Đồng thoại Abigail Grimm – Chương 2

Chương 2

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Final.Fantasy.XIII.600.1412965

Đứa bé khỏe, có thể ra viện, thời gian hai gia đình cộng đồng chiến đấu kết thúc, vấn đề kế tiếp chính là làm sao để phân phối kết quả chiến đấu. Vợ Chồng Grimm ở nước Anh cho rằng phải phân phối theo nhu cầu, nhà họ Grimm bọn họ vốn là con cái đơn bạc, con nối dõi thưa thớt, bây giờ thì đứa con trai duy nhất của hai vợ chồng cũng đã không có, nên đương nhiên phải để cho đứa bé này nhận tổ quy tông; nhưng mà vợ chồng Von Beckman ở Đức thì lại cho rằng phải phân phối theo công sức lao động, lúc đôi vợ chồng son bỏ trốn thì anh trai của Emma lén lút ra sức không ít, ngay cả đứa nhỏ sanh ra cũng là do tên nhóc kia giúp đỡ tìm bệnh viện và bác sĩ vân vân.

Giữa lúc đàm phán, mùi thuốc súng trong khẩu khí càng lúc càng nồng, suýt nữa từ khẩu chiến diễn biến thành vũ lực, lại thêm các bệnh nhân đang ở trong bệnh viện nhàm chán điều dưỡng nghỉ ngơi gia nhập vào nghiên cứu thảo luận vấn đề này, do đó khiến vấn đề vốn đơn giản là đứa bé sẽ theo ai trở thành cái vấn đề vô cùng mẫn cảm là pháp thuật của quốc gia nào càng thích hợp đứa bé trưởng thành, thiếu chút đem người ở Bộ pháp thuật cũng đưa tới, cuối cùng, trao đổi vô hiệu, mọi người quyết định dùng thực lực nói chuyện.

Mắt thấy giữa Anh và Đức lại phải bùng nổi đại chiến một lần nữa, cuối cùng vẫn là vị bác sĩ quyền uy kia đề xuất kiến nghị — chơi oẳn tù xì.

Từ một lần định thắng bại đến ba ván thắng hai, lại đến năm ván thắng ba, cuối cùng kết quả là, đứa bé sẽ ở lại nước Anh, nhưng mà bên kia vẫn có quyền lợi tùy thời thăm hỏi, còn có đến kỳ nghỉ được đem đứa bé tới ở lại thời gian dài.

Đang lúc Lâm Mỹ Hảo nằm ở trên giường bệnh bị báo cho biết bản thân mình được miễn phí học tập hai môn ngoại ngữ, hơn nữa còn may mắn hằng năm có thể hưởng thụ mấy chuyến du lịch châu Âu thì trong lòng nghĩ cũng không tệ lắm, bằng cái trình độ tiếng Anh chỉ có bốn cấp kia của mình, cũng chỉ có thể gom gom mấy cái từ đơn hợp lại được mấy câu đi ra, lại không thể nói tiếng Trung, bằng không càng thêm làm người kinh hãi.

(Tiếng anh cấp 4 – CET 4 – College English Test Band 4: chứng chỉ tiếng Anh bắt buộc ở đại học của TQ)

Vào lúc đêm khuya yên tĩnh, cô chỉ có thể lén lút chôn ở trong chăn khóc: Ba má, hai người có khỏe không? Con ở chỗ này, con rất tốt, chỉ là đặc biệt nhớ ba má…

Tuy rằng dễ dàng nhận mệnh, nhưng lại khống chế không được cảm tình, có thể hay không đây chỉ là giấc mộng Nam Kha (1), tỉnh lại là tốt rồi?

Sáng ngày hôm sau, mấy người lớn phát hiện trên gối ẩm ướt, từ các bệnh nhân trước giờ không quen biết cho đến các bác sĩ y tá đều đồng tình đứa bé kiên cường đáng thương này, về phần bốn vị ông bà ngoan cố kia tuy rằng banh chặt cả mặt nhưng trong lòng đã sớm đem ruột đều hối hận xanh lè xanh lét, lúc trước nếu không cố chấp như thế thì hay biết mấy.

