ý thức vươn tay đi sờ cây trâm gỗ đào trên búi tóc, còn chưa kịp đụng đến, a cha đã lên tiếng, “A Uyển, còn không cảm ơn sư phụ?”

Ta đành phải rút ta về, đối với Thẩm Hành chắp cái lễ thầy trò, “Cảm ơn sư phụ.”

Ánh mắt Thẩm Hành trở nên nhu hòa.

Lúc ta trở lại bên cạnh huynh trưởng, huynh trưởng nói với ta: “A Uyển, sư phụ này của ngươi đối với ngươi rất được, cây trâm gỗ đào trên đầu ngươi kia rất có niên đại, hẳn là loại gỗ đào trăm năm, có công hiệu trừ tà an thần.”

Ta đối với trâm cài trang sức này nọ không thèm để ý, đối với việc bái sư cũng không lưu tâm, nếu như nói có cái gì để ta nhớ ở trong lòng thì cũng chỉ có Dịch Phong vẫn mãi chưa xuất hiện mà thôi, “A huynh, Dịch Phong khi nào mới đi ra trợ hứng?”

Huynh trưởng ngó ta một cái, ánh mắt tương đối quái dị, “Nè, A Uyển, đừng nói với ta là ngươi thích Dịch Phong nha?” Ta còn chưa trả lời, tự bản thân huynh trưởng lắc lắc đầu, tình lý đương nhiên mà nói: “Nghĩ tới cũng không thể.”

“Ngươi đang nói nhỏ cái gì?”

Huynh trưởng cười nói: “Nhanh, chờ lát nữa ca múa xong, liền đến phiên Dịch Phong. Hắn nhưng là do ta đặc biệt vì ngươi mời tới.”

Lúc này a cha lại gọi ta, “A Uyển, cùng sư phụ con ngồi chung một chỗ, cố gắng mà bồi dưỡng tình thầy trò.”

Ta ứng tiếng “Dạ”, liền chuyển vị trí. Ta ngồi xuống bên cạnh Thẩm Hành xong, chớp chớp mắt, rất ngoan gọi một tiếng “Sư phụ”. Ánh mắt Thẩm Hành càng phát ra nhu hòa, cũng đáp lại ta một tiếng, “A Uyển.”

Không biết vì sao, ta bỗng nhiên nhớ đến thoại bản mà một khoảng thời gian trước đó ta từng lén lút ở trên phố mua về, trong thoại bản có một đoạn nói, lúc tiểu thư và công chúa gặp nhau, tiểu thư ngượng ngùng hô một tiếng “công tử”, tiếp theo công tử cũng thâm tình khẩn thiết đáp một tiếng “tiểu thư”.

Ta sờ sờ cằm, tổng cảm thấy cảnh tượng trên thoại bản dường như cùng hiện tại có chút giống nhau. Chẳng qua tình thầy trò cùng tình yêu nam nữ trong thoại bản viết có thể giống nhau sao? À, đều có một chữ tình, xem ra cũng không kém nhau là mấy.

Ta xoa xoa mặt, ý định làm ra một bộ hình dạng ngượng ngùng.

Đào Chi ở sau lưng nhắc nhờ: “Quận chúa, lại sờ mặt thì đồ trang điểm liền tan hết…”

Ta chỉ còn cách từ bỏ.

.

A cha nói với ta anh hùng đừng hỏi xuất xứ, ta vốn tưởng rằng tài của Dịch Phong, a cha cũng sẽ thưởng thức. Không ngờ lúc Dịch Phong vừa xuất hiện, sắc mặt a cha giống như là mây đen, xanh mét đen thui, ánh mắt nhìn về huynh trưởng giống như là muốn ăn thịt người.

Ta như lọt vào trong sương mù, trăm mối vẫn không có cách giải, đang cân nhắc có phải là a cha biết được ta từng lấy danh nghĩa của thế tử Lăng Tây đi ra gây chuyện hay không, thì tiếng nói của Thẩm Hành bỗng nhiên vang lên, “Tối nay thế tử không nên mời Dịch Phong lại đây.”

