Vài lời về tác phẩm của Thập Tam Xuân (Shisanchun)

635054131267525000

Thập Tam Xuân hay còn được biết đến nhiều với cái tên phiên âm latin là Shisanchun. Lần đầu tôi tiếp xúc với tác giả này cũng là qua tên Shisanchun (bởi vì bạn converter truyện để tên tác giả như thế.) Thật ra thì hiện tại tôi ko có đọc tác phẩm của tác giả này nữa, hai bộ mà tôi từng đọc của Thập Tam Xuân thì cũng đã cách đây rất lâu rồi, hôm nay có hứng viết chút nên cảm xúc sẽ không còn nhiều bằng lúc đọc truyện.

Truyện đầu tiên tôi đọc của Thập Tam Xuân là “Thịnh thế trà hương”, đây là một trong những truyện trạch đấu buôn bán đầu tiên mà tôi đọc, lúc đó thì thể loại “điền văn” này chưa có rầm rộ như bây giờ, bên tangthuvien cũng rất ít có truyện convert thể loại này. Ban đầu đọc cảm giác như bị cuốn vào kiểu văn phong đậm màu sắc cổ đại, nhu uyển, chầm chậm giống như đang xem Hồng Lâu Mộng vậy. Nhân vật nữ trong “Thịnh thế trà hương” là 1 cô gái xuyên không, Tần Thiên xuyên không thành nha hoàn Tiểu Đào trong Trang gia, một gia tộc thương nhân chuyên về trà. Gia tộc lớn thì luôn có sự cạnh tranh kịch liệt đầy âm mưu thủ đoạn, đấu trí đấu mưu của các chủ tử cũng như trong nội bộ đám hạ nhân. Tần Thiên vì một chiếc áo mà vô tình hạ cánh xuống chiếc thuyền của đại phu nhân, cũng vì một chút duyên nợ và tài trí của mình mà kết thành vợ chồng với đích tử bị câm điếc nhưng rất thông minh tài giỏi của Trang gia.

Ở đây tôi không đi sâu vào nội dung truyện, một phần vì cách thời gian đọc quyển này cũng hơn 2 năm rồi, không còn nhớ được chính xác các tình tiết mà chỉ nắm được đại ý. Lỡ như nhớ bậy bạ viết loạn xạ lại khổ. Ở quyển này người để lại ấn tượng cho tôi ko phải là chàng trai câm điếc có chút tự ti nhưng tài giỏi của Trang gia, cũng ko phải nhân vật chính Tần Thiên, mà là nhân vật nam thứ Tạ Đình Quân, một điều phải nói là nhân vật này để lại cho tôi ấn tượng ko phải vì đọc xong quyển này đâu nhé, ấn tượng này đến từ sau khi tôi đọc quyển thứ hai của Thập Tam Xuân, quyển “A Hạnh”.

“A Hạnh” là truyện cùng tác giả tiếp theo tôi đọc của Thập Tam Xuân, chính vì qua cuốn phía trên nên tôi đi lùng tác phẩm của tác giả để “giải cơn khát”, ko ngờ khát thì có giải nhưng hậu vị lại ko được ngọt ngào.

A Hạnh kiếp trước là con gái nhà giàu, nhưng cuộc sống trải qua rất nhiều đau khổ, xuyên vào một gia đình rất nghèo lại đang bị bệnh nên cũng ko có chí cầu sinh, chị gái vì hoàn cảnh gia đình, cũng vì cha và em gái bị bệnh mà đi làm thiếp cho nhà giàu để lấy tiền sính lễ lo cho gia đình. Vì tình cảm này của chị và cha nên nàng bắt đầu muốn sống, muốn làm gì đó cho 2 con người này. Ở những đoạn đầu truyện đọc rất xúc động, tình cảm gia đình được khắc họa cực hay và làm độc giả rất xót xa thương tiếc. Cách A Hạnh giúp đỡ sinh kế bằng cách tạo ra trục xe ngựa v..v.. tuy hơi “khéo” (bởi vì tình tiết này khá vụng, gây áp đặt bàn tay vàng cho nữ xuyên không) nhưng cũng phần nào giúp cải thiện cuộc sống, cũng như đưa đẩy A Hạnh tiếp xúc với những bước ngoặt cuộc đời, A Hạnh với nhiều lý do lên làm chủ rạp hát, gặp được Dung Tranh, đây là chàng nam xứng cực bi thảm trong truyện. Rồi gặp thiếu gia Hồ Lăng Hiên, đây cũng là nam xứng cực bi đát trong truyện nốt. Vậy nam chính thì sao? Thật đáng buồn, trong truyện này tôi chẳng có một ấn tượng nào về vị thế tử Thẩm Nguyên Phong này cả, tất cả cảm xúc và tâm tình hoàn toàn bị cái chết của Hồ Lăng Hiên và cái kết xót xa của Dung Tranh đè đẹp.

Tôi ko thương tiếc gì Hồ Lăng Hiên, cũng ko là fan của Dung Tranh, tôi chỉ là nhận ra một sự trùng hợp từ các nhân vật nam xứng của Thập Tam Xuân. Hai người kể trên và Tạ Đình Quân trong “Thịnh Thế Trà Hương” đều là những nhân vật có lỗi. Họ có lỗi vì yêu nữ chính, có lỗi vì là nam phụ, có lỗi vì chỉ là phối hợp diễn. Đây là cái lối mòn của Thập Tam Xuân mà tôi ko thích, tất nhiên chỉ đọc qua có 2 truyện mà tôi đập 1 câu thế này, và chán ghét luôn các tác phẩm khác của Thập Tam Xuân là không công bằng. Nhưng đó là suy nghĩ của riêng tôi, ko thể nào lay chuyển được, cái “ác cảm” này hệt như cái “ác cảm” của A Hạnh dành cho Hồ Lăng Hiên, khi Hồ Lăng Hiên vì che chở cho A Hạnh mà bị sói cắn xé đến chết, biểu cảm và suy nghĩ của A Hạnh làm tôi ghét nhân vật A Hạnh khủng khiếp, tôi tự hỏi Hồ Lăng Hiên có kết cục như thế có đáng ko? Hắn yêu A Hạnh, ban đầu là theo đuổi quang minh chính đại có phần ngớ ngẩn dễ thương, nhưng chỉ vì cái “ác cảm” của ánh mắt kinh diễm đầu tiên hắn nhìn A Hạnh, mà từ đó nàng chán ghét và liệt hắn vào thể loại ko thể tương quan. Dẫn đến là những hành động mất lý trí, thủ đoạn ti bỉ của Hồ Lăng Hiên. Đúng là tôi ko thể trách A Hạnh, nhưng xin hãy xem lại, chính A Hạnh đã ngầm thúc đẩy sự “hung ác” của Hồ Lăng Hiên lên đỉnh điểm, chính A Hạnh thúc đẩy hủy diệt 1 người ái mộ mình đến thân bại danh liệt. Tôi thấy thật kinh tởm nhân vật A Hạnh qua những gì nàng ta làm, Hồ Lăng Hiên chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nhưng Hồ Lăng Hiên ko đáng để bị đối xử như vậy, Hồ Lăng Hiên yêu nàng ta, chết vì bị sói cắn nuốt để bảo vệ nàng ta, hắn nhận được cái gì chứ? Hờ hững, hoàn toàn hờ hững. Bi kịch của Hồ Lăng Hiên chỉ vì ấn tượng ko được tốt của A Hạnh đối với hắn, bi kịch của Hồ Lăng Hiên chỉ vì muốn mọi cách được bên nữ chính, được sống hạnh phúc với nàng, bi kịch của Hồ Lăng Hiên chính là hắn ko biết cách yêu, lại yêu trúng A Hạnh.

