Yêu Mi – Chương 11

Chương 11: Phục tuyển

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

72660_642648815768211_1092436105_n

Trong tiếng kêu đứng dậy của hoàng đế, đông đảo các tú nữ nỗ lực dùng tư thế mà bản thân cho rằng xinh đẹp nhất từ trên mặt đất đứng lên, Yêu Yêu ở bên cạnh nhìn thật là mở rộng tầm mắt, Cơ Sưởng Dịch dùng mắt quét một vòng trên người đám tú nữ, không chút khó khăn tìm ra Yêu Yêu, vẫn là cái tiểu nha đầu trong ấn tượng kia, nhất là ánh mắt giật mình của nàng khi nhìn thấy sự biểu diễn khoa trương của các tú nữ kia rất là làm cho hắn vui vẻ, trong lòng hắn ngột ngạt cười, sửa sang lại thân thể, đối với Lôi Lịch đứng bên cạnh nói: “Bắt đầu đi.”

“Hoàng thượng có chỉ, bắt đầu phục tuyển.” Lôi Lịch đi về phía trước một bước, hướng mọi người tuyên chỉ.

Hơn tám mươi người tú nữ sớm bị ma ma dựa theo tuổi tác lấy bảy người thành một tổ, phân thành mười hai tổ, Yêu Yêu bởi vì tuổi nhỏ lại là thứ xuất cho nên bị phân ở tổ thứ hai đếm ngược từ dưới lên. Thế là, ở lúc các tú nữ phía trước từng người tiến lên tiếp nhận sự hỏi thăm của hoàng thái hậu cùng ba vị nương nương thì Yêu Yêu cúi đầu ngủ khì, ai kêu sáng sớm nay nàng dậy sớm như vậy làm chi?

Cơ Sưởng Dịch vô cùng buồn chán nhìn bầy nữ nhân trang điểm xinh đẹp trước mắt này, từ lúc hắn đăng cơ đến nay, ba năm đầu tiên bị hắn lấy việc giữ đạo hiếu chạy thoát, ba năm sau chính là khẩn cấp vội vã tuyển tú, hiện tại là lần thứ hai. Kiếp trước hắn thích đàn bà, nhưng cũng phải do chính hắn để mắt mới tốt, nhưng mà hiện tại, nữ nhân cũng không phải chính mình nhìn thích là được, thực hết sức bất đắc dĩ a.

Cháu gái ruột thịt Lý Nhược Tình của nhà thái hậu dưới sự hỏi thăm những vấn đề linh tinh ngớ ngẩn như “Trong nhà có những ai, đọc qua những sách nào” của Thục phi, không hề thấp thỏm trúng tuyển, hơn nữa được phong làm “Tình tần”, vừa mới vào cung phẩm chất liền cao cũng xem như là ngạo thị quần phương. Theo sau Lý Nhược Lan, cũng là một nữ tử mỹ lệ, nhưng có vẻ quá mức mảnh mai, thái hậu vừa định nói chuyện, Cơ Sưởng Dịch đã mở miệng.

“Ngươi là nữ nhi của Lý Lâm, hữu tướng Sầm Bác Niên là ông ngoại của ngươi?” Tiếng nói lười nhát, thái độ không chút đếm xỉa làm cho thái hậu nhíu mày.

“Phải, ah không, khải bẩm hoàng thượng, gia phụ chính là Lý Lâm.” Hình dạng sợ hãi thật làm cho người ta nghĩ thương tiếc, nhưng mà Cơ Sưởng Dịch lại không có liếc nhìn nàng một cái, mà là đối với đại thám giám Ngụy Lương của Kính Sự Phòng, người nhìn như đang ghi lại danh sách tú nữ trúng tuyển nói: “Lý gia có một người vào cung là đủ, người này liền không cần, hậu cung này cũng không phải của Lý gia.” Ngữ tốc không nhanh, ngữ khí cũng rất bình thường, nhưng như cũ làm cho cung nữ thái giám đang hầu hạ xung quanh hít vào một ngụm khí lạnh, này, này, tuy nói là hoàng thượng, nhưng lời nói này ngay trước mặt thái hậu quả thực là không khách khí.

