Người đàn ông cặn bã – Chương 1

Chương 1: Hắn là một người đàn ông cặn bã

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Trong ngôi biệt thự cao cấp rộng mênh mông giờ phút này đèn đuốc sáng rực, mỗi một đồ vật trang trí đều trải qua kén chọn tỉ mỉ, cả căn nhà để lộ ra hơi thở xa hoa.

Chung Duy Cảnh cầm bút ký tên của mình vào giấy thỏa thuận ly hôn, xong rồi đưa cho người đàn bà ngồi ở sofa đối diện, “Xong rồi đấy.” Kỳ Mạn Ninh treo trên mặt biểu tình kiêu căng, nhưng sau khi nghe thấy câu nói này của Chung Duy Cảnh xong sắc mặt đột nhiên tái nhợt đi nhiều.

Chung Duy Cảnh đứng dậy xách một cái vali nhỏ lên, trên mặt chẳng có một biểu cảm nào hướng ngoài cửa đi đến. Vào lúc bàn tay chạm vào nắm cửa thì dừng lại bước chân, nhíu nhíu mày xoay người, chỉ thấy tờ giấy đang bay múa trong không trung.

“Em đang làm cái gì vậy?”

Lần đầu tiên Chung tiên sinh cảm thấy người đàn bà vừa mới trở thành vợ trước này có chút quái lạ. Hắn có chút mệt mỏi.

“Kỳ Mạn Ninh, em muốn tiền, tôi cho, em muốn ly hôn, tôi cũng đã ký, hiện tại em còn muốn sao nữa?”

Ba tháng trước, chính người đàn bà ở trước mặt này thừa dịp hắn xuất ngoại khảo sát đem hắn biến thành một tên nghèo kiết xát, rồi sau đó lại nói muốn ly hôn, hắn cũng không chút do dự đồng ý. Chung Duy Cảnh nghĩ, nếu không phải hắn thực sự yêu người đàn bà này, thì làm sao hắn có thể đối với cô ta khoan dung đến cái nông nỗi này.

Kỳ Mạn Ninh giống như là nhận lấy kích thích rất lớn, rối loạn nhặt lên giấy thỏa thuận ly hôn rơi trên mặt đất rồi ném vào trên người Chung Duy Cảnh lần nữa, “Tôi muốn cái gì? Chung Duy Cảnh, tới cùng anh có trái tim hay không vậy?” Cảm xúc của người đàn bà này rất không ổn định, hốc mắt đỏ lên, “Anh tưởng tôi thực sự rất thích tiền của anh sao?”

Chung Duy Cảnh nhíu mày, “Đừng như vậy, quá khó coi.” Hắn luôn luôn biết bản thân mình muốn là cái gì, cũng không phải một người thua không dậy nổi, chẳng qua là cái dáng vẻ này của vợ trước đột nhiên làm cho hắn cảm thấy rất khó coi.

Kỳ Mạn Ninh đến gần hắn, trừng mắt nhìn hắn, “Không phải anh nên hỏi tôi vì sao muốn làm như thế sao?”

Khuôn mặt trang điểm tinh xảo của người đàn bà này lộ ra một cái tươi cười chế nhạo, “Anh vẫn nói yêu tôi, nhưng mà anh có biết mỗi đêm tôi cần phải uống thật nhiều thuốc ngủ mới có thể ngủ được không?” Cô đã nhẫn nại quá đủ, nếu như không phát tiết đi ra, cô sợ rằng chính mình sẽ điên chết.

Đôi mày của Chung Duy Cảnh nhíu được càng sâu, bất quá chuyện vợ hắn cần uống trường kỳ thuốc ngủ để trợ giấc ngủ thật sự là hắn không có rõ ràng, mỗi ngày hắn đều tiếp khách rất nhiều, lúc về nhà thì đa số là vợ hắn đã ngủ.

“Mỗi ngày vào buổi tối nghe anh kêu tên cô ta, tôi đều hận không được bóp chết anh.” Kỳ Mạn Ninh lộ ra một nụ cười tươi.

“Ai?” đây là lần đầu tiên Chung Duy Cảnh biết bản thân mình sẽ nói mớ, thế là đối với cái tên của người mà bản thân hắn gọi ra trong giấc mơ cảm thấy rất là hiếu kỳ. Kỳ Mạn Ninh đến gần bên tai hắn, “Cam Ninh, là Cam Ninh.”

