Người đàn ông cặn bã – Chương 3

Chương 3: Bài học đầu tiên (2)

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Căn phòng nho nhỏ, hai người mặt đối mặt mà ngồi, Cam Ninh thỉnh thoảng hướng trong chén của mình gắp đồ ăn, kỳ thật ở trong mắt Chung Duy Cảnh xem ra món ăn này thực tại không thể cho vào mồm.

“Em ăn đi.”

Hắn thật không dễ dàng chọn ra một miếng thịt trong dĩa đồ ăn duy nhất trên bàn gắp vào trong chén của cô, thản nhiên nói.

Cam Ninh ngẩn người, cười hướng trong chén của hắn gắp càng nhiều đồ ăn, “Anh cũng ăn.” Người phụ nữ này rất tiết kiệm, điểm này đến tận về sau khi người bên cạnh hắn đều gọi hắn là “Chung tiên sinh” cũng không thay đổi. Nhưng vài năm sau Chung Duy Cảnh rất không vui điểm này, bởi vì Cam Ninh luôn làm cho hắn nhớ đến trước kia, cũng chính là hiện tại.

Thấy nàng ăn được không kém nhiều, Chung Duy Cảnh buông đũa xuống hỏi, “Thứ ở dưới cái gối là em để?” Cái vấn đề này kỳ thật không cần cô trả lời, Chung Duy Cảnh tin tưởng không có một tên trộm có mắt nào lại đi đến nơi này, càng sẽ không để lại đồ vật mà không mang đi.

Cam Ninh tự nhiên cũng hiểu được điểm này, cô cầm chén đặt xuống bàn, sắc mặt có chút bối rối.

“Anh ăn xong chưa, em cầm chén đi rửa trước.” Nói xong liền muốn đi dọn dẹp chén đũa, nhưng mà chút tài đánh trống lảng này của cô làm sao Chung Duy Cảnh không nhìn ra được, càng huống chi Cam Ninh vốn không giỏi nói dối.

“Mấy tháng?” Chung Duy Cảnh không có nhìn cô, mà đứng dậy đi đến bên giường lấy ra tờ giấy chẩn đoán.

Cam Ninh ngẩn người, đi đến bên cạnh hắn, nhìn thứ trong tay Chung Duy Cảnh, há há miệng nhưng cái gì cũng không nói nên lời. Người đàn ông này không thích em bé, càng không thích em bé do cô sinh, Cam Ninh vẫn đều biết. Vốn dĩ cô còn nghĩ hắn lập tức sẽ rời khỏi, cô có thể một mình sinh ra cục cưng trong bụng, nhưng mà bây giờ xem ra ngay cả cái nguyện vọng này đều không thể thực hiện.

“Ba tháng.” Cô nhìn hắn, chờ đợi phán quyết cuối cùng. Mặc dù nhưn thế rất vô dụng, nhưng mà lúc đó chính cô mặt dày mày dạn cứng rắn muốn cùng theo bên cạnh hắn, cho nên đến bây giờ ngay cả tư cách chỉ trích hắn cô cũng không có.

Ngày xưa Chung Duy Cảnh thực sự là không muốn cùng Cam Ninh có con, cho nên vào lúc Cam Ninh nói cho hắn về đứa nhỏ hắn mới tức tối như thế. Hắn đã từng nghĩ qua, nếu như là người đàn bà khác thay hắn sinh con, hắn phải chăng sẽ không căm ghét như vậy. Chung Duy Cảnh không biết đáp án, hắn chỉ biết là sau khi kết hôn với Kỳ Mạn La thì các biện pháp tránh thai hắn đều làm vô cùng đầy đủ.

Chung Duy Cảnh cúi đầu xuống nhìn cô, mặt của cô rất tái nhợt, gần như xem không ra một chút máu nào tới, giống như tùy thời đều sẽ choáng váng té xĩu vậy. Mà sự thật là trong lúc hắn hoảng thần chốc lát đó, Cam Ninh thực sự cứ như vậy té xuống trước mặt hắn. Chung Duy Cảnh vô ý thức vươn tay đỡ cô, đem cô để ở trên giường, rồi sau đó bình tĩnh lành lạnh lấy điện thoại ra gọi cấp cứu.

