Vô Ưu – Chương 2

Chương 2: Tiên căn

Tác giả: Grey Phan

***

301487_472817356084692_1595423571_n

Trên núi Thái Bạch có một môn phái tu đạo gọi là Huyền Thiên Môn, trong mắt người phàm những người ẩn cư ở đây đều là tiên nhân, không gì không giỏi, không gì không làm được. Thế nhưng nhân gian chiến loạn đã mấy mươi năm mà các vị tiên nhân này vẫn chưa một lần xuất hiện cứu tế chúng sinh, hoàn toàn không đem cái nhiệm vụ cao cả của tiên nhân để ở trong lòng. Bọn họ nào biết đâu rằng, Huyền Thiên Môn chỉ là một môn phái truy tìm đại đạo, từng bước đánh đổi tính mạng, đánh đổi năm tháng thoi đưa để cắm đầu tu luyện thành chân chính tiên nhân. Bọn họ có phải là tiên đâu mà cần hoàn thành cái nhiệm vụ cao cả dở hơi kia. Làm tu sĩ ai mà không tích mệnh, huống chi phàm nhân trong mắt họ chỉ là con kiến bé nhỏ và vô tích sự mà thôi.

Từ khi có trí nhớ thì ký ức của Hà Thanh chỉ toàn các bài kinh kệ cùng với khuôn mặt từ ái nhưng cũng rất uy nghiêm của sư phụ là Hòa Hưng đạo quân. Trong thâm tâm chàng rất là không thích ngày ngày ngồi ở một chỗ tu hành, nhưng cha mẹ lại ban cho chàng một cái đầu cực kỳ tốt, chỉ cần học qua một lần suy ngẫm ba lần là chàng đã thông hết sự huyền diệu của đạo pháp cao thâm ẩn tàng trong kinh sách và công pháp, vì vậy không tu cũng không xong. Dẫu vậy, theo từng bước chân ngày càng vững vàng của chàng, không ít lần chàng vô tình thấy ánh mắt phức tạp của sư phụ, thiếu niên tuổi trẻ làm sao nhịn được, thế là có lần chàng hỏi sư phụ vì sao. Sư phụ lạnh nhạt phán một câu cũ rích: “Thiên cơ không thể tiết lộ.”

Hà Thanh nhớ rõ cái ngày mà chàng xuống núi sau hai mươi năm tu luyện ở Huyền Thiên Môn. Ngày hôm ấy bầu trời cũng không được đẹp lắm, âm âm u u, mưa lất phất từ đêm hôm trước đến tận trưa. Sư phụ đưa cho chàng một cái vòng ngọc kèm theo vài câu căn dặn: “Từ nay trở đi, mỗi ngày khi tu luyện xong đều phải độ thuần linh khí của con vào trong cái vòng Thông Linh này, khi nào nó không thể dung nạp thêm được linh khí nữa thì cho dù gặp được bất kỳ chuyện gì cũng phải về đây cho ta, nên nhớ không được song tu với người đại thiện. Nhớ lấy, nhớ lấy!”

Lúc đó chàng nghe sư phụ nhắc đến việc song tu liền xấu hổ vô cùng, vội vội vàng vàng hành lễ cáo biệt sư phụ rồi bỏ đi, cũng không đem lời phía sau để ở trong lòng. Cho đến khi chàng ở núi Xích Quỷ đụng phải Trần Ngọc Diệp mới loáng thoáng bất an, nhưng nghĩ lại không lẽ số chàng xui đến thế, vừa biết mùi thịt lại trúng ngay người đại thiện mà sư phụ nói hay sao? Đúng là cuộc đời, không muốn cái gì thì cái đó nó đến. Tuy không biết tại sao sư phụ lại căn dặn như vậy, chàng vẫn là thấp thỏm đau khổ truyền tin về núi báo cáo kết quả không được tốt cho sư phụ:

“Sư phụ, đồ nhi bất hiếu, không những vô tình song tu với người đại thiện, mà nàng ấy còn có thai được hai tháng rồi, nàng chỉ là người phàm bình thường không phải tu sĩ nên hẳn là không việc gì lớn, mệnh không quá trăm năm. Ngài đừng tức giận, đồ nhi yêu nàng, sau khi nàng trăm tuổi đồ nhi lại về núi hiếu kính sư phụ. Chờ uẩn dưỡng đủ linh khí vào vòng Thông Linh, đồ nhi sẽ lập tức nhờ người đem về môn phái.”