Thái hậu tức giận đến nỗi xanh hết cả mặt, híu một hơi thật sâu: “Hoàng thượng đây là có ý tứ gì? Ai gia (*) trước giờ không có nói qua hậu cung này là của Lý gia, chỉ là Nhược Lan cũng là ai gia từ nhỏ nhìn đến lớn, lanh lợi biết điều, mới nghĩ đem nàng tuyển tiến cung bồi bồi bà lão ta đây. Huống chi nếu như nàng và Nhược Tình hai người cùng lúc vào cung phụng dưỡng hoàng thượng, cũng xem như là một cọc giai thoại.”

“Như vậy sao, được thôi, vậy liền phong Lý Nhược Lan là tần tốt lắm, về phần Lý Nhược Tình liền sửa phong làm nữ quan quản sự trong cung của thái hậu tốt nhất, còn vĩnh viễn không lên hay xuống, thái hậu thấy thế nào hả?” Vẫn là loại ngữ khí này, lời nói liền càng rõ ràng, chỉ cho phép Lý gia có một nữ tử vào cung làm phi, về phần là cái nào, vậy xem thái hậu chọn như thế nào thôi.

Cơ Sưởng Dịch ngồi ở trên ghế rồng lẳng lặng uống trà, kinh nghiệm lãnh đạo ở kiếp trước còn đó, lại cộng thêm tám năm làm đế vương rèn luyện đi ra khí thế vương giả, ngay tại ngày hè cực nóng này áp được người khác dường như có chút hết hơi, thái hậu cẩn thận cân nhắc thật lâu, nghĩ rằng Lý Nhược Tình vốn là đích nữ của đại ca ruột thịt, từ nhỏ liền lấy tiêu chuẩn của hậu phi dạy dỗ, nhất định sẽ so với Lý Nhược Lan xuất sắc hơn nhiều, nghĩ đến đó liền nói: “Thôi được, vậy cũng chỉ có thể lưu lại Nhược Tình, chỉ là đáng tiếc Nhược Lan. Ai gia mệt mỏi, hồi cung nghỉ ngơi trước. Nhược Tình không còn việc gì thì lại đây bồi bồi bà già này đi thôi, hoàng thượng không có ý kiến đi?”

Cơ Sưởng Dịch thấy mục tiêu đã đạt tới, vui vẻ bán cho thái hậu một cái thể diện, “Xin mời thái hậu.”

Lý thái hậu thấy thế phẩy tay áo bỏ đi, cũng không biết có phải cố ý hay không mà ống tay áo còn quét rớt chén trà ở cái bàn nhỏ bên cạnh.

Lý Nhược Lan thấy hoàng thượng không thích mình, nước mắt đã bắt đầu rơi xuống dưới, thân thể càng là có chút lung la lung lay, Cơ Sưởng Dịch thấy, nói: “Không phải ngươi không tốt, mà là Lý gia lựa chọn tỷ tỷ của ngươi, không cần khóc, về nhà tìm một nhà khá giả gả đi, trong cung này không thích hợp ngươi, đi xuống đi.”

Lý Nhược Lan vâng vâng dạ dạ tạ ân, theo tiểu thái giám dẫn đi.

Vừa rồi “đùng” một tiếng, đem mộng đẹp của Yêu Yêu đánh tan, nàng mở to đối mắt sương mù mông mông, mơ hồ nhìn thấy có người rời đi, lại ngẩng đầu nhìn đội ngũ phía trước, thì còn thừa lại hai tổ liền đến phiên mình, thế là vực dậy tinh thần.

“Được rồi, Lôi Lịch, thái hậu cũng đi, trẫm còn có chuyện muốn xử lý, nhanh chút đi, đem hai tổ hợp thành một tổ, cùng nhau xem đi.”

Thái hậu đi? Nhớ đến vừa mới thấy được cái bóng lưng kia hẳn là thái hậu thì phải, lại nghe được hoàng đế đem hai tổ tú nữ hợp thành một tổ, rất lớn rút lại thời gian tuyển tú làm cho trên mặt Yêu Yêu vui vẻ, trong nửa canh giờ sẽ phải kết thúc đi.

