Người đàn ông cặn bã – Chương 2

Chương 2: Bài học đầu tiên (1)

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Trước khi mở mắt ra Chung Duy Cảnh chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, có vẻ như cái đầu so với trước khi ngủ còn nặng nề hơn, mà loại hương vị âm u ướt nhẹp xông vào mũi càng làm cho hắn không tự giác nhíu mày lại, loại hương vị này luôn luôn làm cho hắn nhớ đến rất lâu trước kia, lúc đó hắn còn không phải là “Chung tiên sinh”, bên cạnh hắn chỉ có Cam Ninh.

Chung Duy Cảnh xoa xoa huyệt thái dương, cuối cùng cũng mở hé mắt ra quyết định rời giường, nhưng mà khi thấy được hoàn cảnh trước mắt xong hắn không nhịn được hoài nghi chính mình phải chăng là còn đang nằm mơ. Không gian nhỏ hẹp, ánh sáng âm u, hương vị ướt nhẹp, đây là những thứ đã từng quen thuộc đến nỗi làm cho hắn muốn trốn chạy. Chung Duy Cảnh nhắm mắt lại hai giây rồi mở mắt ra lại, chỉ đáng tiếc cái “giấc mơ” này có vẻ như không phải chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Nơi này thực sự nhỏ hẹp quá mức, đến nỗi Chung Duy Cảnh đi hai ba bước liền đã từ bên giường đi đến ngưỡng cửa, trong lúc đi còn bởi vì ánh sáng không rõ mà thiếu chút bị cái gì đó làm cho vấp. Cẩn thận e dè mở cửa ra, ánh mặt trời sáng sớm mỏng manh rọi đến trên mặt, Chung Duy Cảnh có một loại cảm giác sống trở lại.

Thức ăn đổ vào nồi phát ra tiếng vang, Chung Duy Cảnh thuận tiếng vang nhìn qua, một người phụ nữ đang cong eo ở trong góc khuất xào rau, “Cam Ninh?” Hắn thử gọi một tiếng, tiếng nói không quá lớn, nhưng mà người kia nghe được, “Rời giường rồi sao, chờ chút liền có thể ăn cơm sáng.” Nói xong nàng lại xoay đầu tiếp tục xào rau, động tác rất lưu loát. Chung Duy Cảnh “ừ” một tiếng, xoay người vào phòng.

Bởi vì đã mở cửa ra, nên Chung Duy Cảnh vừa mới đứng gần ở cửa phòng liền thấy rõ thứ hồi nãy hắn vấp phải là cái gì. Đó là một cái rương, thoạt nhìn còn là kiểu dáng rất mới mẻ. Giống như cùng từ một thân cây gỗ làm ra, Chung Duy Cảnh có chút do dự vươn tay sờ sờ, lông mày lại nhíu lên lần nữa.

Đây không phải nằm mơ.

Chung Duy Cảnh nhớ kỹ cái rương này, đây là Cam Ninh lén lút mua cho hắn trước khi hắn xuất ngoại du học, vài năm sau khi hắn có được cái rương càng tốt càng chất lượng tinh xảo thì cái rương hắn đang chạm vào này rất đương nhiên bị hắn ném vào trong thùng rác.

“Duy Cảnh, ăn cơm.” Cam Ninh từ chỗ cửa thò đầu tới, sau đó mới bưng đồ ăn trong tay đi vào, Chung Duy Cảnh nhìn nàng đem đồ ăn để trên bàn nhỏ trước, rồi sau đó vội vội vàng vàng đi ra, lúc đi vào lại thì trên tay đã nhiều ra hai đôi chén đũa. “Sao không mở đèn?” Trong nháy mắt đèn sáng lên, ánh sáng rất yếu, yếu đến mức Chung Duy Cảnh hầu như không có cảm thấy không thích.

“Tiết kiệm điện.” Lời nói Chung Duy Cảnh thốt ra không chỉ đem Cam Ninh dọa đến, mà ngay cả chính hắn đều có chút bị dọa đến. Cam Ninh nhìn dáng vẻ và gương mặt không có biểu tình của hắn, vội vàng lắc đầu nói, “Kỳ thật không cần như thế, tiền công tháng này của em lại tăng thêm…” Lời nói này của cô dưới sự xem xét của Chung Duy Cảnh chậm rãi không còn nghe thấy, cô quên, người đàn ông này không thích cô luôn đem mấy chuyện này ra nói.

