Người đàn ông cặn bã – Chương 4

Chương 4: Bài học đầu tiên (3)

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Tiếng người đi đường nói chuyện, tiếng xe bóp còi inh ỏi, tất cả những âm thanh đó dường như Chung Duy Cảnh đều không nghe thấy, hắn vẫn đứng ở cái góc đó, yên lặng xem tiệm cơm nhỏ cách hay không xa. Ở trước khi hắn đến đây hắn chỉ biết người phụ nữ kia rất nỗ lực muốn làm cho sinh hoạt của hắn càng tốt hơn, nhưng mà hắn lại không biết tới cùng cô có bao nhiêu nỗ lực.

Lưu lượng khách trong tiệm rất lớn, Cam Ninh cần dùng tốc độ nhanh nhất để thu dọn xong chén đũa, lâu sạch cái bàn, chờ đợi người khách tiếp theo đến. Sắc mặt của cô so với lúc sáng sớm còn tái nhợt hơn, nhưng mà trên mặt vẫn mang cười, Chung Duy Cảnh lúc này mới phát hiện dường như cô rất yêu cười.

“Duy Cảnh?” Cam Ninh thấy người đàn ông đứng trước cửa tiệm rất là kinh ngạc, nhưng mà lập tức bị vui mừng thay thế, “Sao anh lại đến đây?” Cô hỏi, Chung Duy Cảnh không có trả lời mà đưa cái túi trong tay cho cô.

Cam Ninh cầm lấy cái túi to mở ra nhìn thoáng qua, “Lúc nào em mới có thể nghỉ ngơi?” Chung Duy Cảnh hướng trong tiệm nhìn thoáng qua, khách vẫn là rất nhiều. Cam Ninh có chút khó xử, “Anh đi về trước đi, một lúc nữa em có thể nghỉ ngơi rồi, cảm ơn anh.” Chung Duy Cảnh nhìn cô, trên mặt cô phiếm hồng, có vẻ như vô cùng vui vẻ.

“Cam Ninh, dọn dẹp chén đũa!” Nghe tiếng của bà chủ, Cam Ninh quay đầu nói một câu, “Đến ngay”, sau đó nói với Chung Duy Cảnh, “Em đi làm trước.” Chung Duy Cảnh nhìn bóng lưng vội vội vàng vàng cảu cô, xoay người rời khỏi. Kỳ thật hắn sớm nên nghĩ đến, một người chỉ có bằng cấp trung học phổ thông như cô thì có thể tìm được công việc nhẹ nhàng gì chứ? Nhưng mà suy nghĩ đơn giản như thế này, ở cái thời điểm kia hắn đều chọn nhìn như không thấy.

Kỳ Mạn La luôn nói hắn giống như là người vừa sinh ra đã là một bộ hình dạng quý công tử, cho dù nghèo túng nhìn qua cũng là một bộ dáng vẻ cao không thể chạm. Hiện tại nghĩ đến, đều là do Cam Ninh đem hắn nuông chiều hỏng rồi đi?

Cách một cái phố mà thôi, bên này đã là một cái thế giới khác, những shop window tinh xảo xinh đẹp, dường như ngay cả người tới tới lui lui trên đường nhìn qua đều rất không giống với, chỗ này về sau hắn từng cùng Kỳ Mạn La tới rất nhiều lần. Nhưng mà ở một khắc này thoạt nhìn qua lại xa lạ như vậy. Chung Duy Cảnh dừng lại bước chân, bên trong một shop window kế bên hắn bày trí một ma nơ canh mặc trang phục của phụ nữ có thai.

Khi Cam Ninh nhìn thấy Chung Duy Cảnh lần nữa, còn chưa kịp nói chuyện thì Chung Duy Cảnh đã kéo tay của cô, hai người chạy ra khỏi tiệm. Cô không biết hắn vì sao lại đột nhiên như vậy, tiếng mắng chửi phía sau của bà chủ càng lúc càng xa, cho đến khi cuối cùng không còn nghe thấy, Chung Duy Cảnh mới dừng lại.

Bọn họ chạy không nhanh, nhưng mà Cam Ninh vẫn có thể cảm thụ đến trong bụng truyền đến cảm giác không thoải mái, “Sao vậy?” Chung Duy Cảnh thấy cô nhíu mày liền hỏi, Cam Ninh lắc lắc đầu nói, “Không có gì. Sao đột nhiên anh lại quay lại?” Lúc này kỳ thật cô nên chất vấn hắn vì sao không có lý do liền đem cô lôi từ trong cửa tiệm ra đây, biết rõ rành rành làm như vậy sẽ làm cho bọn họ mất đi duy nhất nguồn thu để sống.

