Người đàn ông cặn bã – Chương 5

Chương 5: Bài học thứ hai (1)

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Mấy ngày sau đó, Chung Duy Cảnh cư nhiên không có bị lặp lại ngày trước đó, hắn có chút kinh ngạc đồng thời cũng rất nghi hoặc, bởi vì nắm không chắc sau này còn có thể xảy ra chuyện lặp lại hay không, nên Chung Duy Cảnh ít nhiều có chút không thoải mái.

Bất quá cho dù khó chịu đi nữa thì ngày vẫn là sống được đi qua, những chuyện nên làm thì một chuyện cũng không thiếu làm. Đã quyết định không đi du học nên Chung Duy Cảnh nghĩ cũng nên đến trường đi nói rõ một chút, dù sao cơ hội đó cũng là do thầy giáo của hắn phí rất nhiều công sức mới thay hắn đạt được đến.

Mặc dù cảm thấy rất tiếc nuối, nhưng thầy giáo cũng không có nhiều nói cái gì, nói gì đi nữa Chung Duy Cảnh cũng đã là người thành niên, có chính lựa chọn của mình. Chung Duy Cảnh khéo léo từ chối chuyện thầy giáo muốn đưa hắn vào một công ty, sau đó đi ra khỏi khu nhà hành chính, tâm tình không tốt cũng không xấu.

Đây là nơi mà hắn đã từng sống lâu như vậy, mặc dù trong lúc đó có vắng mặt vài năm nhưng hiện tại nhìn tới thế nhưng hoàn toàn không có ấn tượng gì. Chung Duy Cảnh đột nhiên nhớ đến đã từng có một nhân viện bị hắn sa thải nói qua, “Chung Duy Cảnh! Mày chính là đồ động vật máu lạnh!” Hắn còn nhớ rõ bộ mặt hung ác của người đàn ông trung niên bị bảo vệ ghìm chặt kia, mặc dù như thế hắn cũng không cảm thấy bản thân mình có lỗi, đơn giản là người nào làm ra chuyện có lỗi đều cần phải trả giá lớn mà thôi.

“Chung học trưởng?” Phía sau truyền tới tiếng nói, Chung Duy Cảnh dừng chân lại quay người nhìn, chỉ thấy một cô gái đang ôm sách nhìn hắn, “Bạn kêu tôi?” Trên mặt Chung Duy Cảnh không có biểu cảm gì, hắn xác định trong ký ức của mình không có người này. Cô gái đến gần hắn, mặt có chút hồng hồng, “Em muốn mời anh ăn cơm.”

Chung Duy Cảnh nhíu nhíu mày, hắn không thích đem thời gian và tâm tư dùng ở những việc không cần thiết, huống chi còn trong tình hình bây giờ, nếu cô gái trước mắt này biết được hắn đang trải qua một cuộc sống như thế nào, thì còn có dũng khí để nói ra lời mời như vậy sao? Chung Duy Cảnh rất tò mò, đây cũng là lý do vì sao hắn cảm thấy cách nghĩ của Cam Ninh thực là có chút không thể hiểu nỗi.

“Xin lỗi, tôi có việc.” Lời nói của hắn không xem như uyển chuyển, Chung Duy Cảnh cũng không nghĩ bản thân có trách nhiệm đi suy xét tâm tình của cô gái này.

Trên đường trở về Chung Duy Cảnh đi ngang qua một siêu thị cỡ lớn, bỗng nhiên hắn nhớ đến dáng vẻ buồn nôn của Cam Ninh vào lúc sáng. Đã rất lâu rồi hắn không đi siêu thị, bảy năm qua trong nhà hắn cái gì cũng đều có người chuẩn bị, còn hắn chỉ cần phụ trách cuối tháng ký tên kết sổ là xong. Chung Duy Cảnh có chút mờ mịt đứng ở trước từng dãy kệ hàng, thật không dễ dàng dựa theo mấy tấm biển chỉ dẫn đi đến khu bán đồ ăn vặt, nhưng mà hắn đã quên đồ ăn vặt cũng là thứ được phân ra rất nhiều loại.

