Vô Tâm – Chương 5

Chương 5

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

d0a6b44543a98226bad153b58a82b9014b90ebf6

“A Uyển, ngươi có biết như thế nào là lưỡng tình tương duyệt không?”

Thẩm Hành nói được thì làm được, sáng sớm ngày hôm sau hắn liền tới trong viện của ta. Lúc Lê Tâm đi vào thông báo, ta còn đang mơ mơ màng màng ngủ, trở người lại, cũng chưa nghe rõ Lê Tâm nói cái gì, đã khoát tay đuổi Lê Tâm đi.

Không biết trải qua bao lâu, tiếng nói của Đào Chi giống như là ở chân trời vang lên, “Quận chúa, Thẩm công tử ở bên ngoài chờ đã một nén nhang. Nếu như bị vương gia biết được quận chúa đem Thẩm công tử để ở bên ngoài lâu như vậy, chắc chắn sẽ phạt quận chúa.”

Phảng phất như có đạo thiên lôi đánh xuống, ta kinh được từ trên giường nhảy lên, bản quận chúa cái gì đều không sợ, nhưng là sợ a cha trừng phạt.

“Nhanh! Rửa mặt trang điểm!”

Đào Chi bưng nước ấm tới hầu hạ ta rửa mặt, Lê Tâm nhanh chân lẹ tay thay ta búi tóc, trâm gài bộ diêu trong hộp nữ trang thật nhiều, Lê Tâm hỏi ta muốn mang cái nào, ta hơi lướt qua, cũng không chú ý cái gì liền trực tiếp nói: “Tùy tiện, chọn cây nào màu sắc bóng đẹp chút.”

Chờ hết thảy hoàn tất, đã qua một nén nhang.

Lúc ta nhìn thấy Thẩm Hành, hắn đang ngồi ở trên ghế đàn hương, tay cầm quyển sách nhìn rất nhập thần, ta liếc mắt qua tên sách, suýt chút liền bị dọa được hồn phi phách tán. Trước đó vài ngày, ta rất là nhàm chán nên sai Đào Chi đi ra phố mua chút thoại bản về, càng không đàng hoàng càng tốt. Đào Chi quả thật là hiểu ta, những quyển thoại bản mua về đều tương đối hợp ý ta, có một ngày ta cực kỳ rảnh rỗi liền tùy ý chọn một cuốn nửa nằm ở trên ghế dài lật xem, không biết là bên trong toàn viết chút chuyện dâm mỹ.

Ta lén lén lút lút đi Tần lâu Sở quán nhiều lần, nên nghe quen tai, nhìn quen mắt, nên cũng không thấy chuyện một cô nương chưa lấy chồng xem mấy thứ này có gì không đúng. Ta xem say sưa ngon lành, đang cảm khái tại sao tay chân của người ta lại có thể mềm mại như thế thì a cha bỗng nhiên tới, ta hết hồn liền nhanh chóng đem giấu kỹ.

Trong lúc vội vàng, ta cũng không biết đã nhét ở chỗ nào.

A cha đi rồi, ta bị kích hách nhiều lắm cho nên cũng quên mất quyển thoại bản dâm mỹ kia.

Bây giờ gặp Thẩm Hành, lại thoáng nhìn quyển sách trong tay hắn, ta mới nhớ lại có một chuyện như vậy. Bất quá Thẩm Hành đọc rất là nghiêm túc đàng hoàng, lại khiến ta sinh ra một loại ảo giác rằng Thẩm Hành đang xem chính là tứ thư ngũ kinh.

Ta nghiền ngẫm một chút, run run rẩy rẩy mở miệng: “Sư… Sư phụ…”

Thẩm Hành giương mắt, “A Uyển ngủ dậy rồi?”

Ta gật đầu.

Thẩm Hành chỉ chỉ vị trí bên cạnh hắn, “Ngồi.”

Ta đường đường là một quận chúa thế mà ta cũng ngoan ngoãn nghe lời của Thẩm Hành, tương đối chột dạ ngồi xuống. Ta lo lắng Thẩm Hành sẽ không nể tình chỉ ra chuyện ta xem thoại bản dâm mị, liền trước đem nha hoàn và gã sai vặt ở chung quanh đuổi xuống.

