Yêu Mi – Chương 8

Chương 8: Quy củ

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Sáng sớm hôm sau, Trâu thị tới, Trâu thị vốn họ Lục, ở trong cung làm mấy năm đại cung nữ cho thái phi, năm năm trước ra cung gả cho cháu ngoại ở nhà mẹ đẻ của lão phu nhân, hiện tại cũng có một trai một gái. Bởi vì lần tuyển tú này, cho nên lão phu nhân mời bà ta đến, chuyên môn dạy quy củ trong cung cho Yêu Yêu.

Yêu Yêu tỉ mỉ nhìn Trâu thị, người đàn bà này nhìn qua gần bốn mươi tuổi, thân người không cao, mặc một bộ váy áo màu xanh, vãn búi tóc của người đã có chồng, mang một cây trâm ngọc vô cùng đơn giản, trên lỗ tai buông xuống hai viên trân châu, cả người khô khốc lẳng lặng. Hình dáng không xem như cực đẹp, nhưng nhìn xem rất là thư thái, thần sắc cũng rất là bình thường, hẳn là vì ở trong cung rèn luyện nhiều năm, nên rất hiểu làm cách nào để ẩn tàng bản thân, thoạt nhìn qua chính là một người phụ nhân bình thường, hơn nữa còn là loại vừa nhìn đã quên, nói thẳng chính là không có tồn tại cảm.

Lúc nói chuyện mới phát hiện thanh âm của bà ấy không lớn, cũng không nhiều nhấn nhá, nhưng câu nói ra rất rõ ràng, hẳn là cũng nhận biết được mấy con chữ, so với các ma ma có thái độ hung ác cay nghiệt trong tưởng tượng không giống nhau, vị Trâu thị này rất ôn hòa, chí ít xem ra là ôn hòa, thế nhưng trước giờ đều không nguyện ý cùng lão phu nhân và các phu nhân ngang vai ngang vế liền nhìn ra bà ta cũng rất cố chấp. Thái độ mà lúc bà xem một vài thứ mà Yêu Yêu thêu mấy năm nay, ngay cả một cái đường may cũng không bỏ qua, càng làm cho người ta biết được đây là một người có kiên nhẫn và vô cùng cẩn thận. Yêu Yêu chỉ cùng bà trò chuyện mấy câu liền biết bà không phải một cái người dễ xua đuổi, chuẩn xác mà nói là một nhân vật vô cùng khó chơi.

Sau khi xem qua nữ công của Yêu Yêu, Trâu thị vô cùng vừa lòng, nói không cần lại nhiều luyện tập, còn phương diện cầm kỳ thư họa, nghĩ đến nàng là tiểu thư tướng phủ, từ nhỏ đã học tập, thì vấn đề sẽ không lớn, nên cũng không đặc biệt chỉ bảo. Thế là, các thứ Yêu Yêu học thiên về các loại quy củ trong cung, lễ nghi và các vấn đề phải kiêng kỵ.

Qua mười ba năm sống lười nhác, rốt cuộc cuộc sống tiêu dao của Yêu Yêu đã một đi không trở lại. Từ ngày này bắt đầu, mãi cho đến ba ngày trước khi vào cung, buổi sáng mỗi ngày từ giờ Thìn đến buổi trưa, Yêu Yêu đều phải học tập các loại quy củ trong cung, và những chuyện cần chú ý, sau đó tiếp tục từ giờ Ngọ ba khắc lại bắt đầu đến giờ Thân mới kết thúc, nàng phải luyện tập các loại lễ nghi, cũng phải học thuộc các loại kiêng kỵ, buổi tối trước khi đi ngủ còn phải học các phương pháp bảo dưỡng. Lúc Yêu Yêu nghe đến bảng giờ giấc này, trong lòng kêu to cứu mạng, bởi vì thời gian để nàng ngủ nướng và ngủ trưa đều không có, hơn nữa mỗi ngày chỉ được ăn một món mặn, còn lại phải tận tực ăn chay, những cái này ở Trâu thị xem là bình bình thường thường, nhưng đối với Yêu Yêu mà nói, nàng chính là từ thiên đường rớt xuống địa ngục.

