Vô Ưu – Chương 3

Chương 3: Thất Tinh Kiếm

Tác giả: Grey Phan

***

74803_473016642731430_1205007219_n

Trần Ngọc Diệp lưu luyến nhìn đạo lưu quang dần mất hút ở chân trời, trong mắt mang theo không tha. Từ ngày hai người gặp nhau đến tận lúc này, Hà Thanh chưa bao giờ rời khỏi nàng quá lâu, mà quãng đường từ thôn Bạch Cúc đến núi Thái Bạch thì một vị tu sĩ Trúc Cơ như Hà Thanh bay nhanh cũng bay mất một tháng. Tính cả đi cả về cùng với thời gian nán lại Huyền Thiên Môn thì nhanh nhất cũng đến hai tháng sau chàng mới về đến nhà. Thở dài một tiếng, Trần Ngọc Diệp vịn tay cô hầu trở về phòng, sờ sờ cái vòng ngọc trên cổ tay, chất ngọc ấm áp giống như độ ấm lòng bàn tay của Hà Thanh làm cho nàng cảm thấy có chút an ủi.

Nàng không biết vì sao nàng may mắn như thế, có thể gặp được người chồng tốt như Hà Thanh, cái này chắc chính là làm việc thiện nhiều sẽ được trời thương đi. Ngay cả cục cưng của bọn họ cũng là người ở trên trời chuyển thế đầu thai mà đến, lúc biết tin tức này người nhà họ Hà đều vô cùng vui mừng và tự hào, Trần Ngọc Diệp càng không cần phải nói, vui mừng đến mức thiếu chút nữa ôm cái bụng chín tháng nhảy tưng tưng, tính tình nàng vốn không phải nhu mì dịu dàng mà rất là cả gan làm loạn, nếu không thì ngay từ lúc còn bé đã không trèo tường đi theo đuôi cha năn nỉ học chữa bệnh cho người khác.

Trần Ngọc Diệp sờ sờ bụng, khóe miệng khóe mắt đều mang theo nét cười. Bây giờ mang thai đã được hai năm, còn bảy tháng nữa em bé sẽ chào đời, nàng vô số lần ảo tưởng ra hình hài của cục cưng, nếu là con trai chắc sẽ giống Hà Thanh uy phong anh tuấn, lại ấm áp đáng tin cậy. Nếu là con gái sẽ giống như nàng, ừm, sẽ xinh đẹp giống nàng, cái đó là đương nhiên, chậc, nhưng có nên tinh quái như nàng không ta? Nếu nghịch ngợm như nàng thì Hà Thanh có thích không? Hay sẽ thích con gái dịu dàng thùy mị chút? Đúng rồi phải nên thùy mị chút mới được, nếu cũng hiếu động như nàng thì một mình Hà Thanh phải lo cho đến hai người, lúc đó sẽ làm chàng mệt mỏi lắm. Quyết định vậy đi, nếu là con gái phải giáo dục con bé thùy mị nết na, ăn nói nhỏ nhẹ, đi đứng dịu dàng mới được. Nghĩ đến đây, Trần Ngọc Diệp hưng phấn vỗ hai tay vào nhau cái bốp làm xong quyết định, sau đó cười tủm ta tủm tỉm ngoắc hầu gái lại đỡ nàng đi đến phòng của Hà Phương.

Đại tiểu thư Hà Phương là em gái duy nhất của Hà Thanh, nhỏ hơn Hà Thanh tám tuổi, năm nay vừa tròn mười bốn, ngoài nàng ra Hà Thanh còn có một em trai bé xíu tên là Hà Ngọc, năm nay mới mới có ba tuổi mà thôi. Bởi vì Hà phu nhân qua tuổi trung niên mới sinh được đứa con trai thứ hai, đứa đầu lại có cũng như không, nên nhóc con này ở trong nhà vô cùng được cưng chiều.

