Đồng thoại Abigail Grimm – Chương 1

Chương 1:

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

magic-book

Lâm Mỹ Hảo là một “Diệp Công thích rồng” (1) điển hình, cô chỉ thích nhìn người ta xuyên không, nhưng không thích bản thân mình xuyên. Lý do rất là đơn giản, vai chính không phải ai cũng có thể diễn, mà cần phải có cảm tình bốn bề nổi sóng, phải có vận mệnh quanh co khúc khuỷu, nếu như nội dung vở diễn khúc chiết một chút thì không chừng còn phải chết đi một hai lần, hoặc là gặp phải đề tài “ngược luyến tình thâm” vậy thì xong đời, chỉ còn cách chuẩn bị tinh thần đem bệnh viện làm nhà, đem thuốc thay cơm thôi.

Kiếp trước tuy rằng xuất thân của cô không phải là từ nhà cao cửa rộng, nhưng cũng là thoải mái khoan khoái, dưới sự bảo vệ của cha mẹ mà vui vẻ hài lòng lớn lên, từ lúc tám tuổi đi tiểu học thì một đường đều thuận lợi trôi chảy, vừa thấy công việc không dễ tìm là lập tức cùng với cha mẹ bàn bạc dứt khoát đi học nghiên cứu sinh, ở phòng nghiên cứu cùng giáo sư làm thí nghiệm cũng là một phần sự nghiệp rất có tiền đồ nha.

Dù sao cha mẹ cô cũng không cần con gái đi làm nuôi sống. Tuy rằng không có anh chị em, nhưng tính cách của cô vốn sáng sủa nên bạn bè cũng có một đống, những ngày nghỉ thì đều ở nhà làm trạch nữ, viết viết luận văn hoặc là phiên dịch một vài thứ gì đó kiếm thêm chút thu nhập, nếu không thì lên mạng một chút, cuộc sống như vậy thật sự không có cái gì có thể oán hận, bằng không chính là không thỏa mãn.

Ngay lúc cô đang cảm thán, tại lúc tài chính có nguy cơ biến thành khủng hoảng kinh tế nửa đầu năm thế này, mọi người đều vì sinh tồn mà bận rộn, cô lại còn có thể sống một cuộc sống nhàn nhã hạnh phúc thế này, chẳng lẽ kiếp trước cô làm chuyện tốt gì đó khiến ông Trời cảm động vô cùng, nên trả thù lao cho cô? Chao ôi… Sinh được tốt mệnh, có biện pháp gì nha??? Nho nhỏ tự kỷ một chút.

Bất quá báo ứng rất nhanh đã tới rồi.

Cô xuyên cmn không… (cmn: con mẹ nó)

Cô rất phẫn nộ,

Dẫn một đoạn lời mà cô từng xem qua tới nói: Cô, một, không nhảy sông tự vẫn; hai, không đụng xe; ba, không nhảy núi; bốn, không mua bất kỳ cái gì đồ cổ linh tinh; năm, không có thân thích biết pháp thuật; sáu, không có nhà khoa học điên nào làm cho cô cỗ máy thời gian… Cô chẳng qua đang ngủ mà thôi.

Cư nhiên làm cho cô xuyên, bằng cái gì bắt cô xuyên, cô luôn luôn tuân theo pháp luật, là dân lành nhất đẳng, tối đa chỉ có mua vài cái CD in lậu mà thôi, chẳng lẽ hiện nay mua cái CD lậu cũng bị sung quân lưu đầy sao? Hơn nữa còn là lưu đầy đến bên trong một quyển tiểu thuyết cho nhi đồng, Thị Kính đều không có oan bằng cô, thực sự là hộc máu.

