Vô Tâm – Chương 4

Chương 4

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

5ff6810djw1e3dl2kh3qvj

Thuốc của Thẩm Hành thực là có hiệu quả, ngày kế tỉnh lại cổ họng của ta đã không còn ngứa, đầu cũng không đau. Vừa qua giờ Thìn, a cha đã hạ triều trở về, tinh thần của ta liền tràn trề sức sống đi thỉnh an cha mẹ.

Cha mẹ thấy tinh thần của ta dồi dào, cũng có phần vui mừng hơn.

Sau khi từ viện của cha mẹ ra, ta nói với Đào Chi: “Kỳ thật sư phụ này của ta rất tốt.”

Không chỉ hình dạng sinh được rất dễ nhìn, hơn nữa còn đối đãi ta cực tốt, không giống như mấy người thầy thuốc mà mọi ngày hầu ở trong phủ kia, cứ thích mở đơn thuốc đắng như hoàng liên cho ta. Thuốc đêm qua thật ngọt ngào thanh lương, ăn xong còn muốn ăn nữa, chỉ riêng điểm này, liền đủ để cho ta sinh ra lòng sùng bái.

Đào Chi đối với chuyện đêm qua ta chuồn êm ra ngoài mà bản thân nàng lại không biết gì hết cảm thấy vô cùng uể oải, vừa ngủ dậy liền hướng ta sám hối rằng nàng làm được không xứng chức một cái nha hoàn, đến bây giờ vẫn còn cúi đầu ủ rũ. Lê Tâm khuyên giải an ủi Đào Chi một trận, rồi hùa theo ta nói: “Đúng vậy, đúng vậy, Thẩm công tử cái gì cũng rất tốt.”

Sau tiệc tẩy trần, dưới mấy lần yêu cầu của Thẩm Hành, người trong phủ xưng hô đối với Thẩm Hành liền từ thần y biến thành Thẩm công tử.

Ta cười tít mắt nói: “Đúng vậy, sư phụ của bản quận chúa cái gì cũng tốt.”

Lời còn chưa dứt, trong đầu cơ hồ là vô ý thức nhớ đến câu nói của nữ tử trong mộng — sư phụ cái gì cũng tốt, duy nhất không tốt chính là không yêu ta.

Ta giật mình sững sờ, trái tim tựa như bị người đâm vào, đau đến nỗi cả khuôn mặt ta đều biến sắc.

“Quận chúa, quận chúa, ngươi làm sao vậy?”

“Quận chúa, có cần kêu Thẩm công tử tới đây không?”

Ta phục hồi tinh thần lại, ánh vào tầm mắt là hai khuôn mặt có chút hoảng hốt của Đào Chi và Lê Tâm, tiếng nói trong đầu tiêu tán, đau đớn cũng tùy theo mà đi. Ta sờ sờ ngực, cơn đau vừa nãy dường như có chút không chân thật.

Đào Chi và Lê Tâm lại gọi ta một tiếng, thần sắc càng phát ra lo lắng. Ta lắc lắc đầu, nói: “Không cần, ta không sao.”

Lê Tâm đề nghị: “Nơi ở của Thẩm công tử ngay tại gần đây, quận chúa có muốn đi thỉnh an Thẩm công tử không?”

Đề nghị này quả thật không tệ, ta đã bái Thẩm Hành làm sư phụ, đương nhiên phải tôn hắn kính hắn, coi hắn làm a cha mà đối đãi. Cái đó gọi là một ngày làm thầy cả đời làm cha, tuy nói Thẩm Hành cái người a cha này tuổi hơi bị trẻ một chút.

Bất quá xem ở việc hôm qua hắn đưa cho ta thuốc ngọt, bản quận chúa cũng không so đó nhiều như vậy.