Khi Trần Ngọc Diệp đi vào phòng của Hà Phương liền thấy Hà Ngọc đang làm nũng chị gái giúp bé đi ra ngoài thôn chơi. Do thời buổi chiến tranh loạn lạc, dân tứ xứ đều mộ danh mà tìm đến thôn Bạch Cúc nên dần dần trong thôn cũng không còn yên bình như trước, dẫn đến ông trời con này bị cấm tiệt ở trong nhà, không có Hà Thanh đồng ý là không bao giờ được ra khỏi cửa. Bình thường Hà Thanh có ở nhà, thần thức trải rộng khắp cả thôn nên có gió thổi cỏ lay gì chàng đều có thể kịp thời ra tay, nay Hà Thanh đi vắng thì có nói gì đi nữa cũng không ai dám đồng ý với yêu cầu của tiểu thiếu gia.

“Ố ô, hôm nay bé mập không ở ngoài vườn đánh đu mà rúc vào phòng chị hai ăn vạ là sao vậy ta?” Trần Ngọc Diệp đi đến gần hai chị em cất tiếng cười trêu chọc.

Bé mập Hà Ngọc thấy Trần Ngọc Diệp đến liền nghiêm chỉnh đứng thẳng người, ngoan ngoãn lễ phép trả lời, “Mới không có ăn vạ đâu, người ta chỉ là muốn ra ngoài thôn bắt dế mà thôi.”

Hà Phương thấy điệu bộ của Hà Ngọc liền tức ói máu, thằng nhóc này sợ nhất là anh cả, mà anh cả thì cưng nhất chị dâu, thành ra tên béo này chuyên gia toàn diện lấy lòng chị dâu không sót một chút, chỉ có ở trước mặt chị dâu mới giống đứa nhỏ lễ phép biết điều, còn trước mặt cha mẹ và nàng đều là một bộ “không đồng ý với ta, ta khóc cho mà xem, ta náo cho mà xem.”

Nhìn bộ dạng của Hà Ngọc, Trần Ngọc Diệp cười toe tóe, nàng cực kỳ thích cậu em chồng này, nàng cũng xem như là nhìn theo cậu bé lớn lên, lại là người duy nhất trong nhà được bé nịnh bợ, cảm giác đó đặc biệt tuyệt vời nha ha ha.

“Ngọc Nhi ngoan, hiện nay anh cả không có ở nhà nên không để Ngọc Nhi ra ngoài chơi được, chờ anh cả trở về chị Diệp Diệp liền nói anh cả ôm Ngọc Nhi bay vèo vèo đến ngoài thôn bắt dế được không?”

Hà Ngọc bĩu bĩu môi, có chút không cam lòng nói: “Biết bao giờ anh cả mới về nha, bụng của chị Diệp Diệp đều lớn như vậy mà anh cả cũng không ở nhà, lỡ chị Diệp Diệp sinh em bé làm sao bây giờ?”

Lời nói trẻ con vô tình nhưng người nghe lại có ý.

Hà Phương sợ Trần Ngọc Diệp mất hứng liền nắm tay nhóc con lôi lại, véo cái má đầy thịt mắng: “Con nít quỷ, em biết cái gì mà nói hả? Anh cả làm sao nỡ bỏ chị dâu ở nhà sinh em bé một mình nha, chẳng qua là có việc gấp đi một chút sẽ trở lại mà thôi. Đến lúc đó, chị sẽ méc với anh cả là em nói bậy bạ với chị dâu cho mà xem.”

Hà Ngọc nóng nảy: “Em chỉ nói sự thật thôi, có gì mà sợ, suốt ngày chỉ biết méc người khác, chị hai chơi xấu, hu hu hu, chị hai ăn hiếp Ngọc Ngọc…” Nói tới cuối thế nhưng khóc ra hai giọt nước mắt.

Trần Ngọc Diệp vốn là không để trong lòng, chỉ cười hì hì nhìn hai người em chồng nói qua nói lại giống như đang xem tấu hài, nàng cảm thấy cuộc sống thật sự là không còn gì để truy cầu ao ước. Nếu như năm trước cha không tạ thế thì tốt rồi, nghĩ tới cha suốt đời chữa bệnh cho biết bao nhiêu người, vậy mà cuối cùng lại vì một trận cảm qua đời nhanh chóng, nàng có chút đau lòng, lúc đó đang có bầu nên đám tang cha nàng cũng không được xuất hiện quá nhiều, trong lòng vẫn là lưu lại tiếc nuối.

