Vô Tâm – Chương 6

Chương 6

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

b3653412b31bb051a9df158d367adab44bede0aa

Dưới sự điều dưỡng của Thẩm Hành, thần sắc của ta càng lúc càng dễ nhìn. Từ khi Thẩm Hành đến, đã hơn một tháng có dư, ta cũng chưa từng làm qua giấc mộng kỳ quái kia. Cha mẹ rất là vui mừng, khi nhìn thấy Thẩm Hành đều cười đến mức đôi mắt đều nhanh híp lại.

Đầu tháng năm, Thẩm Hành muốn dạy ta thuật kỳ môn độn giáp. Ta ngồi ở trước bàn học, nghe Thẩm Hành giảng cho ta hình dạng và các loại trận pháp. Ban đầu ta nói muốn học chỉ là do muốn làm khó Thẩm Hành, chứ trên thực tế ta đối với việc này một chút cũng không có hứng thú.

Vì vậy khi Thẩm Hành hướng ta truyền thụ thuật kỳ môn độn giáp, ta luôn thất thần, ta nhìn chằm chằm làn môi cực kỳ dễ nhìn của Thẩm Hành đóng đóng mở mở, không có nghe vào được bao nhiêu con chữ. Ta liên tục ngáp mấy cái, lấy tay chống má, ra sức chăm chú tinh thần nghe giảng.

Thẩm Hành ngừng lại, rảo bước đến trước mặt ta, “A Uyển mệt sao?”

Ta nói: “Sư phụ, sư phụ khó được rời núi một chuyến, ta cũng chưa từng thật tốt theo giúp sư phụ dạo chơi thành Kiến Khang, cái này thực sự là lỗi lầm của đồ nhi. Không bằng hôm nay chúng ta tạm thời để xuống kỳ môn độn giáp, mà đi ra bên ngoài đi đi? Như thế cũng là không phụ ánh mặt trời tươi đẹp hôm nay.”

Thẩm Hành trầm ngâm chốc lát, trong mắt chứa tia ý cười, “Khó được A Uyển có tâm, vậy chúng ta đi ra ngoài đi đi thôi.”

.

Cùng một người có võ công cao cường như Thẩm Hành ra ngoài, nên ngay cả thị vệ ta cũng không mang theo, mà chỉ có Đào Chi theo ở sau người. Kiến Khang là đô thành (thủ đô) của Nam Triều, trên đường phố ngựa xe như nước, cửa hàng san sát, phồn hoa của nơi này tất nhiên là không cần nhiều lời. Ta cùng Thẩm Hành đi thong thả trên đường phố, có lẽ là hình dạng và khí chất của Thẩm Hành quá mức xuất chúng, nên từ lúc chúng ta ra khỏi vương phủ đến giờ luôn có ánh mắt không chút kiêng dè của các cô nương vọng tới.

Tuy nói Thẩm Hành chưa từng nói rõ thân phận của bản thân, nhưng từ đêm hôm đó ta nghe lén lời nói của a nương và huynh trưởng nên biết được Thẩm Hành là người Bắc Triều. Nghe nói dân phong ở Bắc Triều rất nghiêm cẩn, cô nương không được xuất đầu lộ diện, dù cho ra khỏi cái cửa cũng phải đội mũ trùm đầu. Mà dân phong của Nam Triều ta lại khai phóng, dù cho là cô nương chưa lấy chồng ở trên đường đá lông nheo với nam tử mà mình ngưỡng mộ ở trong lòng, cũng sẽ không dẫn đến chỉ trích, nếu như hai người có thể kết thành duyên Tần Tấn (1), vậy thì càng trở thành câu chuyện cho mọi người ca ngợi.

Ta lo lắng Thẩm Hành không thể thích ứng, liền nói khẽ với hắn: “Sư phụ không cần để ý, nữ tử Kiến Khang đều là như thế, các nàng cũng không có ác ý, chính là sư phụ sinh được quá mức dễ nhìn, nên trong nhất thời mời làm cho các nàng kềm lòng không đậu…”

Thẩm Hành cười một tiếng, “Ngày đầu tiên nhìn thấy A Uyển ta đã kiến thức đến dân phong của Nam Triều.”

Nhớ đến lần đầu tiên cùng Thẩm Hành gặp mặt, ta không khỏi có chút thẹn đến đỏ mặt, trực tiếp như vậy liền hỏi hắn có hiểu kỹ thuật trong phòng hay không, so với đám nữ tử chỉ dám nhìn lén Thẩm Hành này, thực sự là bốn chín gặp năm mươi.

