Vô Ưu – Chương 1

Chương 1: Sát tinh chủ mệnh

Tác giả: Grey Phan

***

704b9218367adab47c0d13e48bd4b31c8601e40e

Gần đây nghe nói thôn Bạch Cúc có một việc lạ xảy ra, thiếu phu nhân của nhà họ Hà trong thôn mang bầu đã gần hai năm mà vẫn chưa sanh nở. Hà thiếu phu nhân này vốn tên là Trần Ngọc Diệp, con gái cưng của vị thầy thuốc duy nhất trong thôn nhỏ này, năm nay nàng vừa qua mười tám, mặt hoa da phấn, tài mạo song toàn, đặc biệt là từ ngày thơ bé đã biết làm việc thiện tích đức, làm nghề y cứu giúp người nghèo, cưu mang người chạy loạn. Ở vùng này nàng sớm được xem như là một vị tiên tử chỉ có ở trên Trời.

Nếu như là người khác mang thai hơn mười tháng mà vẫn chưa chuyển dạ sanh con, thì e là đã bị xem thành yêu ma nhập thể, đem thiêu sống diệt trừ hậu hoạn từ thuở nào rồi. Nhưng mà, Trần Ngọc Diệp thì khác, không tính đến những việc công đức và thanh danh của nàng khiến cho những kẻ gièm pha e ngại, chỉ cần nàng còn là dâu của Hà gia, còn là vợ của Hà Thanh thì không ai có lá gan đi đụng đến nàng.

Không ai biết Hà gia đến thôn Bạch Cúc lúc nào, ở lại đây sinh sống bao nhiêu đời, chỉ biết Hà gia ở thôn Bạch Cúc là gia tộc lâu đời nhất, dũng mãnh nhất, và cũng là gia tộc quyền uy nhất. Thôn Bạch Cúc nói thẳng ra là do Hà gia quản lý. Nơi này không có quan lại, cũng không thuộc một quốc gia nào, bởi vì vị trí của thôn Bạch Cúc vô cùng xảo diệu. Thôn nhỏ này lọt thỏm trong một thung lũng nhỏ khá gần dãy núi Xích Quỷ, bắt ngang qua ranh giới của hai nước Thiên Âu và Thiên Lạc, chiến tranh giữa hai quốc gia này liên tục đã mấy mươi năm, dân chúng lầm than, nạn đói hoành hành, dân tứ xứ bỏ quê hương lưu lạc khắp nơi, có rất nhiều người vô tình đi đến thôn này cắm dùi sống qua ngày. Dần dần, thôn Bạch Cúc giống như một ngọn cỏ xanh tràn đầy hi vọng giữa loạn thế nhân gian.

*

Trần Ngọc Diệp đỡ eo ngồi xuống ghế dài trong vườn sưởi nắng, lạ lùng thay khi trên gương mặt xinh đẹp của nàng không có chút u buồn hay lo lắng. Nàng dịu dàng vuốt ve cái bụng gồ cao trên người, trong ánh mắt mang theo yêu thương, hy vọng và sùng kính. Trên thế gian, mẹ nào mà không thương con, nhưng sùng kính thì có vẻ khác người quá mức. Hai hầu gái ở kế bên thấy nhưng cũng không lạ gì, từ ngày thiếu phu nhân có bầu, từ lão gia phu nhân cho đến thiếu gia đều thường thường dùng ánh mắt sùng kính này nhìn chằm chằm bụng của thiếu phu nhân. Đôi khi đám tôi tớ bọn họ cũng thường thắc mắc tò mò vì sao, nhưng tò mò để bụng rồi thôi, chứ nào ai dám thể hiện ra mặt hay mở miệng hỏi một câu.

“Em lại ngắm nữa, sẽ ngắm ra đóa hoa đấy.”

Tiếng nói mang theo cười khẽ vang lên, làm Trần Ngọc Diệp hơi giật mình, nàng ngẩng đầu hơi nhíu nhẹ lông mày, dỗi nói: “Sao chàng không lên tiếng từ xa, cứ đến đến đi đi không phát ra một tiếng, làm thiếp giật mình nhỡ ảnh hưởng đến con thì sao!”