Đây đại khái là chuyện duy nhất mà Chung Duy Cảnh sống nhiều năm như vậy làm nhưng không có trải qua đại não suy nghĩ. Chẳng qua là ở thời điểm đó trong đầu hắn chỉ có một cái ý niệm, lần đầu tiên Chung Duy Cảnh muốn vì Cam Ninh làm một cái gì đó. Khi thấy được bộ trang phục tinh tế cho phụ nữ có thai kia, Chung Duy Cảnh đột nhiên sinh ra ý nghĩ vì sao người phụ nữ kia không thể mặc một bộ đồ như vậy?

Nếu như Chung Duy Cảnh thực sự là Chung Duy Cảnh 23 tuổi, có lẽ sẽ nhận biết đây là ái tình, nhưng mà trong xương cốt của hắn tới cùng vẫn là “Chung tiên sinh.”

Chung Duy Cảnh buông tay của cô, “Không cần làm, anh có thể nuôi em.” Chính mình là cái loại người gì, Chung Duy Cảnh vẫn đều rất rõ ràng, hơn nữa cũng không thấy chính mình có cái gì không tốt. Hiện tại đã hắn có thể làm như vậy, thì vì sao còn muốn để cho cô gái này lưu lại những ký ức toàn là màu xám trong sinh mệnh ngắn ngủi của cô?

“Anh nuôi em.” Hắn nhắc lại lần nữa.

Cam Ninh có chút hoảng hốt, bởi vì biểu cảm trên mặt chàng trai trước mắt rất nghiêm túc, làm cho cô có chút sợ hãi, “Duy Cảnh, không sao đâu.” Lời này Chung Duy Cảnh đã từng nghe qua rất nhiều lần, chẳng qua khi còn tuổi trẻ hắn nghe được chỉ cảm thấy nhục nhã, hiện tại nghe được chỉ cảm thấy chua xót. (Ô mô, tự dưng làm tới chỗ này tuyến lệ của mình lại phát triển >”<)

Đều nói vợ chồng nghèo trăm sự bi thương, bọn họ không phải là vợ chồng theo ý nghĩa của pháp luật quy định, nhưng mà hiện tại Chung Duy Cảnh đột nhiên đối với lời nói này có nhận thức sâu sắc. Hiện tại hắn không phải Chung tiên sinh, mà chỉ là một thằng nhóc nghèo không có gì cả. Hắn cúi đầu nhìn cô gái thấp hơn hắn nửa cái đầu, đến cùng cô ấy vì sao muốn như vậy cùng với hắn đâu?

Chung Duy Cảnh không có để ý đến lời nói của cô, chỉ là nhắc lại lần nữa, “Anh có thể nuôi em.” Hắn không phải là Chung Duy Cảnh 23 tuổi chỉ có một lòng nhiệt huyết, có lẽ hắn không cho cô được tình yêu mà cô muốn, nhưng mà chí ít hắn có thể làm được cho cô không phải chịu khổ cực như thế.

Cam Ninh chưa từng có muốn khóc giống như lúc này, nhưng mà cô thủy chung không có thói quen khóc, thế là cô cười cười nói, “Em tin tưởng anh,” cô cầm tay hắn, cười hết sức vui vẻ. Cam Ninh chưa từng nghĩ qua có một ngày người này sẽ nói với nàng lời nói như vậy, hoặc giả nên nói là hứa hẹn trách nhiệm như vậy. Cho nên không cần biết có thể thành thực hay không, cô đều rất cao hứng.

Buổi tối, Cam Ninh làm xong đồ ăn như mọi ngày bưng đến để trên bàn nhỏ, Chung Duy Cảnh đang ở trước bàn giấy dùng máy tính viết phần mềm, mặc dù kể từ khi hắn trở thành “Chung tiên sinh” sau đó rất ít tự mình động tay làm loại việc này, nhưng bất quá hiện tại xem ra cũng không có quá mức mới lạ. Chung Duy Cảnh luôn luôn hiểu được bản thân muốn cái gì, càng thêm hiểu được muốn làm sao để đạt được thứ mà mình muốn, ngay từ nhỏ hắn liền hiểu.

“Để ở chỗ này đi.” Chung Duy Cảnh tắt máy tính nói, Cam Ninh kinh ngạc ngẩng đầu, “Hả?” Cái bàn giấy này là do Cam Ninh đi làm thêm một công việc khác hơn một tháng mới mua đến, tuy vậy vì dùng được quá lâu nên rất cũ, Chung Duy Cảnh luôn luôn không cho cô đụng vào, càng đừng nói là cơm nước mấy thứ dầu mỡ này.

Chung Duy Cảnh đem sách vở qua loa xếp lại chồng ở một bên, “Hôm nay chúng ta ở chỗ này ăn cơm đi.” Lúc hắn nói chuyện không kềm chế được nhìn qua cái bụng vẫn bằng phẳng như cũ của cô, bàn nhỏ quá thấp, lâu dài ngồi như vậy e rằng không tốt, Chung Duy Cảnh nghĩ.