“Nhưng mà tôi không thể, cho nên tôi chỉ có thể lừa mình dối người, nói cho chính mình, đó chỉ là ảo giác mà thôi.” Tiếng cười bén nhọn của Kỳ Mạn Ninh ở trong căn nhà thoáng đãng này phá lệ lộ ra quỷ dị.

Thân thể Chung Duy Cảnh cứng đờ, cái tên này dường như đã rất lâu không có nghe thấy, chẳng qua hắn đối với lời của vợ hắn không có tán đồng. Người kia tồn tại một thời gian dài trong sinh mệnh của hắn, nhưng mà đến bây giờ hắn chỉ nhớ kỹ được khuôn mặt bôi đầy phấn, bị nước mắt làm nhòe nhoẹt của cô ấy.

“Rõ ràng lúc đó vứt bỏ được dứt khoát như vậy, bây giờ lại làm như thế cho ai xem?” Kỳ Mạn Ninh cười vuốt ve móng tay được cẩn thận chăm sóc của mình. Chung Duy Cảnh không có trả lời, chỉ liếc nhìn cô ta một cái, “Nếu như không có chuyện gì, tôi đi trước.”

Lúc mà Cam Ninh rời khỏi, hắn chủ động đề xuất phân cho cô tám mươi phần trăm tài sản, nhưng mà cô cự tuyệt. Cho nên đến tận hôm nay, Chung Duy Cảnh vẫn cảm thấy bản thân mình không có nợ cô cái gì, những gì hắn nên làm đều làm, chỉ có thứ tình yêu mà cô muốn thực sự là hắn không cho cô được.

Phía sau không ngừng truyền tới tiếng đồ sứ rơi xuống đất, bất quá mấy thứ đó đều đã không nằm trong phạm vi mà Chung Duy Cảnh quan tâm. Hắn cần kế hoạch một cái bắt đầu mới, lần này chỉ coi như là một cái bài học cẩn thận nhớ lấy là đủ. Tiền đối với hắn mà nói đã sớm không phải thứ trọng yếu nhất, năm ấy hắn từ tay trắng làm nên sự nghiệp đến bây giờ, nhân mạch tích lũy cũng đủ để cho hắn vực dậy cơ ngơi.

Ba tháng sau, khi Chung Duy Cảnh nhận được điện thoại từ đồn công an thì cảm thấy rất ngoài ý muốn, “Xin ngài lại nói lại một lần được không?” Hắn cần xác nhân bản thân không có nghe nhầm, xác nhận đây không phải là ảo giác. Tiếng nói của đối phương lại một lần nữ từ trong điện thoại truyền tới, Chung Duy Cảnh trầm mặc mấy giây mới nói, “Được rồi, tôi biết, cảm ơn.”

Hắn không biết chính mình ra sao đến đồn công an, lái xe vượt qua vài cái thành phố, trong óc của Chung Duy Cảnh chỉ quanh quẩn một câu nói, “Cam Ninh và Cam Duyên bị tai nạn xe cộ qua đời.” Lời nói này làm cho hắn chấn kinh thậm chí còn nhiều hơn lúc hắn ở nước ngoài nhận được tin tức công ty của hắn bị vét sạch.

Từ trong đồn công an đi ra trở lại trong xe, Chung Duy Cảnh đột nhiên phát giác tay của mình cư nhiên đang phát run, hắn nhìn thoáng qua bản thân trong kính chiếu hậu, sắc mặt trắng nhợt, làn môi cũng không còn chút máu. Hơi cong môi một cái, lại phát hiện biểu cảm của cả gương mặt đều vặn vẹo đến dọa người.

Cho tới bây giờ Chung Duy Cảnh đều không nghĩ đến sẽ có một ngày lấy cách thức này gặp lại Cam Ninh, cũng không nghĩ đến có một ngày hắn sẽ một tay chu toàn tang lễ của Cam Duyên. Đứa bé mà đến tận lúc Cam Ninh mang nó đi nó cũng đều chưa kêu được với hắn tiếng ba, mặc dù Chung Duy Cảnh làm người lạnh lùng, nhưng mà lại máu lạnh thì hắn cũng là cha của Cam Duyên.

