Yêu Mi – Chương 14

Chương 14: Kinh diễm

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

0522e424b899a90125b6e0a81d950a7b0308f5bb

Ngày thứ mười lăm sau khi Yêu Yêu vào cung, cuối cùng nàng cũng gặp được Nhị Nhi và Lộ Nhi, hai người cùng theo nàng từ bé đến lớn. Nhưng mà Lộ Nhi bởi vì có tên giống với Lộ tần ở trong cung nên phạm vào kiêng kỵ, thế là lúc vào cung học quy củ đã sớm bị ma ma đổi tên, hiện tại tên của nàng là Tang Nhi. Trước giờ Yêu Yêu không có để ý cái này, nhưng mà vì để sau này không bị người khác bắt được nhược điểm nên vẫn ưng thuận, nhưng vẫn nói với Tang Nhi:

“Xin lỗi, ta không bảo được tên của ngươi, nghe nói đây là tên mà trước lúc nương của ngươi lâm chung đặt cho ngươi.”

Tang Nhi không có nói chuyện, chỉ nén nước mắt khẽ gật đầy, dường như những uất ức vì mất đi tên của nương đặt cho bản thân mấy ngày này đều không còn nữa, chủ tử đã quan tâm nàng như thế, nàng còn có cái gì để cầu đâu?

Phương bắc ít mưa, không giống như những cơn mưa liên miên, rơi từ trên trời đến tận trong lòng người của Giang Nam trong ký ức. Sương mù mênh mông đem những cây cầu nhỏ, những dòng nước trong, những căn nhà tường trắng ngói xanh bao hết vào trong, làm cho lòng người sau cơn mưa cũng trở nên mềm mại. Mưa phương bắc thường thường là dành dụm thật lâu, rồi sau đó ở một khắc nào đó tiết ra toàn bộ, chờ đến khi mây đen trên trời theo những cơn mưa như trút nước này tán đi dần, cũng đem tất cả phiền muộn trong lòng theo những hạt mưa tí tách đó cuốn đi.

Yêu Yêu nhìn mây đen dần tán đi trên bầu trời, nhìn giọt mưa theo mái hiên trượt xuống, từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất, bắn tóe lên từng cái bọt nước nho nhỏ, rồi sau đó trở về tĩnh lặng. Nàng thổi thổi chén trà trong tay, có phải bởi vì hương trà đã lâu này chăng, vì sao bản thân lại nhớ đến Giang Nam lúc trước?

“Chủ tử, ngày mai là đến tiệc hoa sen rồi, đến cùng ngài muốn mặc bộ váy nào nha, ta thấy các chủ tử khác từ mấy ngày trước đã bắt đầu chuẩn bị, chủ tử chẳng lẽ không lo lắng sao?” Nhị Nhi luôn luôn là người thẳng tính, trong lòng nghĩ sao là nói vậy.

“Nha đầu thúi, chủ tử đều không gấp, ngươi gấp làm cái gì? Ngươi vừa mới vào cung, không việc gì thì không được chạy loạn, bằng không gây rắc rối thì không có ai cứu ngươi.” Minh Phương cười mắng.

“Hổng dám đâu, cô cô nhất định sẽ đến cứu ta. Huống chi ta cũng không có chạy tùm lum, hôm qua lúc đi lĩnh tiền tiêu hằng tháng thì tình cờ gặp Thúy Lục bên cạnh Vương tiệp dư của Trường Xuân cung, nghe thấy nàng nói váy của chủ tử nhà nàng như thế nào xinh đẹp, như thế nào quý giá, cho nên ta mới nghĩ tới. Chủ tử, người nhưng không được để thua nàng nha.”

“Được rồi, Nhị Nhi, váy áo cho dù có xinh đẹp đến thế nào cũng phải cần người mặc dễ nhìn mới được, ngươi không cần lo lắng, ta sẽ mặc bộ màu trắng từ trong nhà mang tới.”

“Là bộ đó á, hừm, chủ tử mặc bộ đó nhất định sẽ mê chết hoàng thượng, bằng không Nhị Nhi liền đi nhảy sông đào cho xem.”

Sông đào, hay còn gọi là sông hộ thành, thành hào… Chính là cái kênh nước bao xung quanh thành, để bảo vệ thành lũy, chỉ có cơ quan mở từ bên trong thành cầu bắc qua đoạn sông đào này mới vào dc thành.