“Hắn si ngốc nhìn nàng, hoặc như là về tới năm ấy dưới tàng cây hoa mai, hoa rụng như mưa, bay lả tả, đầy trời tất cả đều là tơ bông, tựa như giữa ảo mộng, một cô gái đạp mai mà đến, giống như trích tiên vậy nhảy vào tầm mắt của hắn…”

Đó là cái nhìn cuối cùng của Hồ Lăng Hiên nhìn A Hạnh lúc bị sói cắn xé, lúc dùng mạng sống để đánh đổi được chút tốt đẹp trong lòng A Hạnh. Đó là cái nhìn mà A Hạnh căm ghét từ lần gặp đầu tiên, và đến lúc chết đi này cũng ko giảm đi được bao nhiêu.

Còn Dung Tranh thì sao, cái kết của Dung Tranh quá chua xót, A Hạnh lợi dụng Dung Tranh, lợi dụng tình cảm của Dung Tranh, lợi dụng sự ôn nhu của Dung Tranh để đóng kịch, để làm những thứ mà nàng ta muốn làm, Dung Tranh biết nhưng vẫn lẳng lặng yêu, lẳng lặng che chở, lẳng lặng tất cả, cuối cùng là lẳng lặng đi xa cùng trời cuối đất mang theo hình bóng của A Hạnh – đã là hoàng hậu của nam chính, cho đến tận lúc chết già.

Tạ Đình Quân cũng vậy. Tôi nhớ đến Tạ Đình Quân sau khi đọc xong A Hạnh, và tôi thâm chấp nhận Thập Tam Xuân là tác giả ngược nam phụ kinh khủng nhất. Những tình huống và nội dung truyện đưa ra hoàn toàn nâng cao và nhấn mạnh nhân vật chính, đè bẹp nhân vật phụ rất rõ ràng, cái làm cho tôi khó chịu là những nhân vật phụ này lại được xây dựng bằng những khởi đầu rất tốt đẹp, cái làm họ xấu đi toàn là những bước rẻ ngoặt của tác giả, cái làm họ xấu đi chỉ toàn là những suy nghĩ chủ quan của nv nữ chính.

“Thịnh thế trà hương” ko để cho tôi chán ghét, mà khá là thích. Nhưng đến “A Hạnh” tôi rất thất vọng, tôi công nhận truyện rất hay, cách xây dựng nhân vật cũng như những tình huống đan chéo cao trào rất xuất sắc, NHƯNG tính cách được xây dựng sau này của A Hạnh làm tôi ko chấp nhận được, những quyển truyện đấu đá khác nv nữ chính cũng rất ghê gớm, nhẫn tâm và thủ đoạn, cũng hủy hết người này đến người kia, nhưng tôi ko có cảm giác chán ghét họ, thế mà với A Hạnh, tôi lại sâu sắc chán ghét, tại sao 1 nhân vật ở nửa đầu truyện làm tôi thích như thế, lại trở nên xấu xí đến như vậy?

Sau này tôi lại đọc “Trùng sinh chi hào môn thiên kim”, tôi lại tiếp tục bắt gặp chút hình bóng của những nam phụ kể trên bên trong. Thế là tôi từ bỏ, bỏ luôn tác giả Thập Tam Xuân, đối với tôi tác giả này viết truyện hay thì rất hay, nhưng quá tiêu cực và ko hề nhân đạo công bằng. Nếu tác giả xây dựng nhân vật nhất quán tính cách hoặc chuyển biến hợp lý thì ko nói, đằng này… Qua quyển “A Hạnh” tôi rất thất vọng, tôi nhấn mạnh là truyện của tác giả viết rất hay và văn phong cực tốt, NHƯNG nhân sinh quan trong “A Hạnh” làm tôi sâu sắc chán ghét.

Đến bây giờ tôi vẫn ko thể xóa đi cái ác cảm này và chấp nhận được các tác phẩm khác của Thập Tam Xuân, nhưng ko có nghĩa là tôi phủ nhận Thập Tam Xuân, nếu như có thể, tôi ước gì tôi chỉ dừng lại ở “Thịnh thế trà hương”.

:/

P/s: Rút kinh nghiệm sau bài post Ân Tầm bị fan Ân Tầm vô ném đá, xin các bạn trẻ hãy nhớ rằng comment trong blog được duyệt, chỉ những comment lịch sự (dù mang ý kiến đả kích) mới được chấp nhận. Chửi bới um sùm cuối cùng cmt cũng zô thùng rác thì mất thời gian đúng ko?