Đoạn thời gian mà Chung Duy Cảnh đứng chờ ở trước cửa phòng cấp cứu, hắn không chỉ một lần nghĩ, vừa rồi nếu như không có hắn đỡ Cam Ninh thì đứa bé trong bụng cô phải chăng cũng sẽ không trở thành một cái vấn đề? Chung Duy Cảnh bị suy nghĩ của chính hắn dọa nhảy dựng, mặc dù hắn cũng không muốn đứa nhỏ kia nhưng mà cũng không có nghĩ qua lấy thân thể của Cam Ninh vì đại giới.

Trong hành lang đông đúc, Chung Duy Cảnh đứng ở bên cạnh giường bệnh nhíu lông mày chặt thật sự, hắn đã rất lâu không có quá thể nghiệm như vâỵ.

“Xin lỗi.”

Cam Ninh nhỏ giọng nói, khi cô mở mắt ra nhìn thấy Chung Duy Cảnh còn ở bên cạnh mình, trong lòng đột nhiên có loại cảm giác thật sự ổn định, nhưng mà ý niệm vừa chuyển liền nghĩ đến đây cũng đại biểu hắn trễ máy bay.

“Thực xin lỗi.” Cam Ninh không biết trừ lời này ra cô còn có thể nó cái gì.

“Không khí ở đây không tốt, nếu không anh đi về trước đi, dù sao ngày mai là em có thể ra viện.” Cam Ninh cười nói, Chung Duy Cảnh nhíu mày nhìn cô, “Bác sĩ nói em bị suy dinh dưỡng, nghỉ ngơi không đủ, cho nên mới bị té xĩu.”

Ngữ khí của hắn không tốt lắm, vừa rồi bác sĩ thế nhưng đem hắn chửi cái gần chết, Chung Duy Cảnh đã rất lâu không có bị người nào chửi qua. Mặc dù có chút không thói quen, nhưng Chung Duy Cảnh không thể phủ nhận lời nói của bác sĩ rất có đạo lý, “Cậu muốn hại chết vợ và con của cậu sao?” Lời nói của bác sĩ giống như một tảng đá cực lớn nện vào trong lòng của hắn.

Hắn không nghĩ qua muốn hại chết Cam Ninh. Nhưng mà lời của bác sĩ nói hắn lại không có cách nào phản bác, bởi vì bảy năm sau Cam Ninh thực sự là bị hắn hại chết.

Nghe xong lời nói của hắn, Cam Ninh vội vàng giải thích, “Bác sĩ nói bậy, thân thể của em rất tốt!” Cô vén lên tay áo lộ ra cánh tay cho hắn xem, những bệnh nhân gần chỗ giường của bọn họ đều đưa ánh mắt tò mò đến, Chung Duy Cảnh kéo cánh tay của cô qua, kéo tay áo xuống.

“Về đứa bé, em muốn làm sao bây giờ?” Chung Duy Cảnh không biết vì sao, rõ ràng đã từng lặp lại hỏi qua hai lần, nhưng mà hắn vẫn không nhịn được hỏi ra khỏi miệng.

Nghe hắn hỏi như vậy, Cam Ninh yên lặng cúi đầu xuống, qua rất lâu cô mới ngẩng đầu nhìn hắn, “Em muốn sinh nó ra.” Chung Duy Cảnh có loại cảm giác đang ăn cá vô cùng vui vẻ đột nhiên lại bị xương cá mắc kẹt vào cổ họng, đây đã là lần thứ ba, hắn hoài nghi cho dù một ngày này có lặp lại trăm lần thì cô gái này đều sẽ trả lời hắn như thế.

Chung Duy Cảnh nghĩ nếu như hiện tại nói cho cô biết, không được sinh đứa bé này ra, bởi vì nó sẽ bị sinh non, trí lực sẽ có vấn đề, thì cô còn có thể kiên trì hay không. Nhưng mà hắn không thể, bởi vì cô sinh non là vì chỉ có mình cô vừa kiếm tiền sinh hoạt vừa kiếm tiền gửi qua nước ngoài cho hắn, mà đứa nhỏ sẽ có vấn đề trí lực cũng không chỉ vì do sinh sớm, vừa rồi bác sĩ nói nếu như lại không chú ý thân thể thì thai nhi có khả năng bị rất nhiều vấn đề.