Ra viện, đầu tiên cùng ông bà nội ở tại nước Anh, sau khi thương tâm vài ngày, Lâm Mỹ Hảo, ồ, không, hiện tại phải gọi là Abby, rốt cuộc xốc lên tinh thần đến, con người vẫn là phải sống tiếp không phải sao? Đã là một cái thế giới pháp thuật, vậy thì cẩn thận tìm kiếm tốt lắm, nhìn xem có biện pháp gì hay không, đi ngủ một giấc biết đâu lại xuyên trở về thì sao?

“Cục cưng yêu dấu, muốn ăn bánh bích quy cacao không nào? Con còn cần nghỉ ngơi nha.” Bà Catherine Grimm hiền lành nhìn Abby, đôi tay tinh tế ấm áp vuốt ve khuôn mặt của bé.

“Nhưng mà, con vừa mới ăn cơm trưa mà bà nội.” Abby có chút buồn bực, cho heo ăn sao?

“Con quá gầy, ăn nhiều một chút mới giống như người nhà chúng ta.” Ông Brian Grimm cầm một tờ báo ngược đang làm bộ làm tịch nhìn, một bên lén lút hướng phía bên hướng Abby ngắm, nói xen vào.

Người ta đều nói cách đại thì thân, xem ra là thực, nhìn tình hình của hai vị này rất khó mà tưởng tượng được bọn họ nghiêm khắc cự tuyệt hôn sự của Edward và Emma, thậm chí còn làm ra thủ đoạn giam lỏng.

“… Vậy được rồi, con có thể ở trong phòng mình ăn không? Con muốn sửa soạn lại mấy thư ba má lưu lại chút.” Abby trước hết cần thời gian ở một mình để suy nghĩ một ít vấn đề, ánh mắt của ông nội ám một chút rồi gật gật đầu, bà nội vội vàng giúp Abby bưng đồ ăn lên lầu, kết quả chọc được tiểu yêu tinh Bonnie mà nhà bọn họ nuôi đứng ở một bên dùng ánh mắt ai oán hướng bọn họ lên án.

Abby than thở một hơi, thôi được, nếu như như vậy có thể làm cho bọn họ cảm thấy an tâm thì cô cũng chịu. Đi tới trong phòng mình, Abby cự tuyệt yêu cầu giúp đỡ của bà nội, dùng tiếng nói non nớt của con nít nói: “Con muốn ở một mình với ba má một lúc.” Bà nội lau nước mắt liền đi ra.

Đây là một gian phòng vô cùng lớ, cả căn phòng ở hướng bắc nhìn hướng nam, sung túc ánh mặt trời, tòa nhà của Grimm gia là một tòa kiến trúc điển hình của nông thôn nước Anh, vừa ấm áp lại thư thái, tuy rằng không phải rất hào hoa, nhưng thiết kế vô cùng tốt, chung quanh nhà có một bãi cỏ xinh xắn bao quanh, trong đó có một mảnh bị bà Grimm đem trở thành nhà ấm trồng hoa, có một mảnh bị ông Grimm đem trở thành vườn thuốc. Chung quanh bị Bonnie vây thành một vòng hàng rào tử đằng đáng yêu.

Đương nhiên ở một cái góc khuất nọ, còn có một cái giàn hoa treo bàn đu dây rõ ràng cho thấy vừa mới làm xong. Abby rất muốn nói với bọn họ, với tư cách là một người phụ nữ thành niên, đã rất lâu rồi cô không có chơi với bàn đu dây nữa, trò chơi hiện tại mà cô thích là Super Mario Flash bản thăng cấp. Tóm lại mà nói, căn nhà này rất giống như nơi mà cả nhà Bennett ở trong bộ phim “Kiêu hãnh và Định kiến” quay năm 1995 của đài BBC.