Advertisements

48 thoughts on “Vài lời về tác phẩm của Thập Tam Xuân (Shisanchun)

  1. Vivian Nguyên

    Em cũng đang theo dõi Thịnh Thế Trà Hương, đi sau thời đại mãi mới có thời gian đọc. Nói thật có lẽ em đọc khá nhiều điền văn rồi nên khi đọc Thịnh Thế Trà Hương, em cảm thấy nó hay nhưng lại không thật sự quá hay. Điểm em thích nhất của truyện không phải nữ chính, chẳng phải nam chính mà là nhân vật Đại phu nhân tháo vát mang khí khái bậc chủ mẫu, bà làm em rất ngưỡng mộ, hơn nữa các viết trạch đấu, kinh doanh trà trong Thịnh Thế rất hay, có cảm giác như đang đc xem một bộ phim về đề tài trà luôn vậy. Nhưng em vẫn không cảm thấy quá thích Thịnh Thế. Nam chính lẫn nữ chính… nói sao nhỉ, lần đầu tiên đặc biệt thấy bình thường về một nam chính nữ chính thế này. Em chưa đọc hết nên cũng không dám nói nhiều, nhưng tính đến thời điểm này đọc đã hơn nửa truyện thì em chỉ cảm thấy thích mạch truyện chứ không thích lắm các nhân vật. Có lẽ em khó tính ( haizz, nói đến chuyện em khó tình này là lại bức xúc, bữa có một bài trên fb ghi là: “Có quyển truyện ngôn tình nào được giới thiệu rất hay nhưng khi đọc lại làm bạn hụt hẫng?”, em trả lời là Bên nhau trọn đơi và Mãi mãi là bao xa, em nói thật là với Bên nhau trọn đời, nó hay, hay thật nhưng lại ko rõ ràng chạm được nhiều đến tim em, em đọc nó thời kỳ đầu ngôn tình luôn đấy, lúc đấy chưa bị ảnh hưởng gì bới các tiểu thuyết khác hết nhưng vẫn cảm thấy không quá hay như các bạn nói, Mãi mãi là bao xa thì em lại không thích ứng lắm với kiểu yêu qua mạng trong truyện, mà em mạn phép nhận xét là đối với em nó rất-gượng-gạo, thậm chí em đọc hơn nửa cuốn là bỏ, well, dù sao cũng là ý kiến em thôi, em vừa nói ra thì vô số bạn ngoi lên nói: “Trời ơi, nghĩ sao truyện cố mạn mà chê?”. Đúng là đau đầu, gu mỗi người mỗi khác, đi ngược lại số đông đâu phải là mình dở hơi, đấy là chưa nói còn một số câu bình luận hay ho hơn nữa mà em không nhắc làm gì. CMN chứ, em thích Cố Mạn lắm chứ bộ, nhưng đâu phải tác giả nào mình thích thì bộ nào của tác giả đó mình cũng thích. Con bạn em nó tức nó nói: “CMN Cố Mạn là bà nội nó à mà không được không thích?” Nó cũng thích Cố Mạn lắm nhưng bị nói vậy giống em nên nổi điên. ) Ơ mà lạc đề rồi =)) Tóm lại là đối với Thịnh Thế em chỉ khá thích, nhưng đọc nhiều đoạn cũng hơi ức chế, biết là Tần Thiên có chính kiến, có suy nghĩ muốn tự do làm đúng nhưng nhiều khi đọc mấy đoạn chị này suy nghĩ tiêu cực về đại phu nhân vs đại thiếu gia cũng hơi bực mình chị này, dù sao đâu lại vào đấy và chị ấy vẫn biết suy nghĩ đúng đắn. Tóm lại là… vẫn chưa đọc hết, đọc xong nghĩ gì nói nấy nên mấy bạn đừng ném đá mình 🙂

    Cơ mà đọc review chị viết về A hạnh … em vốn không quá thích Thập Tam Xuân, đọc xong nhữn dòng này thì… O . O Làm nhớ đến tác giả Điện Tuyến từng viết Hương Mật rất hay, rốt cuộc sang đến Bạc Hà thì =___=….

    Reply
    1. Như Thủy Post author

      “Thịnh thế trà hương” c đọc quá lâu rồi, nên chị ko còn ấn tượng gì nam nữ chính cả, chỉ nhớ 1 đoạn H (ngại quá =))) Nam chính bị câm mà, nên lúc H thì chỉ phát ra tiếng rên thôi, thế là nàng nv chính mới nghĩ, tiếng rên của nam 9 thật “…” và chỉ có mình nàng nghe đến dc. OMG =)), Trong TTTH chị cũng thích nv đại phu nhân, về nam chính c thấy rất mờ nhạt, lạt nhách luôn ý. Còn Tần Thiên thì sống rất chắc, ty của nữ chính đối với nam chính cũng từ từ và có kèm theo tính toán, cho nên TTTH nó ko mang tính lãng mạng này nọ nhiều, truyện của TTX chị thích tuyến nv phụ hơn nv chính. TTTH được viết quá lâu rồi, nếu như e đọc nó vào lúc chưa có nhiều quyển điền và trạch đấu như bg thì e sẽ thấy nó hay vào thời điểm đó. Kiểu như thể loại ngược thân hồi xưa ai cũng yêu. Lại có 1 yếu tố này nữa, chính là yếu tố tuổi tác và hoàn cảnh cuộc sống e trải qua, mỗi giai đoạn cs e trải qua nó sẽ dẫn đến cách suy nghĩ và cảm nhận của e về 1 quyển truyện hay 1 bộ phim.

      Chị thấy “Bên nhau trọn đời” thường thường như các truyện của tác giả viết 10 chương như Kim Huyên vậy đó, c ko biết tại sao ng ta lại thích đến vậy nữa, chị ko thích truyện của Cố Mạn ^^! Nhưng chị khá thích quyển “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên”, cũng nhờ quyển đó mà c thích đọc võng du. C ko thích truyện của Diệp Lạc Vô Tâm. Con người có người này người kia, vì vậy chị ghét những người áp đặt suy nghĩ của bản thân vào người khác lắm. E để ý những truyện c đọc qua đi, toàn của tác giả lạ lạ, chứ tg mà nổi tiếng hay fan đông c ít đọc lắm. Có lần bạn c hỏi c có đọc Marc Levy ko, c nói ko đọc và sẽ ko bg đọc, chỉ vì c ko hiểu tại sao ko thích Marc Levy. Bạn c nói chị thế này thế kia tùm lum tà la, haha, làm cho c càng ghét =)). Nói thật với em là c chưa đọc 1 chương nào của “Chẩm thượng thư” cả, c ko thích cách “Chẩm” được lancer và quyển “Thập lý đào hoa” bị dìm. Đâm ra c ác cảm với quyển “Chẩm”. Thật rối loạn >”<