Hỏi thăm qua nhân viên bán hàng, cuối cùng sau nửa tiếng đồng hồ Chung Duy Cảnh cũng thấy được đồ ăn vặt mà hắn muốn mua, vì không có kinh nghiệm chọn đồ ăn vặt nên chỉ cần những loại mơ khô nào mà hắn thấy được thì hắn đều lấy một túi. Lúc trả tiền thu ngân hỏi hắn, “Toàn bộ sao?” Chung Duy Cảnh không biết vì sao cô ta muốn hỏi như thế, đã lấy ra đây thì đương nhiên là tất cả đều mua, thế là hắn gật đầu, “Ừ, toàn bộ.”

Khi hắn trở về nhà thì Cam Ninh đang giặt quần áo, Chung Duy Cảnh lấy túi nhựa trong tay đưa cho cô, Cam Ninh vội vàng đứng dậy xoa xoa tay trên người xong mới nhận lấy, “Cái gì vậy?” Đối với việc Chung Duy Cảnh sẽ mua cái gì đó cho nàng làm cho Cam Ninh rất kinh ngạc, cũng rất cao hứng. “Mơ?” Nàng nhìn hắn hỏi, Chung Duy Cảnh gật đầu, “Nghe nói phụ nữ có thai đều rất thích ăn cái này.” Cam Ninh cẩn thận nhìn hắn, biểu tình trên mặt hắn rất bình thường, ngữ khí cũng giống như thường ngày, nhưng mà cô lại cảm thấy có chút quái dị, cô muốn hỏi hắn nghe nói từ chỗ nào, nhưng mà cuối cùng vẫn không hỏi.

Chung Duy Cảnh lấy cái chậu rửa mặt đổ đầy nước lạnh rửa mặt, thấy Cam Ninh còn đang đối túi quả mơ kia ngẩn người, thường thường còn thở dài, hắn hỏi, “Em không thích sao?” Chung Duy Cảnh mặc dù không phải vì lấy lòng cô mới mua, nhưng vẫn nhịn không được hỏi. Cam Ninh giống như là đột nhiên tỉnh thần lại vậy, liên tục lắc đầu, “Không có, em thích lắm.” Cô trả lời thật là nhanh, Chung Duy Cảnh không lại hỏi nữa.

Ăn xong cơm trưa, Chung Duy Cảnh mở máy tính ra, người kia đã gửi thư trả lời. Mở email ra, Chung Duy Cảnh không lưu vết tích cười cười. “Anh phải ra ngoài một chuyến, em có chuyện gì thì gọi điện…” Chung Duy Cảnh vừa sửa soạn vừa nói với Cam Ninh ở một bên đang gấp quần áo, hắn nói đến một nửa chợt nhớ đến trong căn phòng này không có một loại thiết bị liên lạc nào, “Ừm, anh đi rất nhanh sẽ trở về.”

Nghe hắn nói như vậy, Cam Ninh dường như rất vui vẻ, đem đồ đã gấp xong cất đi, dùng sức gật đầu. Chung Duy Cảnh mặc dù cảm thấy phản ứng của cô có chút kỳ quái, nhưng cẩn thận nhìn nhìn lại không nhìn ra cái gì đặc biệt cả. Thế là cầm laptop ra cửa.

Đến quá cà phê đã hẹn, Chung Duy Cảnh vừa vào liền thấy được người kia, mặc dù mặt mũi trẻ ra rất nhiều nhưng Chung Duy Cảnh cũng không có nhận sai. “Anh là Chung Duy Cảnh?” Thấy được Chung Duy Cảnh đến trước mặt đối phương đứng dậy hỏi. Chung Duy Cảnh gật đầu, “Xin chào, tôi là Chung Duy Cảnh.” Ý vị đánh giá của đối phương rất rõ ràng, Chung Duy Cảnh cũng không để ý. Hai người tuy ở mặt ngoài có tuổi tác tương đương không sai biệt nhiều, nhưng tuổi tác tâm lý cũng là không giống nhau. Cho nên Chung Duy Cảnh cũng không thèm tính toán với anh ta.