Cuối cùng Cam Ninh bình tĩnh trở lại đem đồ ăn bưng đến trước mặt hắn, có chút do dự nhìn Chung Duy Cảnh, rất sợ hắn đột nhiên đổi ý, “Để xuống đi.” Con người sau khi thích ứng hoàn cảnh mới có tư cách đi cải biến hoàn cảnh, càng huống chi đem cái bàn này so với thân thể của Cam Ninh, Chung Duy Cảnh còn không đến mức đem thứ phía trước xem còn quan trọng hơn người phía sau.

Cơm là cháo lúc sáng còn thừa lại, Cam Ninh trộn một phần dưa leo salad, xào một dĩa thịt băm, trước mặt hai người để hai đôi chén đũa, nhìn qua thế nhưng cũng có hình có dáng. Bữa cơm này Cam Ninh ăn được vừa kinh vừa hỉ, cho dù thân thể có chút không thoải mái cũng bị cô lờ đi. Chung Duy Cảnh không có khẩu vị gì, ăn một chút liền để xuống.

Cơm xong vẫn như mọi khi Cam Ninh dọn dẹp chén đũa, Chung Duy Cảnh đơn giản dọn dẹp mấy quyển sách và tư liệu trên bàn. Du học là không có biện pháp đi, nhưng mà chuyện hắn có thể làm vẫn là có rất nhiều, bước đầu tiên Chung Duy Cảnh quyết định chính là lợi dụng một bộ phận nhỏ của phần mềm mà ngày hôm qua gửi đi hấp dẫn vốn đầu tư, đối tượng nhận được tự nhiên là người mà hắn biết gốc biết ngọn, Chung Duy Cảnh tin tưởng người đang nóng lòng tự lập công ty kia sẽ không bỏ qua cái cơ hội này.

Chung Duy Cảnh đi đến ngoài cửa, Cam Ninh đang ngồi ở trên mặt đất rửa chén, hắn nhíu nhíu mày nói: “Chúng ta ra ngoài dạo dạo đi.”

Hai người đi trên đường, bên cạnh thậm chí không có cây cối, nhưng mà Cam Ninh cảm thấy trái tim của mình không hiểu tại sao nhảy lên thật là nhanh. Cô lén lút xoay đầu nhìn chàng trai bên cạnh, vẫn là gương mặt nghiêng vô cùng dễ nhìn như mọi khi. Tuổi niên thiếu của con người luôn có một lần điên cuồng như vậy, nhưng mà Cam Ninh không nghĩ đến cả cuộc đời này của cô chỉ có thể điên cuồng một lần như thế.

Lúc vừa nghe hắn nói cùng nhau đi dạo, Cam Ninh đơn giản nghĩ là bản thân mình nghe nhầm, mặc dù là một loại ngữ khí không có chút cảm tình nhấp nhô, mặc dù vẫn như cũ là gương mặt không có biểu tình, nhưng mà nàng chính là cảm thấy rất vui vẻ. Cam Ninh biết bản thân mình như vậy rất không có cốt khí, nhưng mà cô thực sự là hết sức muốn ở bên cạnh người này.

Chung Duy Cảnh chính là cảm thấy ăn cơm xong không nên cứ như thế ở trong phòng nhỏ, cho nên muốn đi ra ngoài dạo dạo, vốn không muốn gọi Cam Ninh cùng, nhưng mà khi thấy được cô rửa chén chợt thay đổi ý định.

Buổi tối khi Chung Duy Cảnh nằm ở trên giường nhắm mắt lại, thì có chút hoài nghi ngày mai mở mắt ra phải cahưng lại lặp lại cuộc sống của ngày hôm nay? Nhưng mà hắn còn chưa kịp biết được đáp án thì đã bị tiếng động của người bên cạnh đánh thức. Chung Duy Cảnh đứng dậy mở đèn lên nhìn Cam Ninh đang ngủ bên cạnh mình, mặt nàng tái nhợt đến mức dọa chết người, trên trán toàn là mồ hôi, hắn thử gọi tên của cô, “Cam Ninh?”

Chung Duy Cảnh không có nghĩ đến sáng sớm mới từ trong bệnh viện đi ra, buổi tối lại phải đi vào. Như cũ là hành lang, ngay cả giường bệnh cũng là cùng một chiếc đó, Chung Duy Cảnh nhìn thoáng qua Cam Ninh đang nằm ở trên giường, cảm thấy đầu thực là có chút đau.