Khi đến viện của Thẩm Hành, gã sai vặt hầu hạ Thẩm Hành lại nói với ta trời chưa sáng Thẩm Hành đã ra ngoài. Ta hỏi đi nơi nào, gã sai vặt chỉ nói hắn cũng không biết được. Sau đó liên tục ba ngày cũng như thế, mỗi lần sáng sớm ta đi tìm Thẩm Hành, lần nào cũng tay không mà về.

Ta hỏi gã sai vặt buổi tối lúc nào thì Thẩm Hành trở về.

Gã sai vặt nói: “Lúc trời nhanh sáng.”

Lòng ta nghĩ Thẩm Hành này cực kỳ kỳ quái, rõ ràng nhận sự nhờ vả của a cha thu ta làm đồ đệ, nhưng ba ngày liên tục lại không thấy bóng dáng, trời gần sáng mới đi về, trời chưa sáng lại đi ra… Như thế cùng với không trở về có khác biệt gì đâu?

Ban đêm ngày thứ tư, lúc cùng cha mẹ và huynh trưởng ăn tối, ta không chú ý nhắc tới chuyện ba ngày nay không thấy bóng dáng của sư phụ, vốn định làm cho a cha nghiêm túc đi răn dạy Thẩm Hành, có người làm sư phụ kiểu như vậy sao? Không ngờ sắc mặt của a cha không đổi mà nói: “Thẩm công tử là cao nhân, cao nhân làm việc tất nhiên là không thể dùng lẽ thường đi trói buộc.”

Trong lòng ta yên lặng nói một câu, ta thấy a cha ngài chính là bị Thẩm Hành chuốc thuốc mê!

Ta đối với hướng đi của Thẩm Hành rất là hiếu kỳ, muốn bắt hắn ngay chóc sau đó thật tốn tra khảo một phen. Buổi tối chuẩn bị đi ngủ thì Đào Chi bỗng nhiên nói với ta: “Quận chúa, hôm nay phát sinh chuyện lớn, là chuyện có liên quan với công tử Dịch Phong .”

Ta vừa nghe, tinh thần liền tỉnh táo, hỏi: “Chuyện gì?”

Đào Chi nói: “Quận chúa còn nhớ được ngày đó lúc đi tìm công tử Dịch Phong, tú bà nói chuyện công tử Dịch Phong ngẫu nhiên gặp được tri âm sao?”

Tri âm của Dịch Phong, ta thấy qua bóng lưng, ngày đó nếu không phải đúng lúc a cha trở về, ta nhất định có thể nhìn thấy mặt mũi tri âm của Dịch Phong. Đào Chi lại nói: “Ở trên phố đều đồn cái người tri âm gì đó mà công tử gặp được không phải là người, mà là yêu quái chuyên đi hút hồn phách của nam nhân.”

Yêu quái a…

Bóng lưng ngày đó để lại cho ta ấn tượng rất sâu, nếu như là yêu quái, vậy hẳn là trúc yêu, bóng dáng ôn văn nho nhã như vậy, chỉ có yêu quái trúc xanh mới có thể xứng đôi. Ta sờ sờ cằm, nói: “Chậc, nhất định là trúc yêu.”

Da mặt Đào Chi giật một cái, “Quận chúa, trọng điểm không phải cái này. Trọng điểm là công tử Dịch Phong từ sau khi gặp tri âm, liền liên tục đến mấy ngày không có ra khỏi phòng, ngay cả gã sai vặt đem cơm canh bưng đến hắn cũng chưa từng chạm qua, hôm nay có người lầm xông vào lầu của công tử Dịch Phong, quận chú, cô đoán người kia nhìn thấy cái gì?”

“Dịch Phong đang đối với một bồn trúc xanh đánh đàn?”

Da mặt Đào Chi tiếp tục giật mấy cái, “Quận chúa, đừng nói tối nay cô ăn măng xào chay hơi nhiều nha?”