“Nghe,” Chung Duy Cảnh ngồi vào bên giường, nhưng mà còn chưa kịp lên tiếng liền nghe thấy Cam Ninh nhỏ giọng nói.

“Lưu nó lại được không?” Hắn cúi đầu nhìn nàng, không có khóc, ở trong ký ức của hắn dường như cô chưa từng có khóc lớn qua. “Anh không có nói là không được.” Chung Duy Cảnh không ngoài ý nhìn thấy nét mặt vui vẻ của Cam Ninh, cô gái này vẫn luôn dễ dàng thỏa mãn như vậy.

Chung Duy Cảnh đã triệt để bỏ cuộc suy nghĩ đi nước ngoài du học, hai lần đầu là tai nạn xe, lần thứ ba là vì Cam Ninh đột nhiên xĩu, mặc dù có loại cảm giác quỷ dị nói không rõ, nhưng hắn lờ mờ cảm thấy nếu như hắn vẫn quyết định muốn xuất ngoại thì cuộc sống của hắn sẽ vẫn dừng lại vào ngày hôm nay.

Ban đêm, trong hành lang của bệnh viện rất yên tĩnh, Chung Duy Cảnh ngồi ở trên giường bệnh, nhìn gương mặt say ngủ của Cam Ninh ngẩn người. Làn da của cô không phải rất tốt, mà còn có chút hơi vàng. Cho dù lại đến một lần nữa Chung Duy Cảnh vẫn là thấy như vậy, chẳng qua là hiện tại đột nhiên có loại cảm giác kỳ quái. Nhìn nhìn xung quanh, xác định không có ai, Chung Duy Cảnh mới hơi thử vươn tay ra, cách một tầng mỏng vải áo chạm vào bụng cô, hắn có thể tinh tường cảm thụ đến độ ấm của cô.

Không có động. Chung Duy Cảnh có chút thất vọng lấy tay về, tựa vào bên giường nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Trên hành lang yên tĩnh thường có người hô to, hoặc là nói mớ, cho đến trước khi Chung Duy Cảnh nhập mộng thì lông mày hắn vẫn nhíu.

Sáng sớm, lúc Chung Duy Cảnh mở mắt, hắn có chút kinh ngạc, bởi vì hắn còn ở bệnh viện. Hắn hướng trên giường nhìn nhìn, Cam Ninh nhắm nghiền mắt đang ngủ. Trước khi ngủ hắn còn đang nghĩ phải chăng một khi mở mắt ra, một ngày này sẽ lại lặp lại, nhưng tình hình lúc này nói cho hắn, ngày hôm qua cuối cùng đã trôi qua.

“Duy Cảnh?” Tiếng nói của Cam Ninh truyền tới, Chung Duy Cảnh thế này mới quay đầu, “Cái gì?” Có lẽ là ảo giác, có trong chốc lát Chung Duy Cảnh cảm thấy cô như vậy rất dễ nhìn, rõ ràng ở chung với nhau lâu như vậy nhưng chưa từng có qua cảm giác như thế. Mặc dù hắn vẫn đều là loại dáng vẻ không biểu tình này, nhưng đột nhiên Cam Ninh lại hoảng, “Anh đồng ý rồi, đúng không?” Chung Duy Cảnh cuối cùng phản ứng lại đây, cô đây là sợ hắn đổi ý. “Ừ, đồng ý.”

Từ tình huống ngày hôm qua xem tới, hắn đã không có cách nào xuất ngoại, cũng là nói hắn chỉ có thể ở lại trong nước. Chung Duy Cảnh nghĩ hai người tổng là so với một người tốt, hắn nhìn cái bụng còn bằng phẳng của cô, có lẽ đứa bé kia sẽ có một cuộc đời bình thường.

Ngày thứ hai Cam Ninh liền ra viện, nàng nói là suy dinh dưỡng thì nằm viện cũng không dùng được. Chung Duy Cảnh biết, cô đây là sợ xài tiền, hắn không thích cô như thế, nhưng mà hiện tại hắn chỉ là Chung Duy Cảnh, không phải là “Chung tiên sinh” có gia tài kinh người. Cho nên hắn không có tư cách đi chán ghét cô.