Gõ gõ cửa, nghe bác sĩ nói “Mời vào”, Chung Duy Cảnh mới vừa đi vào. “Ta nói, hai người tới cùng có muốn đứa nhỏ này hay không vậy?” Ngay cả bác sĩ cũng là người lúc sáng sớm, Chung Duy Cảnh cứng ngắc gật đầu, nữ bác sĩ hừ lạnh một tiếng, “Không phải tôi nói cậu, ở đâu ra loại chồng kéo vợ đang có bầu chạy hả?” Chung Duy Cảnh trung thực cúi đầu xuống, trước kia chỉ có hắn mắng người khác, bây giờ trong một ngày bị mắng hai lần, loại cảm giác không thích kia còn rất rõ ràng.

Đi ra khỏi cánh cửa kia, Chung Duy Cảnh còn chưa kịp thở một hơi liền bị tình hình trước mắt dọa nạt, “Em làm gì đó?” Ngữ khí của hắn rất cứng ngắc, thậm chí có thể nói là rất nghiêm túc. Cam Ninh đang vịn tường chậm rãi đi bị tiếng nói đột nhiên xuất hiện của hắn làm sợ đến mức sững ra tại chỗ, động cũng không dám động một chút. Chung Duy Cảnh chạy đi qua, đỡ nàng, “Em muốn làm cái gì?” Người rõ ràng mới rồi còn ở trên giường năm trong nháy mắt đã đi được đến đây.

“Bác sĩ nói, tạm thời em không thích hợp động đậy.” Trên mặt Chung Duy Cảnh không mang biểu tình nói, thực sự trước kia mấy giây vị bác sĩ đó nói như vậy. Cam Ninh tự gác làm sai lại cho hắn mang tới phiền toái, nên cúi đầu nhỏ giọng nói, “Em muốn uống nước.” Chung Duy Cảnh gật gật đầu, sau đó đỡ cô đến giường bệnh, nhìn cô nằm xong mới quay người đi khỏi.

Chờ đến hắn quay trở về thì trên tay đã nhièu ra một cái ly giấy, “Có chút nóng.” Chung Duy Cảnh rất không thói quen nhắc nhở cô, Cam Ninh nhỏ giọng trả lời “Ừm”, cầm lấy cái ly tự mình thổi nhẹ nhàng.

Uống nước xong Cam Ninh có chút ngại ngùng đem cái ly đưa cho Chung Duy Cảnh, “Làm phiền anh quá.” Nghĩ rất lâu cô vẫn là nói ra khỏi miệng. Hắn đã bởi vì chính mình mà trễ máy bay, thậm chí cuối cùng còn đồng ý lưu lại em bé, cũng quyết định không xuất ngoại, vậy mà cô lại lần nữa cho hắn thêm phiền phức, Cam Ninh rất sợ Chung Duy Cảnh sẽ bởi vì cô mà ghét lây em bé trong bụng, thậm chí không muốn bọn họ.

Chung Duy Cảnh không có trả lời, cầm cái ly đi đến thùng rác trong góc ném vào. Lúc hắn xoay người, cho dù cách được có chút xa Chung Duy Cảnh cũng có thể nhìn thấy cô gái kia đang nhìn hắn. Ý nghĩ của Cam Ninh hơn phân nửa Chung Duy Cảnh đều có thể đoán được một ít, nhưng mà bây giờ hắn phát hiện ra chính hắn cũng không hiểu được người phụ nữ này.

Hắn chỉ biết cô vẫn nỗ lực đuổi kịp bước chân của hắn, vẫn nịnh hót hắn, nhưng mà không nghĩ qua cô vẫn ở nỗ lực làm cho chính cô trở thành một cái tồn tại không kéo chân sau của hắn. Như vậy nghĩ tới, tâm tình của Chung Duy Cảnh bỗng nhiên trở nên rất kém, “Vì sao không nói cho anh là em không thoải mái?”

Cũng không tính là chất vấn, Chung Duy Cảnh chính là không thích loại cảm giác đến cuối cùng không cách nào giấu giếm mới được báo cho biết này, cũng giống như lúc đó Cam Ninh gọi điện thoại nó cho hắn, hắn đã làm cha một loại. Mặc dù biết lần này là vì có ý tốt, nhưng mà Chung Duy Cảnh rất không thích loại cảm giác này.

Cam Ninh chớp chớp mắt, không biết nói cái gì mới tốt. Cô thực sự là cảm thấy chính mình có thể nhịn xuống, nghĩ rằng đau qua rồi sẽ không sao nữa, nhưng mà đến cuối cùng vẫn là làm cho hắn thêm phiền. Lúc này Cam Ninh nhịn không được nghĩ nếu như hiện tại hắn ở nước ngoài là tốt rồi, nếu thế sẽ không làm phiền đến hắn.

Chung Duy Cảnh thở dài một hơi, đem tấm chăn hơi mỏng kéo lên đắp trên bụng cô, “Sau này nếu như cảm thấy không thoải mái, nhất định phải lập tức nói cho anh.” Cam Ninh cúi đầu xuống đáp ứng, “Dạ.”

~ Hết chương 4 ~

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s