“Nhảy sông đào á, trong phủ của chúng ta ai mà không biết Nhị Nhi từ nhỏ lớn lên bên cạnh hồ nha, ở trong nước y như cá chạch, sông đào có thể vây khốn được ngươi sao?” Tang Nhi bắt đầu phá đám, Yêu Yêu chỉ ngồi bên cạnh cười. “Bất quá, nếu như là bộ váy áo kia, thì tiểu thư mặc vào không nói diễm tuyệt thiên hạ cũng nhất định là mê đảo toàn tiệc hoa sen, nhất định là như thế…”

Minh Phương và Minh Hân không có biết là bộ váy nào, cho nên rất là tò mò, hai người đều tha thiết mong chờ nhìn Yêu Yêu, Yêu Yêu co lại trong ghế dựa, cười nói với các nàng: “Ngoan nha, ngày mai liền thấy được, nhịn một chút đi, bộ đồ kia may lúc ta còn ở trong phủ, ngày mai cam đoan nói cho các ngươi.” Minh Phương và Minh Hân không có được đáp án, nên đem mắt dời về phía Nhị Nhi và Tang Nhi, nhưng mà chủ tử đã bảo ngày mai mới có thể được xem, vậy thì chỉ có thể đợi ngày mai, thế là hai nàng đối với việc Nhị Nhi và Tang Nhi sớm biết được kiểu dáng váy áo của Yêu Yêu hâm mộ thật lâu.

Tiệc Hoa Sen của hoàng triều Đại Khải tổ chức vào mười lăm tháng sáu hằng năm, vào ngày đó, bắt đầu từ giờ Dần xế chiều, đế vương sẽ ở ngự hoa viên đãi tiệc, khoản đãi quần thần xem như thăm hỏi một năm vất vả của bọn hắn, đồng thời tất cả tần phi hậu cung cũng phải theo cùng, tiếp đến giờ Dậu nhị khắc thì sẽ lấy hoàng cung làm tâm điểm đốt trường sinh thiên, rồi xem tòa hoàng thành này dưới từng chiếc từng chiếc lồng đèn soi sáng trở thành một tòa thành bất dạ, lấy đó cảm tạ dân chúng vì mùa thu hoạch của năm nay nỗ lực, trừ khi gặp được loạn lạc hoặc là hoàng đế băng hà, nếu không tiệc Hoa Sen chính là buổi dạ tiệc được tất cả quan viên và dân chúng trong kinh thành chờ đợi nhất. Quan viên sẽ thông qua buổi tiệc này quét đi thời tiết mỏi mệt đầu xuân, chỉ chờ mong vụ thu hoạch của những ngày mùa thu, còn lại dân chúng sẽ chờ những việc mới lạ, những chuyện linh tinh của vô số quan lại quyền quý sau bữa tiệc này, lấy đó làm một cái niềm vui trong cuộc sống.

Ngày mười lăm tháng sáu này, sau khi Yêu Yêu ăn trưa xong liền bắt đầu chải đầu trang điểm, thoải mái ngâm người tắm bằng lá bạc hà, dùng nước và phấn trân châu cực mịn nhẹ nhàng vỗ trên mặt, sau đó thoa lên son môi và phấn má hồng mà chính nàng tự làm ra ở nhà, lại vẽ lông mày nhàn nhạt, đeo khuyên tai trân châu hình bươm bướm xinh xắn, đem một đầu tóc đen bới lên, ở nghiêng một bên búi một kiểu tóc đơn giản, cài lên trâm ngọc có hoa văn hình đám mây.

Lúc Nhị Nhi lấy bộ váy trắng của Yêu Yêu từ trong tủ ra thì liền nghe đến tiếng than sợ hãi của Minh Phương và Minh Hân: “Thật là bộ váy quá xinh đẹp.” Bộ váy màu trắng, không giống như nhu váy đang lưu hành hiện nay vừa có màu sắc rực rỡ vừa rộng eo, bộ váy này lấy lụa trắng làm nền, thiết kế bóp eo, bên trên dùng cách thêu loạn châm thêu hoa văn hình mây trời sóng biển màu xanh, từ làn váy dài vẫn kéo đến trước ngực, nhu áo phần thân trên cũng chỉ dùng lụa trắng chế tạo, chẳng qua là nơi tà áo thêu màu sắc thanh hoa đồng dạng, ôm lấy bờ vai yếu ớt, vừa thấy là thương. Trên cánh tay lại choàng dải lụa trắng có đường viền hoa màu xanh, thật dài rơi xuống đất, trên cổ tay đeo một đôi vòng tay dương chi bạch ngọc, nàng lẳng lặng đứng ở đó, tự thành một bức tranh phong cảnh.

(Dương chi bạch ngọc, là loại ngọc thạch có màu sắc như màu mỡ dê. Thường là màu trắng, trắng ngà, hoặc hơi phiếm chút màu xanh và nhũ vàng.)