Ta hơi hất cằm, trêu chọc nói: “Cô nương Nam Triều xinh đẹp nhiệt tình, nếu không sư phụ ở Nam Triều tìm cho ta người sư nương đi? Ta thấy cô nương áo vàng ngồi ở đằng kia không tệ nha.”

Thẩm Hành cũng là ngó ta nói: “Cô nương Nam Triều đích xác là vừa xinh đẹp lại nhiệt tình.” Ánh mắt Thẩm hành thâm thúy, ta hơi giương mắt liền rơi vào trong đôi mắt hắn, trong đôi mắt đen kịt sâu thẳm kia phản chiếu ra bóng dáng của ta, “Ngày đầu tiên nhìn thấy A Uyển, ta cũng kiến thức quá.”

Ah, Thẩm Hành đây là đang khen ta xinh đẹp sao?

Ta cao hứng nói: “Cho nên mới kêu sư phụ tìm một cô nương Nam Triều tới làm sư nương cho ta thôi, lấy bề ngoài của sư phụ cùng bề ngoài của sư nương tương lai, nếu như sinh ra bé trai thì nhất định là mặt mày sánh với Phan An, nếu như là bé gái cũng hẳn là dung mạo khuynh thành.” Ta sờ sờ cằm, cân nhắc, “Sư phụ, không bằng như vậy đi, chờ ta thành thân cũng sinh em bé, chúng ta liền để cho mấy đứa nhỏ đính cái búp bê thân, như vậy ta cùng với sư phụ chính là thân càng thêm thân.”

Tiếng nói của ta vừa dứt, Thẩm Hành cơ hồ là cùng lúc nghiêng đầu sang chỗ khác, lưu lại cho ta một cái mặt nghiêng lạnh lùng. Ta thấy được ra Thẩm Hành không cao hứng, nhưng ta cũng không biết đến cuối cùng là chỗ nào chọc đến hắn. Ta nhìn gò mà nghiêng nghiêng của Thẩm Hành, bỗng nhiên hắn tăng tốc bước chân đem ta ném lại phía sau, lần này ngay cả cái mặt đều không thấy, chỉ còn lại một cái bóng lưng.

Đào Chi nhỏ giọng nói: “Quận chúa, có lẽ Thẩm công tử không thích búp bê thân.”

Ta thầm nghĩ: sư phụ thực là nhỏ mọn, không phải là kết cái búp bê thân thôi sao, có cái gì cùng lắm. Chẳng lẽ con của bản quận chúa còn có thể kém đến chỗ nào sao? Ta trừng bóng lưng của Thẩm Hành một cái.

Thẩm Hành giống như là có cảm ứng vậy, bỗng dưng xoay người. Biểu tình của ta không kịp cất đi liền bị Thẩm Hành xem sạch, hắn đi tới phía ta. Ta nói: “Sư phụ, chẳng lẽ người ghét bỏ người Nam Triều sao?”

“Không phải.”

Ta lại nói: “Vậy sư phụ là ghét bỏ con của A Uyển?”

Sắc mặt của Thẩm Hành run lên, làm như nghĩ đến cái gì, vừa rồi sắc mặt vẫn hồng nhuận trong phút chốc lại không còn giọt máu, nét thống khổ và hối hận chợt lóe lên. Ta chưa từng nghĩ đến sư phụ sẽ có phản ứng lớn như vậy, nhanh chóng nói: “Ta nói đùa, sư phụ chớ có để ý.”

“Ta…” Thẩm Hành gian nan mở miệng. Ta phát hiện thấy bàn tay dưới ống tay áo của Thẩm Hành nắm thành quả đấm, qua sau một hồi mới chậm rãi buông ra. “A Uyển, thực xin lỗi.” Ngừng chút, Thẩm Hành lại nói: “Ta sẽ không ghét bỏ con của ngươi, con của A Uyển ta thích còn không kịp làm sao có thể ghét bỏ? Vừa rồi ta cũng không có cáu ngươi, chỉ vì ta từng phát qua lời thề, kiếp này nếu không phải nàng ta sẽ không cưới. Bây giờ nàng còn chưa biết (*) ta, đường tình mênh mông, nếu như ta nhận lời ngươi, có thể sẽ chậm trễ con của ngươi.”

(*) Chữ “识” có 2 cách đọc, một là /shí/ – thức: nhận thức, biết, quen. Hai là /zhì/ – chí: nhớ, ghi nhớ. Theo ngữ cảnh nên mình dùng chữ “biết”.