***

Huyền Thiên Môn –  Điện Yên Tử

Trong đại sảnh vô cùng rộng rãi trang nghiêm, Hà Thanh quỳ xuống đất đau lòng nhìn sư phụ. Mới một năm không thấy mà sư phụ đã già cả đi nhiều, vẻ tiên phong đạo cốt ngày xưa đã dần dần mất đi thay vào đó là cảm giác uể oải của tuổi về chiều.

“Đứng lên đi, ta chưa có chết đâu mà tên ranh nhà ngươi quỳ đến quỳ đi.” Hòa Hưng đạo quân hơi mệt mỏi cất lời.

“Sư phụ, chuyện gì xảy ra thế này?” Hà Thanh bối rối đến bên cạnh sư phụ của chàng hỏi han.

Hòa Hưng đạo quân thở dài một tiếng, hơi vẫy tay, từ trong không trung xuất hiện một cái hộp dài nhỏ bằng gỗ đen sì. Cái hộp bay thẳng xuống lòng bàn tay của Hà Thanh, chàng hơi ngạc nhiên nhìn sư phụ, thấy ông ra hiệu cho chàng mở ra. Chỉ thấy bên trong cái hộp là một thanh kiếm nhỏ được kết bằng tiền xu, xung quanh như có như không những tơ khí màu trắng quanh quẩn, Hà Thanh vừa nhìn liền biết đây là một loại pháp bảo có tên là Thất Tinh Kiếm có uy lực hóa sát rất mạnh, quan trọng nhất là nó còn được nuôi dưỡng bằng máu trong tim. Người tu đạo từ xương tủy da thịt nội tạng cho đến lông tóc đều được linh khí trong trời đất cải tạo và bồi dưỡng, khi bị thương chỉ cần không ảnh hưởng đến đan điền và thức hải thì đều không có việc gì lớn, nhưng nói là nói vậy, máu trong tim chính là nơi nguyên khí và linh khí vận hành lưu chuyển, quá tổn hại máu trong tim sẽ khiến cho nguyên khí suy sụp, linh khí trì trệ, lâu dài sẽ dẫn đến cơ thể hao mòn, tu vi sụt giảm.

Hà Thanh nhìn thấy thanh Thất Tinh Kiếm này liền hiểu tại sao sư phụ lại trở nên như thế. Trong lòng cảm động không thôi, nếu như có Thất Tinh Kiếm thì có lẽ sẽ một phần nào đó hóa được sát tinh, hơn nữa pháp bảo này còn được một vị tu sĩ cực mạnh như Hòa Hưng đạo quân uẩn dưỡng thì khả năng hóa giải càng thêm cao mấy phần. Nắm chặt cái hộp trong tay, Hà Thanh quỳ xuống dập đầu với vị sư phụ đáng kính của mình, trên gương mặt tuấn tú đã không còn vẻ chân chất thuở nào, nếu có chỉ là tràn đầy quyết tuyệt và cố chấp.

“Sư phụ, ngài khổ cực rồi.”

“Đừng có mừng sớm, sát tinh đi theo tiên thai há có thể dễ dàng hóa giải, với năng lực của ta chỉ có thể áp chế một phần, chưa kể đến mỗi đêm trăng tròn phải dùng máu trong tim uẩn dưỡng Thất Tinh Kiếm. Ta đã luyện hóa phần nào pháp bảo này, mười năm sau mới cần uẩn dưỡng lại một lần, có chút phức tạp là phải do máu của tu sĩ Nguyên Anh trở lên mới có tác dụng. Mười năm lại đem nó đến cho ta. Khi đứa bé sinh ra trích máu của nó để nhận chủ, về sau liền đeo trên người, tuyệt đối không được rời thân. Nhớ kĩ!”

Hà Thanh đứng lên, cất cái hộp đựng Thất Tinh Kiếm làm bằng đồng tiền vào trong túi càn khôn. Đang định nói gì đó, bỗng Hòa Hưng đạo quân hét ầm lên: “Vòng Thông Linh đâu? Sao không có trên người của ngươi???”

Bị tiếng hô to của sư phụ làm giật mình, Hà Thanh vội vàng nói: “Con để lại cho Ngọc Diệp rồi, con sợ không có vòng Thông Linh bên người sẽ làm cho yêu vật phát hiện ra tiên khí trên người nàng. Sư phụ yên tâm đi.”