Ta lành lạnh liếc Đào Chi một cái, Đào Chi cười cứng ngắc một tiếng, nói: “Người kia nhìn thấy nha, quần áo công tử Dịch Phong nửa cởi, sắc mặt trắng bệch bị cái công tử tri âm kia đè ở trên bàn, khoảng cách của hai người quá gần, nếu không phải có người xâm nhập, công tử Dịch Phong nhất định là bị thiệt thòi. Chao ôi, quận chúa cô không lo lắng cho công tử Dịch Phong sao?”

Ta hơi sững sờ, trái lại nghĩ đến vị thái tử điện hạ mà ta chưa hề gặp qua kia, vốn nghe thấy bản tính của thái tử điện hạ rất bá đạo, nếu như biết được chuyện này, vậy kẻ tri âm kia xem ra là dữ nhiều lành ít.

Ta nói: “Dịch Phong sẽ không có chuyện gì.”

Dịch Phong luôn luôn lãnh tình, ở trong Tần lâu Sở quán cũng là bán nghệ không bán thân, ngẫu nhiên gặp tri âm chẳng qua là chuyện mới mấy ngày, thế mà nhanh như vậy liền phát triển đến loại trình độ này. Nghĩ đến kỹ thuật đàn của người tri âm kia nhất định là cực cao, nên mới chọc được một người vốn luôn lãnh tình như Dịch Phong nguyện ý làm ra hy sinh to lớn như thế.

Ta thật là càng lúc càng muốn đi gặp tri âm của Dịch Phong một lần.

Thời gian nhanh đến canh ba, ta đột nhiên mở mắt ra, lúc từ trên giường ngồi dậy thì tiếng nói của Đào Chi cũng tùy theo truyền tới, “Quận chúa?” Khi ta đẩy tấm màn giường ở hai bên ra, Đào Chi đã từ trên giường nhỏ đứng dậy, đốt ngọn đèn, mang ánh mắt sáng quắc xem ta.

Ta há mồm: “Ngươi…”

Đào Chi lặng lẽ cười một tiếng, nói: “Cùng quận chúa nhiều năm như vậy, làm làm sao không biết tâm tư của quận chúa. Ngày thường quận chúa quan tâm nhất chính là công tử Dịch Phong, nhưng tối nay lúc Đào Chi nói về công tử Dịch Phong với quận chúa thì quận chúa cũng không có hứng thú mấy. Trong lòng Đào Chi nghĩ hẳn là quận chúa có chuyện gì để ở trong lòng, mà mấy ngày nay chuyện xáo trộn nhất trong vương phủ chỉ duy nhất có Thẩm công tử mà thôi, mỗi ngày quận chúa cùng vương gia vương phi thỉnh an xong luôn đi viện của Thẩm công tử hỏi một câu. Thường nói quá tam ba bận, quận chúa đều hỏi ba lần, nên tối nay nhất định sẽ có động tĩnh.”

Đào Chi đi đến, giúp ta khoác áo choàng, lại vì ta mặc vớ mang giày, mới dùng đôi mắt sáng long lanh ngó ta, “Quận chúa, chúng ta đi chưa? Lại không đi sợ rằng không kip.”

Xem ra, đối với cái nha hoàn cùng bên người hơn mười năm này ta vẫn là không hiểu rõ cho lắm.

Ta nhảy xuống giường, “Đi thôi. Nhỏ tiếng chút, chớ để cho Lê Tâm phát hiện.”

Ta cùng Đào Chi nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi viện, tránh đi thị vệ tuần tra, lén lén lút lút vào trong viện của Thẩm Hành. Gã sai vặt đang nằm trên bàn đá dưới tàng cây ngủ gà ngủ gật, xem ra Thẩm Hành còn chưa trở về.

Ta liếc mắt ra hiệu với Đào Chi, Đào Chi liền đi đánh thức gã sai vặt kia. Khi gã sai vặt nhìn thấy ta, bị dọa đến mức nhanh chóng quỳ trên mặt đất, “Quận chúa, tiểu nhân không phải cố ý ngủ.”

