Vô Ưu – Tiền truyện

VÔ ƯU

Tác giả: Grey Phan

Thể loại: Huyền ảo, thần tiên ma quái, anh hùng thời loạn.

Độ dài: Chưa biết

Lưu ý: Truyện được tác giả viết và phóng tác (thêm mắm thêm muối) dựa trên tài liệu và sự tích của các tôn giáo. Mọi chất liệu được sử dụng đều sưu tầm từ internet, các tình tiết đều do sự hoang tưởng của tác giả chấp bút, không mang tính chính xác tuyệt đối. Nếu có gì sai, xin rộng lòng tha thứ. Tất cả chỉ vì mục đích “tự sướng tinh thần”. Chân thành cảm tạ.

Bản quyền online thuộc về Grey Phan, bản quyền chém gió thuộc về Grey Phan, bản quyền copy&paste thuộc về Grey Phan, túm quần lại, tất cả những gì của “Vô Ưu” đều thuộc quyền sở hữu của Grey Phan. (Tự sướng vậy cho nó trịnh trọng 059)

~*~

401514_474305669269194_184743838_n

Tiền truyện

***

Đây là một nơi hoang sơ vắng lặng, không có âm thanh, không có ánh sáng, không có một màu sắc, tất cả mơ hồ hỗn độn, tràn đầy tử khí.

Có gió thổi qua, vi vu như tiếng lệ quỷ kêu gào, làm người kinh sợ.

Chợt, giữa không trung dần dần hiện lên một bóng người đứng thẳng, toàn thân như dát vàng, kim quang lấp lánh, dựa theo hình dạng cao ngất có thể đoán được đây là một người thanh niên,  khuôn mặt người này chìm trong ánh sáng chói lóa, thấy không rõ chân dung.

Người thanh niên khoác hào quang, tay chắp trường kiếm, thân kiếm khảm một đóa hoa sen bằng hồng ngọc, sáng rừng rực như đang bốc cháy, bỗng nhiên lúc này kim quang trên người nam tử đại thịnh, đóa hoa sen trên thân kiếm mang theo một vệt lửa đỏ bay ra ngoài, xoay vòng trước người nam tử, nháy mắt đóa hoa đã cực lớn, không biết chạm vào vật gì lại phát ra tiếng nổ vang trời, theo sau có hàng ngàn ánh lửa phân tán ra, cảnh tượng đẹp đẽ như thiên nữ rải hoa, đáng tiếc ánh lửa dù cực diễm lại nhanh chóng hóa thành tro tàn.

“Hừ!”

Một tiếng hừ khẽ không nặng không nhẹ từ trên người thanh niên kia vang lên, chỉ thấy vầng sáng độ quanh người hắn yếu bớt, nhìn ra được hắn bị cú va chạm vừa rồi ảnh hưởng không nhỏ. Chưa kịp nhìn kỹ diện mạo của hắn, đã nghe hắn cất lời: “Thiên Ma, ngươi đường đường là chúa tể của Ma giới, cớ sao phải lén lén lút lút như thế?”

Thật là ngạc nhiên, thanh âm của người thanh niên này tuy đạm nhạt nhưng lại tràn đầy cảm giác mê hoặc lòng người, khiến kẻ nghe thấy không tự chủ được sinh lòng sùng bái, trong veo không trộn lẫn một tia tạp chất, quả thật là tiếng trời cũng chỉ đến như thế mà thôi.

“Ha ha ha! Có gì đáng ngạc nhiên? Vì ta là chúa tể của Ma giới nên ta càng phải như thế, là ma, hà cớ gì phải tỏ ra quân tử? Làm sao như Chuyển Luân nhà ngươi, một kẻ không liên quan ân oán vào cuộc chiến Thần Ma chúng ta, lại đuổi theo ta qua ba nghìn thế giới đến Tứ Đại Bộ Châu, ngươi nói, có phải ngươi quá rảnh rỗi không?”

Kẻ đến chỉ nghe thấy tiếng không thấy người, giữa không gian rối loạn này, nếu có ý ẩn nấp thân mình, thật là quá dễ dàng.

Thì ra thanh niên kia chính là Chuyển Luân Thánh Vương trị vì Tứ Đại Bộ Châu lừng danh khắp ba mươi sáu tầng trời. Ngài không để ý đến câu hỏi của hắn, mà khẽ mím môi vung kiếm chém ra liên tục ba đường ánh sáng vào không trung, tiếng xé gió vang lên vun vút, theo sau không gian trở nên vặn vẹo rồi rách toạc ra ba vết nứt. Thật là sức mạnh kinh hoàng a, nếu một kiếm này đâm vào da thịt, không chết cũng bị thương.