Cơ hội xuyên qua khó có được thế này phải để dành cho mấy người đối với cuộc sống có bất mãn, có kế hoạch to lớn, hoặc muốn dưỡng thành tình yêu gì đó, còn cuộc sống của cô trải qua được vô cùng hài lòng vui sướng, không có sẵn điều kiện xuyên qua nha a a a a…

Ói mửa cũng không thể thay đổi cái gì, người được thể chế giáo dục hiện đại giáo dục đi ra thông thường đều đặc biệt dễ dàng nhận mệnh, bởi vì bọn họ đều đã bị gây sức ép quen rồi.

Đầu tiên giới thiệu một chút, hiện tại tên gọi của cô là — Abigail Alexander Churchill Sherlock Green. Lúc trước cô vừa nghe được cái tên siêu khủng bố này xong, chỉ cảm thấy một trận thiên lôi bổ choáng váng, kiểu như ngươi là gió ta là cát.

Thật là quá tốt, bên trong cái tên dài lê thê này bao hàm một đệ nhất phu nhân của nước Mỹ, một vị đế vương, một người thủ tướng, một vị thám tử lừng danh, một quyển truyện cổ (2).

Sợ người khác không biết bản thân xuyên vào bên trong một quyển tiểu thuyết pháp thuật sao? Sợ chính cô không đủ kinh hãi với thân phận xuyên qua, nên muốn ở trên tên gọi thêm chút trợ lực chăng?

Xuyên đến trên người một đứa bé mới vừa đủ tuổi đi nhà trẻ, thật tốt, thật cường đại, thật phù hợp định luật xuyên qua, tuy rằng có một vài tác giả đứng riêng một ngọn cờ, làm cho vai nữ chính xuyên vào trên người một người vừa già vừa xấu tiếp tục phấn đấu, nhưng mà xuyên đến trên cơ thể một người so với bản thân mình nhỏ hơn dù sao cũng là chủ lưu thôi, bằng không làm sao có thể một lần nữa bắt đầu một đoạn nhân sinh huy hoàng chứ?

Muốn không huy hoàng cũng không được, vừa xem cái tên này là biết, chỉ sợ cô không phải sinh ra ở một cái gia đình đơn giản, phụ huynh mà cho đứa nhỏ lấy cái tên kiểu này nếu không phải là một vị thích quảng cáo rùm beng gia thế cao quý của bản thân, thì chính là thích biểu hiện không giống người thường, rất đáng tiếc là cha mẹ của cô thuộc về loại thứ hai.

Edward Grimm và Emma Grimm là một đôi vợ chồng bỏ trốn để kết hôn, nguyên nhân bỏ trốn không phải là do dòng dõi khác xa nhau hay là thân phận không xứng linh tinh giống mấy lý do trong các vở kịch tình yêu kinh điển.

Kỳ thật bọn họ đều sinh ra trong gia đình pháp thuật tốt đẹp, cũng tính là môn đăng hộ đối, nguyên nhân thật sự làm cho bọn họ bỏ trốn là người lớn trong nhà bọn họ đều nhìn lẫn nhau không vừa mắt, cha mẹ nhà trai cho rằng trung tâm của giới phù thủy hiện nay là nước Anh, phù thủy của nước Anh mới là lực lượng cao nhất đại biểu cho thế giới phù thủy; cha mẹ nhà gái lại cho rằng quần đảo Anh bất quá là nơi hoang dã, trung tâm của thế giới phù thủy phải lấy Đức Pháp nằm ở trung tâm châu Âu.

Năm đó, Dumbledore đại chiến Grindelwald, hơn nữa sau đó lại thắng được làm cho hai nhà càng là ngay cả nói cũng không muốn nói. Nhưng mà bác Mao của chúng ta nói qua, nơi nào có cặp cha mẹ không hợp nhau, thì nơi đó liền có Romeo và Juliet.

(*) Mao Trạch Đông: Lãnh tụ của CHND Trung Hoa.