Cơ Sưởng Dịch vẫn đều ở quan sát thiếu nữ đã từng là người tiểu nha đầu kia, thấy được đôi mắt vừa mới mơ mơ màng màng của nàng, liền biết nàng đã lén lút ngủ, hắn không khỏi cảm thấy trận tuyển tú nhàm chán này cuối cùng có một chút niềm vui. Thế là, trong lúc hắn thầm quan sát này, Thục phi và Đức phi đã phân biệt tuyển ra đại tiểu thư Trạm Vân Xu của Trạm gia và Vương Uyển Đình em gái ruột của Đức phi, song song phong làm tiệp dư.

Yêu Yêu nhìn tổ phía trước có người vui mừng có người âm thầm rơi nước mắt, thì không khỏi đem thần tiên trên trời cảm ơn mấy lần, rốt cuộc sắp kết thúc.

“Tú nữ từ số bảy mươi mốt đến số tám mươi ba đến gặp hoàng thượng.”

Nhất thời hơn mười người tú nữ đồng loạt quỳ xuống, hô to ba lần vạn tuế, liên tục dập đầu. Trong nhất thời váy áo xõa ra, vòng ngọc đinh đương.

“Lên đi”, thanh âm lạnh lùng vang lên, Yêu Yêu nghe tới lại cảm thấy có chút quen tai, cẩn thận nghĩ nghĩ lại nghĩ không ra.

“Cảm ơn hoàng thượng” mười ba người tú nữ đáp lại xen lẫn cùng nhau, thế nhưng trận thế lại không thể cùng hoàng đế so được nửa phần.

Ngụy Lương theo thứ tự hướng các chủ tử báo ra gia môn dòng họ của các vị tú nữ, sau đó như cũ do tần phi hỏi, cuối cùng Hòa phi lựa chọn một cái nữ nhi của tri phủ Dương Châu tên là Lạc Vũ, phong làm cấp thấp nhất là thải nữ. Mừng đến mức nữ tử kia liên tục tạ ơn.

“Hoàng thượng, chúng thần thiếp đều riêng biệt tuyển chọn một vị muội muội, không như ngài ở trong các nàng lại tự tuyển một vị đi.” Đức phi bởi vì sinh được trưởng công chúa nên dẫn đến lá gan luôn luôn tương đối lớn, để biểu hiện bản thân hào phóng nhằm thay đổi ấn tượng yêu ăn dấm chua thường ngày, nàng liền hướng Cơ Sưởng Dịch đề xuất kiến nghị này.

“Há? Ái phi từ lúc nào trở nên hào phóng? Nàng đã nói như thế, vậy trẫm cung kính không bằng tuân mệnh.”

Nhấc chân, hoàng đế vừa mới còn ngồi ở trên ghế rồng lại chậm rãi đi xuống bậc thang. Phảng phất như ở trong vườn tản bộ, Cơ Sưởng Dịch đi hai vòng xung quanh các vị tú nữ thẹn thùng, ngừng ở trước mặt một nữ tử, dùng ngón tay câu lên cằm nàng rồi tỉ mỉ xem xem lại lắc lắc đầu đi mất, làm cho nữ tử kia cực kỳ thất vọng.

Cuối cùng, hắn ngừng ở trước mặt Yêu Yêu, “Ngẩng đầu lên”, tiếng sai bảo không nhanh không chậm từ trong miệng hoàng đế truyền vào lỗ tai Yêu Yêu.

Yêu Yêu chậm rãi nâng mặt lên, lộ ra cổ ngọc, làm cho trong lòng Cơ Sưởng Dịch đột nhiên nóng lên.

“Trẫm nhớ được vừa rồi Ngụy Lương gọi ngươi là Yêu Yêu? Vì sao lại có một cái tên như vậy. Theo trẫm biết được, lứa cháu của Sầm Bác Niên đều là lấy ‘Vân Thủy’ đặt tên, vì sao tên của ngươi và bọn hắn không giống nhau?”

“Hồi hoàng thượng, bởi vì mẫu thân khi sinh sản rong huyết mà vong, cho nên thần nữ từ nhỏ ở trong thiên viện lớn lên, thời gian dài, ông nội cũng quên, thần nữ nghĩ ông nội bọn họ đã vứt bỏ quyền lợi đặt tên cho ta, vậy tên gọi liền do chính mình chọn tốt lắm, bởi vì thích từ ‘Yêu nhiêu’, do đó thần nữ cố ý vì chính mình lấy tên là Yêu Yêu.”