Làm học trò cưng và học trò bình thường khác nhau chỗ nào? Chính là chỗ này đây, sợ sư phụ giận cứ việc trốn đi chờ sư phụ nguôi giận. Gây ra họa, cứ việc chạy chờ sư phụ xử lý hậu quả. Hết tiền xài, tìm sư phụ. Bị ăn hiếp, méc sư phụ. Làm con gái người ta có bầu… Khụ, sư phụ chớ lo, việc này cha mẹ giải quyết được.

Vì thế lúc Hòa Hưng đạo quân đạp pháp bảo đến bên ngoài thôn Bạch Cúc thì gái đã về làm dâu, trai đã về làm rể, đứa nhỏ thì sắp khóc chào thế giới. Hiểu trò chi bằng thầy, đứa bé này là do ông ta nuôi lớn, vốn định bảo về hắn khỏi vận mệnh bi thảm, ai ngờ mệnh trời không thể trái. Nếu biết trước như thế thì đã không cho hắn rời núi tìm tội chịu. Thôi, đường là do hắn chọn, cưỡng cầu cũng không cưỡng ra đóa hoa tới.

Ngày đó Hòa Hưng đạo quân đến thôn Bạch Cúc cũng không có trực tiếp vào thôn, mà gửi lá bùa truyền âm cho Hà Thanh, hai thầy trò trầm mặc bay đến núi Xích Quỷ mới dừng lại.

“Sư phụ… Sao ngài đến đây?” Giọng nói yếu yếu.

“Hừ, ta không đến hốt xác ngươi, không lẽ chờ người đem xác ngươi về?” Âm điệu khá cao.

“Sư phụ sai rồi, con lỡ có gì thì cha mẹ đem chôn chứ ——-” biết sư phụ ở đâu mà tìm. Lời còn chưa nói xong đã bị rống một tiếng.

“Câm mồm!” Hòa Hưng đạo quân thét một tiếng, trong vòng ngàn thước bảo đảm gà bay chó chạy.

Hà Thanh lau mồ hôi, từ nhỏ đến lớn sư phụ đều cưng chàng, xem chàng như khối bảo nên làm cho chàng ở trước mặt sư phụ luôn có chút không tim không phổi.

“Sắp làm cha người mà vẫn không chịu đàng hoàng ổn trọng, ngươi như thế sau này sao có thể bảo vệ vợ con, bảo vệ Huyền Thiên Môn?” Hòa Hưng đạo quân răn dạy nói.

“Đồ nhi biết sai rồi.” Hà Thanh nghiêm chỉnh nói, tuy chàng có lúc ỷ sư phụ yêu thương mà chọc tức sư phụ, nhưng về cơ bản chàng vẫn biết cái gì là trách nhiệm, là bổn phận.

Hòa Hưng đạo quân nhìn khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ nghiêm túc nhận lỗi của học trò cưng, đáy lòng không khỏi có chút chua xót, dịu giọng nói: “Ta nhớ không lầm thì vợ ngươi mang thai đã tám tháng?”

Trong mắt Hà Thanh tràn đầy thỏa mãn, vui vẻ nói: “Đúng vậy, còn một tháng nữa là sinh, sư phụ đặt tên cho đứa nhỏ được chứ?”

“Hừ, còn chưa có sinh ra đâu, ít nhất hai năm nữa họa may mới chào đời. Ngươi trước mắt nên lo làm sao để ngươi và vợ ngươi thoát khỏi kiếp nạn này đi.”