      Reply
      1. Vivian Nguyên

        Đúng rồi, em cũng không thích truyện Diệp Lạc Vô Tâm, bảo nó quá hay cũng không phải, mà dở cũng không phải, nói chung chấp nhận được. Còn việc vì bị bất đồng ý kiến mà ném đá thì em gặp hơi nhiều. Em thì quyển nào hay cũng ôm về đọc ( siêng tìm truyện mới trên Tấn Giang mà ^^ )…

        Mà “Chẩm” cá nhân em đọc qua lại thấy rất thích ( em cũng thích thập lý lắm nha ), tóm lại truyện chị Thất viết có lẽ hợp với gu em nên em luôn đọc được. Như truyện Tình Không Lam Hề cũng vậy, không phải quyển nào cũng quá hay nhưng nói chung em nghĩ viết hợp với điều em thích là em đọc hết à. Em chỉ ghét một số người không hợp gu truyện với người ta thì bị nói thế thôi, làm mình đâm ra bực lây quyển truyện = . =

        Mà công nhận, nhà chị toàn truyện lạ 🙂 Lần đầu tiên em vào nhà chị, cảm giác của em chính là :”Trời, ôm quyển truyện 600 c, bà chị này thật trâu =))”… Mới đầu em không tính đọc đâu nhé, nhưng tự dưng đọc cái giới thiệu của chị bên dưới em mới đọc đó, vì lúc đó chưa biết điền văn là gì. Tóm lại tới giờ mới nói,nhờ quyển TDDN em mới biết đến điền văn, tới giờ thì chết mê chết mệt, trong những bộ nhà em, quyển trọng sinh tiểu nương tử là quyển em thích nhất, nó cũng là điền văn luôn =)) Tuy muốn ôm nhiều bộ điền văn lắm nhưng tự thấy mình quá ham hố mà không kham nổi nên thôi 😀

      2. Như Thủy Post author

        Khônggggggggggggggg e ơi, lúc chị làm TĐDN c đếm lộn chương, c tưởng có 399 chương thôi :((, tg chia chương theo cuốn, nên c xem nhầm. Híc híc, nếu c biết nó dài dã man ông nội như z thì never ever never T^T

      3. Vivian Nguyên

        ah ha ha ha =)))))))))) nhảy rồi mới biết hố là vô tận ~

        em nghĩ là, không sớm thì muộn, quyển này đến lúc chị lên xe bông thế nào cũng xong =))

    1. Như Thủy Post author

      Truyện này hôm bữa e có coi trailer phim. Nữ dv chính xinh quá chừng. Truyện thì e có đọc sơ qua, vẫn motif xd nhân vật kiểu 2 truyện kia nên e drop.

      Reply
    2. Ha mouse

      Bạn ơi bạn đọc thiên kim trở về ở đâu vậy chỉ cho m vs huk m đang đọc dở mà tìm mãi k thấy để đọc tiếp bạn à :((

      Reply
      1. bananachu123

        À bạn cứ gg ra nhà bạn tiểu thư gì đấy là có nhưng hồi mình đọc bạn ý set pass nên nản quá mình cũng thôi. Giờ k biết còn để pass k nữa vì bạn ý cũng khá là kiêu

  2. tddn

    Lạ thật, hình như mình chưa đọc truyện nào của tác giả này hết, mấy truyện bạn nhắc tới trong review cũng chưa đọc luôn. Không biết có nên đọc không nữa.

    Reply
  3. khủng long lửa

    haizzz…!thaks bạn đã cho list nhac!mình có đọc TTTH rồi nên thấy bài viết of bạn nên vào xem,THEO MÌNH thì 13 Xuân chỉ gây ấn tượng ở bộ đó thôi, cũng điền văn nhưng những bộ còn lại ko bằng(kém hơn nhìu).đây là lần đầu mình chăm comment như dzậy vì rất thích cách trò chuyện ở nhà bạn!iu chủ nhà lém lém

    Reply
    1. Như Thủy Post author

      Mình nghĩ những bộ khác (ngoài Thịnh Thế Trà Hương) nó nghiêng về hướng gây cấn, tranh đoạt và khá tàn nhẫn (với các tuyến nv phụ chính diện/ phản diện). Dẫn tới đọc mệt và thấy phi lý, ức chế. Nên ai mà đọc truyện hay quan trọng hóa vấn đề và nhạy cảm như mình thì dễ bị dội.

      Cảm ơn tình iu của bạn nhé, hí hí.

      Reply
  4. Hilly

    Mình hoàn toàn đồng ý với bạn về khoản truyện của Thập Tam Xuân viết rất hay và khá chắc tay, văn phong tốt, còn về tuyến nv phụ phải công nhận 13 xuân tạo những lối rẽ bi quan hơi bị nhiều. Mình mới đọc có 2 bộ là TTTH và Con dâu nhà giàu, còn 1 bộ hình như Thế gia danh môn thì mình đọc đoạn đầu thấy ko hợp nên drop luôn. Truyện A Hạnh thì mình ko biết (chính xác là do cái tên shisanchun :)) )