Yêu nhiêu (妖娆): Quyến rũ.

“Yêu Yêu, là cái tên có thú vị.” Ngữ khí của Cơ Sưởng Dịch có chút nghiền ngẫm.

“Đúng là nô tài không nhãn lực, còn không biết ghi lại.” Thục phi thấy mới vừa rồi Đức phi cướp trước, nên vội giả vờ cả giận nói.

“Chẳng qua là, vị tiểu thư Sầm gia này được cái phân vị gì còn xin hoàng thượng báo cho biết.” Ngụy Lương có thể theo một cái tiểu thái giám vẩy nước quét nhà ngồi vào vị trí tổng quản Kính Sự Phòng như hôm nay, thì bản lãnh nhìn người của hắn vốn là không thể khinh thường, thấy hoàng thượng đối với nữ tử này có hứng thú, tự nhiên là hỏi rõ ràng tốt nhất.

“Tên gọi đã là từ chữ ‘Yêu nhiêu’ mà tới, vậy liền phong làm mỹ nhân đi, ban thưởng hào ‘Phù’.” (Phù: Hoa sen)

Cơ Sưởng Dịch cảm thán trong lòng, có vẻ sinh hoạt sau này sẽ không lại như vậy không thú vị, rồi mang mỉm cười đầy mặt rời đi, trong ngự thư phòng còn một đống tấu chương giống như núi chờ hắn nha.

~ Hết chương 11 ~

 

Chú:

(*) ai gia (哀家 /āijiā/): Từ này rất hay nha, ai cũng biết nó là từ mà hoàng hậu/thái hậu tự xưng, nhưng nghĩa của nó thì ko phải ai cũng biết.

Bên TQ cổ đại, 1 người phụ nữ đã lấy chồng, thì cách xưng hô với họ thường chính là cái chữ “gia” đấy. Vd: Lấy chồng tên Minh Trí, thì ng khác sẽ kêu họ là Minh Trí gia, nghĩa là “nhà của Minh Trí”, An Bình gia = “nhà của An Bình” ==> Có thể hiểu đấy là “bà nhà của abc”. Hiểu nôm na là “Vợ của abc.” Dùng như thế là vì phụ nữ xưa ko dc xưng tên của bản thân, tên của đàn bà con gái chỉ có ng thân mới được biết. Lấy chồng rồi thì cách xưng hô tự xưng cũng lấy họ của nhà chồng làm họ của mình.

Cách gọi này cá biệt còn có như “Cô gia” nghĩa là chồng của cô (cô ở đây là bà cô, cô, cô nương, tiểu thư trong nhà…), từ “cô gia” này chỉ có nhà gái xưng với chồng của “người cô” này mà thôi. Nó đã thành 1 từ riêng rồi, chứ ko thay đổi bất định thêm bớt như vd bên trên.

Túm cái váy lại chữ “gia” này thường được dùng cho nữ, xưng hô với người phụ nữ đã có chồng theo tên chồng.

“Ai gia” thì sao? “Ai” ở đây nghĩa là “bi thương/đau xót/tưởng niệm…” ghép với chữ “gia” chỉ người chồng. Đây là cách tự xưng bản thân của thái hậu/hoàng hậu sau khi chồng mất, chứ còn sống hổng có xưng z nha. Hàm ý tự xưng là người đáng thương, không có chồng. NHƯNG, đây chỉ là từ được sáng tạo ra trong văn học, phim ảnh, kịch tuồng, tiểu thuyết ngày xưa chứ trong lịch sử thật sự thì ko có 1 hoàng hậu/thái hậu nào tự xưng như thế cả.

Grey biết đến từ này đầu tiên qua phim Hoàn Châu Công Chúa. Sau này xem phim đa số là phim nhà Thanh mới có tự xưng này, chứ phim các triều đại khác đa số toàn xưng là “bản cung”. Cho nên hiểu lầm từ “ai gia” này là từ đặc biệt của nhà Thanh giống từ “cách cách”. Bg thì đã hiểu phần nào.

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s