“Cái gì? Sư phụ nói là thật? Nhân loại mang thai chín tháng mười ngày sinh nở, làm sao có thể kéo đến gần ba năm? Không lẽ Diệp Diệp bị yêu quái quấy nhiễu? Không được, con phải về tìm nàng.” Hà Thanh bị lời nói của sư phụ làm cho sợ hãi, tức tốc muốn trở về nhìn Trần Ngọc Diệp một cái mới yên tâm, hoàn toàn bỏ qua những lời phía sau của sư phụ chàng, cái thói quen này quả thật là không tốt.

Hòa Hưng đạo quân nắm lấy cổ áo Hà Thanh lôi lại, trừng mắt gầm lên: “Ngươi muốn tức chết ta phải không, chờ ta nói xong ngươi muốn đi tìm Diệp tìm dẹt gì mặc xác ngươi.” Nói, thi một cái phép thuật nhỏ, làm cho Hà Thanh cứng đơ không nhúc nhích được. Hà Thanh trợn tròn mắt nhìn sư phụ, mang theo cầu xin, mang theo vội vàng.

“Haiz… là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi.” Hòa Hưng đạo quân u sầu lẩm bẩm, đôi mắt bao phủ một tầng sương mù, vọng nhìn về hướng thôn Bạch Cúc, khàn giọng trần thuật lại một bí mật động trời cách đây hai mươi năm.

Thì ra hơn hai mươi năm trước Hòa Hưng đạo quân đi đến núi Xích Quỷ để tìm bảo, vô tình đi ngang thôn Bạch Cúc lại cảm ứng được trong thôn có điềm lành đổ xuống, thế là vừa kinh vừa mừng lẩn vào trong thôn tìm kiếm, không nghĩ đến điềm lành này lại toát ra từ trên người một sản phụ, người phụ nữ này là phu nhân của Hà gia, ông ta dùng bí thuật liên tiếp ba tháng mới thăm dò ra được một chuyện kinh thiên động địa. Thai nhi trong bụng của Hà phu nhân có tiên căn!

Ai cũng biết con người muốn tu đạo thì điều kiện tiên quyết là phải có linh căn, chỉ là linh căn thôi mà vạn người mới có một thì đừng nói đến tiên căn, tiên căn a tiên căn. Đó là thứ siêu nhiên, siêu việt với những gì mà tu sĩ biết được. Tương truyền người có tiên căn vốn là tiên thai chuyển kiếp tu hành tích đức, phi thăng lên tiên giới là chuyện sớm muộn, nếu việc này truyền ra ngoài bị tu sĩ có lòng hiểm ác hoặc yêu ma tìm đến thì đứa bé này chắc chắn sẽ bị bọn họ rút đi tiên căn thu cho bản thân dùng, sau đó đánh nhục thể chứa tiên căn hồn phi phách tán, vĩnh không tồn tại. Đến lúc đó cho dù là thần tiên trên trời xuống hạ giới tìm chết tìm sống cũng tìm không ra chút dấu vết để lại, chọc giận thần tiên khác gì trời sập, trong cơn nóng giận bọn họ đại khai sát giới toàn cõi nhân gian cũng không phải chuyện lạ gì. Vì để tránh cho nhân gian một trận đại kiếp nạn, Hòa Hưng đạo quân liền thi phép thuật ẩn giấu hơi thở của thai nhi lên người Hà phu nhân, sau đó trực tiếp đến gặp Hà lão gia tỏ rõ thân phận muốn chờ đứa bé vừa tròn một tháng liền bế đi Huyền Thiên Môn tu hành. Hà lão gia và Hà phu nhân tuy không bỏ, nhưng cũng không còn cách nào khác, lại được Hòa Hưng đạo quân hứa hẹn hàng năm người của Hà gia được phép đến chân núi Thái Bạch thăm con, nên cuối cùng đành đồng ý.

Không nghi ngờ gì nữa, đứa bé có tiên căn kia chính là Hà Thanh!