Người thanh niên trẻ tuổi ngồi xuống ôm lấy nàng, cười cười nhận lỗi, “Phải phải, là tôi không tốt, em đừng giận, giận dỗi sẽ ảnh hưởng đến con, biết chưa?”

Trần Ngọc Diệp bị nói ngược lại á khẩu, tức tối nhăn mũi bĩu môi một cái, sắp làm mẹ người lại vẫn còn ngây thơ ngốc nghếch như đứa trẻ con, biểu tình của nàng đáng yêu đến mức làm cho Hà Thanh muốn lập tức hôn nàng mấy cái mới có thể giải bớt tình yêu chất chứa trong lòng.

Người đến không phải ai khác, chính là vị thiếu gia tiên nhân của Hà gia, năm nay hai mươi bốn tuổi, mặt mũi anh tuấn khí khái, vóc dáng cao lớn uy phong, đặc biệt là giữa trán của chàng ta có một nốt ruồi son nhỏ diễm lệ, nếu quay lại hai mươi năm trước ắt hẳn là xinh đẹp đáng yêu như đồng tử Thiện Tài bên Quán Thế Âm vậy.

Lại nói, Hà Thanh vốn không phải lớn lên ở thôn Bạch Cúc, mà ngay từ lúc sinh ra đã được tiên nhân trên núi Thái Bạch nhìn trúng bế đi thu làm đệ tử, sau hai mươi năm tu đạo mới xuống núi thăm cha mẹ. Duyên phận của Hà Thanh và Trần Ngọc Diệp cũng có chút không giống bình thường mà rất là éo le. Năm ấy trên đường về nhà ngang qua dãy núi Xích Quỷ, Hà Thanh vô tình bị trúng mị thuật của ngũ vĩ thiên hồ, ý đồ muốn hấp đi nguyên dương của chàng, Hà Thanh hao hết chân nguyên đánh chết cửu vĩ thiên hồ xong cũng đã không còn sức hóa đi mị thuật, trời xui đất khiến thế nào lại gặp được Trần Ngọc Diệp đang lên núi hái thuốc, trong lúc mơ mơ màng màng Hà Thanh chỉ kịp mang cơ thể đầy máu lẩm bẩm hai lời xin lỗi, một đêm ân ái định nhân duyên. Khi đưa nàng trở về nhà, Hà Thanh mới biết hai người sống cùng thôn.

Từ lúc Hà Thanh đến, hai hầu gái liền biết ý lui ra ngoài, chỉ chừa lại đôi vợ chồng trẻ ngồi sát bên nhau tắm ánh nắng ban mai khoan khoái. Hà Thanh sờ sờ bụng của vợ, đôi mắt chăm chú dừng trên gương mặt nàng, ánh mắt chàng nhìn nàng thoáng mang chút u sầu thê lương. Nếu như năm đó chàng có thể chống lại mị thuật của yêu hồ, có thể khống chế bản thân, nếu như năm đó trên đường từ núi Xích Quỷ về thôn Bạch Cúc chàng và nàng không nảy sinh tình cảm thì chàng đã không phải đau khổ như thế này. Chàng nhớ lúc biết nàng ở thôn Bạch Cúc, chàng thật ngạc nhiên vì duyên phận của hai người, nhưng hơn hết là cảm thấy thật vui, nếu nàng gả cho chàng thế thì nàng sẽ không phải chịu nỗi nhớ nhà của các cô dâu phải lấy chồng xa. Chàng nhớ lúc vào thôn biết được nàng là cô gái nổi tiếng gần xa vì thiện đức, là vị tiên tử bác ái trong lòng mọi người, trái tim chàng như bị ai bóp chặt, đào ra một cái lỗ máu, mặc cho máu chảy đầm đìa, mặc cho chàng gào thét cả ngàn lần ba tiếng “Không thể nào!” thì cũng đã không quay ngược lại bánh xe vận mệnh vô tình chuyển động.

Chỉ trách mệnh trời đã sắp đặt, chẳng bao giờ có hai chữ “nếu như”.