Hiển nhiên chỉ số thông minh của Edward và Emma cao hơn hẳn mấy trăm điểm, bọn họ cho rằng chết đi không bằng còn sống, núi xanh còn đó không lo không còn củi đốt, thế là dứt khoát kiên quyết bỏ trốn, hơn nữa còn trốn thành công.

Bỏ trốn mấy năm, làm ra một cái thành quả, chính là một cô bé con vô cùng khả ái. Vợ chồng Grimm ở nơi thâm sơn cùng cốc lẩn tránh mấy năm, sau đó quyết định mang theo con gái nhỏ của bọn họ hướng cha mẹ hai bên lật bài, trong lòng nghĩ có thể hòa giải liền hòa giải, không thể hòa giải cũng không sao, hiện tại bọn họ có gậy cũng không đánh được uyên ương.

Ai biết được lại gặp xui, ở trên đường trở về lại gặp được kẻ thù, hơn nữa rất u sầu là đồng thời gặp được kẻ thù đều từng có thù với hai bên cha mẹ, vì sao hai cái gia đình bất hòa lại đi kết thù chung với một nhà hả???

Hai vợ chồng dùng ít địch nhiều, còn mang theo một đứa trẻ con, đương nhiên chỉ có thể gặp xui, thế là vợ chồng hai người tuy rằng xử lý không ít đối thủ, nhưng đến cùng vẫn là cùng nhau bỏ mạng, giữa lúc kẻ thù đang muốn xuống tay với đứa bé gái nằm ở trong lòng của người mẹ đã chết đi thì Thần Sáng ở Bộ pháp thuật đuổi tới cứu cô bé này, kết quả phát hiện đứa bé đã bị thương rất nặng, hết cách xoay chuyển.

Tin tức truyền tới, ông ông bà bà của hai gia đình không cần biết miệng lại cứng cỡ nào, đều chạy vội mà tới, tụ tập ở trong bệnh viện pháp thuật Thánh Mungo, lần này bọn họ rốt cuộc không có tâm tình cãi nhau, bởi vì cố chấp của bản thân mà làm cho con của bọn họ ở bên ngoài dưới tình huống không có bảo vệ, nhận lấy sự sát hại của kẻ thù mà bản thân mình kết xuống, nên vô cùng áy náy và tự trách, hiện tại chỉ hy vọng đứa bé có khả năng sống lại.

Sau khi ở trước giường bệnh chờ đợi vài ngày, mắt thấy bé con khí tiến thì ít khí ra thì nhiều, dấu hiện sinh mệnh dần dần biến mất, bác sĩ quyền uy nhất bệnh viện đang muốn lấy khẩu khí nghiêm túc tuyên bố trị liệu vô hiệu thì bé con đột nhiên tự mình tỉnh lại. Nửa cái bệnh viện đều sôi trào, nhao nhao hướng y thuật cao siêu của bác sĩ biểu đạt kính ý, bác sĩ là người khôn khéo cỡ nào nha, lập tức sửa miệng, nói bệnh viện Thánh Mungo của chúng ta luôn luôn có thể diệu thủ hồi xuân, với ra sao ra sao tận tâm tận lực vì bệnh nhân phục vụ, vân vân và mây mây.

Mấy ngày liên tục Nhật báo Tiên Tri đều đưa đề tài về bệnh viện và bác sĩ, tường tận theo lịch sử của bệnh viện nói đến trạng thái hôn nhân và tình yêu của bác sĩ trong bệnh viện, đoạn thời gian đó phong quang của bệnh viện Thánh Mungo nhất thời độc nhất vô nhị.

Đương nhiên, cũng có một chút nho nhỏ tiếc nuối, chính là cô bé sống sót sau tai nạn này tỉnh lại rồi có chút ngốc ngốc, những chuyện trước đây đều quên mất, nói cũng nói không rõ ràng, chỉ có thể bập bẹ ra được mấy cái từ đơn, còn nói rất nhiều từ ngữ của Muggle, bốn vị ông bà thế là hoảng, trong lòng nghĩ hay là bị ngốc đi.