Hòa Hưng đạo quân từ ngày mang Hà Thanh về Huyền Thiên Môn liền hao hết tâm sức và tu vi luyện ra vòng Thông Linh để ẩn giấu đi tiên căn, vòng Thông Linh là một loại pháp bảo do Hòa Hưng đạo quân tự luyện chế ra, nó có thể chải vuốt đi hơi thở của tiên khí xung quanh mười dặm thành linh khí bình thường, chẳng qua là pháp bảo cần ôn dưỡng liên tục để tránh bị tiên khí dẫn bạo, hai mươi năm qua Hòa Hưng đạo quân đi đến đâu đều mang theo Hà Thanh trong phạm vi cho phép, chỉ cần đến ngày tu vi của Hà Thanh đủ để sử dụng vòng Thông Linh liền đưa cho chàng. Giải quyết xong cái cấp bách, Hòa Hưng đạo quân liền nhốt mình vào Tàng Thư Các sưu tầm tài liệu có liên quan đến tiên căn và tiên thai nhằm bảo vệ Hà Thanh. Theo chàng bình an lớn lên tóc của Hòa Hưng cũng càng ngày càng bạc, nên biết rằng người tu tiên đều là tuổi xuân vĩnh trú, trừ khi sống đến gần thọ nguyên mới chậm rãi lão hóa đi. Phải nói, trên đời này người yêu thương và quan tâm đến Hà Thanh nhất không ai khác chính là sư phụ của chàng.

Hà Thanh hồng mắt nhìn sư phụ, không có vui sướng khi biết tin tức này, mà chỉ thấy cảm động, cay đắng và khổ sở. Chàng nghẹn ngào giựt giựt khóe môi. Hòa Hưng đạo quân phẩy tay một cái, hóa giải phép thuật trói buột trên người Hà Thanh.

“Sư phụ, chuyện… Chuyện này và chuyện đứa nhỏ của con và Diệp Diệp có liên quan gì với nhau?” Trong lòng Hà Thanh dâng lên dự cảm vô cùng xấu, khàn giọng hỏi sư phụ.

“Chao ôi, ta từ trong sách cổ thấy được, phàm là người có tiên căn nếu kết hợp với người làm nhiều việc thiện tích đức từ khi còn nhỏ, sống trong sự chúc phúc của vạn chúng sinh, thì cho dù người đó chỉ là phàm thai đi nữa thì sau chín trăm chín mươi chín ngày dựng dục hậu đại cũng sẽ thai nghén ra tiên căn. Nếu như chỉ kết hợp với người thường thì đứa bé sinh ra chỉ mang theo căn cốt nhục thể của người thường. Con phải biết là trong Càn Khôn Vũ Trụ này chúng sinh đều bình đẳng như nhau, nếu như dễ dàng tạo ra tiên căn như thế thì con người và các sinh vật khác việc gì còn phải tu hành? Vì thế thiên đạo phép tắc định ra, đứa bé do tiên thai và người đại thiện sinh ra sẽ có sát tinh đi theo, cha mẹ của nó sẽ bị sát tinh để ý đầu tiên, sau đó phàm là bất kì sinh linh nào muốn bảo vệ nó đều sẽ bị sát tinh chiếu vào, mức độ nặng nhẹ cũng tùy theo. Vốn đã là người mang theo ưu thế trời ban, làm sao có thể dung nó có được sự che chở của người khác! Aiz, nói là công bằng nhưng cũng quá là khắt nghiệt.”

Hòa Hưng đạo quân nói một hơi dài, có chút khô môi đắng lưỡi, dừng lại thở mấy hơi. Nhìn thấy học trò cưng quỵ trên mặt đất, đôi mắt không có tiêu cự nhìn phương xa. Ông lắc lắc đầu lấy ra bầu rượu ngồi xuống hớp một ngụm, vươn tay vỗ vỗ lên đầu của Hà Thanh, “Con đừng quá lo lắng, sư phụ sẽ đi tìm hiểu xem có cách gì cứu vãn được hay không, lúc trước ta đọc thấy đoạn ghi chép này nhưng cũng không quá để ở trong lòng, vốn nghĩ tương lai đạo lữ của con sẽ là một vị nữ tu sĩ nào đó, mà tu sĩ xứng với con thì làm sao có thể là loại người vô danh, làm tu sĩ người nào không phải đạp thi cốt mà đi lên? Nào biết…”