Đào Chi đột nhiên nói: “Thì ra Thẩm công tử đã có người trong lòng nha.”

Lại là một chữ tình, dẫn đến hứng thú của ta vơi sạch, vừa lúc bấy giờ bụng cũng đói, ta nói: “Sư phụ, tới thành Kiến Khang, nơi nhất định phải đi là Nhất Phẩm Lâu nha. Hiện tại ngay giữa trưa, cũng nên dùng cơm trưa, chúng ta đi Nhất Phẩm Lâu đi.”

Thẩm Hành “ừ” một tiếng.

Vị trí của Nhất Phẩm Lâu có chút xa, chúng ta đi ước chừng thời gian một nén nhang mới đến. Ta và huynh trưởng tới đây nhiều, nên chưởng quầy và tiểu nhị của Nhất Phẩm Lâu đều biết chúng ta. Ta vừa bước vào cửa, tiểu nhị liền cười nịnh chào đón hành lễ với ta, “Quận chúa vạn phúc, xin mời bên này, xin mời bên này.”

Lên lầu, tiểu nhị dẫn ta đến trước cửa phòng hạng hai, tiểu nhị đem cửa mở, “Quận chúa, xin mời vào trong.”

Ta lại dừng bước, “Phòng hạng nhất có người?”

Các phòng ở Nhất Phẩm Lâu đều là lấy con số đặt tên, con số càng nhỏ thì cảnh sắc từ trong phòng nhìn ra ngoài càng đẹp. Nhất Phẩm Lâu xây dựng gần sông, từ trong phòng hạng nhất nhìn ra ngoài cảnh sông càng là đẹp không sao tả xiết.

Sắc mặt tiểu nhị có chút sợ hãi, nơm nớp lo sợ đáp: “Hồi quận chúa, có người.”

Ta cũng không phải người cậy vào quyền thế hoành hành ngang ngược, nên ta cân nhắc một phen liền nói: “Ngươi đi phòng hạng nhất hỏi một chút, người ở đó có nguyện ý cùng chúng ta đổi phòng không. Nếu như là nguyện ý thì tiền cơm trưa của bọn hắn liền tính đến trên đầu ta, lần tới bọn hắn lại đến cũng vẫn tính ở trên đầu ta.”

Vẻ mặt tiểu nhị khó xử, “Quận chúa, này… kia…” Tiểu nhị lắp ba lắp bắp, cũng không biết muốn nói cái gì. Ta nghe được nhíu mày, trong lòng bắt đầu không vui.

Lúc này Thẩm Hành nói: “A Uyển, ta thấy phòng loại hai cũng không tệ, liền ở nơi này đi.”

Xem ở thể diện của Thẩm Hành, ta áp chế trong lòng không vui, nói: “Liền phòng này.”

Tiểu nhị mang vẻ mặt cảm tạ nhìn Thẩm Hành một cái, rồi nói với ta: “Quận chúa, vẫn là quy củ cũ sao?”

Ta hỏi Thẩm Hành, “Sư phụ dùng cơm có cấm kỵ gì không?”

Thẩm Hành lắc đầu.

Ta khoát tay, “Vậy cứ quy củ cũ đi.”

Tiểu nhị nói: “Món ăn lập tức sẽ lên, còn xin quận chúa chờ một hồi.” Một lát sau, chưởng quần Nhất Phẩm Lâu bưng một bầu rượu đi lên, tươi cười rạng rỡ mà nói: “Gần nhất Nhất Phẩm Lâu mới nhưỡng ra một loại rượu, tên là rượu nho, vị ngọt không dễ say, đặc biệt mời quận chúa nhấm nháp.”

Trong lòng ta biết chưởng quầy đây là đi lên thỉnh tội với ta, bất quá nhìn ở việc hắn trình lên rượu mới, bản quận chúa cũng không cùng hắn so đo.

Thế là liền gật đầu vui vẻ nhận.

Đào Chi nâng bầu rượu lên lần lượt rót một ly cho ta và Thẩm Hành, ta nhẹ nhấp một ngụm, quả thật giống như lời của chưởng quần, mùi vị ngọt nhè nhẹ. Hết một ly, Đào Chi lại tiến đến rót rượu, hết hai ly, ta cảm thán nói: “Mùi vị rượu này thật khá, ăn cơm xong phải kêu chưởng quầy đưa vài hũ về phủ.”