Lúc này, từ một trong ba vết rách không gian kia bay ra một đoàn bóng đen, kẻ đến bóng dáng cao lớn, uy vũ phi phàm, trên người treo đầy khí thể đen đặc, thực là làm cho người ta cảm thấy áp lực không chịu nổi. Nếu như xem nhẹ đi những vết máu nhạt tung tóe trên người hắn, thì bức tranh này hẳn là lại có thêm một mỹ nam.

“Chuyển Luân, tên chết tiệt nhà ngươi, bản quân và ngươi nước sông không phạm nước giết, ngươi muốn dồn ta vào đường cùng mới vừa lòng sao?”

“Đúng vậy! Bản vương và ngươi khác đường, vốn sẽ không cùng xuất hiện, Thần Ma sinh sự, cũng không đến lượt bản vương đến góp tay, bất quá dù ta không phải thần, nhưng ta tu là Phật đạo, Thần hay Phật đều giống nhau, cùng một con đường chính đạo, ngươi thì không, ngươi là Thiên Ma, ma quân do Thiên Đạo sinh ra, thuận Thiên Đạo ắt tồn tại vĩnh kiếp, trái Thiên Đạo, tắc phải chết không nghi ngờ!”

Thiên Ma nghe Chuyển Luân nói xong, trên mặt hiện lên giận dữ, sau đó cười lạnh mà nói: “Nói hay lắm, ngươi truy giết ta gần năm trăm năm, đến hôm nay xem như tìm cái kết thúc, ta cũng không tin ta đánh không chết ngươi. Bất quá không gian nơi này bị Liên Hoa Trảm của ngươi làm hỏng, không bằng chúng ta đến một nơi khác, thế nào?”

Chuyển Luân lãnh đạm nói: “Trừ bảy mươi hai địa cầu, ngươi muốn chọn nơi nào để chết đều có thể.”

Khóe miệng Thiên Ma khẽ nhếch, sau đó thân thể hắn liền biến mất tại chỗ, chỉ để lại một lời đầy kiêu ngạo: “Ngươi không muốn bản quân đến, bản quân càng thích đến, là nắm mồ chôn ai, vẫn còn chưa biết.”

Nhìn Thiên Ma biến mất, nam tử cũng không tỏ vẻ gì gấp gáp, nhưng trong ánh mắt rất nhanh chớp lên một tia nghi hoặc, hắn biết Thiên Ma không chạy, cho dù tính tình hắn táo bạo cuồng ngạo chút, nhưng một ma quân như Thiên Ma nói đến chữ tín vẫn là có thể lấy ra. Chỉ là, bảy mươi địa cầu vốn cấm thượng thần tiến vào, nếu như nghịch ý sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt! Thiên Ma tuy là ma nhưng hắn cũng là thần, lẽ nào là bẫy?

Chuyển Luân tản ra tấm màn hào quang quanh người, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp vô ngần, ngũ quan không một khiếm khuyết, như thể một tác phẩm hoàn mỹ nhất của tạo hóa, chỉ là đôi mắt ngài quá đạm mạc, không buồn không vui, không có cảm tình, không có sức sống cũng không có ấm áp.

Tiếng gió rít lên, từng khe hở không gian vặn vẹo như muốn nuốt trọn tất cả vật chất hiện hữu bên trong, trọn cái không gian đã hoàn toàn bị nuốt chửng, Chuyển Luân Thánh Vương cũng không biết đã biến mất tự bao giờ.

***

Bảy mươi hai địa cầu, chính là bảy mươi hai ngôi sao ngoài ba nghìn ngôi sao trong vũ trụ. Ba nghìn ngôi sao này thường được biết đến với tên gọi là ba nghìn thế giới, giới giới là một hoàn cảnh khác nhau. Nếu một vị thần tiên đứng giữa ba mươi sáu tầng trời nhìn xuống, thì chỉ thấy ba nghìn thế thới như một đám cát bụi bé nhỏ bằng cái móng tay chậm rãi xoay vần mà thôi.