Ta lắc lắc tay, không ranh phản ứng đến hắn. Đào Chi nói: “Quận chúa để cho ngươi đứng lên.”

Gã sai vặt vô cùng lo sợ nhìn ta một cái, Đào Chi lại nói: “Quận chúa sẽ không phạt ngươi, ngươi cứ việc yên tâm.” Lúc này gã sai vặt mới lui xuống. Ta cười híp mắt nhìn Đào Chi, “Đào Chi, ngươi thực là hiểu bản quận chúa.”

Đào Chi tránh đi ánh mắt của ta, đem đèn lồng trong tay gác lên trên bàn đá, lại không biết từ chỗ nào biến ra một cái hộp thức ăn, bên trong đựng đầy các loại bánh ngọt, còn có một ấm trà còn nóng. Ánh mắt ta nhìn Đào Chi càng phát ra hiền lành, nha hoàn này thật sự là quá cẩn thận săn sóc.

Ta uống trà, nếm bánh ngọt, bắt đầu chờ Thẩm Hành. Bánh ngọt dùng được một nửa, trà cũng uống nửa ấm, nhưng Thẩm Hành thủy chung còn chưa có xuất hiện. Ta có chút mệt, liên tục ngáp.

Đào Chi cũng bắt đầu ngáp. (Gõ chữ tới đây mình cũng ngáp theo, bạn đọc có ngáp ko? =)))

Ta lười nhát hỏi han: “Giờ nào rồi?”

Đào Chi nghĩ một lúc, mới đáp: “Thưa quận chúa, nhanh giờ Mão.”

Ta nói: “Trà nguội lạnh, ngươi lại đi nấu một ấm lại đây.”

Sau khi Đào Chi đi khỏi, trong viện chỉ còn lại mình ta, tay ta chống má, còn mí mắt thì không ngừng hướng phía dưới mà rơi, lúc sắp khép lại thì chợt có một cổ hương nhang quen thuộc xông vào trong mũi của ta, ta mơ mơ màng màng gọi một tiếng “Dịch Phong.”

Dịch Phong rất thích xông hương lên quần áo, nhất là mùi hương cam tùng, mỗi lần ta đi nghe Dịch Phong đánh đàn thì lần nào cũng bị nhiễm lây một thân mùi cam tùng trở về.

“Dịch Phong” chậm chạp không có ứng ta, gió đêm khẽ thổi, ta cũng đột nhiên giật mình tỉnh lại. Không đúng, Dịch Phong làm sao có thể vào lúc này xuất hiện ở Tây Lăng vương phủ? Ta vội vàng giương mắt nhìn lên, đối diện với ánh mắt của Thẩm Hành, hắn mang vẻ mặt phức tạp nhìn ta, thần sắc lúc sáng lúc tối.

“Thẩm Hành?” Ngừng một lát, ta mới sửa miệng, “Sư phụ?”

Thẩm Hành lại là kéo tay của ta, giống như là đã làm ngàn vạn lần vậy, một chút cảm giác xa cách cũng chưa từng có, hắn kéo ta vào phòng, “Thân thể của ngươi không tốt, tại sao lại ngồi ở bên ngoài?”

Thẩm Hành đem ta đặt ở trên giường nhỏ, sờ sờ bàn tay hơi có chút lạnh buốt của ta, khẽ cau mày, lại nhét cho ta một cái lò sưởi tay, nói: “Tuy là vào xuân, nhưng ban đêm vẫn dễ dàng cảm lạnh, lần sau ngươi chờ ta trở về, cần phải nhớ kỹ, ở trong phòng chờ là được rồi, chớ có ở bên ngoài. Biết chưa?”

Ngữ khí này của Thẩm Hành nghe ra rất là quen thuộc.

Ta nhất thời có chút không rõ tình hình bây giờ, ta rõ ràng là tới khởi binh vấn tội, thế mà lúc này giống như đổi ngược lại đây?

“Vươn tay.”