Mười hai vạn phần cảm ơn trời xanh là nước Đại Khải không có giống trong lịch sử Thanh Triều, yêu cầu người trong cung mặc Kỳ trang mang giày đế chậu (1), cho nên giờ học cách đi của Yêu Yêu chỉ là làm sao để đi được càng xinh đẹp, càng lung lay sinh tư. Nói đến việc đi đường, vậy thì không khó được tiểu thư khuê các như Yêu Yêu, lúc đi thì không được đong đưa bờ vai và nửa người trên, cảm giác khi đi giống như đang đi trên một sợi dây; lúc cất bước, duy trì tư thế ngay thẳng, độ rộng của bước chân phải phù hợp với chiều dài của đùi, cất bước đều đặn, khoảng cách giữa hai chân cách xa nhau từ nửa bàn chân đến một bàn chân, hai tay trước sau đong đưa phải nhịp nhàng tự nhiên, duyên dáng để có thể không lưu lại ấn tượng cứng nhắc cho người khác.

Lúc bước lên cầu thang thì khi hít vào đi một bậc, thở ra đi một bậc, như thế lúc lên cầu thang mới có thể nhẹ nhàng; khi xuống cầu thang thì mũi chân rơi xuống trước mới đẹp, sau đó mới đi tới; lúc mặc váy dài phải chú ý không được giẫm lên làn váy, dùng một cái tay nhẹ nhàng nâng lên, thậm chí đến việc đi đường có sình lầy, sợ tóe bùn làm dơ chân thì khoảng cách bước chân phải nhỏ đi một chút, chậm rãi mà đi, mũi chân dùng sức sẽ không dễ dàng bị bùn văng lên. (Trời ơi, toát hết cả mồ hôi!!!)

Bất quá trọng yếu nhất là, khi đi đường phải bảo đảm bộ diêu (2) trên đầu không được tùy ý đong đưa, phải cho người khác thấy bộ diêu không chuyển động. Để làm được điểm này, trên đầu Yêu Yêu để một quyển sách, vô luận là dưới bất kỳ tình huống nào sách đều không được rơi xuống. Khi mới bắt đầu, việc Yêu Yêu phải làm là đi đường thẳng, ngày đầu tiên trong vòng một canh giờ quyển sách trên đầu Yêu Yêu rơi xuống không dưới ba mươi lần, mà mỗi khi rơi xuống một lần thì thời gian luyện tập sẽ tăng thêm một nén nhang, cuối cùng tính xuống dưới, ngày đầu tiên Yêu Yêu luyện đi đường tổng cộng hai canh giờ; ngày hôm sau, Yêu Yêu càng cẩn thận hơn, số lần quyển sách trên đầu rơi xuống so với một ngày trước thiếu một nửa, ngày thứ ba, số lần rơi xuống càng ít, đến ngày thứ tư, lúc Yêu Yêu đi đường, sách trên đầu cơ bản đã không rơi xuống nữa.

Luyện xong đi thẳng, Yêu Yêu lại bắt đầu luyện đi ngoặt, sau đó là lên xuống cầu thang, tóm lại, trong những ngày luyện đi đường này, Yêu Yêu khổ không thể tả, vô luận là Sầm Diệc Sung còn có Lưu thị, hoặc là ca ca Vân Ương, bà bà, Nhị Nhi, Lộ Nhi đều đau lòng Yêu Yêu ghê gớm. Khổ nỗi Trâu thị là người nhà mẹ đẻ của lão phu nhân, lại biết đây cũng là vì tốt cho Yêu Yêu, nên cũng không thể nói cái gì, chỉ có thể ở buổi tối an bài Nhị Nhi và Lộ Nhi xoa bóp trừ mỏi mệt cho Yêu Yêu.

Mấy ngày này tuy rằng Yêu Yêu khổ không thể tả, nhưng vì Yêu Yêu có trí nhớ rất tốt nên khi học tập quy củ chung và các việc cần chú ý vào buổi sáng, Trâu thị chỉ cần truyền thụ những việc này qua một lần, Yêu Yêu liền có thể nhớ kỹ, thế là Yêu Yêu trải qua các buổi sáng xem như nhẹ nhàng. Sau khi hoàn thành việc học quy củ và những việc cần chú ý xong, Trâu thị bắt đầu hướng Yêu Yêu giới thiệu của cải bối cảnh, thói quen, sự yêu thích của các hậu phi, sau đó là chức trách cùng phân công của cung nữ và thái giám trong cung, tất cả những thứ này đều cực kỳ thỏa mãn niềm vui bà tám của Yêu Yêu, làm cho Yêu Yêu cuối cùng phát hiện ra một cái phương pháp tìm niềm vui trong đau khổ.