Bất quá cũng không có ngốc, hành động khi sinh hoạt vẫn là rất rõ ràng lưu loát, chẳng qua là nhìn thấy người khác sử dụng pháp thuật và đũa phép thì có chút giật mình, lần đầu tiên nhìn thấy y tá trong bệnh viện dùng đũa phép chỉ băng vải, làm cho nó tự động vòng quanh miệng vết thương chuyển động thì cô bé này liền kêu thảm thiết một trận, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Đương nhiên vị bác sĩ quyền uy nhất bệnh viện lại giải thích, không có gì đâu, đây là chướng ngại tâm lý do chính mắt nhìn thấy cha mẹ lần lượt bị sát hại, thành ra nhìn thấy pháp thuật liền xỉu; bởi vì đôi cha mẹ đã qua đời kia vì tránh né phụ huynh tróc nã, mấy năm nay đều sống ở trong thế giới của Muggle, dẫn đến cô bé đầy miệng đều là dùng từ của Muggle. Bất quá không có sao, chuyện này đối với trí lực không có tổn hại, chậm rãi sẽ tốt lên.

Hai đôi vợ chồng già thế này mới yên tâm, trong lòng đều mang áy náy cùng nhìn hướng cô bé con.

Lâm Mỹ Hảo ngốc ngốc ngồi ở trên giường bệnh nhìn vị bác sĩ đang nước miếng bay tứ tung, trong lòng nghĩ, cảm ơn ông giải thích, nên cái gì tôi cũng không cần nói, cảm ơn.

~ Hết chương 1 ~

Chú:

(1) Diệp Công thích rồng: Diệp Công rất thích rồng, đồ vật trong nhà đều khắc, vẽ hình rồng. Rồng thật biết được, đến thò đầu vào cửa sổ. Diệp Công nhìn thấy sợ hãi vắt giò lên cổ bỏ chạy. Thành ngữ này ví với trên danh nghĩa thì yêu thích nhưng thực tế lại không như vậy. Câu thành ngữ này mình ko biết ở Việt Nam có câu tương ứng nào ko nữa, bạn nào biết cmt để m thế cho nó quen thuộc nhé.

(2) Chỗ này mình rất là nhức đầu với tác giả. Nguyên gốc tên tiếng anh của nữ chính trong này được viết phiên âm qua tiếng Hoa, và được xài xuyên suốt cả truyện là: Ngả Bỉ Cái Nhĩ – Á Lịch Sơn Đại – Khâu Cát Nhĩ – Hạ Lạc Khắc – Cách Lâm, được tác giả mở ngoặc tiếng Anh như sau (Abigail Alexander Churchill Sherlock Green.) Và suốt cả truyện tác giả đều dùng chữ phiên âm cho tên các nhân vật hết chứ ko dùng tên viết bằng chữ latin. Nhưng mà vì chi tiết “một quyển truyện cổ” này mà mình có đi tra lại thì chữ “Cách Lâm” hẳn dịch qua tiếng Anh là “Grimm” mới đúng, nhưng người TQ ko biết vì sao đều dịch chữ Cách Lâm này thành chữ Green chứ ko phải Grimm. Tên gốc của truyện dịch theo Hán Việt là “Cách Lâm đồng thoại” = “Truyện cổ Grimm” kiểu như 1 cách chơi chữ thông qua họ của nữ chính. Vì vậy mình sẽ sửa họ của nữ chính thành Grimm chứ ko phải Green giống nguyên tác tg viết sai nhé.

—-

Haha, mệt quá, huhu…

Advertisements

9 thoughts on “Đồng thoại Abigail Grimm – Chương 1

      1. Nàng Xám Post author

        Nàng có kinh nghiệm edit chưa? Tại ta k có thời gian để beta lại, nên nếu edit mà lỗi nhìu chút chút thì chờ ta beta sẽ lâu lắm T_T

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s