“Yên tâm cái đầu ngươi!” Hòa Hưng phát sùng chửi ầm lên, “trên người nó có tiên khí, vậy trên người của ngươi không có sao? Ta giao cho ngươi để thanh lọc đi tiên khí trên người ngươi, ngươi lo lắng nên đưa cho nó là đúng, nhưng ngươi không sợ trên đường về đây bị yêu quái giết sao. Ngu hết chỗ nói, bất quá chỉ cần xách theo nó là được rồi. Ngươi nên cảm ơn ông Trời phù hộ làm cho ngươi bình an chưa có chết đi. Ah! Tại sao Hòa Hưng ta lại có tên đồ đệ ngu như vậy.” Nói đến cuối thế nhưng rên rĩ thở dài một hơi.

Thấy sư phụ nổi khùng, Hà Thanh chột dạ không dám giải thích hơn nữa, thật ra trên đường về núi, chàng liền phong ấn hết linh lực và kinh mạch trên người, hoàn toàn đem bản thân trở thành một người bình thường, khi đi đến thành trấn gần núi Thái Bạch mới nghỉ ngơi dành ra ba ngày khai thông lại linh lực, rồi ngự kiếm bay về môn phái. Nếu sư phụ biết chàng làm vậy không chừng còn phản ứng ghê gớm hơn.

Thấy Hà Thanh ngoan ngoãn im ru buồn hết cả mặt chắp tay đứng đó, Hòa Hưng đạo quân vừa tức vừa ấm ức, đột nhiên ông hối hận ngày đó đi đụng vô cái “cơ duyên” này về thế này, đằng hắng một tiếng mới lại lạnh lùng nói:

“Từ hôm nay ngươi tận lực ở lại trong phòng cho ta, chờ bảy ngày sau ta làm vài lá bùa giúp ngươi che đi tiên căn rồi hãy quay về, một lá bùa chỉ có tác dụng trong vòng ba tháng mà thôi. Sau khi trở về, ngươi tức tốc đi tìm tài liệu để còn luyện chế một cái vòng Thông Linh khác.” Nói xong phất phất tay đuổi Hà Thanh ra ngoài.

***

Đêm đen, bên ngoài Hà gia xuất hiện hai bóng dáng, xem qua ngoại hình hẳn là một nam một nữ. Bọn họ ngồi ở đó đã rất lâu, khi trăng vừa lên cao đến tận lúc mặt trời dần đến cũng chưa nhúc nhích. Qua một lát, toàn thân một trong hai người đó sáng bừng lên, người còn lại mở mắt ra cảnh giác nhìn nhìn xung quanh, không phát hiện được có gì lạ mới tập trung nhìn vào người bên cạnh, trong mắt người này tràn ra ghen tị, nhưng rất nhanh mất đi.

“Tuyết Linh, chúc mừng nàng lên cấp.” Người đàn ông vui vẻ nói.

“Hì hì, cảm ơn chàng, thật sự là may mắn, không ngờ ở nơi này lại có linh lực tinh khiết như vậy, rõ ràng ở đây không có linh mạch nha, tiếc là chỉ có chút xíu, vừa đủ cho em đột phá một chút.” Cô gái được gọi là Tuyết Linh này hí hửng cười nói.

Sắc mặt người đàn ông hơi cương, trong lòng âm thầm tức giận, đột phá đến Luyện Khí mười tầng mà còn dám nói là một chút? Đúng là lòng tham không đáy.

“Liên tục tăng cấp cũng không tốt, nếu như thế sẽ tổn hại cơ bản, em nên tích lũy từ từ chậm nhưng mà chắc.”

“Xí, chậm nhưng chắc kiểu của anh thì bao giờ mới Trúc Cơ chứ? Nếu như anh không nhanh tu luyện để vượt qua em thì coi chừng bị em vượt qua đó nha.” Tuyết Linh không chút kiêng dè nói trở về, tuy rằng hai người là vợ chồng, nhưng ở thế giới này chỉ có kẻ mạnh mới là kẻ có quyền nói chuyện và dạy dỗ người khác.