Vì sao Chuyển Luân Thánh Vương lại nhắc đến việc tránh né bảy mươi hai địa cầu? Đổi lại là những vị thần tiên khác ắt hẳn cũng sẽ nói lời giống ngài, bảy mươi hai địa cầu chỉ có một vài nơi có thần tiên bậc thấp cư trụ, các nơi khác ngoài động vật cỏ cây cùng với số đông nhân loại yếu ớt thì chẳng còn gì. Vạn vật trên đời đều có quy tắc vận chuyển của nó, quy tắc Thiên Đạo đặt ra để bảo vệ chúng sinh bé nhỏ, cũng để giới hạn quyền lực và lòng tham của các bậc thần tiên ma quỷ ở tít trên cao. Nói không ngoa thì đa số các bậc thần tiên đều có xuất phát điểm là một nhân loại vô tri yếu ớt, sau khi trải qua lịch kiếp tu hành, vượt qua Thiên Đạo giới hạn mà từng bước thăng tiên, đồng thọ với đất trời.

Cho dù là thần tiên và thần tiên kết hợp thì hồn phách của đứa bé sinh ra cũng bắt buộc phải chuyển thế đầu thai xuống bảy mươi hai địa cầu dốc lực tu hành, kiếp kiếp bị rèn luyện trở nên lớn mạnh đủ để trở về thượng giới. Nếu Thiên Đạo không ước thúc, để tùy ý thần tiên trên Trời lách luật giúp đỡ những vị chuyển thế đầu thai kia thì Càn Khôn sớm loạn, Thiên Đạo sớm tan.

Mà bảy mươi hai địa cầu chia thành Tứ Đại Bộ Châu Hạ, gồm bốn châu: Đông Thắng Thần Châu, Tây Ngưu Hóa Châu, Nam Thiệm Bộ Châu, Bắc Câu Lư Châu. Bốn nơi này do các vị thần dưới trướng của Chuyển Luân Thánh Vương phân chia cai quản.

***

Thiên Ma ôm ngực liên tục hộc máu, đôi mắt hắn rét lạnh nhìn Chuyển Luân Thánh Vương, khóe miệng thì khẽ nhếch lên, khuôn mặt có vẻ vô cùng nghiêm túc nhưng lời nói ra lại vô sỉ chết người: “Chậc chậc, không ngờ Chuyển Luân Thánh Vương của Tứ Đại Bộ Châu ngoại trừ có gương mặt diễm lệ như Mạn Đà La ra, còn có một thân hình rất đẹp nha, ta nghĩ nếu như đem ngươi lột hết quăng vào Bắc Câu Lư Châu cho thần dân của ngươi chiêm ngưỡng, thì ta muốn gì bọn chúng cũng sẽ làm theo, ha ha ha.” Nói xong, liên tục cười sằng sặc, tùy ý máu tươi ở ngực phun không ngừng.

Chuyển Luân Thánh Vương không phản ứng trước lời trêu chọc của hắn, cũng mặc kệ đống quần áo rách bươm trên người, quần áo của ngài được dệt bằng tơ của thiên tằm nơi cực lạc, uẩn dưỡng một ngàn năm mới phun ra một sợi, là loại tơ quý báu và bền chắc nhất trong vũ trụ, thế mà vượt qua sấm sét trừng phạt của Thiên Đạo lại bị xối rách thê thảm không còn gì. Trong suy nghĩ của ngài, hình dáng bên ngoài là do tâm sinh, là đẹp hay xấu, là thiện hay ác đều do tâm định. Một kẻ kiếp trước làm nhiều việc ác đê hèn, kiếp này tất nhiên bị ảnh hưởng vào thân. Có quần áo che đậy hay không thì có gì khác biệt đâu, con người khi đến thế giới này đều trần truồng không mảnh nhỏ, cớ sao phải ngại ánh mắt của thương sinh?

“Ngươi nên may mắn địa cầu này đang hình thành còn hỗn độn sơ khai, nếu không ngươi chết một vạn lần cũng không đủ bồi. Ngươi định lợi dụng quy tắc của Thiên Đạo bẫy ta? Ngươi chớ quên ta là vua của Tứ Đại Bộ Châu, hơi thở của ta ít nhiều hòa hợp với Thiên Đạo nơi này. Hại người không được, tự ngược lại mình, Thiên Ma ngươi cũng quá khờ đi?”