Thẩm Hành lại nói: “Nếu như ngươi thích, ngày khác ta cũng có thể thử nhưỡng một lần.”

Ta vừa nghe mắt liền sáng lên, “Thật không?”

Thẩm Hành lại cười nói: “Bất quá ngươi không được uống nhiều, thân thể của ngươi không nên uống rượu quá liều.”

Ta cười ha ha nói: “Ta hiểu được, bất kỳ việc gì cũng không thể quá liều, lời nói này ta vẫn ghi ở trong lòng.”

Đào Chi ngó ngó ta, lại ngó ngó Thẩm Hành, biểu tình quái dị.

Ta chú ý đến, hỏi: “Đào Chi, biểu tình này của ngươi là sao?”

Đào Chi ho nhẹ một tiếng, “Hồi quận chúa, Đào Chi chỉ là cảm thấy…”

“Cảm thấy cái gì?”

“Cảm thấy đối thoại vừa rồi của quận chúa cùng Thẩm công tử khá giống vương gia và vương phi trong thường ngày…”

Thẩm Hành khẽ cười một tiếng, xem hình dạng có vẻ rất vui mừng. Ta không hiểu lời nói này của Đào Chi đến tột cùng ở chỗ nào lấy được lòng Thẩm Hành, vừa định hỏi một chút thì bỗng dưng ở phòng hạng nhất đối diện truyền tới một đoạn tiếng đàn, theo sau lại tạm dừng một hồi, rồi sau đó chính là một cổ khúc mây bay nước chảy.

Trong lòng ta vui mừng, là Dịch Phong!

Cầm khúc của Dịch Phong ta nghe được nhiều, phàm là những khúc cầm hắn khảy, không cần biết là thê lương ai oán, đại khí hào hùng hoặc là nhẹ nhàng linh động, Dịch Phong luôn có thể đem tính tình của chính hắn hòa vào trong tiếng đàn, làm cho mấy phần lãnh tình kia hoàn toàn phả vào trong, tạo thành một khúc nhạc đặc biệt có phong cách riêng.

Ta dứng dậy, quên mất Thẩm Hành còn ngồi ở đối diện ta, mà vội vàng muốn hướng phòng hạng nhất chạy đi, khó được đi ra ngoài, vậy mà còn có thể gặp được Dịch Phong, quả thật làm cho ta nở gan nở ruột. Ta vừa mới chuyển thân, bước mấy bước thì tiếng nói của Thẩm Hành liền vang lên, “A Uyển, Dịch Phong ở trong phòng hạng nhất, vậy thì thái tử chắc chắn cũng ở đó.”

Ta sửng sốt, quay đầu nhìn Thẩm Hành.

Thẩm Hành nhàn nhạt nói: “Nếu như chỉ có một mình Dịch Phong thì vừa rồi tiểu nhị đã dám đi qua hỏi.”

Lời này nói được có lý, tiểu nhị vừa rồi không có lý do gì cự tuyệt ta, dù sao thân phận quận chúa này của ta đặt ở trước mặt hắn, trừ khi thân phận của khách ở phòng hạng nhất so ta tôn quý hơn. Mà Dịch Phong lại yêu yên tĩnh, nên không thể nào sẽ tự mình một người tới Nhất Phẩm Lâu, trừ khi là tới bồi khách. Cộng thêm Dịch Phong bị thái tử bao là chuyện mà mọi người đều biết, sẽ không có người nào dám ở trên đầu con hổ nhổ râu.

Cho nên, Thẩm Hành nói đúng.

Người trong phòng hạng nhất khẳng định là thái tử cùng Dịch Phong.

Thẩm Hành thực sự là tâm tư tinh tế như hạt bụi, vừa nãy nếu như không có sự nhắc nhở của Thẩm Hành, thì hiện tại ta khẳng định là đang lờ mà lờ mờ xông vào. Mà lúc này lập trường của cha và huynh trưởng lại không giống nhau, đến lúc đó ta chọc nộ thái tử, ước chừng sẽ không có hậu quả tốt.

Nhưng mà…

Tại sao Thẩm Hành biết người đánh đàn là Dịch Phong?

~ Hết chương 6 ~

Chú:

(1) Duyên Tần Tấn: Vào thời Xuân Thu, hai nước Tần và Tấn kết làm thông gia, vì thế người đời sau xưng việc hai họ kết hợp thông qua hôn nhân là “duyên Tần Tấn”.

Advertisements

2 thoughts on “Vô Tâm – Chương 6

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s