“Tại con, nếu như lúc ấy cẩn thận hơn một chút không bị trúng mị thuật của thiên hồ, không đúng lúc gặp được nàng, thì…” Chợt Hà Thanh im bặt, nhảy phắt lên lắc lắc Hòa Hưng đạo quân: “Sư phụ, vậy chỉ cần không sinh đứa bé ra là được rồi, con chỉ cần nàng ở bên con đủ trăm năm, sau này nàng đi, con lại trở về Huyền Thiên Môn hầu hạ ngài đến ngày ngài phi thăng…” Có chút nói chàng không dám nói, chàng vốn nghĩ chờ sư phụ chàng đi chàng sẽ đi tìm kiếp sau của Trần Ngọc Diệp, lại kết làm vợ chồng với nàng, đời đời kiếp kiếp.

“Ngu ngốc, tiên thai há có thể muốn đọa là đọa? Tiên thai ở trong bụng mẹ liền ngậm tiên thiên khí tự chủ tu hành, không thể đụng vào trừ khi cơ thể của người mẹ không còn sinh cơ. Nếu sinh ra mà bị rút đi tiên căn hủy hoại tiên thể tự nhiên sẽ có thiên lôi đánh xuống, như con năm đó là do ta phát hiện sớm, nếu không đám yêu vật ma tu đánh hơi được báo cho cấp trên của chúng nó, như thế nào cũng dùng chiêu lấy thịt đè người hi sinh tánh mạng chắn sấm sét cho vương của chúng nó thừa cơ rút đi tiên căn rồi. Nhân loại tu sĩ trừ khi cùng đường không còn gì để mất mới dám làm như thế.”

Hà Thanh ôm đầu, mặt xám như tro, bây giờ chàng bức thiết muốn gặp Trần Ngọc Diệp, bức thiết muốn ôm nàng, bức thiết muốn chứng tỏ bọn họ vẫn ở cạnh nhau. Vốn là người lạc quan ấm áp như ánh mặt trời, nên sau khi thất thần một lát, Hà Thanh sửa soạn lại suy nghĩ liền quỳ xuống dập đầu ba cái với Hòa Hưng đạo quân, kiên định nói: “Sư phụ, nếu chuyện đã không thể cứu vãn được, thì đành tìm cách giảm thiệt hại xuống thấp nhất. Con cầu xin ngài giúp con tìm biện pháp, chưa thử qua làm sao biết được, con không tin trên đời này không có thứ nào đó khắc đi, thậm chí diệt đi sát tinh.”

Trong đôi mắt mới mang theo thương cảm của Hòa Hưng đạo quân dần tràn đầy vui mừng, gặp nguy không loạn, gặp khó không sờn, đây mới chính là thiên tài Hà Thanh, học trò cưng của ông. Muốn thành tiên trước phải thành người, nếu Hà Thanh là người máu lạnh không để ý tình nghĩa thì chắc chắn chàng sẽ đi giết Trần Ngọc Diệp, chỉ cần Trần Ngọc Diệp chết thì tiên thai cũng vong. Cái gọi là kiếp nạn đối với người tu tiên chưa chắc không phải là phúc, Hà Thanh vốn là tiên thai nên trận kiếp nạn này chú định là phải trải qua, chỉ cần giữ tâm thiện thì cái chết biết đâu cũng chỉ là con đường trở lại tiên giới mà thôi.

~ Hết chương 2 ~

 .

Ps1: Nếu là dân chuyên đọc tiên hiệp thì quá quen với mấy cái từ ngữ “tiên hiệp” rồi, còn nếu là dân ngoại đạo thì có từ gì ko hiểu các bạn cmt mình sẽ giải thích. Vì VN mình ko có cái để tham chiếu nên mình đành phải tham chiếu theo các truyện tiên hiệp TQ mà mình đã đọc. Mình cố gắng ẩn đi các từ ngữ “chuyên môn” của truyện tiên hiệp, vd như cấp bậc của Hòa Hưng đạo quân là cỡ nào mình cũng ko có nói rõ, nhưng ai đọc tiên hiệp thì biết từ “đạo quân” là tôn xưng dành cho Nguyên Anh tu sĩ. Con yêu hồ năm đuôi là Trúc Cơ hậu kỳ, same với bạn Thanh.