Một cái bánh hay một nửa cái bánh đều là bánh, nhưng một nửa sự thật đã không còn là sự thật nữa. Nếu chàng nói tất cả với nàng, đứa trẻ này không những chỉ là người Trời chuyển thế mà còn mang theo sát tinh chủ mệnh, nó được sinh ra đồng nghĩa với việc cha mẹ nó sẽ lập tức biến mất khỏi thế gian thì nàng có trách chàng không? Hà Thanh không biết, cũng không dám biết.

Trần Ngọc Diệp ngẩng đầu nhìn chàng, vô tình bắt giữ một tia bi thương trên mặt Hà Thanh. Trong lòng nàng nhói một cái, lập tức xị mặt nũng nịu: “Chàng sao vậy, hôm nay có ai làm chàng không được vui sao? Đừng nói người đó là thiếp nha, hôm nay thiếp vừa ngủ dậy liền ra vườn phơi nắng, chưa kịp làm cái gì có ảnh hưởng đến tâm tình của Hà Thanh đại thiếu gia đâu đấy.”

Hà Thanh thu dọn nỗi lòng, vươn tay nâng hai má của nàng cười xán lạn nói: “Cô nhóc này, càng ngày càng ghê gớm, tôi chưa kịp nói gì em đã chặn ngang họng tôi rồi, hôm nay ngoan chưa chắc là hôm qua và ngày mai sẽ ngoan. Đêm qua không biết là ai lén lén lút lút chờ tôi ngủ liền ngồi dậy may may vá vá vậy nhỉ?”

Phải nói là Hà Thanh có khuôn mặt vô cùng anh tuấn, bởi vì tu đạo nên khí chất ấm áp sạch sẽ như là ánh mặt trời, Trần Ngọc Diệp bị đôi tay to rộng của chàng ôm lấy gương mặt, bị nụ cười tươi của của chàng phóng đại hoa hết cả mắt, thiếu chút chảy nước miếng ào ào. Thật là nam sắc hại người mà, nàng tự sỉ vả một câu xong bỏ mặc không thèm phản ứng lời kể tội của chàng, liền nhắm mắt nhỏm người hôn chàng một cái. Hà Thanh hơi ngẩn ra, tùy ý nàng vừa hôn vừa gặm. Làm vợ chồng với nhau đã ba năm, cái tật xấu này của nàng vẫn không bỏ, mỗi lần đánh trống lảng là dùng chiêu này, nàng cũng không biết hôn, chỉ biết gặm gặm cắn cắn, nhiều lúc chàng nghĩ môi của mình ở trong mắt nàng chắc chắn là một cục xương ah, ngày nào ko gặm cắn mấy cái thì nàng liền ngứa răng.

Trần Ngọc Diệp gặm một hồi vẫn không được đáp lại, nàng hí mắt nhìn phu quân, chỉ thấy trong mắt chàng mang theo trêu tức và ý cười, nàng xấu hổ hướng phía sau lui lui cúi đầu che mặt, trong lòng hò hét phu quân đáng ghét tại sao hôm nay không bị nụ hôn đánh trống lảng của nàng hấp dẫn chứ. Nếu Trần Ngọc Diệp biết được cảm nhận của Hà Thanh về cái hôn của nàng, chắc chắn sẽ ôm bụng bầu đi đập đầu vào gối mất thôi. Hà Thanh thấy nàng mất tự nhiên nhúc nha nhúc nhích ra khỏi cái ôm của hắn, nhanh chóng cẩn thận ôm sát lấy nàng, giả vờ mất hứng nói:

“Nếu em không nói với tôi vì sao nửa đêm lén lút may gì đó, thì đừng hòng tôi bỏ qua cho em.”

Thấy thái độ của Hà Thanh như thế, nàng liền biết hôm nay không nói không được, đành xuống nước năn nỉ: “Thiếp nói, nhưng chàng phải hứa là không được giận thiếp, trách thiếp, không cho thiếp ăn tuyết hoa quả. Nha, nha~~~”

Hà Thanh bị nàng làm nũng nhũn hết cả người, vội vàng ôm ôm nàng hôn một cái, “Được rồi, em nói thật cho tôi biết, không những không bị phạt còn được thưởng, thế nào?”