Không khí giữa hai người đột nhiên trở nên kỳ quái lên, Chung Duy Cảnh nhìn nhìn một Cam Ninh không duyên cớ trẻ ra rất nhiều này, thản nhiên nói, “Ăn cơm đi.” Cam Ninh có chút ngượng ngùng cười cười, rồi theo sau ngồi xuống. Một bữa cơm hai người đều rất trầm mặc, Chung Duy Cảnh trầm mặc vì nghĩ tiếp theo bản thân phải làm thế nào, còn Cam Ninh, cô lại là đang nghĩ chút nữa có nên đưa hắn tiễn đến sân bay hay không.

Ăn cơm xong Cam Ninh một mình yên lặng dọn dẹp, Chung Duy Cảnh vừa rửa mặt vừa đang tự hỏi những thứ hiện tại đang phát sinh hết thảy. Dáng vẻ của bản thân trong gương thoạt nhìn rất khỏe mạnh, căn bản không phải loại dáng vẻ mệt mỏi của vài năm sau kia. Hắn nhịn không được giơ tay ra sờ sờ khuôn mặt vừa xa lạ lại quen thuộc của mình.

Chính mình vốn phải nên ở trong nhà trọ sạch sẽ sáng ngời, Cam Ninh vốn đã qua đời, Chung Duy Cảnh rất xác định hiện tại hắn hình như là trở lại bảy năm trước. Mà hôm nay, là ngày hắn xuất ngoại.

Chung Duy Cảnh hướng phía Cam Ninh đang ngồi ở trên mặt đất rửa chén nhìn nhìn, có chút không xác định người phụ nữ này hiện tại có biết bản thân cô có thai hay không. Hắn nhớ kỹ hắn là ở mấy tháng sau khi xuất ngoại mới nhận được điện thoại của cô, rồi biết cái tin tức chính hắn đã làm cha.

“Chút nữa em sẽ không tiễn anh ha.” Cam Ninh đột nhiên nói, có lẽ bởi vì Chung Duy Cảnh không có hưởng ứng, nên cô lại hoang mang bối rối bổ sung, “Hôm nay bà chủ muốn về nhà mẹ để, cho nên bảo em sớm chút đi xem tiệm.”

“Ừ.” Chung Duy Cảnh đem chậu rửa mặt để trên cái kệ rồi trả lời, Cam Ninh ngẩng đầu nhìn hắn một cái, lại cúi đầu xuống tiếp tục rửa chén.

“Bao giờ taxi đến?” Chung Duy Cảnh hỏi, hắn nhớ được người phụ nữ này có hẹn xe, chỉ là không biết “hiện tại” có phải cùng lúc trước một dạng không. Nghe hắn hỏi như vậy, Cam Ninh vội vàng trả lời, “Sáu giờ rưỡi.”

Chung Duy Cảnh nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay, còn mười phút.

Đem rương hành lý để ở trong cốp xe, Chung Duy Cảnh xoay người chuẩn bị lên xe, Cam Ninh đứng ở bên cạnh xe cả người vô thố nhìn hắn, cô giống như muốn nói cái gì đó, chỉ là đến cuối cùng chỉ nói một câu, “Cẩn thận chăm sóc bản thân.” Chung Duy Cảnh vẫn là quyết định xuất ngoại, hắn là một người có mục tiêu rất rõ ràng. Trước khi lên xe hắn chủ động cho nàng một cái ôm, Cam Ninh dường như đối với cử động này của hắn rất là kinh ngạc, ngay cả tay đều không biết hướng chỗ nào đặt mới tốt, chỉ ngây ở tại chỗ tùy hắn ôm chính mình.

Chung Duy Cảnh biết hắn rất ích kỷ, nhưng mà hắn cũng không nhận thấy suy nghĩ của hắn có cái gì không đúng, “Phá thai đi.” Hắn phủ ở bên tai cô nói, thân thể của Cam Ninh vì lời nói này của hắn mà trong nháy mắt liền cứng ngắc. Chung Duy Cảnh xoay người lên xe, không lại nhìn cô. Hắn có thể làm đều làm, nhưng mà hắn không thể vì cô bỏ đi cả nhân sinh của mình.