Mà người nọ cũng không có đi khiêu chiến giới hạn của Chung Duy Cảnh, trong giây lát đã vươn tay ra, “Xin chào, tôi là Thẩm Lâm.”

Từ sau khi nhận được email kia, Thẩm Lâm lập tức lâm vào trong sự hưng phấn không thể ức chế, anh gấp gáp mong muốn thành lập lên sự nghiệp của chính mình, mau chóng rời khỏi cái nhà kia, mặc dù mẹ anh vẫn luôn đồng ý suy nghĩ này của anh, nhưng Thẩm Lâm tuyệt đối không muốn con cái của mình sau này cũng giống như chính anh phải cẩn thận từng chút một sống trong cái nhà đó.

Chung Duy Cảnh nhìn thoáng qua Thẩm Lâm ngồi ở đối diện hắn, mặc dù hình dạng rất trẻ tuổi nhưng lại có loại trầm ổn mà những người cùng tuổi không thể có được. Chung Duy Cảnh rất rõ ràng Thẩm Lâm và chính mình là cùng một loại người, vì đạt được mục đích sẽ không từ thủ đoạn, nhưng cũng chính vì như thế nên hắn mới tuyển chọn người này làm người hợp tác với mình.

Nhân viên phục vụ bưng cà phê tới, mùi hương thoảng qua trước mũi của Chung Duy Cảnh làm cho hắn hơi hơi nhíu mày. Thẩm Lâm ở đối diện cười nói, “Không biết Chung tiên sinh như thế nào được đến cách liên hệ với tôi?” Anh luôn luôn cẩn thận, lần này ngay cả mẹ cũng đều bị anh giấu diếm đi. Cho dù xem như vận khí của người này tốt, rải một cái lưới thật lớn lại cố ý có con cá lớn là anh thèm mồi đi nữa, thì Thẩm Lâm cũng cảm thấy vấn khí của người này không khỏi quá tốt đi.

“Thầy giáo hướng dẫn của tôi là Lý lão tiên sinh, khi tốt nghiệp ông ấy nói cho tôi, phương hướng mà tôi khai phá có thể đối với anh hữu dụng, thế là cho tôi phương thức liên hệ với anh.” Mặc dù người thầy kia là giáo viên hướng dẫn cấp cao, nhưng do thiên phú và sự nỗ lực của Chung Duy Cảnh, cùng với sự tận lực lấy lòng mà chỉ có Chung Duy Cảnh mới biết, nên ông ấy đối với Chung Duy Cảnh rất không tệ, ngay cả danh ngạch được ra nước ngoài du học đều là do ông tận lực giành tới. Chỉ đáng tiếc, hiện tại Chung Duy Cảnh lại không đi được.

Thẩm Lâm lộ ra một cái vẻ mặt giật mình hiểu ra, “Thì ra là như thế, khó trách.” Thẩm Lâm cầm ly cà phê nhấp một hớp, rồi nói: “Không biết anh nghĩ lấy loại phương thức gì hợp tác với tôi?” Kỳ thật trước khi đến đây Thẩm Lâm đã nghĩ qua đối phương rất có khả năng sẽ đề xuất điều kiện, dù sao phần mềm kia có sức quyến rũ quá lớn, Thẩm Lâm thậm chí đã cân nhắc qua nếu như yêu cầu không rất quá phận thì anh đều có thể nhượng bộ một ít.

“Tôi ra kỹ thuật, anh ra tiền đầu tư, cổ phần chia đôi.” Yêu cầu này của Chung Duy Cảnh nghe qua có vẻ như có chút quá đáng, nhưng Chung Duy Cảnh lường trước đối phương sẽ đồng ý, kỳ thật nếu không phải vì thấy cuộc sống hiện tại của hắn không thể tha, Chung Duy Cảnh sẽ không cầm phần mềm này ra làm điều kiện, dù sao kiếp trước hắn chính là dùng phần mềm trò chơi này lập nghiệp.