Chờ tất cả người đều đi, Thẩm Hành hỏi: “Ngươi cảm thấy thoại bản này ra sao?”

Ta ngẩn ra, trong lòng nghĩ chẳng lẽ Thẩm Hành muốn chậm rãi dẫn đường ta? Xong rồi mới không giống bình thường đánh cho ta một cái trở tay không kịp, chỉ ra ta không đúng?” Ta cân nhắc đi cân nhắc lại, mới nói ra hai chữ, “Rất tốt.”

“Rất tốt?” Thẩm Hành lặp lại lời của ta, lại hỏi: “Nói thế nào?”

Ta nỗ lực nhớ lại trong thoại bản nói cái gì, chỉ đáng tiếc trí nhớ của ta không quá tốt, chỉ nhớ được thoại bản này hết lần này tới lần nọ lặp đi lặp lại việc dâm mỹ tiêu hồn kia, thế là ta liền nói: “Vợ chồng trong thoại bản cảm tình thật sâu, quả là làm cho người ta rơi lệ ròng ròng…” Ta ngồi cách Thẩm Hành rất gần, khóe mắt liếc qua liền quét đến một phần nhỏ nội dung, ta đọc nhanh như gió, xong cảm khái nói: “Lý nương tử thân bị bệnh nặng cũng muốn cùng phu quân của nàng ta làm cá nước thân mật, chỉ vì muốn sớm có thể thay Lý công tử nối dõi tông đường, khí phách của nàng hiếu nghĩa của nàng tình yêu sâu sắc của nàng thật là cảm động trời đất nha…”

Bộ lý do thoái thác này tiện tay niệm ra, nói được chính bản quận chúa cũng cảm thấy tương đối là có lý.

Thẩm Hành bỗng nhiên khép lại thoại bản, ngó ta, lại hỏi: “Bọn hắn vì sao muốn làm cá nước thân mật?”

“Vợ chồng không cá nước thân mật, làm sao nối dõi tông đường?”

Thẩm Hành hỏi: “Bọn hắn vì sao muốn kết thành vợ chồng?”

Sư phụ là đang khảo nghiệm ta sao? Vấn đề này thật là xảo quyệt kỳ quái. Ta nghĩ nghĩ, nói: “Bởi vì muốn thuận theo thiên đạo?”

Thẩm Hành lại hỏi: “Vì sao muốn thuận theo thiên đạo?”

Ta bị hỏi được có chút không bình tĩnh, liền cầm bốn chữ thường xuất hiện nhất trong thoại bản đáp: “Lưỡng tình tương duyệt chính là thuận theo thiên đạo.”

Đôi mắt Thẩm Hành càng sâu sắc, ngữ khí của hắn càng phát ra ôn hòa, “A Uyển, ngươi có biết như thế nào là lưỡng tình tương duyệt không?”

Thẩm Hành hỏi ngược lại ta.

Mỗi khi gặp đến vấn đề có liên quan đến chữ tình, ta luôn đáp không được. Ta không hề đần, các thầy giáo dạy ta cũng tán ta tuệ chất lan tâm, nhưng mà một khi gặp phải chữ tình, Đào Chi và Lê Tâm đều nghĩ thông rồi, mà ta lại như thế nào vắt hết óc cũng không nghĩ rõ ràng.

Liền giống như năm trước, thiên kim của tướng phủ cùng một thị vệ bỏ trốn, ta nghe nói trong nhà của thị vệ kia bần cùng khốn khổ, diện mạo hắn lại tương đối bình thường, cũng không giỏi về đàn hát, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nghĩ không ra vì sao thiên kim tướng phủ cam tâm tình nguyện cùng thị vệ kia bỏ trốn, sau này nghe nói cuộc sống của bọn họ trôi qua cũng không tệ, lúc ta rảnh rỗi cũng đi nhìn qua, thiên kim tướng phủ mặc vải thô áo gai cùng một người đàn ông to lớn vất vả cần cù lao động ở dưới ruộng, ngày ngày phơi nắng, vậy mà thiên kim tướng phủ vẫn như cũ cười ha ha.