Trần Ngọc Diệp cười đắc ý nói: “Chàng nói rồi nha, lời của Hà đại thiếu gia đáng giá ngàn cực phẩm linh thạch, không được nuốt lời đó,” nói tới đây, vẻ mặt nàng hơi chột dạ, “mấy hôm trước thiếp bưng đồ ăn đến thư phòng của chàng, vô tình nghe được chàng nói với cha cuối tháng này sẽ về núi Thái Bạch, thiếp chưa gặp được sư phụ của chàng bao giờ, chỉ nghe chàng nói qua sư phụ đối với chàng rất tốt, cũng không biết nên tặng lễ vật gì cho sư phụ chàng, cuối cùng chỉ có tài may vá là có thể không làm cho chàng mất mặt, đành may một bộ quần áo xem như là thay chàng hiếu kính sư phụ.”

Nàng nói xong, nhịn không được ngẩng đầu thấp thỏm xem Hà Thanh, thấy Hà Thanh không có tức giận mới hoãn hoãn nổi lòng bất an, từ bé nàng đã được dạy làm vợ phải nghe lời chồng, không được tự ý chủ trương vì vậy lúc đó lén lút may quần áo định làm xong sẽ tiền trảm hậu tấu rồi tính sau. Hà Thanh khẽ cười, trong ánh mắt tràn đầy cảm xúc, vừa không tha vừa lưu luyến cũng tràn đầy cảm động, “Cô bé ngốc, hiếu kính sư phụ là lẽ đương nhiên, em nói với tôi, tôi cũng không trách em mà chỉ biết ủng hộ em thôi, nhưng mà em đang có bầu phải chú ý giữ gìn sức khỏe. Đứa bé này khác với người thường, chưa tròn chín trăm chín mươi chín ngày sẽ không chịu đi ra, em đã mang nó mệt mỏi như vậy, thì không nên cực nhọc thân thể, biết chưa?”

Thấy phu quân mềm giọng răn dạy, lá gan của người nào đó bắt đầu có quy luật phì lên, “Không chịu, thiếp đã làm gần xong rồi, chỉ mấy ngày nữa là hoàn tất, nếu bây giờ bỏ ngang thì mấy ngày nay cực khổ sẽ trở thành công cốc làm sao bây giờ, chàng đã biết rồi nên thiếp không cần phải giấu giấu diếm diếm nữa, quang minh chính đại làm một tẹo nghỉ ngơi tẹo, bảo đảm không mệt con cũng không mệt thiếp. Được không? Nha~ Chàng nói được đi mà.”

Hà Thanh cười khổ, ngày xưa lúc mới gặp cứ nghĩ nàng dịu dàng e thẹn, là cô gái nết na, ở chung rồi mới biết tính cách của nàng vừa nghịch vừa tinh quái, chuyên gia làm nũng chui chỗ trống. Chàng bất đắc dĩ bẹo má nàng: “Được, được, Diệp Diệp nói cái gì thì là cái gì.”

“Hoan hô! chàng không biết đâu, mấy bữa nay vì làm lễ vật này mà thiếp khổ sở muốn chết, nếu không phải sư phụ đối chàng tốt thì còn lâu thiếp mới may áo cho ai ngoài phu quân nha. Mà khoan, chàng thưởng cho thiếp cái gì vậy?” Nàng chớp chớp mắt khoa trương nói.

“Thưởng? Tôi có nói thưởng cho em?” Chàng giấu ý cười tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Đáng ghét, vừa nãy chàng nói nếu thiếp nói thật thì không có phạt mà còn được thưởng đó thôi.” Nàng giãy nãy lên, đỡ cái eo to đùng đứng lên chống nạnh, trừng to mắt. Hà Thanh buồn cười lắc đầu, người nào đó sắp làm mẹ mà quả thật là càng sống càng nhỏ đi. Lấy nàng làm vợ mà giống như đang nuôi con gái thế này là sao hả ông Trời?