Đứa bé kia không cần biết là đối với hắn hay là đối với cô, nó đều không nên tồn tại.

Chung Duy Cảnh quay đầu nhìn thấu qua thủy tinh thật dày, thấy được người phụ nữ kia vẫn còn đang ngây tại chỗ, không hề nhúc nhích mà giống như bị điểm huyệt vậy. Vừa nãy còn ở trong phòng, hắn thấy được nàng giấu giấy chẩn đoán ở sau cái gối, người phụ nữ này ngay cả giấu đồ cũng ngốc như vậy.

Lấy hộ chiếu và vé máy bay nhìn nhìn, Chung Duy Cảnh đem này nọ cất kỹ, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Hắn luôn luôn ngủ không sâu, cho dù thời gian lui về bảy năm cũng thế. Cho nên tại lúc chiếc xe chở hắn và một chiếc xe khác đụng vào nhau thì Chung Duy Cảnh gần như là lập tức mở bừng mắt. Chỉ đáng tiếc hắn còn không kịp nhìn rõ trước mắt tới cùng là chuyện gì xảy ra, thì đã mất đi ý thức.

Một lần nữa mở mắt ra thì cảm giác của Chung Duy Cảnh rất không tốt, bởi vì hiện tại hết thảy giống như đang lặp lại sinh hoạt của mấy giờ trước. Vẫn là hoàn cảnh không làm cho người ta dễ chịu, ngay cả lúc hắn đi ra khỏi phòng đều giống như lúc trước thiếu chút nữa bị vấp té. Hắn mở cửa ra, người phụ nữ kia vẫn như cũ ngẩng đầu hướng hắn nói, “Rời giường rồi sao, chờ chút liền có thể ăn cơm sáng.”

Chung Duy Cảnh cảm thấy đầu của hắn hình như càng thêm đau, hắn vào phòng nhìn nhìn cái rương lần nữa, rồi đi đến bên giường lấy cái gối ra, tờ giấy chẩn đoán mà mấy tiếng trước hắn vừa thấy qua lại xuất hiện ngay trước mắt. Chung Duy Cảnh không biết hiện tại hắn nên làm cái gì, cứ thế đứng ở đó ngẩn người. Cam Ninh bưng đồ ăn đi vào liền thấy được hắn cầm giấy chẩn đoán đứng ở đó, thần sắc trên mặt không rõ tên.

Cam Ninh đem đồ ăn để ở trên bàn, rất gấp gáp giải thích, “Cái này không phải, ha ha, tóm lại không phải giống như anh nghĩ như vậy đâu.” Chung Duy Cảnh quay đầu lại nhìn cô, trên mặt cô rất hồng, đây là triệu chứng chỉ ở lúc cô nói dối mới có, “Cô làm kiểm tra vào lúc nào?” Chung Duy Cảnh nghe thấy tiếng nói của bản thân không có một tia cảm tình, mà Cam Ninh dường như cũng cảm giác được giờ phút này hắn không vui. Cô trầm mặc cúi đầu xuống, cuối cùng ở lúc Chung Duy Cảnh sắp mất đi kiên nhẫn trả lời, “Hôm trước.”

Hai người mặt đối mặt mà ngồi, thức ăn trên bàn còn tỏa hơi nóng, Chung Duy Cảnh xoa xoa huyệt thái dương, trong lòng cũng rất loạn, “Cô quyết định làm sao bây giờ?” Cam Ninh vẫn thấp đầu cuối cùng nâng lên tới, “Em muốn sinh nó ra.” Ngữ khí của cô rất kiên quyết, Chung Duy Cảnh dưới ánh sáng không quá sáng ngời nhìn cô, bất thình lình liền nhớ đến vài năm trước hình như cô cũng là dùng cái dáng vẻ này nhìn hắn nói, “Chung Duy Cảnh, em muốn cùng anh.”