Ta cảm thán: “Có lẽ nàng trúng thuật vu cổ.”

Lê Tâm có phần toát mồ hôi, “Quận chúa, đây là tình yêu thật sự!” Đào Chi phụ họa nói: “Có tình uống nước cũng no, chỉ nguyện làm uyên ương không nguyện làm tiên.”

Đến nay ta vẫn là mê man không giải, bây giờ lại nghe Thẩm Hành hỏi ta một câu “Ngươi có biết như thế nào là lưỡng tình tương duyệt không?”, ta chỉ thấy đau hết cả đầu, lúng ta lúng túng mà nói: “Không hiểu được.”

Thẩm Hành than nhẹ một tiếng, ánh mắt nhìn ta nhiều ra mấy phần tình tự mà ta xem không hiểu, ta nhớ đến đêm qua lúc đóng cửa lại nhìn thấy vẻ hiu quạnh cô đơn giữa lông mày của Thẩm Hành, làm cho người ta thật lâu không thể quên.

Hắn bỗng nhiên nỉ non một câu, “Thì ra tâm tình lúc trước của ngươi chính là như thế này… Trách không được trách không được…”

Ta nghe xong như lọt vào trong sương mù, bất quá thấy Thẩm Hành đã không lại xoắn xuýt việc thoại bản, trong lòng ta vui mừng, hỏi: “Sư phụ, hôm nay người dạy con cái gì?”

Ai biết Thẩm Hành lại chậm rãi đứng dậy, “Chờ A Uyển học được như thế nào là tôn sư chi đạo, vi sư lại dạy ngươi.”

Ta vừa nghe, rất là uất ức, trong nháy mắt nhảy lên, “Con có chỗ nào không tôn ngài?” Dừng một chút, nhớ đến đem qua ta nói mấy lời kia, chẳng lẽ Thẩm Hành vì như vậy mà ghi hận ta? Đâu có người nào có độ lương ít như thế? Ta căm giận nói: “Đêm qua rõ ràng là ngươi không đúng, ngươi sờ tay của ta còn sờ đầu của ta!”

“Cùng đêm qua không liên quan.”

Ta nói: “Ngươi rõ ràng là ghi hận chuyện đêm qua!”

Ánh mắt Thẩm Hành đột nhiên dừng một hồi trên búi tóc của ta, hắn khép mắt nhàn nhạt nói: “A Uyển, sáng mai vi sư lại tới.”

Sau khi Thẩm Hành rời đi không lâu, Lê Tâm và Đào Chi đi đến, Đào Chi hiếu kỳ hỏi: “Quận chúa, Thẩm công tử dạy cô cái gì vậy?” Ta nói: “Tâm tình bản quận chúa không được tốt.”

Thầy giáo nói qua ta tuệ chất lan tâm, mới rồi Thẩm Hành nói câu kia, ta cũng đã rõ ràng ý tứ của Thẩm Hành. Hắn chính là đang cáu ta lãnh đạm (*) hắn, làm cho hắn tự mình một người ở bên ngoài chờ lâu như thế, nhưng là ngày thường ta đều chưa có từng dậy sớm như vậy, Thẩm Hành lại còn chưa từng đặc ý dặn bảo qua, thiên tài mới hiểu được muốn lúc nào mà dậy.

(*) chữ “lãnh đạm” này có nghĩa mặt chữ là lạnh nhạt thờ ơ ko nói rồi ha, nó còn có nghĩa bóng là “tiếp đón không được chu đáo, thất lễ”. Chỗ này để chắc cú nên m note ra đây. Muốn hiểu cho chính xác là tùy độc giả.

Người này thật là khó chịu cực kỳ, có chuyện cũng không nói thẳng mà càng muốn quanh co lòng vòng nhắc nhở ta, nếu như ta đần một chút, vậy không phải ngày mai lại muốn chờ Thẩm Hành tới chỉ trích ta không hiểu tôn sư chi đạo?