“Ngoan ngoãn ngồi xuống, có thai phụ nào hiếu động như em không? Cẩn thận một chút tôi mới yên tâm mà để em ở nhà một mình chứ,” nói xong chàng phẩy tay một cái, trong lòng bàn tay hiện ra một cái vòng ngọc, “Trong cái vòng này tôi đã uẩn dưỡng đủ linh khí tinh thuần nhất, em đeo nó có thể xua hung tị ác, em cũng biết con của chúng ta không phải đứa trẻ bình thường, tinh quái yêu vật ngấp nghé đã lâu, lần này tôi đi núi Thái Bạch rất nhanh sẽ trở về. Ở nhà nhớ ra dáng mẹ trẻ con một chút, dân chúng mà biết được bộ mặt thật nghịch như quỷ của vị tiên tử Trần Ngọc Diệp này chắc đều rớt hết mắt ra cho mà xem.”

Trần Ngọc Diệp vui vẻ cười hì hì vươn tay ra cho chàng đeo vòng cho mình, ở một bên khoái chí nói, “Sai lầm rồi, sai lầm rồi, đây không phải là ‘nghịch như quỷ’, mà là ‘nghịch như vợ của Hà Thanh đại thiếu gia’ nha, ha ha ha ~”

Hà Thanh dở khóc dở cười nhẹ ôm nàng vào lòng, hôn hôn mái tóc nàng, ngửi mùi hương trên người nàng, yêu thương như đang ôm trọn thế giới của mình, chàng nghe tiếng cười vui vẻ của nàng tan ra trong không khí, nỗi ưu sầu trong lòng giống như cũng theo gió vơi bớt phần nào. Hà Thanh nghĩ, lần này sư phụ gọi chàng về núi hẳn là đã tìm được phương pháp hóa giải sát tinh chủ mệnh của con bọn họ. Nếu như thế thì thật sự không còn gì tốt hơn.

~ Hết chương 1 ~

Ps: Xin ai đó cho mình biết từ “sủng nịch” dịch qua tiếng Việt là từ nào với, khổ quá ah, đọc truyện Tàu nhiều quá, bg muốn mô tả ánh mắt yêu thương sủng ái, hành động sủng ái của hai người với nhau mà ko biết thế từ gì ngoài từ “sủng nịch” nó mới toát ra được cái nghĩa đúng của chữ “sủng nịch”. Chương này mình viết sao mà mình tự thấy mình sến muốn ói luôn, cẩu huyết muốn đập máy luôn.

Advertisements

8 thoughts on “Vô Ưu – Chương 1

    1. Nàng Xám Post author

      Cảm ơn bạn, nhưng mấy từ đó vẫn ko “giàu nghĩa” và đúng với những gì mình muốn miêu tả bạn ah. Chắc mình bị lậm convert quá nên thấy từ “sủng nịch” nó đúng với cảm xúc mình muốn diễn tả hơn. Khổ thân.

      Reply
      1. yuka sakurako

        mình cũng hiểu cái cảm giác đó mà, cho nên sủng ái thì dùng cũng được thôi, nhưng đừng nên lạm dụng.
        mà Vô ưu của bạn viết khá lắm, bạn đã lót dép kê đít hóng truyện rồi đấy nhớ

      2. Nàng Xám Post author

        Cảm ơn lời khen của nàng, mình muốn Việt hóa nó được chút nào hay chút ấy, chỗ nào nàng thấy Tàu quá thì ới mình 1 tiếng với nhé.

  1. Vivian Nguyên

    “Được, được, Diệp Diệp nói cái gì thì là cái gì.” -> Có phải là, “Được, được, Diệp Diệp nói cái gì thì là cái ấy.” không chị 🙂

    Anh Hà Thanh này chiều vợ ghê, cơ mà, em thích xưng hô “tôi-em” của anh chàng này lắm.

    À, còn câu này: “chuyên gia làm nũng chui chỗ trống” -> chui chỗ trống là sao hả chị =.= hổng hiểu lắm, có phải chui vào lòng không?

    Còn từ “sủng nịch” qua bên mình chắc có từ “cưng chiều”, “chiều chuộng” là gần nghĩa nhất mà em nghĩ ra thôi, có điều viết vào thấy thế nào cũng không bằng “sủng nịch” nhỉ?