    Reply
  5. Akamiyatran

    Nói sao nhỉ, ta không có quyền nói về truyện của Thập Tam Xuân đi, vì chưa có bộ nào ta đọc hoàn cả @@
    Ta cảm thấy truyện của Thập Tam Xuân rất hay, ta nhớ bộ Thịnh Thế Trà Hương lần đầu ta đọc nhưng không đọc hoàn mà chỉ đọc đến cảnh nữ chính dạy nam chính nói chuyện rồi bỏ xuống cuối đọc kết luôn.
    Truyên thứ hai là bộ Con dâu nhà giàu, truyện này viết về thân thế của A Hạnh trước khi xuyên không (Tống Thiệu Lâm) , Tống Thiêu Lâm uống say > đụng xe > xuyên qua thành A Hạnh. Chu Thiến sau khi đụng xe, xuyên vào cơ thể Tống Thiệu Lâm.
    Truyện thứ 3 là A Hạnh
    Ta không hiểu, truyện của Thập Tam Xuân rất hay, rất cuốn hút, nhưng nhân vật chính không hề hoàn hảo, họ rất tốt, nhưng khi đứng ở vị trí là người đọc như ta, ta cảm giác được sâu sắc cái bất công của nhân vật chính-phụ .
    Ta đọc song song Con dâu nhà giàu và A Hạnh, phải nói, đó là quyết định cực kì sai lầm của ta =w=..
    Vì sao Tống Thiệu Lâm phải từ bỏ tình yêu, vì gia đình, cô lấy vị hôn phu ăn chơi trác tác, cô muốn từ bỏ, sống một cuộc sống của gia đình vì sao người bạn thân sau lưng lén lút gặp gỡ chồng cô, vì sao người chồng cũng tin lời người bạn thân của cô mà xa lánh cô, lúc A Hạnh còn là Tống Thiệu Lâm, cô khổ sở, đau đớn, giãy dụa, cô mất tình yêu, mất lòng tin, mất đi sức sống để rồi kết cục của cô chỉ vọn vẻn được miêu tả thế này “uống say” rồi “tống xe”. Khi đọc Con Dâu Nhà Giàu , ta đã rất tò mò về nhân vật này, đề khi đọc đến A hạnh, đọc đến cảm xúc của cô, Ta liền cực kì chán ghét người chồng trong Con dâu nhà giàu, vì sao đâu, vì sao khi là Chu Thiến, anh lại tò mò, lại hiếu kì, lại yêu thương, lại săn sóc, vì sao khi là Tống Thiêu Lâm anh tin người thứ ba nói, bỏ mặc cô, để cô khổ sở.
    Chu Thiến cũng giống như Tống Thiêu Lâm, trước khi yêu anh (anh này ta ghét nên ta quên tên rồi =)) ) cô cũng yêu Kiều Tranh vậy, Ta tin tưởng tính cách Tống Thiệu Lâm trở nên tệ như vậy cũng là do một phần lỗi của anh , anh chưa từng mở lòng với người vợ này cho đến khi Chu Thiến xuất hiện. Ta chỉ cảm thấy bất công, bất công ghê gớm cho cô. Thành ra ghét nam chính + nữ chính tàm tạm => bỏ ngang.
    Đọc tiếp A Hạnh, ta thực thích tính cách nàng ấy, thật thương tình cảnh nàng ấy, cho đến khi các nhân vật nam xuất hiện rồi nàng ấy thay đổi ….

    Truyện của TTX rất cuốn hút nhưng có sự nhập nhằng giữa các nhân vật, làm cho ta có chút chán nản, có lẽ kiểu nhìn chung chung như ta chỉ hợp những truyện nhân vật trắng đen chính phụ rõ ràng đi ? haiz

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Ta cũng khá hiểu cảm giác này của nàng, truyện TTX ta hoàn toàn khen tặng về cách viết và văn phong vân vân, nhưng ta ko thích cách TTX bố cục truyện và nội dung truyện, truyện CDNG ý thì là motif kiểu xuyên không là nổi bật, chính bản thân nguyên chủ thì chẳng bg gây kích thích dc cho ng khác, nhưng cứ hễ xuyên qua thân thể ng khác là thành nv chính liền. Ta ghét nhất là cách tác giả dìm hàng nv chính, mà cái kiểu dìm hàng này lại là do nhân vật chính “gián tiếp” gây ra 1 cách rất tàn nhẫn và ko có chút tình người, đúng là con người k có ai là hoàn hảo, chẳng qua là do cách TTX xây dựng kiểu bẻ cái ngoặt to đùng như vậy làm ta rất phản cảm. Truyện TTTH ta cũng chỉ đọc lướt rồi nhảy nhảy, ta ko có chút thích nào với nv nam chính trog đó cả, kiểu nữ 9 của TTX toàn lý trí 1 cách khá là ích kỷ.

      Reply
      1. Akamiyatran

        Ta nghĩ lý trí lại khác với kiểu lý trí này, lý trí nhưng vẫn phải có suy nghĩ cảm xúc chứ, nên ta không hiểu được kiểu có người vì mình chết mà vẫn thờ ơ được. Haiz
        Ta có đọc một bộ , nữ chính được nam phụ giúp đỡ rất nhiều, sau này dù không yêu anh, không ở cạnh anh nhưng khi giúp được nàng vẫn giúp. trong khi anh nam phụ là hoàng tử phản quốc cũng là kẻ thù của gia tộc nàng nhưng nàng cũng không thể nhắm mắt nhìn người giúp mình bị hại chết, dù cái kết cực kì cẩu huyết và lãng xẹt nhưng ít ra tâm lý nhân vật có vẻ thực một tí, nhìn người qua đường bị nạn mình còn có cảm xúc cơ mà =o=
        CDNG khúc sau nhiều người bảo anh nam chính tốt,chung tình, chị đổi xác mấy lần anh vẫn nhận ra, chẹp , cơ mà cứ nghĩ đến anh ngược Tống Thiệu Lâm là ta ghét
        TS-XK nhiều truyện bị trùng lắm , haiz
        mà mấy cái XK,ta chỉ thích yêu người khác thôi, kiểu là vợ chồng rồi xong thân chủ chết, hồn mới vào, ông chồng mới yêu ta chả nuốt đc :”<

  6. Sarah Ngốc

    truyện của thập tam xuân với truyện của thư ca em đọc thấy có điểm tương đồng nhau thế nào ấy, mọi người có ai đọc truyện của Thư Ca chưa? Cho em xin một cái nhận xét đi =))

    Reply
      1. Sarah Ngốc

        mới đầu em cũng thấy lạ nhưng đọc qua truyện chính phi và thiếp thấy hay nên đọc tiếp mấy tác phẩm tiếp theo, chị đọc thử xem. Văn phong của ttx với tc có cái gì đó giống giống nhau mà em vẫn chưa nhìn ra tại sao giống >””< (ngại quá)

    1. Trịnh Hường

      Truyện của Thư Ca mình đọc 4 tác phẩm rồi. Nói thật là mình thích truyện của thư ca hơn đơn giản là vì nữ chính của chị xuất sắc và tài giỏi hơn nữ chính mà Thập Tam Xuân xây dựng. Bạn nói truyện của Thư ca và thập Tam xuân có điểm tương đồng nào đấy thì mình nghĩ đó là nữ chính luôn vô cùng lý trí và cực kỳ kiên trì với nguyên tắc của bản thân.