Hắn còn nhớ kỹ lúc đó hắn vừa đến nước ngoài học không lâu, cách cự ly ngàn sông vạn núi, hắn nghe tiếng nói suy yếu mà thấp thỏm của Cam Ninh, “Anh làm cha rồi.” Lúc đó tâm tình của hắn là cái loại gì đâu? Chấn kinh? Hưng phấn? Chung Duy Cảnh nhớ kỹ lúc đó bản thân hắn chỉ có sự tức tối vì bị cô giấu giếm đứa nhỏ tới tận lúc sinh ra mới cho cho mình. Thế là hắn nhàn nhạt trả lời, “Biết.” Giống như mỗi lần trả lời trước kia giống nhau, lạnh lùng ngắn gọn.

Hiện tại nghĩ tới có lẽ hắn cũng là có sự hiếu kỳ với đứa bé kia, chẳng qua là sự hiếu kỳ và mong đợi vốn dĩ không nhiều kia vào lúc hắn về nước nhìn thấy đứa nhỏ đã bốn tuổi vẫn không thể nói chuyện liền hoàn toàn biến mất, hắn không thích đứa nhỏ đó, Cam Ninh hình như rất rõ ràng điểm này, vì vậy cô cho nó lấy tên là Cam Duyên, theo họ của cô.

Cam Ninh không có người thân, nếu như không tính Chung Duy Cảnh vào mà nói. Tang lễ của Cam Ninh và Cam Duyên rất đơn giản, thậm chí không có bất kỳ một ai tới viếng, cách mấy cái thành phố, Chung Duy Cảnh không biết sinh hoạt hiện tại của cô như thế nào, có bạn bè ra sao. Cuối cùng hắn chọn hai vị trí kế nhau đem hai người chôn cất, Cam Ninh rất yêu đứa bé này, cho dù lúc Cam Duyên vừa ra đời liền bị báo cho biết trí lực của bé có thể có vấn đề rất lớn. Cô là một người mẹ tốt, Chung Duy Cảnh nghĩ như vậy.

Trở lại nhà trọ mới thuê, Chung Duy Cảnh tắm rửa xong đi ra thấy được cái hộp bị hắn đặt trên bàn, lúc nhân lấy cái hộp được gọi là “di vật” này hắn liền nghĩ, người đàn bà này lúc còn sống cái gì cũng đều cho hắn, không nghĩ đến sau khi chết ngay cả di vật cũng là do hắn tới nhận, như vậy xem ra Cam Ninh thực sự là cái gì có thể cho đều là cho chính mình nhỉ.

Chung Duy Cảnh mở cái hộp ra nhìn thấy vật phẩm yên lặng nằm ở bên trong đồng một dạng với suy đoán của hắn, đơn giản và rẻ tiền, đem quyển nhật ký chiếm không gian lớn nhất trong cái hộp cầm lấy, Chung Duy Cảnh lập tức liếc thấy chiếc nhẫn bạc đã không lại sáng ngời kia. Hắn dường như còn nhớ được năm ấy lúc hắn đem cái nhẫn bạc này cho cô, cô cười thật sự là vui vẻ, nhưng mà hiện tại hắn đã không nhớ rõ dáng vẻ của cô.

Vào lúc đó hắn nghĩ, rõ ràng chỉ là một chiếc nhẫn bạc hơn một trăm tệ, vì sao Cam Ninh lại có thể cười được vui vẻ như vậy chứ? Rõ ràng là người khi mua đồ ăn có thể vì một xu tiền mà tranh được mặt đỏ tai hồng với người ta, rõ ràng là người muốn ở trong một căn nhà lớn, vậy tại sao có thể cam tâm tình nguyện theo hắn ở trong một căn phòng cho thuê giá rẻ vì một chiếc nhẫn giá rẻ mà cao hứng đến đỏ mặt, mà hắn, thậm chí đều không có tự tay đeo nó cho cô.