Tuy rằng bảy năm sau phần mềm trò chơi này trên cơ bản đã rời khỏi thị trường, nhưng trong tất cả các sản phẩm mà công ty sở hữu thì Chung Duy Cảnh lại duy nhất đối với nó có ấn tượng khắc sâu nhất, hắn nghĩ có lẽ là vì mỗi một công việc có liên quan đến nó hắn đều đã từng tham dự qua nên mới như thế.

Thẩm Lâm dường như có chút kinh ngạc, nhíu mày nói, “Yêu cầu này phải chăng có chút quá phận?” Mặc dù biết phần mềm trò chơi này có tiềm lực rất lớn, nhưng số tiền đầu tư để nghiên cứu phát triển cũng là rất lớn, nếu như không phải vì hắn vẫn luôn có chuẩn bị tiền, Thẩm Lâm tuyệt đối không dám hấp tấp hành động.

Chung Duy Cảnh khó được cười cười, “Vậy nếu như tôi đã hoàn thành hơn 80% thì thế nào?” Kỳ thật tất cả trình tự của phần mềm này hắn đều nhớ kỹ rất rõ ràng, nhưng Chung Duy Cảnh cũng rất hiểu được đạo lý cây có mọc thành rừng gió vẫn thổi bật rễ, hạng mục phần mềm này quá mức khổng lồ, nếu như toàn bộ đều ra từ tay của một người, khó tránh sẽ làm cho người khác hoài nghi.

(cây có mọc thành rừng gió vẫn thổi bật rễ: ý nói tài năng hoặc phẩm hạnh xuất chúng của một người nào đó dễ bị người khác ganh ghét ghen tị.)

Tuy Thẩm Lâm biểu hiện ra vẻ thật sự do dự, nhưng cuối cùng là đồng ý. Chung Duy Cảnh mặc dù không hoàn toàn tín nhiệm anh, nhưng hoàn toàn tin tưởng năng lực của anh, cho dù đó là Thẩm Lâm của bảy năm trước. Có lẽ là sợ hắn đổi ý, nên trước khi Chung Duy Cảnh rời đi thì Thẩm Lâm liền sai người đưa đến một cái hợp đồng, vì vậy lúc Chung Duy Cảnh đi ra khỏi quán cà phê thì hắn và Thẩm Lâm xem như đã tạm thời ở trên một con thuyền, nhưng tương lai sao? Ai mà biết được.

Bởi vì không có nghĩ đến loại tình huống này, nên khi Chung Duy Cảnh trở về phòng trọ phát hiện ra Cam Ninh không ở thì trong lòng hắn rất là không vui, hắn không thích loại cảm giác có chuyện vượt qua sự khống chế của hắn. Nhớ đến biểu hiện kỳ quái của Cam Ninh trước khi hắn ra ngoài, tâm tình của Chung Duy Cảnh càng thêm xúc động.

Không có bất kỳ cái gì để liên lạc nên Chung Duy Cảnh không có suy nghĩ đi ra ngoài tìm cô. Hắn mở máy tính lên, bây giờ hắn cần phải đem những phần còn thừa lại của phần mềm làm xong sau đó tiến hành cải thiện, qua tuần phải đem một phần trong đó giao cho Thẩm Lâm.

Cam Ninh trở về không tính trễ, chỉ là so với Chung Duy Cảnh trễ mà thôi. “Em đi đâu về?” Chung Duy Cảnh lấy mắt kính xuống, trên mặt không biểu tình hỏi, Cam Ninh không nghĩ đến hắn sẽ về sớm như vậy, trong nhất thời có chút ngây ra không biết làm sao. “Em đi dạo ở gần đây.” Cô cười trả lời, đem cái túi trong tay để ở góc khuất rồi đeo tạp dề chuẩn bị làm cơm. Chung Duy Cảnh nhìn cô một cái không hỏi thêm gì nữ, mang mắt kính tiếp tục làm việc.

Cô đang nói dối, Chung Duy Cảnh liếc một cái là nhìn ra, chỉ là hắn cảm thấy không cần thiết vạch trần mà thôi.

~ Hết chương 5 ~

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s