Lúc Yêu Yêu đến ngự hoa viên thì đại đa số tần phi còn chưa tới, “Chủ tử, mặt trời đã xuống núi, vẫn là đem áo choàng mặc lên đi, bằng không sẽ cảm lạnh.” Nói xong Minh Phương liền vì nàng phủ thêm áo choàng.

“Ấn lệ thường, chủ tử sẽ không cùng các vị phi tần khác nhập tiệc, mà là ở lúc mọi người đều nhập tiệc xong mới cùng với mấy vị tân chủ tử khác cùng nhau đi vào thỉnh an hoàng thượng, thái hậu, đây cũng xem như có ý đem tân chủ tử giới thiệu cho tất cả tần phi hậu cung và các vị đại thần mệnh phụ, cho nên sợ rằng chủ tử còn phải chờ thật lâu một hồi nha, nên ăn chút điểm tâm lót bụng trước đi.” Yêu Yêu khẽ gật đầu ngồi xuống. Một khắc chung sau, Lý Nhược Tình và Lạc Vũ cùng nhau đi đến, đang lúc lẫn nhau chào hỏi thì Trạm Vân Xu và Vương Uyển Đình cũng cùng đến, thế là lại bắt đầu một trận thỉnh an, theo sau chỉ còn trầm tĩnh, mọi người đang chờ hoàng thượng triệu kiến.

Có lẽ là chịu không nổi không khí có chút kềm chế này, Trạm Vân Xu và Vương Uyển Đình bắt đầu thảo luận về chuyện váy áo trang sức, chỉ chốc lát sau Lý Nhược Tình và Lạc Vũ cũng gia nhập vào trong, Yêu Yêu không muốn quá đặc biệt nên cũng thuận miệng khen khen chiếc váy hoa màu cam của Lý Nhược Tình, cái nhu áo màu hồng đào của Trạm Vân Xu, cây trâm hoa màu lam của Vương Uyển Đình, còn có váy lụa màu xanh lá cây của Lạc Vũ. Thẳng đến khi Lôi Lịch đến truyền chỉ “Hoàng thượng triệu kiến.”

Dựa theo phân vị cao thấp, từng người các nàng sẽ đi vào ngự hoa viên, hướng hoàng thượng và thái hậu tham bái, lấy đó bày tỏ đã gả vào hoàng gia, cuộc đời này lấy đế làm chồng. Đến lượt Yêu Yêu thì trong thiên điện chỉ còn thừa lại nàng và Lạc Vũ, nàng cởi xuống áo choàng trên người, hít một hơi thật sâu, hôm nay, chính thức chiêu cáo thiên hạ, nàng trở thành nữ nhân của hoàng đế.

(Tham bái là lễ nghi vái chào cao nhất.)

“Phù mỹ nhân yết kiến —“

Yêu Yêu cúi đầu đi vào ngự hoa viên, đến lúc cách chủ vị không xa liền đứng lại: “Thần thiếp Sầm thị tham kiến hoàng thượng, ngô hoàng vạn tuế; tham kiến thái hậu, thái hậu thiên tuế.”

Cơ Sưởng Dịch nhìn nữ tử đang đi đến gần này, váy áo màu trắng, hoa văn màu xanh ở giữa các bước chân của nàng nổi lên cuộn sóng, dải lụa thật dài nghênh gió bay lên, chỉ cần nàng đứng ở đó, liền giống như trở lại Giang Nam mưa bụi mông lung, bên tai như vang lên bài ca “Sứ Thanh Hoa” nổi tiếng ở kiếp trước. Cái cúi đầu ngay ngắn mang theo phong tình kia của nàng làm cho hắn lập tức muốn đem nàng vốc vào trong tay.

“Lên đi.” Một câu nói đơn giản lại làm cho hắn dùng nỗ lực rất lớn để ẩn giấu đi tình tự trong lòng. Yêu Yêu nhẹ nhàng đứng lên, làn da như sứ trắng dưới ánh trời chiều ấm áp tô lên hào quang kỳ dị, nàng khe khẽ mỉm cười như ánh trăng sáng trong đánh tan tất cả phù hoa nơi yến tiệc.