Các chương chăn đệm chắc sẽ tầm 5 chương, dài nhất cũng ko quá 10 chương đâu, mình hơi hối hận khi viết mở đầu lê thê thế này, ngay cả mình viết mà mình còn muốn nhảy cóc để miêu tả nv chính nữa nói chi. 1 chương mình rặn khi có hứng thì cũng rặn gần 6 tiếng đồng hồ mới xong chừng 3k chữ (chưa tính thời gian tìm tài liệu). Viết truyện rồi mới biết các tác giả tu chân cổ điển có thể đuổi 1 ngày 2 chương là quá khoai. Mình chỉ viết truyện tình cảm bối cảnh tiên hiệp thôi mà chết lên chết xuống rồi, bảo sao có quá nhiều hố tiên hiệp bị tg bỏ rơi.

Ps2: Chương này mình chém gió về vụ tiên căn tiên thai j j đó, hoàn toàn là tưởng tượng và xạo 100%, chứ mình chưa bg biết và đọc dc cái gì về zụ này. Nếu gió to quá mong chị em thông cảm 103 Mình ko hài lòng về chương này lắm nhưng mà cái đầu nhức muốn nứt rồi, tạm z đi 94

Advertisements

18 thoughts on “Vô Ưu – Chương 2

  1. Vivian Nguyên

    Ha ha, cái tâm trạng ráng viết đoạn đầu rùi chợt thấy nó dài quá, mún nhảy cóc mà không biết phải làm sao em rất hiểu. Em ý, mỗi lần viết xong là lại thấy chỗ này thiếu, chỗ kia thiếu, thế nà lại lọc cọc bổ sung, mà mỗi lần bổ sung là có cứ dài lê thê ngàn chữ không ít hơn nổi =))

    Câu này: “nhưng cha mẹ lại ban cho chàng một cái đầu thật là tốt quá” hơi có mùi convert ở đoạn cuối, hơi xíu thôi chị ạ, không biết câu này: “nhưng cha mẹ lại ban cho chàng một cái đầu thật quá tốt, chỉ cần…”, có hợp hơn không? Btw, cũng ko có mùi convert lắm đâu nên chị giữ nguyên cũng ko sao 😀

    Em thích đoạn này, đọc vừa có lý vừa buồn cười =)) “Làm học trò cưng và học trò bình thường khác nhau chỗ nào? Chính là chỗ này đây, sợ sư phụ giận cứ việc trốn đi chờ sư phụ nguôi giận. Gây ra họa, cứ việc chạy chờ sư phụ xử lý hậu quả. Hết tiền xài, tìm sư phụ. Bị ăn hiếp, méc sư phụ. Làm con gái người ta có bầu… Khụ, sư phụ chớ lo, việc này cha mẹ giải quyết được.”

    Câu này cũng có bóng convert nè chị, “Thôi, đường là do hắn chọn, cưỡng cầu cũng không cưỡng ra đóa hoa đến.”, chữ “đến” nó hơi thừa thừa và làm câu văn bị convert ý.

    Mà cái chương này đoạn đầu đọc nó hài hài, em thấy anh Hà Thanh nói chuyện vs sp cứ tưng tửng ý 😀

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Từ lúc c viết truyện này c ngừng đọc tất cả truyện convert luôn rồi em, dưỡng dưỡng ngôn ngữ lại chút. C thường dùng ngôn ngữ cv ra cả ngoài đời nên quen tay quen miệng, ko kiểm soát được.

      2 chỗ em nói để c sửa lại, cảm ơn cưng :*

      Còn về tính cách của Hà Thanh thì c cũng chả hiểu c muốn anh ý ra sao nữa, đại khái theo truyện tàu mô tả là: “ánh mặt trời thiếu niên” ý, nhiệt huyết, có trách nhiệm, có lòng bao dung, lạc quan và có chút trẻ con.