Từ khi ta ra đời đến nay, trong phủ có ai không đối ta cung cung kính kính? Dù cho là a cha ba lần bốn lượt đi mời thầy thuốc, cũng chưa có từng giống Thẩm Hành như vậy! Thẩm Hành bằng cái gì chỉ trích ta?

Bằng cái gì? Bằng cái gì? Hắn bằng bất quá là a cha sủng tín thôi!

Thẩm Hành, hiềm khích của ta và ngươi kết lớn!

Ta vỗ bàn cả giận nói: “Ngày mai giờ Mão một khắc (5h15′) liền kêu bản quận chúa dậy, chuẩn bị tốt nước trà bánh ngọt cung kính đợi chờ đại giá của sư phụ!”

Sợ hôm sau dậy không nổi, nên đêm đó sớm sớm ta liền ngủ. Ngày kế chưa tới giờ Mão, ta đã sớm đứng lên, đổi xong quần áo nếm qua đồ ăn sáng liền chờ đại giá của Thẩm Hành. Hôm nay ta đều làm đủ cấp bậc lễ nghĩa, ta không tin hắn còn có thể bắt được nhược điểm gì của ta!

Khi Thẩm Hành đến, ta tươi cười rạng rỡ gọi tiếng “Sư phụ.”

Lúc Thẩm Hành nhìn về phía ta, ánh mắt đầu tiên cũng là rơi ở trên búi tóc của ta, nhưng rất nhanh lại cùng ta đối mắt nhìn nhau, hắn vừa lòng gật đầu, “Trẻ nhỏ dễ dạy, về sau ngươi cứ vào giờ này mà dậy.”

Ta nói: “Dạ, sư phụ.”

Thẩm Hành nói: “Kể từ hôm nay vi sư dạy ngươi tập võ, ngươi thường xuyên phát bệnh, xét đến cùng vẫn là do thân thể quá yếu. Tập võ có thể trợ ngươi cố bản bồi nguyên (**), còn có thể cải thiện tình huống hiện tại của cơ thể ngươi.” Thẩm Hành ngừng một lát lại nói: “Chờ ngươi học được có thành quả, ta lại dạy ngươi tập thuật kỳ môn độn giáp hoặc là thuật vu cổ…”

(**) Cố bản bồi nguyên: Củng cố căn bản, bồi dưỡng thêm nguyên khí.

Thẩm Hành hơi mím môi, giống như đang do dự gì đó, một bộ hình dạng muốn nói lại thôi.

Giờ phút này ta mặc niệm phải làm đủ bổn phận đồ đệ, nên rất thân thiết vì sư phụ giải ưu, “Sư phụ có chuyện cứ việc nói thẳng.”

Thẩm Hành nhắm mắt, qua một lúc mới mở mắt ra, “Nếu như ngươi thật sự muốn học thuật trong phòng, vi sư cũng có thể dạy ngươi.”

Da mặt ta run lên.

Không nghĩ đến lời ngày đó ta thuận miệng nói ra, Thẩm Hành lại thực sự ghi tạc dưới đáy lòng. Lúc trước chẳng qua là muốn khó xử hắn, bây giờ ngược lại bị hắn trở về một bước, ta cắn cắn răng nói: “Cảm ơn sư phụ.”

Thẩm Hành dường như không yên tâm ta, lại dặn dò: “Nếu như ngươi thật sự muốn học, vi sư có thể dạy ngươi. Ngươi chớ có đi tìm người khác.”

Ta thầm nghĩ, đang êm đẹp ta đi tìm người khác học thuật trong phòng làm chi? Thẩm Hành này thực là kỳ quái.

Bất quá hôm nay ta quyết định làm một đồ đệ tốt, sư phụ nói một ta tuyệt đối không nói hai, nên ta biết điều gật đầu, đáp: “Dạ.”

Thẩm Hành gật đầu, “Thừa dịp hiện tại trời vừa sáng, A Uyển chạy quanh vương phủ năm vòng đi.”

Ta ngây ra, “Năm… Năm vòng?”