Chung Duy Cảnh có chút nắm không rõ tình huống hiện tại, nhưng việc này cũng không ảnh hưởng đến việc hắn hướng cuộc đời đã dự định xong đi tới, mà đứa nhỏ trong bụng Cam Ninh là thứ không nên xuất hiện trên con đường này, cho nên hắn vẫn nói ra lời nói mà hơn một lần hắn đã nói, “Phá thai đi.” Lúc nói ra lời này Chung Duy Cảnh có thể tinh tường thấy được biểu tình trên mặt Cam Ninh từ thấp thỏm trở nên tuyệt vọng, hắn nhíu nhíu mày còn không kịp lên tiếng liền nhìn thấy nàng đột nhiên lộ ra một nụ cười tươi, “Em nghe anh.” Không cần biết là cô đang lấy lệ với chính mình, hay là thực quyết định như thế, chuyện này Chung Duy Cảnh đều không để ý, bởi vì hắn luôn luôn hiểu được hắn cứ làm những việc hắn nên làm là ổn.

Cùng hơn một lần giống nhau, Chung Duy Cảnh đem rương hành lý bỏ vào cốp xe, chuẩn bị lên xe. Lại không nghĩ đến mới xoay người lại bị Cam Ninh ôm lấy, lúc này hắn liền kinh ngạc giống như hơn một lần cô bị hắn chủ động ôm lấy vậy, đây là lần đầu tiên cô chủ động ôm hắn. Chung Duy Cảnh không thích cùng cô thân mật thái quá, Cam Ninh vẫn rất rõ ràng. Cô cũng không thông minh, chỉ là ở trong lâu dài các loại thử tìm ra cách thức ở chung làm hắn hài lòng nhất.

Trong hơi thở toàn là mùi vị trên người cô, mùi khói dầu lẫn với mùi xà phòng giá rẻ, mùi vị đáng ghét trước kia, lại đến một lần nữa, Chung Duy Cảnh cảm thấy bản thân giống như không lại như cũ bài xích. “Được rồi, tôi phải đi.” Hắn nói. Tươi cười trên mặt của Cam Ninh bảo trì thật tốt, chẳng qua là Chung Duy Cảnh biết cô tới cùng có bao nhiêu miễn cưỡng. “Cẩn thận chăm sóc bản thân.” Lời nói cùng hơn một lần giống nhau, ngay cả tươi cười trên mặt cũng đều nhất trí.

Chung Duy Cảnh ngồi ở trong xe, gắt gao nhìn chằm chằm đồng hồ trên cổ tay, thời điểm đồng dạng lúc đó Chung Duy Cảnh nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe tải in dòng chữ chuyển hành nhanh từ trước mắt hắn phi tốc mà đến. Trái tim Chung Duy Cảnh đột nhiên nhảy vô cùng nhanh, “Bác tài, đổi còn đường đi.” Mặc dù rất kỳ quái yêu cầu của hắn, nhưng tài xế vẫn nghe theo.

Xe rẽ vào một đường cao tốc khác, mục đích như cũ là sân bay. Chung Duy Cảnh từ trong cực độ khẩn trương buông lỏng xuống liền lâm vào trong mệt mỏi. Trong giây phút hắn nhắm mắt lại, bỗng có một loại dự cảm không tốt nổi lên trong lòng, Chung Duy Cảnh mở hé mắt, một cỗ xe đang hướng chiếc xe này của hắn phóng lại đây. Hắn còn không kịp nói chuyện liền lại mất đi ý thức.

Trong hơi thở có hương vị quen thuộc, khi Chung Duy Cảnh mở hé mắt ra, tâm tình vô cùng tồi tệ, hắn đứng dậy hướng cửa phòng đi đến, lần này hắn cẩn thận tránh đi cái rương đã từng làm sẫy hắn hai lần. Nghe tiếng cửa bị mở ra, người phụ nữ kia quay đầu nhìn hắn cười nói, “Rời giường rồi sao, chờ chút liền có thể ăn cơm sáng.”

~ Hết chương 2 ~

Giờ mới để ý, bộ hiện đại trước là “Người đàn ông bên gối”. Toàn “đàn ông” thế này 😡

Advertisements

2 thoughts on “Người đàn ông cặn bã – Chương 2

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s