Mà gian phòng đưa cho cô ở vốn là căn phòng của Edward, cũng là gian phòng tốt nhất trong nhà, sau khi tu sửa một lần nữa đã đầy đủ thể hiện ra phẩm vị của bà Grimm: Những đường viền hoa quấn quanh cái giường lớn mềm mại, giấy dán tường mà lam nhạt, thảm trải sàn thật dày màu tối. May mắn, không phải màu hồng.

Abby ở trong phòng vừa sửa soạn lại cái rương nhỏ để dưới đất, vừa ở một bên bắt đầu động đầu óc: trước tiên phân tích một chút tình huống hiện tại, từ khi vừa nghe thấy cái tên bệnh viện “Thánh Mungo” xong, cô liền rõ ràng bản thân mình đã đi tới thế giới pháp thuật trong Harry Potter, rất tốt, đây là một cái tình trạng rất có lợi, bởi vì Abby đã xem qua cả bộ HP từ 1 đến 7, xem hoàn chỉnh nha, tuy rằng không rất nhớ được tình tiết, nhưng chí ít một vài sự kiện lớn đều biết, ít nhất cô có thể mang theo ông bà nội hai người trốn đi, cho đến khi Voldemort bị băm rồi mới trở ra — có lẽ đi tới thế giới của Harry Potter cũng không sai hén.

Thực là chủ ý tuyệt vời, không chọc được, chẳng lẽ còn không thể tránh khỏi sao? Xem ra, lần này xuyên qua cũng không phải gặp xui quá mức a, ha ha, đang ngây ngô cười thì trên tay đụng đến một tấm hình, bên trên có một đôi vợ chồng ở giữa hai người là một đứa trẻ con, đại khái đây chính là ảnh gia đình của tiểu thư Abby này.

Đây là lần đầu tiên Abby chính diện đối mặt với tình trạng của gia đình này, mấy ngày đầu vẫn thương tâm và sợ hãi nên căn bản không có lo lắng đến người trong nhà, ngay cả ba má của cô cô còn quan tâm chưa xong đâu.

Trong tấm ảnh là một người thanh niên trẻ tuổi cao gầy, tóc đen mắt xanh, rất điềm đạm nhưng khi cười lên lại như ánh mặt trời xán lạn, hình dáng cô gái bên cạnh lại bừng bừng khí khái anh hùng, cười rất trong sáng. Abby bé nhỏ ở trong tấm hình cũng giống Abby đại tiểu thư hiện tại giống nhau đang ngây ngô cười, còn múa may nắm tay béo ú.

Abby cười không nổi, đây đã từng là một gia đình có biết bao hạnh phúc a, nếu như không phải phát sinh ngoài ý muốn, giờ này bọn họ không chừng đã giành được sự lượng thứ của mấy người lớn, nói bất định lúc này cả nhà đang vui vẻ hài lòng ngồi cùng một chỗ ăn cơm, mà mình cũng không cần rời khỏi ba má của mình rồi.

Nhớ đến ba má, Abby nhịn không được lại hồng hốc mắt, Lâm Mỹ Hảo là con gái một, từ nhỏ đến lớn là cục cưng quý báu của ba má, mới trước đây nghịch ngợm mỗi lần má đánh cô, chính má cũng phải khóc một trận.

Abby lau khóe mắt, đang định đặt tấm hình đến một bên, lại ngồi một hồi sẽ đem hình đưa cho vợ chồng lão Grimm, xem như lưu cái niệm tưởng, không chú ý nhìn thấy trên tấm hình còn mấy con chữ: Our baby girl 100 days, 1960…

Ồ, thì ra, cô bé Abby này sinh vào năm 1960 nha… Mấy chữ tiếng Anh này quá đơn giản thôi…

… Lâm Mỹ Hảo cảm thấy hô hấp của bản thân ngừng một chút… Không đúng, Harry Potter là một người sanh sau năm 80 a!!!