Tại lúc tất cả những việc cần học tập đều hoàn tất xong, thì chỉ còn cách tuyển tú có nửa tháng, những ngày thừa lại, vào buổi sáng Yêu Yêu phải học làm sao để vẫn trấn định tự nhiên trong các tình huống đột phát, vì việc này, Trâu thị đặc biệt yêu cầu quản gia ra ngoài mua một đống đồ sứ vỡ, thường thường ở lúc Yêu Yêu không chú ý đập bể vài cái, rồi yêu cầu nàng vô luận là đi đường, uống trà hay là tán gẫu đều phải làm được mặt không đổi sắc. Đến buổi chiều, học tập làm sao tự chải đầu, thời tiết nào mặc bộ đồ nào, bất đồng đẳng cấp, mặc quần áo và trâm ngọc kèm theo cũng bất đồng. Sau khi ăn tối còn phải học các loại thủ đoạn mà tần phi trong cung thường dùng để tranh thủ tình cảm, thậm chí làm sao để hầu hạ hoàng đế ở trên giường cũng không hề giữ lại mà truyền thụ hết cho Yêu Yêu, làm cho trên mặt Yêu Yêu viết một cái chữ “囧” rất lớn.

Không thể không nói Trâu thị là một cô giáo phi thường xuất sắc, đến lúc mà bà ấy phải đi, làn da của Yêu Yêu càng trở nên mềm mịn, dáng người cũng càng đẹp, ngôn hành cử chỉ càng là mang phong phạm đại gia, làm cho cả nhà đối với hành trình tuyển tú của nàng sung mãn lòng tin, mọi người đều nhất trí tin tưởng Yêu Yêu có lẽ sẽ không là người được sủng nhất trong cung, nhưng là sẽ ở trong cung sống được tốt nhất.

Yêu Yêu thì không cần biết ba bảy hai mươi mốt, bắt đầu từ Trâu thị rời đi một khắc kia, liền bò lên giường, từ giờ Tỵ (9h) đầu ngày vẫn ngủ đến buổi trưa ngày hôm sau, ngủ đầy đủ mười hai canh giờ, đem giấc ngủ của cả tháng tất cả đều bổ trở về. Mà lúc này váy áo Yêu Yêu tự mình thiết kế cũng đã làm xong, hình thức cùng bình thường vẫn mặc không có khác biệt quá lớn, màu sắc cũng là chọn màu nhạt, chỉ là trong đó có một bộ váy
thanh hoa nền trắng (3) dẫn người nhìn đến mưa bụi mông lung của Giang Nam, làm người xem tấm tắc lấy làm kỳ. Ông nội và phụ thân của Yêu Yêu nhìn thấy cũng không ngừng khen xinh đẹp.

Những ngày còn lại, Yêu Yêu lên kế hoạch giữ lại cho cha mẹ và đệ đệ, lúc này, cách tuyển tú còn có ba ngày.

~ Hết chương 8 ~

Chú:

(1) Kỳ trang: Trang phục của phụ nữ Mãn Thanh. “Kỳ” trong “Người Bát Kỳ” (thuộc dân tộc Mãn của TQ)
Giày đế chậu, hay còn gọi là giày gót tròn, giày chậu hoa, giày móng ngựa, tên gọi chung là giày đế cao. Thứ này ai xem phim thời Thanh cũng biết rồi đấy. Cái đế như cái bồn hoa đính giữa chiếc giày nên có tên như thế. Đế thường cao từ 5-10cm, có đôi cao đến 14-16cm, cá biệt có đến 25 cm. Đế giày làm bằng gỗ. Loại giày này chỉ có nữ từ quý tộc từ 13-14t trở lên mới được mang.

(2) Bộ diêu: Là loại trâm cài có tua rua, tòong teeng, rũ xuống. Tên của nó là “Bộ diêu” chứ ko có tên chung chung là trâm nhé, miễn nó tòong ta toòng teng thì gọi là bộ diêu. “Bộ diêu” nghĩa đen là “bước đi là lắc qua lắc lại.”

(3) Váy thanh hoa nền trắng: Tên hán việt là “Bạch để thanh hoa váy”. “Thanh hoa” ở đây là sứ thanh hoa, loại sứ men xanh nổi tiếng có hai màu trắng và xanh của TQ, “Bạch để” là nền trắng. Hiện nay Thanh hoa là 1 loại họa tiết thời trang cách điệu rất hot của TQ và trên catwalk quốc tế nữa.

Đuối!

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s