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      1. Em hiểu như vậy cũng được, nhưng trong Nam ko dùng từ “cái ấy”, chị viết theo ngôn ngữ miền Nam nên thường là: “Cái gì thì là cái gì” = “cục kẹo thì là cục kẹo” kiểu z đóa. Còn ko thì “Được, được, Diệp Diệp nói cái gì thì là cái đó.” nó dễ hiểu hơn, để chị sửa lại, trong cs chị toàn dùng quen miệng nên viết cũng quen tay nốt 😛

      2. C cũng thích xưng hô này, nhớ hồi xưa đọc truyện Hồ Biểu Chánh hay Nam Cao, có xưng hô “thầy – em” giữa người chồng và người vợ, nghe hoài cổ, trang trọng nhưng ko mất ngọt ngào.

      3. Từ “chui chỗ trống” này chị bị lậm convert, dùng riết quen miệng lun, nghĩa của nó là “chui vào sơ hở của người nào đó để trục lợi/ bắt bẻ/ nắm thóp/ lợi dụng… người đó.” C ko biết tiếng Việt nên dùng từ gì ngắn gọn súc tích nữa, để chị não bổ thêm rồi sửa lại sau.

      C còn gặp vấn đề với chữ “tiểu thông minh” nữa, thay các từ khác vô thấy ko được dễ thương, đành bỏ ngữ cảnh có ý đó. Điên hết cả đầu.

      4. Cái cmt trc chị rep e dài lắm mà nó mất bà nó rồi, lười type lại quá, trả lời súc tích ngắn gọn z T__T

      Em chăm chỉ bắt lỗi để chị hoàn thiện hơn nha em yêu.

      Reply
  2. tenlathu

    hihi.Hôm nay m mới đọc nè. Truyện nàng viết nên sẽ ủng hộ hết mình.
    Đọc c1 xong mình có vài góp ý ntn:
    1.M nghĩ nên để Hà Thanh xưng là “ta” thì hơn, xưng là “tôi” thấy cứ sao sao ấy (cũng ko biết là sao nữa chỉ cảm giác là ko hợp lắm 😦 …).
    2. Câu thoại có đôi chỗ hơi dài với thừa làm mình có cảm giác ko được tự nhiên.
    3. Một số từ có vai trò dẫn dắt câu chuyện như:”Lại nói, phải nói”,” Chàng nhớ lúc” bị lặp lại nên đọc thấy hơi lê thê.
    4. Trong mạch truyện m thấy từ “chàng” để chỉ Hà Thanh ko nên dùng nhiều. Vài chỗ có thể bỏ, hoặc dùng từ khác sẽ hay hơn.
    Hì hì, đừng hiểu nhầm nhé, mình ko có ý chê bai gì đâu. Chỉ muốn góp ý 1 chút theo quan điểm cá nhân thôi, chứ mình rất là ủng hộ nàng “đẻ con ruột” ấy chứ.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Cảm ơn nàng đã góp ý cho mình nha.

      1. Cách xưng này là đúng với văn hóa Việt Nam bạn ah, còn cách xưng “ta” là do bạn đọc quen convert hoặc truyện edit nên mới thấy chữ “tôi” nó bị kỳ kỳ đó.

      2,3: Đúng rùi, mình diễn đạt chưa dc súc tích, nên cách viết còn dài dòng lê thê, cái này phải chờ m rảnh biên tập lại cho câu cú nó gãy gọn hơn 😛

      4. Mình dùng từ “chàng” thống nhất cho Hà Thanh ở các câu dẫn truyện thay vì từ “hắn” trong văn phong truyện edit bạn hay thấy đó. Mình dành cho nv Hà Thanh rất nhiều tình cảm nên mình ko có muốn “hắn, hắn” nghe rất chi là đáng ghét. Còn đ/v nv khác đang nghĩ về HT hay đang nhắc tới trong ngữ cảnh liên quan mình sẽ dùng “hắn”.

      Nói chung là mình mới viết dc chút à, rất khó viết, mình bức hết cả xúc với văn vẻ vặn vẹo của mình rồi huhu.

      Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s