      Reply
    2. anhdai

      Chính phi và thiếp bạn biết đọc full ở đâu k.mh coi cmt của bn,đọc thử.hay qá.mà h tới c65 là tịch mattiêu

      Reply
  7. Trịnh Hường

    Mình đang mò tìm truyện của Thập Tam Xuân thì lại lợt vào trang của bạn và đọc những dòng suy nghĩ của bạn. Mình ko thích đọc truyện hiện đại nên ko đọc thiên kim trở về và con dâu nhà giàu, mình đã đọc 3 truyện cổ đại của Thập Tam xuân: truyện đầu tiên là Thế gia danh môn, thứ 2 là Thịnh Thế trà hương và thứ 3 là A Hạnh. Nói thật là mình ko đồng ý lắm về những phê phán của bạn dành cho nhân vật A Hạnh. Mình nghĩ ko chỉ Thập Tam Xuân mà bất cứ tác giả nào khi xây dựng truyện thì đều sẽ có cùng 1 văn phong và đi theo 1 lối mòn nhất định. Ngoài Thập Tam xuân, mình còn thích 2 tác giả khác là Thư Ca và Lạc Tùy Tâm. Ko phải mình nói quá nhưng mình có thể thông qua đọc truyện mà đoán được truyện này có phải của những tác giả nêu trên hay ko.
    Bạn nói Thập Tam Xuân ngược nhân vật phụ mình ko phủ nhận nhưng nói thật thì trong tiểu thuyết ngôn tình, đa số những truyện mình đã đọc (99%) thì nam phụ luôn luôn bị ngược, chỉ là mức độ nhiều hay ít mà thôi. Hồ Lăng Hiên đúng là chết rất đáng thương, bạn nói bạn ghét A Hạnh chỉ vì cái nhìn đầu tiên của Hồ lăng Hiên mà phủ nhận anh này thì ko đúng lắm, lúc ấy đúng là A Hạnh có ác cảm, sau anh này đến rạp hát lại nhìn chằm chằm vào Xảo Oánh mới càng khiến A Hạnh có ác cảm đấy chứ. Còn về Dung Tranh, nói A Hạnh lợi dụng thì ko đúng lắm vì A Hạnh có nói rõ ràng với Dung Tranh trc và nhờ Dung Tranh giúp đỡ đấy chứ, từ lợi dụng chỉ có thể dùng khi A Hạnh vờ thân thiết với Dung Tranh để lừa Thẩm Nguyên Phong mà ko hể nói gì với Dung Tranh cả. Còn về nhân sinh của A Hạnh mình cũng ko thấy có vấn đề gì, kiên trì quan niệm 1 vợ 1 chồng là của hẩu hết nữ chính trong tiểu thuyết xuyên qua (trừ Nhược Hi trong Bộ Bộ Kinh Tâm), vì người thân bạn bè mà hi sinh tình yêu mình nghĩ là 1 điều rất đáng quý chứ nhỉ.
    Đây cũng chỉ là những nhận xét của mình thôi chứ ko có ý chống lại bạn. Mà nói thật Thập Tam Xuân cũng ko phải tác giả mình thích nhất. Mình thích nhất là Thư Ca và Lạc Tùy Tâm cơ vì nữ chính do chị này xây dựng vô cùng mình mạnh mẽ và tài giỏi, mà mình thì thích như vậy.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Chào bạn, cảm ơn những chia sẻ của bạn nha, thật ra khi viết review này mình tập trung chủ yếu nói về những vướng mắc mà mình ko thích, chứ ko chủ động đưa ra ưu điểm của truyện TTX nhiều, có lẽ vì vậy mà nó hơi chủ quan và mang tính chất (công kính) cá nhân. Về nội dung truyện thì mỗi ng mỗi ý nên cái này m ko muốn bàn thêm.
      Thập Tam Xuân viết truyện chắc tay, ko kén độc giả, nội dung cũng phong phú đủ thể loại, nhưng các truyện mình đọc qua lại chung 1 lối mòn chủ yếu là nam chính ko nổi bật, nam thứ thê thảm te tua, nữ chính quá cường, mình thuộc tuýp ng thích nữ mảnh mai tí nên có lẽ càng đọc càng thấy lạc quẻ.
      Mình ko có tác giả yêu thích nào, mà bạ đâu đọc đấy thôi. Với mình đọc truyện là thời gian relax nuông chiều bản thân, nên đọc mà bị bực thì m dễ bị ấm ức và tăng xông lắm.

      Reply
  8. Trịnh Hường

    Mình thấy kết cục của Dung Tranh cũng ko có gì là thê thảm cả, TTX cũng đâu ngược gì anh này. Nói thật thì tình tiết nam phụ vì ko có đc tình yêu của nữ chính mà cả đời ko lấy vợ sống cô độc thì nhan nhản trong tiểu thuyết ngôn tình ah, 10 truyện mình đọc thì có 9 truyện kết kiểu như vậy. Dung Tranh đóng cửa trái tim, ko tiếp nhận ai khác thì đây là do anh này tự nguyện chứ có liên quan gì đến a Hạnh đâu. Ngoài ra mình thấy còn 1 anh nam phụ nữa cũng đáng thương là Bố Nhĩ Thái. Nói thật thì mình khá thích anh này, là 1 vị vua cao cao tại thượng nhưng lại hết lòng tôn trọng và che chở A Hạnh ngay cả khi biết A Hạnh có con với người khác. Nếu so với Hồ Lăng Hiên luôn nghĩ cách cưỡng bức, chiếm đoạt A Hạnh thì tốt hơn nhiều. Đọc đoạn lúc Thẩm Nguyên Phong vào cung đón A Hạnh đi mà thương anh ghê. Mình nhận ra Bố Nhĩ Thái có tính cách rất giống với vị hoàng đế trong Thế gia danh môn, đúng là cùng 1 tác giả có khác.
    Mình thấy Hồ Lăng Hiên và Tạ Đình Quân ko giống nhau cho lắm, ít nhất mình thấy Tạ Đình Quân có vẻ quân tử hơn Hồ lăng Hiên, ít nhất anh này chưa từng nghĩ đến việc cưỡng bức Tần Thiên.
    Nhận xét của bạn mình chỉ tán thành 1 ý là nam chính trong truyện này khá mờ nhạt, đặc biệt là về tài năng, ko nổi bật lắm.
    Nói chung trong 3 truyện của TTX mà mình đọc thì A Hạnh có lẽ là truyện mà mình thích nhất vì Thịnh Thế Trà Hương và Thế Gia Danh Môn đều rơi vào lối mòn có phần kết rất nhàm chán, cứ kiểu gì gì đó mà mình ko nói rõ đc, chỉ là thấy đoạn cuối ko còn gay cấn kịch tính như đoạn đầu.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Cá nhân ta ko phải ng lý trí và khá lạnh lùng như A Hạnh nên ta thấy cái kết của Hồ Lăng Hiên quá thảm. Ở đây ta chỉ muốn nhấn mạnh về đoạn đầu khi A Hạnh mới gặp HLH và phán hắn “tử hình” luôn. Ta biết người với người quan trọng chỗ “mắt duyên”, có nhìu người ta vừa nhìn đã ghét, ko có hảo cảm v….v… trường hợp HLH và A Hạnh cũng vậy, nhưng để làm 1 ng bàng quan đọc truyện thì cảm xúc của ta như ta đã viết trong bài 😀
      Ps: Bố Nhĩ Thái do lúc bảng cv ta đọc tên là “Bố nhà ngươi thái” nên ta toàn lướt lướt khúc nv này xuất hiện, nên nửa sau A Hạnh ta đọc ko mấy ấn tượng nv này.