Đây là chuyện gì thế này???

Vì sao cô lại sinh sớm đến hai mươi năm ah!!!

Đây là có ý gì?

Lâm Mỹ Hảo cảm thấy trong đầu mình trống rỗng, sau một lúc mới định lại thần trí, hai mươi năm trước, hai mươi năm trước, đó là lúc nào hả trời???

Harry Potter có tiền truyện sao? Trên sách có chữ sao? Cô đối với những chuyện đã xảy ra vào hai mươi năm trước hoàn toàn không biết gì hết ah!!!

Bây giờ phải làm sao bây giờ??? Lâm Mỹ Hảo bị cái tin tức này nện đến mức mắt nổ đom đóm, chỉ cảm thấy một trận mê muội, té ngồi xuống mặt đất, nửa ngày cũng không dậy nổi.

Merlin trời đánh, gan ngươi thật lớn!!!

***

Gia tinh Bonnie đang ở trong phòng bếp bận rộn, bởi vì cô chủ Abby trong nhà lại bị bệnh, nguyên nhân của lần bệnh này không rõ, biểu hiện bệnh như sau: Thần sắc đờ đẫn, ăn không vô ngủ không yên. Đầu tóc vợ chồng lão Grimm bạc hơn phân nửa.

Abby nằm ở trên giường mở đôi mắt to của mình ra, nhìn giấy dán tường đáng yêu trên trần nhà, hôm trước lúc cô tỉnh lại thấy đôi mắt đỏ bừng của bà nội Grimm và mái tóc hoa râm đã bạc hơn nửa của ông nội Grimm thì nhất thời áy náy không thôi. Đôi vợ chồng già này dưới sự đả kích khi mất đi con trai đã đủ kiên cường, chính mình không thể không làm cọng rơm rạ cuối cùng kia, bằng không sẽ bị thiên lôi đánh xuống, Lâm Mỹ Hảo vẫn luôn là đứa bé ngoan, vì thế không thể ở thế giới này làm hư hỏng đi thanh danh tốt đó của Lâm Mỹ Hảo được.

Hai mươi năm trước thì hai mươi năm trước đi, hai ngày này nằm ở trên giường lăn qua lộn lại nghĩ, rốt cuộc nghĩ thông một vấn đề, tuy rằng không biết nội dung phát triển của truyện, nhưng mà cô biết kết quả cuối cùng nha. Lúc Voldemort tập kích vợ chồng Potter thì bị bé Harry phản kích, lập tức bị đánh về nguyên hình, mai danh ẩn tích.

Abby liền lăn lông lốc từ trên giường đứng lên, không mang dép lê mà để trần đôi chân béo ú đi tới đi lui trong phòng, không ngừng suy tư.

Tuy rằng trước đó có một đoạn thời gian nguy hiểm, nhưng mà cũng có rất nhiều người còn sống a, chính mình chỉ cần không ra mặt là được rồi, trọng yếu nhất chính là cách xa đám người có liên quan kia và nơi xảy ra cái sự kiện đó xa một chút là xong.

Không làm người khác chú ý không phải là chuyện rất dễ dàng sao? Đột nhiên trong lòng cô nghĩ đến một việc, nhanh chóng đi đến trước gương nhìn hình dáng của bản thân, thân thể mũm mĩm giống như bé búp bê vậy, khuôn mặt mập mập, bộ dạng rất là dễ nhìn, mái tóc hoàn toàn là màu bạc không có một chút tạp sắc, lóng la lóng lánh giống như bạc nguyên chất, đôi mắt màu xanh lá cây, có lúc nhàn nhạt có lúc đậm đặc, gò má và đôi môi đều hồng phơn phớt, xem ra dinh dưỡng không tệ.

Bộ diện mạo này hẳn là không có chỗ nào kinh thế hãi tục đi.