Tuy rằng bị Tuyết Linh chế giễu nhưng người đàn ông này vẫn mỉm cười nhẹ nhàng không hề tỏ ra khó chịu, còn cười cười: “Không nói này, chúng ta mau đi thôi, nếu không kịp trở về, đại vương sẽ nổi giận.”

“Đỗ Hoàng Long! Anh có phải là đàn ông không vậy? Đại vương bất quá chỉ là luyện khí đại viên mãn thôi, còn chưa có Trúc Cơ đâu, nếu hai ta hợp lại chưa chắc sẽ thua. Việc gì anh cứ sợ hắn ta một phép thế? Thật là mất mặt! Tôi còn muốn đi nhìn xem linh khí từ đâu toát ra, anh sợ thì đi về một mình đi.” Tuyết Linh nói xong liền phi thân lên mái nhà của Hà gia, Đỗ Hoàng Long áp chế phẫn nộ trong lòng bay theo, nếu không phải vì con nhóc này còn có giá trị lợi dụng, hắn thật muốn một ngụm nuốt luôn nó vào bụng.

Đêm khuya yên tĩnh, cả Hà gia đều đã chìm vào trong giấc ngủ, Tuyết Linh dùng thần thức dò thám xung quanh, rõ ràng là không có một chút linh khí nào, cũng không có tu sĩ, vậy tại sao lúc nãy cô lại cảm ứng được luồng linh khí kia chứ? Tuy rằng Tuyết Linh cực kỳ có thiên phú, tu luyện vô cùng nhanh, nhưng bất quá chỉ mới tu luyện có mười năm, nói về các kiến thức khác thì cô chẳng là gì so với Đỗ Hoàng Long cả. Nghĩ nghĩ, Tuyết Linh liền nghiêng người thay đổi sắc mặt cười hì hì với người bên cạnh:

“Long, anh biết luồng linh khí lúc nãy từ đâu phát ra không?”

Đỗ Hoàng Long cũng không có để ý cô, mà tập trung tinh thần quét qua từng ngóc ngách trong Hà gia, lúc đi ngang nơi này hắn cũng thấy lạ, khi đó có một cỗ linh khí rất nồng đậm và tinh thuần quanh quẩn ở trong tòa nhà này, nếu ở đây có tu sĩ thì không nói, nhưng bên trong chỉ toàn là người bình thường, cộng thêm nơi này không có linh mạch, những điều này hợp lại cùng nhau chỉ nói lên một việc — có bảo bối!

Bảo vật thường tự thân có mang theo linh khí, phẩm cấp càng cao thì linh khí càng nồng đậm, có một số bảo vật lâu đời sinh ra khí linh còn có thể khống chế con người. Một số bảo vật có thể chiết xuất linh khí trong trời đất, tự động hấp thu linh khí, tuần hoàn sinh ra linh khí để bổ sung linh lực cho chủ nhân. Nếu vật này ở trên người một tu sĩ thì chắc chắn linh khí vừa sinh ra sẽ được tu sĩ hấp thu hết, không bao giờ có chuyện tiết ra bên ngoài. Lúc này tiết ra thì chỉ có một khả năng, chính là không có tu sĩ khống chế.

Đỗ Hoàng Long vô cùng mừng rỡ, bảo bối cỡ này hẳn là pháp bảo, nếu có được thì quả là cơ duyên cực lớn. Nghĩ đến đây Đỗ Hoàng Long liền rút từ trong túi linh thú lấy ra một con chuột, loài chuột này không có sức chiến đấu nhưng có một đặc điểm cực ưu tú là tìm bảo. Chỉ cần có bảo vật là nó sẽ đánh hơi được ngay.

Sau một lúc ngó nghiêng, con chuột này liền chạy về phía một căn phòng trong Hà gia, nơi này vừa khéo chính là phòng ngủ của Trần Ngọc Diệp.

~ Hết chương 3 ~

Ps: … Thật rầu, càng viết càng không viết ra đc cái j hết, từ nay khi review truyện mình bảo đảm không bao giờ chửi các tác giả nữa… Trừ khi tác giả nào viết ngu quá mình mới chửi thôi. Viết văn thật sự rất khó, nhất là văn cổ đại thế này. Chắc đổi gió qua truyện tình cảm ba xu quá. Hix!

Advertisements

2 thoughts on “Vô Ưu – Chương 3

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s