      Reply
  9. Phong

    Ad ơi khi ta nghe xong dòng cảm nhận của Ad ở trên thì ta liền muốn lật ngược lại những cuốn truyện HE mà ta đã đọc, ta nghĩ ta sẽ nhìn thấy được một câu chuyện khác mà nó được đấp bởi 1 chiếc áo hạnh phúc- viên mãn, nhưng dưới lớp áo lại là đau thương- tiếc nuối. Có phải tác giả muốn đánh đố là ai chính ai phụ và ý đồ thật sự của tác giả nằm ở đâu là HE hay SE? Ad có nghĩ giống chút nào với ta không.(°⌣°)

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Thật ra do nhân sinh quan của mỗi cá nhân mà mỗi quyển truyện và mỗi nhân vật được đánh giá ở nhiều góc độ khác nhau, cái gì cũng tương đối thôi, nàng cứ thuận theo tự nhiên đi, thấy hay thì phấn khích, thấy tiếc nuối thì ai điếu 1 hồi, thấy ngược thì… bỏ luôn :))

      Reply
  10. Ngọc Đinh

    Hi bạn, tr of 13 mình cũng đọc đc 3 bộ: CDNG, TTTH, TGDM. Mình thấy văn phong of tác giả khá hay & mình rất thích. Hiện tại mình đg đọc TKTV nhưng bị set pass, bạn cho mình hỏi bạn có biết trang nào hoàn bộ này ko? Cám ơn bạn rất nh & chúc page ngày càng phát triển & đc yêu thích!!!

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Mình ko biết bạn viết tắt “TKTV” là bộ nào nữa. Vì mình ko có đọc truyện của Thập Tam Xuân lâu rồi, chỉ đọc mấy bộ mình liệt kê trong bài viết thôi. 🙂

      Reply
  11. susan

    TKTV là Thiên Kim Tro Ve. Nhung do nv nam chinh minh ko thich nen bo luon. Nam phu bi doi xu tham qua. Ghét.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      À, bộ đó hiện đại nên m k có đọc, bữa có xem trailer phim, thấy tình cảm các nv khá phức tạp. Bên ttv cũng chửi nhau um sùm vụ n9 nphu :))

      Reply
  12. trinhlinhlanlinh

    Truyện của Thập Tam Xuân ta mới chỉ đọc qua Thịnh thế trà hương, nhưng cũng theo kiểu nhảy cóc. Ta mê điền văn, mê gia đầu, mê thương trường, nhưng Thịnh thế trà hương đọc đến 2/3 ta thấy như tác giả cứ cố viết thêm, dài thêm, tạo thêm kịch tính, nhét thêm Tạ Đình Quân vào cuộc tranh đoạt tình yêu mà chẳng giúp gì cho cốt truyện, ta đọc tới đó thì tìm mấy chương cuối đọc, và càng khẳng định giá mà Tạ Đình Quân cứ là Tạ Đình Quân như trước chứ chả đắm trong cái mớ yêu và muốn chiếm lấy lộn xộn đó thì truyện hay hơn nhiều. Vị cái chứng hay để ý nam phụ còn hơn nam chính nên cứ truyện nào ngược đãi các nhân vật phụ một cách “mẹ ghẻ” và vô lý là ta né…. Lại đọc bài của nàng và quyết định cạch Thập Tam Xuân dù rất nhiều người nói truyện của TTX hay

    Reply
  13. nhất chi mai

    Đang đọc Thịnh thế bên nhà bạn kia edi, thật sự là 1 bộ tớ khá thích, đọc một mạch đến chương 18x, sau đó thì thấy bắt đầu dông dài nên bỏ. Nhưng như đã nói, đây là một bộ tớ khá thích, mặc dù nhiều bạn nói rằng nam nữ chính hỏng có gì đặc sắc, đúng – nhưng chính vì cái bình thường đấy mà tớ chết mê, rất dễ thương, rất đáng yêu và rất thật. Có lẽ cũng một phần bởi tớ thích các bạn nam dịu dàng và hay hơi xí hổ nhue vậy. Truyện không phải là đấu đá căng thẳng liên xoành xoạch, cũng chưa đến độ gay cấn đổ mồ hôi, nhưng rất cuốn hút và khiến người đọc cứ mê mải muốn theo dõi tiếp. Cơ mà việc tớ bỏ giữa chừng, phần vì tớ là đứa cả thèm chóng chán, phần vì nó cũng lan man quá, nếu tâc giả gói gém tình tiết truyện lại đến khoảng 200 chương kết là đẹp, đây có cái việc bạn Tạ Đình Quân nhào dzô tình yêu của hai bạn nhân vật chính mà lê thê rũ rượi chẳng đến đâu, lại thêm nữa là tớ khá thích em Minh Hỉ, nhưng chèn ép em ấy thế thì tớ cũng có chút phản đối. Quay lại mục đích tớ vào nhà bạn vì định xem rì-viu truyện A Hạnh, nhưng thấy bạn tiết lộ một số thông tin mặc dù chủ quan, nhưng cũng quyết định không đọc nữa, tớ không thích các thể loại mà nam phụ bị bạc đãi như thế – đặc biệt khi bạn nói bạn “xin kiếu” các bộ hiện đại của TTX. Tớ trước giờ rất ngại đọc truyện hiện đại vì quanh đi quẩn lại có đôi ba motif cực kỳ cơ bản, như truyện Con dâu nhà giàu, cố lắm đọc đến chương 3x là nghỉ, trời ơi, nam chính đúng điển hình nam chính tớ căm thù, lại còn chớp mắt một cái lại có ngay hứng thú trở về đối với em nữ chính mà trước đó thì ghét nhau như chó :”D Bởi thế mới nói đọc truyện cổ đại thích hơn bởi bạn nữ chính ít nhiều cũng có việc để làm, trong khi hiện đại thì chẳng có cái gì động chân động tay ngoài việc… làm nữ chính. Tóm lại mục đích chính là đọc mấy chục chương cái bộ Con dâu nhà giàu mà ức chế quá!!!