Nghe xong lời của Chuyển Luân Thánh Vương, Thiên Ma phẫn hận nở nụ cười, bất ngờ nâng tay tụ khí cầm lấy mũi kiếm của ngài nhấn mạnh vào trong ngực, trong mắt chợt lóe mà qua từng tia bỡn cợt: “Khờ sao? Ha ha ha, ta chỉ cần ngươi bị thương một chút là đủ rồi, ngươi nhìn kĩ xem mũi kiếm của ngươi đâm vào nơi nào, ha ha ha,” lòng ngực của Thần Ma bỗng phát ra chùm sáng trắng chói lòa, hắn liên tục dùng khí níu chặt mũi kiếm của Chuyển Luân Thánh Vương, “Tên khốn Chuyển Luân ngươi truy sát ta năm trăm năm, làm cho ta mất đi thời cơ tốt nhất để phá hủy Bạch Ngọc Kinh, ta rủa ngươi năm trăm năm ăn không ngon ngủ không yên, muốn mà không thể được, có mà không thể giữ.”

Chuyển Luân Thánh Vương hơi hơi kinh ngạc, trái tim đập mạnh một cái, không khống chế được nhìn chằm chằm vào lồng ngực của Thiên Ma, nơi đó ngoài trái tim nhòe nhoẹt máu, dần dần lộ ra một đóa hoa trắng mỏng manh tinh khiết đang chậm rãi nhuốm đỏ. Lần đầu tiên ngài cảm thấy kinh hoàng, dùng lực toàn thân rút mũi kiếm cắm trong trái tim Thiên Ma ra, nhưng đã quá muộn! Không chờ ngài hành động, Thiên Ma đã bay lui ra sau, trong tay bóp chặt lấy đóa hoa đã đỏ rực vung mạnh lên không trung, vận hết tử khí toàn thân lao vào Chuyển Luân Thánh Vương.

Giữa địa cầu hỗn độn sơ khai, một đoàn tử khí đen ngòm và một đoàn Phật quang vàng rực, rốt cuộc chạm vào nhau.

./.

.

.

.

Lời khùng ý bậy của tác giả:

Chắc chị em không biết, mình từng viết báo rất nhiều, nhưng đều viết về mảng thời trang, ăn theo phong trào viết kiếm nhuận bút, những bài đó chỉ cần chút kiến thức thời trang, kỹ xảo chém gió và dẫn dắt trends là bài đăng đều đều, nhuận bút vèo vèo. Mình học giỏi nhất môn Văn, cũng ghét nhất môn Văn. Điểm Văn của mình cao toàn nhờ mình chém gió, nếu đề bài cho mình 1 chữ “Chí Phèo” mình sẽ chém được hết tất cả mảnh đời trong làng Vũ Đại 061.

Khi viết tập làm văn, mình toàn chém gió lê thê, ướt át, sến súa, ăn mày cảm xúc của giáo viên, vì thế điểm văn mình cao cực. Nhưng mà, đó chỉ là kỹ xảo kiếm điểm của mình thôi. Chứ kỳ thật mình ghét môn Văn lắm, mình viết văn của chính mình thì chúng nó thường rất tiêu cực, hay bị dẫn dắt theo lối mòn, bởi vì mình viết theo chất liệu cuộc sống xung quanh mình, mà cs xung quanh mình lại rất đơn điệu và cứng nhắc, mình ko thích tưởng tượng, nhưng mình lại thích chém gió và khoe chữ, thành ra văn mình viết ngoài đề bài thường là văn ko được xu nào mà chỉ có thể quăng vào thùng rác 062.

Mình muốn chém gió 1 cái gì đó hoang đường, nhiều chất liệu, cần nhiều gió để chém 045,… Nên mình chọn thể loại huyền ảo (thêm 1 lý do nữa là vì mình là fan cuồng tu chân). Mình mới múa bút ra mỗi chương này thôi, đề cương đã lên, tài liệu vẫn đang thu thập 110. Đây là tác phẩm đầu tiên mình rặn ra, hi vọng nó ko bốc mùi  n112. Rất rất mong được sự góp ý của các chị em thường vào blog mình. Mình vừa viết vừa hoàn thiện khả năng diễn đạt của bản thân nên chắc chắn truyện ko ra đều, mà cần thời gian để mình đầu tư trau chuốt. Hi vọng các bạn các chị và các em sẽ thích. grin

Gửi ngàn nụ hôn ướt át :*

050050050

————–

Chỉnh sửa bổ sung 1000 chữ: 31/12

Advertisements

2 thoughts on “Vô Ưu – Tiền truyện

  1. Vivian Nguyên

    Chị à, dù em đã nói với chị không biết bao nhiêu lần, nhưng em vẫn phải trịnh trọng nhắc lại, chị yêu, chị ( theo từ ngữ dân convert võng du là ) “Ngưu X” quá T__T