Vương phủ lớn dữ dội, chạy một vòng đều có thể mệt chết ta, huống chi là chạy năm vòng. Thẩm Hành, tên sư phụ này là muốn hại chết ta đi?

Thẩm Hành nói: “Chẳng lẽ ngay cả chuyện đơn giản như vậy A Uyển cũng không làm được?”

Ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Lời của sư phụ, A Uyển tự nhiên là sẽ nghe theo.”

Trong lòng ta ngộp một hơi, trong lòng nghĩ tuyệt đối không thể ở trong tay Thẩm Hành rơi xuống nhược điểm. Vì cái cơn tức đó, ta lại rất kỳ tích mỗi ngày đều ở giờ Mão thức dậy, rồi vòng quanh Tây Lăng vương phủ to đùng chạy trọn vẹn năm vòng. Mới đầu khổ đến nỗi làm cho cái eo của ta đều gầy hết một vòng, nhưng mà dần dần, cũng không lại khổ cực như vậy nữa. Một tháng sau đó, ta có thể khí không suyễn tim không nhảy chạy xong năm vòng, sau đó xoay người lại, đối với Thẩm Hành vẫn cùng sau lưng ta nói: “Sư phụ, con chạy xong.”

Sắc mặt Thẩm Hành bình thản, bất quá trong mắt lại có ý cười nhỏ bé, hắn hơi hơi gật đầu, nói: “Không tệ. Xem như là phần thưởng, ngày mai ta dạy ngươi tập thuật vu cổ.”

Ta “dạ” một tiếng.

Lúc này Thẩm Hành chậm rãi đến gần ta, “A Uyển, trong lòng ngươi có còn cáu ta?”

Ta ngẩn ra.

Thẩm Hành cười nhạt nói: “Ta biết ngươi là cáu ta, cáu ta chưa từng cùng ngươi nói rõ ràng liền không phân xanh đỏ đen trắng chỉ trích ngươi. Nhưng mà A Uyển nghĩ đi, nếu như vừa bắt đầu ta liền cùng ngươi nói hôm sau phải từ giờ Mão thức dậy, ngươi thực là sẽ nghe vào lời nói của ta sao?”

Không thể không nói, Thẩm Hành thật sự là hiểu tính tình của ta.

Nếu như Thẩm Hành ở ngay lúc bắt đầu, cùng ta nói hôm sau phải dậy từ giờ Mão, còn muốn chạy năm vòng quanh vương phủ, ta chắc chắn là không muốn, có lẽ vừa bắt đầu sẽ kiên trì mấy ngày, nhưng nếu đáy lòng không có cổ tức giận kia thì ta tuyệt đối kiên trì không được một tháng.

Kỳ thật tinh tế mà nghĩ đến, Thẩm Hành đối với ta thực sự tốt hết sức.

Một tháng này tới nay, tuy rằng ta giờ Mão phải thức dậy, nhưng Thẩm Hành cũng ở giờ Mão liền đến trong viện của ta, viện của Thẩm Hành cách viện của ta không gần, ít nhất lúc chưa tới giờ Mão hắn đã thức dậy. Khi ta chạy quanh vương phủ, vô luận nhanh hay chậm, Thẩm Hành thủy chung sẽ cùng sau lưng ta, mới đầu ta mệt mỏi đau chân, Thẩm Hành liền cầm rượu thuốc đưa cho Lê Tâm xoa cho ta, còn tốn tâm tư tự tay làm dược thiện cho ta.

Ngày thường mấy đầu bếp trong vương phủ làm dược thiện đều không hợp khẩu vị của ta, tất cả đều mang nồng đậm mùi thuốc, nhưng Thẩm Hành tự mình làm cũng là sắc hương vị đều đủ, dẫn đến mỗi ngày ta đều là chờ đợi Thẩm Hành làm đồ ăn cho ta.

Lúc này dây ta mới là chân chân chính chính thật lòng tiếp thu nhận lấy người sư phụ này.

Ta nói: “Sư phụ, người thực hiểu con, so với Đào Chi càng hiểu.”

~ Hết chương 5 ~

Advertisements

One thought on “Vô Tâm – Chương 5

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s