Chung Duy Cảnh tự nhân hắn đối với nhân tính rất hiểu biết, tham lam, ích kỷ, vì đạt mục đích không từ thủ đoạn, hắn chính là một đại biểu điển hình. Nhưng mà nhiều năm như vậy trôi qua hắn vẫn không cách nào hiểu được Cam Ninh. Không hiểu được vì sao cô có thể dưới tình huống không có danh phận theo hắn trải qua những ngày gian nan, càng không hiểu được vì sao cùng một chỗ đã lâu, cô vẫn hỏi hắn có yêu cô hay không.

Tình yêu thứ này đối với hắn mà nói cho tới bây giờ đều không phải thứ cần thiết, hắn vẫn tưởng bản thân mình yêu là người vợ vừa ly hôn, nhưng mà cô ấy nói hắn cũng không có yêu cô ấy. Chung Duy Cảnh tưởng chính hắn cho Kỳ Mạn Ninh đã đủ nhiều, có lúc hắn thậm chí sẽ nghĩ vì sao người này không thể giống như cái người rất lâu trước kia như vậy, dễ dàng thỏa mãn chứ? Hắn không biết vì sao sẽ ở trong mộng gọi tên của Cam Ninh, cũng không biết vì sao Kỳ Mạn Ninh nói hắn kỳ thật không có yêu cô ấy.

Quyển nhật ký trong tay lộ ra hơi thở quê mùa mà dung tục, giống như chủ nhân của nó một loại. Chung Duy Cảnh mở ra, xuất hiện ở ngay trước mắt là một tấm hình, đó là một tấm ảnh gia đình không có hoàn chỉnh ý nghĩa. Biểu tình trên mặt hắn như cũ là từ trước đến nay không có biểu tình gì, mà người đàn bà bên cạnh hắn ôm lấy Cam Duyên đang cười rất là vui vẻ, Chung Duy Cảnh không kềm chế được dùng tay nhẹ nhàng ngừng ở trên mặt của cô, nếp nhăn trên mặt cô đã rất rõ ràng, nhưng lại cười được giống như là một người thiếu nữ vậy, hơi ấm cơ thể phả vào bên người hắn. (Tự dưng làm tới đây lại xúc động rớt nước mắt.)

“Mình, chúng mình có thể cùng nhau đi chụp tấm hình được không?” Giọng nói của cô mang theo thấp thỏm và do dự, sung mãn mong đợi nhìn người đàn ông đang đối với máy tính thiết kế chương trình chỗ không xa, Chung Duy Cảnh híp híp mắt hồi ức bản thân mình lúc đó như thế nào trả lời nàng nhỉ?

“Chỉ có nửa tiếng.” Tiếng nói của hắn lãnh đạm và qua loa, nhưng cô lại giống như rất cao hứng, để xuống bó rau đang nhặt dở, giẫm đôi dép lê giá rẻ vội vội vàng vàng chạy lại, “Đủ đủ, chỉ cần một chút ít thời gian là được.”

Ngày đó là sinh nhật bốn tuổi của Cam Duyên, bây giờ Chung Duy Cảnh mới đột nhiên nhớ tới.

Hơi hơi rũ mắt xuống, đem nhật ký để ở bên giường, Chung Duy Cảnh ở trong hắc ám nhìn chút ít ánh sáng nơi cửa sổ ngẩn người. Gió đêm hè không xem như là lạnh, nhưng Chung Duy Cảnh lại bỗng nhiên cảm thấy có chút lạnh. Hắn lật người lại, đúng lúc đối diện với quyển nhật kí ở đầu giường. Hắn nhớ lúc đó hắn còn ở trong lòng cười nhạo qua người đàn bà đó, rõ ràng cuộc sống mỗi ngày đều giống nhau, rõ ràng không có chuyện quan trọng gì xảy ra, nhưng mà lại luôn dùng biểu tình trịnh trọng như vậy tới viết nhật ký.

Thực là một người đàn bà dung tục và nông cạn, trước khi đi vào giấc ngủ Chung Duy Cảnh một lần nữa rút ra được đáp án cùng dĩ vãng đồng dạng.

~ Hết chương 1 ~

Advertisements

2 thoughts on “Người đàn ông cặn bã – Chương 1

  1. minh anh

    hix đoc bai giới thiêu cua ban minh đa chuan bi tinh thân la nam chinh rat căn ba nhưng đoc chương 1 vân thây sốc.
    truyện rat hay, motif mơi, cam ơn ban đa edit

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s