    Nói về sở thích viết lách, ôi thôi một thời mộng mơ viết truyến ngắn đăng báo HHT của em đấy chứ. Khổ nỗi viết xong chẳng biết vòng vèo thế nào mà toàn giữ lại chứ hổng gửi đi, vì em phát hiện, nó mang tính tự kỷ hoang đường bệnh hoạn của em quá =))

    Em bắt đầu viết là từ viết FanFic kia, h học bang tự nhiên dữ quá nên văn chương nó bay đi chân trời xa hết rồi 😦 Ngày xưa múa bút nước chảy mây trôi, h ù ù cạc cạc nặn mãi một câu đọc ngắc nga ngắc ngứ, mà vẫn thích viết, khổ thế đấy chị =)))

    Èo, lảm nha lảm nhảm đủ rồi, vào vấn đề chính nào. Em thích tên truyện nhá, Vô Ưu, tính cách mà em muốn hướng tới nhất có thể ( có thể sợ ng ta tổn thương mình quá nên hay bày cái vỏ “vô ưu” của mình ra lắm ~ ), tên càng ngắn, càng hàm xúc, em càng thích. Mới đầu đọc tên Chuyển Luân, em liền hình dung ra một hòa thượng soái đòi mạng =)) Tên giống nhà phật dã man, mà kim quang lấp lánh chắc cũng nhà phật r hả chị ( tự hỏi có giống cái anh Ân Mạc trong Ngự Phật không, hòa thượng để tóc ). Mà giọng văn chị mượt lắm, có cảm giác như đang đọc tu chân chính thống bên Trung ấy ( ko nói quá chị ạ, đoạn diễn tả giọng nói của Chuyển Luân của chị, em rùng cả mình như thể nghe dc cái giọng ấy thiệt ý ). Chương đầu cũng chưa có gì rõ ràng nên em mạn phép nhận xét mý cái tả râu ria của chị thôi, rất đậm chất trừu tượng truyện huyền huyễn tu chân =))

    E hèm, cho phép phỏng vấn tác giả mý câu, nữ chính sẽ có hình tượng thế lào? Liệu có khi nào sẽ là phiên bản thứ hai của bà chị xám xám nào đó? Có bựa không? ( =)) ) Và, tác giả dự định sẽ xoay xở thế lào giữa cả nghìn cái hố sâu hoắm mà dưới đó còn ngàn con chiên lỡ theo đạo đang kêu gào =))

    Reply
  2. Nàng Xám Post author

    Hôm qua chị còm cho em xong, wp nó điên 1 phát thế là mất luôn nguyên cái cmt dài tê tái của chị >”<
    Em dùng từ "ngàn con chiên" làm chị thấy e chém gió 1 cách quá ngưu bức =)). Viết truyện thì e cứ viết nhiều rồi quen tay thôi, mà e cũng phải chăm đi post cho người khác nhận xét rút kinh nghiệm nữa. Đây là truyện đầu tiên c viết, thế là c đăng lên lấy kinh nghiệm nè hehe. C đọc tu chân TQ quá nhiều, từ nhỏ cũng xem phim kiếm hiệp quá nhiều nên chị bị nhiễm, cái nhiễm này nó theo chị vào câu chữ, chị nghĩ rất khó c mới có thể bứt ra khỏi cái bóng đó. Với lại viết truyện cổ trang thì vốn dĩ phải dùng các từ ngữ hán việt nhiều nữa, chị đang rất nhức đầu về các ngôi nhân xưng và cách xưng hô giữa các nhân vật.
    Về Chuyển Luân Vương thì ông ta là 1 vị Phật của Phật giáo, là 1 trong hàng nghìn hóa thân của Đức Phật, Chuyển Luân Thánh Vương ko phải là hòa thượng đâu em, giai đoạn tích cổ của Chuyển Luân Vương là ở giai đoạn sơ khai, chỉ dạy giáo hóa con người hướng thiện tích đức chứ ko đến mức kiêng vợ con. Bản thân Chuyển Luân Vương có mấy ngàn bà vợ, mấy ngàn đứa con ==! (theo tài liệu c đọc được). Còn nữ chính hả hahaha, tất nhiên sẽ là 1 cô gái mang cung Kim Ngưu, có tất cả đặc điểm xấu và tốt của cung Kim Ngưu của chị hí hí.
    Mấy cái hố khác thì cứ lấp đều đều thôi em à, tại truyện Vô Ưu chị mới lập dàn ý, viết chưa ra cái gì cả :((

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s