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      A Hạnh có bạn comment khen bên trên kìa bạn. Bạn đọc đi biết đâu lại thấy thích đó.

      Truyện hiện đại mình chỉ thích tâm lý tội phạm và truyện sủng, đa số truyện hào môn hiện đại đọc chán òm và buồn tẻ.

      Reply
  14. PhanLinh

    Ôi. Đọc cứ như cảm nghĩ của bản thân vậy. Em mới đọc Thịnh thế trà hương thôi nhưng thích nam phụ Tạ Đình Phòng vô cùng. Anh ta quá tuyệt. Trong khi đó nam chính lại quá mờ nhạt. Đoạn tặng thịt bò khô nghe cứ ảo ảo. 😂

    Reply
  15. Em tên Ất

    đang định đọc Bệ Hạ bên nhà mà liếc qua thấy tên 13Xuân nrrn lại rẽ vào đọc ≧◔◡◔≦
    E là đứa chuyên kiều 3 phải, thấy tr nào hay hay lưu vào, để ngâm một thời gian xong vô tình đọc đc review nào chê khía cạnh nào đấy của tr mà viết thấy hay, đọc thấy nuột nuột là dứt khoát xóa luôn, k đọc nữa :V Lần này cũng tương tự, cơ mà có một bộ e đọc của 13 là Thế gia danh môn, em thấy hay dã man, ngoại trừ về sau viết hơi đuối hơn chút đỉnh… còn ttth đang ngâm, h thấy review này nên del luôn :V

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Trừ khi nhiều người chê e hẵng ba phải, chứ mới có 1 người chê thì e cứ kệ đi 😀 Mắc công bỏ lỡ 1 quyển hay và hợp e thì sao nè?

      Reply
  16. Tuyết Minh Nguyệt

    Chị Grey ơi ( cho em xin phép gọi chị bằng chị nha ) chị giới thiệu em mấy bộ võng du hay điền văn đi ạ. Dạo gần nay em không biết đọc bộ nào luôn giờ toàn là truyện viết theo trào lưu không à vào đọc mấy chương đầu là hết hứng. (─‿‿─) Em không biết đọc truyện gì luôn bữa giờ em mới xem xong phim Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên nên đang có kiếm mấy bộ về võng du đọc nhưng em lại thấy sao sao không = YETCNĐ ( chắc do em khó tính hay sao). Review bên chị cũng rất hay. Hóng chị Trả Lời. ♥‿♥

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Bởi vì YETCNDT đa số là ngôn tình em ah, còn các quyển võng du khác chủ yếu là game thôi, kiểu như một thế giới kiếm hiệp thu nhỏ z đó, tình tiết ngoài đời ít và tình yêu ko dc khai thác nhìu. C chỉ có quyển Công Tử Liên Thành (võng du) để giới thiệu cho e thôi, quyển này cũng game là chính chứ tình cảm ít lắm, nhưng nó là quyển võng du kinh điển đó. Còn lại c ko có ấn tượng j. Đa số võng du hay toàn đam mỹ, mà c ko đọc đam nên thua.
      Điền văn bữa h c ko đọc dc quyển nào hay (trùng sinh tiểu địa chủ e đọc chưa, nếu chưa thì đọc nha). E vào list truyện c đã đọc xem c rate cái nào cao cao e đọc thử xem.

      Reply
  17. annaphan1707

    E đang đọc quyển TTTH nên bò lên tìm review thì thấy bài của chị, e đag đọc đến c100 thôi nên đến thời điểm này có lẽ chưa nói j được nhìu.
    Chỉ là ấn tượng của e về nam thứ Tạ Đình Quân rất kém. Ko biết sau này ra sao nhưg đến c100 a theo đuổi nu9 chỉ vì thấy hứng thú và a nhất định phải đoạt được để chưngs minh sự chiến thắng cho bản thân, xem nu9 như 1 món đồ để đoạt thôi, e ko thích nam phụ như thế. Ngay từ đầu xuất hiện a đã thế
    Nam nữ chính của truyện như mọi người nói trên là ko quá nổi bật, e cũng thấy vậy. Và mỗi người cũng có cái khuyết điểm riêng ko ai hoàn hảo hay được buff như những truyện khác. Nam chính tốt đó, câm điếc ko phải là cái khuyết điểm e dành cho a mà là cái quan niệm về nha hoàn cũng như nam nữ của a. Xét lại thì thấy ko trách được vì a sống trong xã hội đó, tuy là khuyết điểm nhưng nhìn 1 cách khác thì đây là thực tế. Ở thời cổ đại sẽ được những người có tính cách như na9 trog mấy truyện khác sao? Về nu9, e ko thích cách nàng áp đặt những suy nghĩ tiêu cực về na9 và ngô nghê lhi tiếp xúc với những người nam khác. Đồng ý là chị xuyen ko, tính cách lạc quan cởi mở ko nghĩ j nhiều. Nhưg e thấy nếu đã quyết tâm làm nha hoàn tốt thì phải tìm hiểu 1 số quy củ và thôg tin nhất định
    Còn truyện CDNG, e đọc được vài chap rồi bỏ dù con bạn thân nó cứ thủ thỉ truyện hay. Vừa đọc là thấy cái kiểu na9 bá đạo, cũng ko sạch, còn có cái kiểu ko tôn trọng ngta và môtif bỗng dưng bị thu hút bởi nữ chính @@ phi lý vô cùng nên ko ưa nam chính ko ưa nữ chính bỏ luôn truyện

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      TDQ ko bị ngược thảm như nam phụ của A Hạnh em ah. Truyện TTX tam quan hơi lệch với c nên tuy văn phong rất hay nhưng c k muốn đọc thêm ^^!!!

      Reply
  18. Hạ Lệ Băng

    theo mình thì tác giả đúng là có cuồng ngược nam thiệt ^^ sao bạn ko thử đọc con dâu nhà giàu? Có thể bạn sẽ nghĩ lại ^^ mình rất yêu thích thập tam xuân, bạn ko thích tác giả ấy cũng đâu có sao nà, làm bạn nha

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s