Ta do dự chút, rồi vẫn đưa tay ra. Ngón tay của Thẩm Hành phủ lên cổ tay của ta, ta vừa định mở miệng thì một cái ánh mắt của Thẩm Hành liền quét tới, làm cho ta miễn cưỡng ngừng lại.

Thẩm Hành lấy tay về, nói: “Cũng may không có gì lo ngại, A Uyển, lần tới không cho phép lại làm như vậy.” Thẩm Hành lần nữa sờ đầu ta, “Hiểu được sao?”

Ta vẫn là không hiểu được tình huống hiện tại, một câu ta cũng chưa từng mở miệng, thế mà Thẩm Hành đã nói ra một đống lớn, làm cho ta ngay cả cơ hội nói leo cũng không có. Ta nhạt nhẽo nhìn Thẩm Hành, Thẩm Hành dường như đang chờ ta ứng một tiếng “Hiểu được”, bất quá… Bản quận chúa nơi nào là người dễ sống chung như vậy.

Trước tiên là Thẩm Hành không rõ ra sao mất tích ba ngày không nói tới, thế nhưng vừa về đến lại đối với ta nói chút lời nhảm nhí, cái gì gọi là lần sau ngươi chờ ta trở về… Nơi nào khả năng còn sẽ có lần sau? Ta hơi hơi nhúc nhích, tránh đi tay của Thẩm Hành, tỉnh táo nhìn Thẩm Hành nói: “Sư phụ, có phải người uống say? Sao nãy giờ cứ nói những lời quái lạ?”

Tay Thẩm Hành run lên.

Ta tiếp tục nói: “A cha của con mời người rời núi để làm sư phụ của con, nhưng người lại không dạy cái gì cả liền biến mất ba ngày, cũng chưa từng nói với người trong phủ là đi nơi nào. Nếu như không phải tối nay con tới chặn người, chắc hẳn sư phụ còn phải tiếp tục mất tích chăng? Mà…” Ta trịnh trọng đàng hoàng nói: “Tuy nói người là sư phụ của con, con cũng hiểu được một ngày làm thầy cả đời làm cha, nhưng a cha của con từ sau khi con cập kê cũng rất ít khi đụng chạm con…”

Thẩm Hành rút tay về, giấu ở trong tay áo. Trong mắt hắn có thất lạc chợt lóe lên, trong phút chốc, ta lại có loại cảm giác nam tử ôn văn nho nhã phong hoa tuyệt đại trước mắt này trong nháy mắt già đi hơn mười tuổi.

Ta nhất thời có chút không nhẫn tâm, nhưng cẩn thận nghĩ lại, những lời ta nói cũng không có sai.

Thẩm Hành có vẻ rất gian nan mở miệng, ngữ khí ảm đạm, “A Uyển, là ta quên.”

Ta nói: “Quên? Quên cái gì?”

Trên mặt Thẩm Hành lúc này khôi phục thần sắc giống như mọi ngày, hắn nhàn nhạt nói: “Vi sư ẩn cư lâu, nhất thời chưa quen quy củ ngoài thế gian. Lần này là vi sư không đúng. Ngày mai ta liền bắt đầu dạy ngươi.”

Vừa lúc thanh âm của Đào Chi vang lên, “Quận chúa? Cô ở bên trong?”

Ta ứng một tiếng, từ trên giường đứng lên, cầm lò sưởi trong tay để xuống, nói với Thẩm Hành: “Ngày mai sư phụ phải dạy con, không được lại chạy.”

Thẩm Hành gật đầu, “Đi về cẩn thận nghỉ ngơi đi.”

Ta đẩy cửa mà ra, lúc đóng cửa lại, ta nhìn thấy Thẩm Hành ngồi ở chỗ ta vừa ngồi, trong tay ôm cái lò sưởi tay mà ta vừa để xuống, giữa lông mày mơ hồ có vẻ cô đơn.

~ Hết chương 4 ~

Advertisements

One thought on “Vô Tâm – Chương 4

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s