      Reply
      1. Vivian Nguyên

        À, là thiếu niên tươi trẻ đầy nhiệt huyết hả ^^. Không ngờ vợ chồng trẻ nhà này quấn quít nhau, lại hồn nhiên thế, lại sắp chết rồi ( em nhớ chị bảo vậy bên TTV nhở ) *thẫn thờ*

        Đúng là nên nghỉ bớt đọc convert, viết cho quen tay đã rồi hẵn đọc lại chị ạ 😀

      2. Nàng Xám Post author

        C viết truyện rồi c mới biết đó em, cảm giác ngược ng khác rất có khoái cảm =))))))))))))))))))))))

        Càng ngược càng có cảm hứng viết em ah. Chắc c biến thái, nói chung truyện này hơi ngược 😛

      3. Vivian Nguyên

        Uhm, chị ngược nó vừa vừa thôi nhé chị, chị cho ngang ngửa má phỉ là em cào tường nước mắt ầng ậc đó O . O

        Mà công nhận, em thấy viết ngc nhiều khi dễ hơn viết hài =)))) nhìu khi mún nghĩ tình huống cho hài cho nó tự nhiên khó lắm, cơ mà ngược thì đủ kiểu đủ dạng.

      4. Nàng Xám Post author

        C làm sao có được lv như Phỉ hả emmm, muốn có lv ngược mà ko lố như bà ý thì c phải tu thêm 1 kiếp nữa =))

        C viết hài ko dc, c ko có khiếu hài 😦

      5. Vivian Nguyên

        Thôi chị ạ, em thấy như chương 2 nè, chị kêu không có khiếu hài nhưng em thấy có vài đoạn dễ thương + hài hài đấy chứ ( em trích dẫn r 😀 ). Nói chung chị cứ viết những gì chị nghĩ thôi, muốn hài, tự động nó hài à 🙂

        Hóng chương 3 *bung lụa múa*

  2. lazypig666

    Mình đọc 2 truyện tiên hiệp dài lê thê là Vĩnh Sinh của Mộng Nhập Thần Cơ và Dương Thần cũng của tg í. Dương Thần hay quá nhưng đến chương 590 trở đi chả còn bản chuyển ngữ thành ra móm. Convert của dạng này khó gặm kinh. Mình k thể chịu nổi 1 chương.

    Sau đó đocj Vĩnh Sinh cũng vì hâm mộ tg kia. Dài miên man bất tận, toàn phải thức đêm thức hôm để đọc, chắc xong bộ đấy phải sụt nửa kí. Sợ luôn. Giờ đọc Vô Ưu của bạn lại thấy háo hức.

    Cố nhên! Mà bạn dự là bao chương vậy.?

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      M chưa biết nữa bạn, mình tưởng tượng đến đâu viết tới đó, chứ dàn ý thì chưa dc nửa trang A4 nữa. M nghĩ chắc sẽ khống chế khoảng 100 – 150c.