Ta ngẩn ra, nhíu mày vọng Thẩm Hành, “Lời này có ý gì?”

Thẩm Hành thấp giọng nói: “Hoàng đế Nam Triều dần dần già đi, thế cuộc hiện tại trong triều khẩn trương, đảng phái tranh giành kịch liệt, trong đó lại lấy thái tử đảng và tam hoàng tử đảng cầm đầu…”

Mấy chuyện này, ta thật là hoàn toàn không biết, mà Thẩm Hành người này vừa từ trong rừng sâu núi thẳm đi ra so với ta lại biết được nhiều, ta vô cùng chấn động, nói: “Làm sao người lại biết nhiều như vậy?”

Thẩm Hành cười cười, chưa từng trả lời câu hỏi của ta, chỉ nói: “A Uyển có biết vương gia đứng ở phía bên nào sao?”

Ta nghĩ nghĩ, suy đoán nói: “Tam hoàng tử?”

Thẩm Hành khe khẽ mỉm cười, “A Uyển thực thông minh.”

Bị Thẩm Hành khen tặng, trong lòng ta tương đối là tự đắc, hưng trí cũng dâng cao, nhích nhích người, càng tới gần Thẩm Hành, muốn nghe càng nhiều này nọ. Ánh mắt Thẩm Hành theo trâm gỗ đào trên búi tóc của ta lại chuyển đến trên mặt ta, khóe môi hơi cong, nói tiếp: “A Uyển như thế nào đoán được?”

Ta nói: “Dịch Phong là người của thái tử, a cha nhìn thấy Dịch Phong thì thần sắc liền không thích, nhất định a cha không thể là người của thái tử đảng, cho nên ta liền đoán là tam hoàng tử đảng.”

Thẩm Hành nói khẽ, “Thế tử mời Dịch Phong đến đây, ở trong mắt người ngoài thế tử liền thành người của thái tử đảng, mà vương gia lại là người của tam hoàng tử đảng, bây giờ thế cuộc trong triều khẩn trương như thế, vương gia tự nhiên là không cao hứng.”

Ta chống cằm, mắt ngó a cha và huynh trưởng, sắc mặt hai người bọn hắn đều rất không dễ nhìn. Không nghĩ đến một cái Dịch Phong nho nhỏ thế nhưng có thể liên lụy ra nhiều chuyện tới vậy, ta nói: “Vậy bây giờ nên làm sao đây?”

Thẩm Hành lắc lắc đầu, “Chỉ có thể yên lặng theo dõi biến hóa.”

.

Thẩm Hành bác học đa tài, kiến thức rộng rãi, giữa lúc nói năng còn tương đối hài hước dí dỏm, cho nên cùng hắn nói chuyện lên, rất được lòng ta. Dịch Phong đàn xong rời đi, ta mới phản ứng kịp bản quận chúa thế mà bỏ qua cầm khúc của Dịch Phong.

Ta liếc mắt ra hiệu với Đào Chi, khiến nàng chuồn đi đem Dịch Phong chặn lại, nhưng Đào Chi lại run run mà nói: “Vương gia sai Lý tổng quản đưa Dịch Phong công tử ra ngoài.”

Lý tổng quản là tâm phúc của a cha, a cha khiến Lý tổng quản tự mình đưa Dịch Phong đi ra, nếu như ta lại để cho Đào Chi đi chặn đường, không cần trong bao lâu, a cha nhất định có thể biết được chuyện ta và Dịch Phong có giao tình.

Nghĩ đến hôm nay hai lần ba lượt đều cùng Dịch Phong bỏ mất dịp gặp nhau, trong lòng ta cực kỳ buồn bã.

Buồn, nên ngay cả cơn Chu Công cũng xa cách ta. Ta mở mắt vọng tương tú (4) tinh xảo trên màn lụa hồng đào, một chút xíu buồn ngủ cũng không có. Đào Chi ngủ tại giường thấp ở bên ngoài, hô hấp dài lâu ổn định, giữa lúc mọi âm thanh đều tĩnh lặng thế này, ta thật sự là vô cùng hâm mô những người được Chu Công yêu thích.