Sầm Bác Niên nhìn cháu gái đứng ở giữa sân, lặng lẽ nói với phu nhân của mình: “Đứa nhỏ lớn lên, mỹ lệ như vậy ngày xưa chưa hề gặp quá.” Phu nhân khẽ gật đầu, khóe miệng trồi lên một tia tươi cười. Trong yến tiệc có không ít con cháu hoàng tộc, thanh niên tài tuấn, sau khi nhìn thấy Yêu Yêu thì thầm hối hận ở trong lòng, “Vì sao không ở trước khi nữ tử này vào cung liền tới cửa cầu thân chứ?” Mà thừa lại các tần phi mệnh phụ thì ghen tị sự mỹ lệ của Yêu Yêu, trong lòng thầm mắng Yêu Yêu là hồ ly tinh nhưng trong lòng cũng không khỏi nghĩ đến: “Vì sao ta lại không nghĩ đến dùng thanh hoa vào váy chứ? Lại nhiều phồn hoa như gấm cũng thua kém một bức sơn thủy vẩy mực này a.”

(Vẩy mực là một cách vẽ tranh thủy mặc.)

Vũ quá thiên thanh vân phá xử, giá bàn nhan sắc tố tương lai. (2)

(Màu trời xanh khi những đám mây sau cơn mưa tản ra, màu sắc như vậy làm nên tương lai.)

Cho đến khi yến tiệc kết thúc, trường sinh thiên dập tắt, trong đầu những người đã rời đi vẫn như cũ không quên được nụ cười duyên dáng lúc bắt đầu yến tiệc của Yêu Yêu. Mà Lạc Vũ ở một khắc kia, lúc Yêu Yêu cởi xuống áo choàng liền biết chính mình đã thua, quang hoa như thế nàng vĩnh viễn đều thua kém, đó là loại mỹ lệ không phải rừng vàng biển bạc, sơn hào hải vị có thể bù đắp lên, đó là một loại tao nhã hờ hững đã khắc ở trong xương cốt. Cho dù dùng hết cuộc đời này, nàng cũng đều không có bất kỳ hi vọng gì với tới.

Một đêm này, lời đồn “Phù mỹ nhân là đệ nhất mỹ nhân ở hậu cung” không thả mà đi, vang vọng khắp kinh sư…

~ Hết chương 14 ~

Chú:

(1) loạn châm thêu: Loại thêu này do chuyên gia thêu Dương Thủ Ngọc sáng tạo ra vào năm 1930.

(2) Câu nói này mình để nguyên Hán Việt, còn phần dịch nghĩa là mình lược dịch nghĩa, câu này ko phải trong bài thơ nào hết, nó là lời nói của vua Tống Huy Tông. Tục truyền thời đó loại đồ sứ Nhữ Diêu thời Tống chỉ cung cấp cho hoàng thất sử dụng, người quan quản lò sau khi đem sản phẩm hoàn thành đưa đến xin vua đặt tên cho màu sắc này, thì vua Huy Tông ngự phê: “Vũ quá thiên thanh vân phá xử, giá bàn nhan sắc tố tương lai”. Từ đó về sau màu “thiên thanh” trở thành màu sắc được khâm định cho sứ Nhữ Diêu.

Châu Kiệt Luân trong một lần tán gẫu với bạn bè về các đồ cổ văn vật lưu giữ ngàn năm của TQ đã có cảm hứng sáng tác một bài hát, thế là đi tìm kiếm tư liệu, trong quá trình tìm kiếm tư liệu để viết nhạc thì Jay đọc được câu nói trên về gốm Nhữ Diêu, thế là quyết định sáng tác 1 bài hát lấy cảm hứng từ câu nói trên, nhưng mà gốm Nhữ Diêu ko có mang lại nhiều mỹ cảm nên đã chọn lựa sứ thanh hoa, về sau bài hát “Sứ Thanh Hoa” ra đời.

Để tìm hiểu về loại sứ Nhữ Diêu này (đây là loại sứ cực nổi tiếng thời Tống, còn sứ thanh hoa thì nổi vào thời Đường) mời các bạn vào link này đọc, trong link giới thiệu rất cụ thể và rõ ràng về loại sứ này.

Sứ thanh hoa thì nổi tiếng quá rồi, ai mún hiểu thêm thì google nha >”<

Bài hát Sứ Thanh Hoa của Châu Kiệt Luân (Jay Chou)

============

PS: cái chương này làm rất là chán, nó toàn miêu tả rườm rà màu mè hoa lá hẹ, mà mình thì hôm qua mới bị xe đụng què giò, cho nên làm rất là oải chè đậu, có gì đọc thấy ngắc ngứ ko được trau chuốt thì mong mọi ng thông cảm, sau này m sẽ beta lại. Nói thiệt đụng mấy chương tả tả tả như thế này mình drop lun cho xong, hic hic.

Advertisements

2 thoughts on “Yêu Mi – Chương 14

  1. thongminh123

    Hay phan cứ cho một câu “ở đây tả cảnh Giang Nam” rồi tiếp đến phần qtrong cho đỡ bực, công nhận làm mấy chỗ tả này chết thôi

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s