      Reply
  3. Akamiyatran

    Hix, nội dung hơi bị mới, nàng viết rất khá :))
    Có điều ta không kiên nhẫn đọc mấy đoạn miêu tả, bình thường đọc truyện toàn lướt lướt qua, truyện này thì đọc hết như chương mở đầu cảm giác nó hơi dài ( tật xấu cả nhân :”< )
    Chương 1 ấy, đọc lên chỉ có một từ thôi "ngọt" :)) ta quen xưng hô "ta-nàng" nên lúc đọc "tôi-em" cảm giác có chút lạ, cũng hay hay, nó có vẻ gần gũi hơn, cho ta cảm giác đôi này ở hiện đại quen nhau từ rất lâu rồi cơ =o= Nhưng mà không hiểu sao 2 anh chị lại mang cho cảm giác nhẹ nhàng thoải mái khi ở bên nhau, như nàng nói là sủng nịnh ấy, nhưng là nó có vẻ đơn thuần , giống như 2 người tự nhiên đến với nhau, không trải qua sóng gió gì hết nên mình không thấy được mấy cái gọi là tình yêu mãnh liệt gì gì đấy. Sang chương 2 thì khúc đầu có đoạn anh chồng viết thư cho sư phụ bảo sau trăm năm chị chết lại về núi , may mà còn có câu lén lút nói thêm ở sau =(( Kiểu như 2 người này có cũng được không có cũng không sao ấy ( sao ta cứ nhìn tiêu cực thế nhờ , người ta còn đàng ngọt ngọt tim bay thế kia cơ ) .
    Như thường lệ, chỉ mới mấy chương đầu, chưa xác định nv chính, tính cách các nhân vật cũng mới lướt sơ qua một vài nét nên ta không có ý kiến gì hết :))
    Có một số đoạn ta thích, hơi hài, nhưng viết tới đây thì ta quên rồi @@
    Cảm giác nó hơi dài, một số chỗ giống như nói về một thông tin chung chung nào đó, xuống dưới dùng đến nhưng lại nhắc lại, nên cảm giác nó bị nhấn mạnh hơi nhiều, tình tiết do kể lại trong 1 chương nên có chút nhanh làm cảm giác nó có vẻ nhạt , không quá mãnh liệt, vd như nếu nv chính là 2 vợ chồng này ( mà chắc không phải nhỉ ? ) thì chuyện anh chị này cưới nhau yêu nhau rồi biết tin con mình ta thấy không có nhiều cảm xúc lắm.
    Nhìn chung thì hay nàng ạ
    Ta viết văn tệ lắm, bình thường viết cứ như lảm nhảm nói tùm lum ấy, :))

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Hehe, cảm ơn nàng, đây là lần đầu ta viết truyện nên quả thật là rất dông dài, kiểu như cứ sợ độc giả ko hiểu ý của mình nên cứ ráng kéo kéo để cho ng đọc hiểu được á. Đôi này chỉ là cha mẹ của nữ chính thôi, về đôi này thì ta chỉ lướt lướt vì qua vài chương nữa chết hết cả rồi ToT. Còn về chi tiết về núi thì do anh ý là người tu tiên nàng ah, tu tiên có nhân có quả có trách nhiệm với sư môn, chứ ko phải như người phàm mún làm j làm, cái quả của người tu tiên nó rất nặng, ảnh hưởng đến luân hồi nữa (nói chung ba cái cấu trúc luận về chuyện tu tiên thì nó dài dòng và từa lưa lắm hic hic). Mà ta viết chương 4 mãi ko ra hồn, bí lù cả tháng nay.

      Reply
      1. Akamiyatran

        hix ta đọc xong sáng mới thấy c3
        Tối về ta đọc. Mà cái chuyện ảnh hg convert ấy thì ai đọc cv nhiều cũng quen (ta còn thấy 1 số cái hay hay nữa) cv chỉ gặp mấy cái “đích” là mệt =(
        Nv phụ thì nàng có thể lướt nha qua luôn,có gì thì để qua phiên ngoại nói rõ cũng dc :)) từ đầu như vậy thì có hơi dài.
        Vd như kể từ khi câu chuyện bắt đầu (nữ chính nhận thức chẳng hạn) rồi sau này kể lại chuyện tình cha mẹ chị :)) nghe quen nhỉ,lol

      2. Nàng Xám Post author

        Khi m đọc truyện m ghét nhất là đọc quá khứ qua nhớ lại (rất là rắc rối, cứ để ngõ, rồi lâu lâu hé ra miếng đọc ức chế mún chết được) nên mình xả từ đầu lun. Có lẽ nàng chưa đọc tu chân nhiều nên thấy vậy. Liên quan ba cái nhân quả này nó phải lê hết cả thê vậy đó, huhu. Có tí hối hận :(( Bộ này mình ko chỉ viết riêng về tình yêu mà có nhiều thứ lắm, có lẽ mục đích đặt ra thật sự hơi quá sức của mình…

      3. Akamiyatran

        cố lên nàng ;)) ai cũng phải từ từ mới đc mà
        có ai đc ngay từ đầu đâu
        uhm, ta ít đọc mấy bộ này lắm :”>
        công nhận, cái vụ quá khứ ấy, làm hố càng ngày càng sâu lol

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s