Ta nằm ở trên giường trằn trọc trăn trở, cuối cùng nhịn không được lặng lẽ đứng dậy, kéo lê giày, cẩn thận vòng qua Đào Chi đi ra khỏi phòng.

Đêm nay trời cực đẹp, một vầng trăng mỏng treo nghiêng giữa không trung, ta tuy không phải là người học đòi văn vẻ, nhưng nhìn thấy ánh trăng này, buồn bã trong lòng cũng tùy theo tiêu tán. Ta nâng bước rời khỏi viện của ta, trên đường đi thấy một cái đình nghỉ chân năm góc liền nghỉ bước đi vào, ngồi ở trong đình ngắm trăng hóng gió.

Bỗng dưng, đèn đuốc nơi xa ánh vào tầm mắt, ta nhìn qua, phát hiện là viện của huynh trưởng. Bây giờ đã là giờ Sửu (1-3am), nghĩ đến huynh trưởng là bị mắng, nên bây giờ căm giận trong lòng khó mà bình phục, vì thế cũng không thể cùng Chu Công chơi cờ. Trong lòng ta vui vẻ, đêm dài mênh mông, khó được nhất chính là gặp được người cùng chung hoàn cảnh.

Dù sao đi nữa huynh trưởng cũng không ngủ, rõ ràng cùng ta đi ra ngắm trăng tốt nhất.

Còn chưa đến gần cửa phòng của huynh trưởng, ta liền nghe được có lời nói nhỏ nhẹ khe khẽ truyền ra. Ta ngưng thần lắng nghe, nghe ra là tiếng nói của a nương. Trong lòng ta nghi hoặc, a nương cùng huynh trưởng hơn nửa đêm không ngủ, ở chỗ này làm chi? Chẳng lẽ được cái bảo bối gì, lén lút giấu A Uyển?

Ta vảnh tai lên, nín thở ngưng thần.

“… A Tầm, con thành thật nói với nương, Thẩm hành thật sự có thể cứu được A Uyển?”

“Lúc a cha mời Thẩm Hành ra khỏi núi, Thẩm Hành còn chưa từng gặp qua A Uyển, vậy mà lại nói ra lời nói giống như đúc lời của Liễu Không đại sư.”

Liễu Không đại sư? Vị phương trượng trong Tướng Quốc Tự kia? Phương trượng đó và ta lại có quan hệ gì đâu?

Thanh âm của a nương mang mấy phần kinh ngạc, “Vậy Thẩm Hành kia có nói qua lúc nào có thể trị được cho A Uyển không? A Uyển năm nay đã mười sáu, nếu như vẫn không chữa khỏi, trong thành Kiến Khang này cũng không còn nhà nào tốt.”

Huynh trưởng nói: “Thôi đừng lại nói chuyện này, bất quá tối nay con thấy ánh mắt Thẩm Hành nhìn a muội có phần vi diệu…”

“Lời này không thể nói bậy, đã kết làm thầy trò là phải tuân theo luân lý cương thường. Huống hồ thân phận của Thẩm Hành người này khó dò, nghe giọng nói cũng không giống như là người Nam Triều, Bắc Triều cùng Nam Triều xưa nay nước sông không phạm nước giếng. Chao ôi, đáng thương A Uyển của ta, việc lạ người bình thường không ai đụng đến khư khư lại bị A Uyển của ta đụng phải…”

Ta nghe được không hiểu ra sao, A Uyển trong miệng huynh trưởng cùng a nương quả thật là ta sao? Không lẽ a nương lại sinh một cái A Uyển? Ta cực kỳ nghi ngờ, lúc ta đang định vào trong hỏi kỹ một phen thì cổ họng bỗng nhiên ngứa, ta nhịn không được ho một tiếng, thanh âm của huynh trưởng cất cao, “Ai?”