Chung Duy Cảnh một mình ở trong căn phòng nhỏ dùng quyển bút ký tra tư liệu, còn Cam Ninh thì đã đi làm. Cô nói không có vấn đề gì, cho nên hắn cũng không nhiều ngăn trở, huống hồ hắn còn có việc càng quan trọng cần hoàn thành. Hiện tại hắn không có biện pháp dựa theo cuộc đời đã dự định đi xuống, vậy thì hắn không thể không mở ra một con đường mới đến. Mặc dù không có bối cảnh du học, nhưng bây giờ Chung Duy Cảnh có kỹ thuật và trí tuệ vượt mức quy định, thâm chí là có cả thương cơ.

Đánh xong một hàng chữ cuối cùng, Chung Duy Cảnh kích vào nút “Gửi đi”, sau đó tắt máy vi tính. Không có lo âu sẽ không nhận được hồi âm, hắn rất tự tin bất kỳ người nào có cái đầu đều sẽ không làm loại chuyện ngốc đó, dù sao xu lợi là thiên tính của con người.

Chung Duy Cảnh uống một hớp nước, lại nhíu mày lần nữa, hắn không thói quen loại cuộc sống này, ngày trước ngay cả nước uống của hắn cũng là đồ nhập khẩu, nhưng mà hiện tại hắn chỉ có thể uống nước sôi xen lẫn mùi vị của khói dầu. Đây vẫn là do trước khi đi làm Cam Ninh tranh thủ đem ấm nước để lên bếp lò nấu, bằng không đoán chắc hiện tại ngay cả nước như vậy cũng không có cho hắn uống.

Bếp lò ở bên ngoài do mấy hộ gia đình dùng chung, cho nên nếu động tác không nhanh, thì có lúc ngay cả cơm đều không làm được là rất bình thường. Từ lúc trước kia cho đến bây giờ Chung Duy Cảnh đều không có chú ý qua điểm này, trước kia hình nhữ hắn chưa bao giờ vì cái vấn đề này phiền não qua. Trên cái bàn giấy vừa nhỏ vừa tồi tàn của hắn vĩnh viễn đều sẽ có một cốc nước sôi để nguội, thời gian để hắn ăn cơm vĩnh viễn đều chính xác. Cho đến nay hắn đều chưa từng nghĩ qua, đây sẽ là một việc khó làm.

Nếu như không phải sáng nay lúc hắn đi ra ngoài mua báo trở về, người ở phòng kế bên đang nấu nước, nhìn thấy hắn cầm báo liền ngọt nhạt một câu, “Quả nhiên là người có văn hóa, thì hưởng phúc nha.” Chung Duy Cảnh vừa bắt đầu còn không hồi quá thần là chuyện gì, chờ đến hắn vào phòng nghe được tiếng than thở ở ngoài cửa mới biết là vì sao.

Hắn không thích náo nhiệt, càng thêm không thích cùng người khác tranh chấp ở loại việc này, bảy năm trước hắn như thế, hiện tại hắn cũng là như thế, cho dù là hiện tại Chung Duy Cảnh cũng vẫn chính là Chung Duy Cảnh mà thôi. Cơm trưa là do Cam Ninh đã làm sẵn, một dĩa salad trộn và cháo, Chung Duy Cảnh thậm chí không tự đi hâm nóng lại.

Chung Duy Cảnh múc một chén cháo rồi cầm lấy đũa, bỗng nhiên hắn nhớ đến lời nói của bác sĩ. Mệt mỏi quá độ hắn có thể lý giải, nhưng mà dinh dưỡng bất lương Chung Duy Cảnh thật sự có chút khó mà hiểu được, dù sao đồ ăn mà hắn và Cam Ninh ăn đều một dạng, khác biệt duy nhất chỉ ở cơm trưa mà thôi…

Cơm trưa. Chung Duy Cảnh buông đũa xuống, quanh quẩn trong nhà tìm rất lâu mới tìm được một cái cà men, sau đó đem cháo và đồ ăn bỏ một chút vào. Có lẽ là tâm huyết dâng lên, có lẽ là quá nhàm chán, tóm lại Chung Duy Cảnh quyết định đi đưa cơm cho cô. Đây là lần đầu tiên, cho nên Chung Duy Cảnh cảm thấy toàn thân đều không thoải mái, so với việc trên người mặc được áo lót giá rẻ còn muốn làm cho hắn càng thêm không thoải mái.

~ Hết chương 3 ~

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s