Từ giờ trở đi một phương diện cô cần phải làm chính là học thật giỏi luyện luyện bản lãnh, cái gì mà pháp thuật hắc ám, pháp thuật không hắc ám, còn có cái gì năm màu sáu sắc pháp thuật đều phải cẩn thận học hết, nếu như thiên phú không đủ thì liền đến thế giới Muggle đi làm Muggle nốt; một phương diện khác là phải nhanh chóng định ra một cái kế hoạch lâu dài, tuyệt đối không cần đi đến Hogwarts, tuyệt đối không được nhìn thấy hoặc là nhận thức mấy người vai chính kia, cái gì mà Potter, Snape, Sirius vân vân, bọn họ muốn nằm vùng liền nằm vùng, muốn trời định hy sinh liền trời định hy sinh đi thôi, quyết định đến ngục Azkaban du lịch mười năm thì cứ việc đi tốt lắm.

Dù sao hết thảy cô đều không muốn quen biết, xem ra phải cùng với thân thích bên Đức liên lạc cảm tình cho tốt. Nỗ lực làm cho hai bên gia đình hòa giải, như vậy mới có thể đem ông bà nội Grimm mang đi qua ah.

Tóm lại, khẩu hiệu là — trân quý tính mạng, xa cách vai chính. Abby quơ quơ nắm tay béo, thầm hạ quyết tâm.

~ Hết chương 2 ~

Chú:

(1) Giấc mộng Nam Kha: Dựa theo tích chàng trai họ Thuần nằm ngủ dưới gốc cây hoè, mơ thấy mình được lấy công chúa và được bổ làm thái thú ở quận Nam Kha, mừng quá bừng tỉnh dậy thì mới biết đó chỉ là giấc mơ.

Căn nhà của Bennett trong bộ phim “Kiêu hãnh và định kiến” năm 1995. Ai muốn xem thêm hình thì lên google search “Luckington Court” là ra nha.

Advertisements

13 thoughts on “Đồng thoại Abigail Grimm – Chương 2

    1. Nàng Xám Post author

      Abigail với Vol đó c, truyện này thiên vị các nv phản diện trog nguyên tác, còn các nv chính diện thì bị dìm :D. Nhưng đúng là nhìn ở 1 góc độ khác thì rất có lý 😛

      Reply
      1. Nàng Xám Post author

        C nói e mới để ý, 😀
        Lúc còn nhỏ toàn nhìn cái mà ng ta muốn mình thấy k à, ko có biết nghĩ sâu xa vào. Chắc z nên 7 quyển HP e thích nhất 3 quyển đầu 😦

    1. Nàng Xám Post author

      Ko nàng ơi, đôi này thành còn có baby nữa. Vol đẹp zai nhất truyện, đi tới đâu thì gái đổ vì sắc, trai đổ vì sức mạnh. Lúc Abby gặp Vol thì Vol vừa xẻ ra mấy cái TSLG nên nửa cái mặt bị cháy đen, còn nửa cái xinh đẹp, về sau thu hồi TSLG thì dần dần trở lại như cũ. Nói chung nửa đầu truyện mang tí phong cách Hogwarts, nửa sau ngôn tình 100%. Đọc ổn. Có cái Sirius bị dìm làm m ko thích lắm.

      Reply
  1. Nguyen

    Truyen nay den khi nao moi duoc len lich vay nang? Ta thay nang dat gach bo nay hoi bi lau roi nha!

    Reply
  2. Khả Ái Miêu Miêu

    nàng ơi mình muốn edit truyện này đc ko nàng. nàng ko làm nữa phải ko để ta làm tiếp

    Reply
  3. Khả Ái Miêu Miêu

    mình sẽ cop 2 chương của bạn sang trang mới. mình sẽ báo lại sau. yên tâm là mình sẽ viết rõ xuất xứ. có sử một số từ nhỏ thui. ok?

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s