Ta vừa muốn há mồm, bỗng dưng có người che miệng ta, có một đoàn ấm áp bò lên bờ eo, chỉ nghe tiếng gió thổi bên tai, cảnh sắc trước mắt nhoáng lên một cái, ta đã đứng ở trên nóc nhà. Huynh trưởng đẩy cửa đi ra, nhìn khắp chung quanh. Cổ họng ta lại bắt đầu ngứa, nhiều lần gian nan nuốt xuống một ngụm nước miêng, bên tai truyền tới một tiếng nói khẽ, “Há miệng”

Ta nghe ra là tiếng nói của Thẩm Hành, vô ý thức liền đem miệng mở ra. Thẩm Hành hướng trong miệng ta nhét cái gì đó, vừa nuốt xuống, ta đã nếm được một mùi vị ngọt ngào mát lạnh, trong nháy mắt cổ họng liền trở nên thư thái.

Huynh trưởng không nhìn thấy ai, nên đi trở về phòng.

Cuối cùng Thẩm Hành cũng buông ra miệng của ta, ta nghiêng đầu sang chỗ khác, vọng hắn, “Người đang làm cái gì?”

Thẩm Hành không trả lời câu hỏi của ta, ngược lại nói: “Ăn ngon sao?”

Ta nhớ đến mùi vị ngọt ngào vừa rồi, không nhịn được có chút thèm, cũng không cùng Thẩm Hành so đo, mà liên tục gật đầu, “Ăn ngon.” Thẩm Hành khẽ cười một tiếng, trong lòng bàn tay nhiều ra một bình sứ nhỏ, “Nếu như con cảm thấy ngứa cổ họng, liền ăn một viên, có thể ngừng ngứa. Bất quá không thể tham ăn, thuốc dùng nhiều sẽ thành vô ích.”

Ta nhận lấy bình sứ, vừa cầm chặt, Thẩm Hành lại ôm ta nhảy lên mấy liên tục, phong cảnh trước mắt nhanh chóng thay đổi, chờ đến lúc ta hoãn hồn lại thì đã đến trong viện của ta. Thẩm Hành để ta xuống dưới, ấm giọng nói: “Đã không còn sớm, con nhanh đi nghỉ ngơi đi.”

“Dạ, sư phụ.”

Lời nói này của ta không biết lại chạm vào chỗ nào của Thẩm Hành, hắn yên lặng nhìn ta, ánh mắt nhu đến nỗi có thể so với ánh trăng tối nay, hắn vươn tay xoa xoa đầu ta, ta vốn muốn tránh đi, nhưng cảm giác mát mát của bình sứ trong tay làm ta vẫn là cương cứng đứng ở đó, để cho Thẩm Hành sờ đủ.

Một hồi sau ta trở về phòng, Đào Chi vẫn ngủ say như chết.

Ta nằm ở trên giường, nghĩ đến lời nói của a nương và huynh trưởng, lại nghĩ đến tại sao Thẩm Hành lại đột nhiên xuất hiện, nghĩ nghĩ, thế là cũng có chút buồn ngủ ùa đến. Chỉ chốc lát đôi mắt liền nhắm lại, đi vào giấc ngủ.

~ Hết chương 3 ~

Chú:

(1) Vân kế: là kiểu tóc được búi cao.

(2) Nghiễm tụ: tay áo dài; trường quần: váy dài => bộ váy có tay áo dài đi với quần dài.

(3) Hóa hủ bại thành thần kỳ: thành ngữ Hán Việt là “Hóa hủ hủ vi thần kỳ”.

Đây là triết học của đạo gia, giải thích theo đạo gia khá là rắc rối. Nên ở đây mình chỉ giải thích theo mặt chữ, có nghĩa là đem một vật/người không có sức sống/công dụng trở nên kỳ diệu, ra ngoài tưởng tượng. Hoặc một chuyện gì đó đang tệ bạc bình thường phát sinh ra biến hóa làm người ta phải kinh ngạc. Ừm, chẳng hạn như phẫu thuật thẩm mỹ, công nghệ ps, make up bla bla.

(4) Tương tú: “Tương” là tên gọi khác của tỉnh Hồ Nam, TQ. “Tú” nghĩa là thêu, đồ thêu, hàng thêu. “Tương tú” là từ dùng để chỉ những loại hàng thêu được xuất xứ từ tỉnh Hồ Nam.

^_^

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s