[Review] Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải – Khán Tuyền Thính Phong

Cuối năm ai cũng bận rộn, mình cũng bận, mà bận bệnh. Chẳng hiểu sao tướng tá thì to con mà sức khỏe thì chán hết cả ngán. Bữa h nằm chèo queo ở nhà coi “You came from the star” chứ ko thể nhấc mắt lên đọc truyện hoặc ngồi làm truyện dc.

Trong quá trình rảnh rỗi sinh nông nỗi, mình đã del 1 số truyện không được hay trong máy. Lụi lụi sao lại thấy quyển “Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải”, rất phân vân ko biết nên del hay để đó lâu lâu đọc lại, cuối cùng mình del.

Hoa Minh Minh xuyên không vào thai nhi trong bụng của Cố mẫu, Cố gia là một gia đình nông dân bình thường có đến 5 đứa con trai, nên rất mong có một đứa con gái. Mở đầu truyện là cảnh sinh nở, Cố mẫu đầu tiên sinh được một bé trai, tiếp theo lọt lòng một bé gái, khỏi phải nói cũng biết mức độ sủng ái của người trong nhà với bé gái này như thế nào rồi. Do sinh đôi nên bé gái sinh ra khá là yếu đuối, đại danh được đặt là Cố Miêu Nhi. Rồi, tiếp theo là cuộc sống hạnh phúc được cả nhà yêu thương của Cố Miêu Nhi, về sau Cố Miêu Nhi lớn lên lấy Nhiếp Tuyên (so với Miêu Nhi thì hơi đại thúc 1 chút) sống happy tới già.

Các nhân vật phụ như đám anh trai của nữ chính đều yên bề gia thất công danh có thành, sự nghiệp phát triển. Tất nhiên là nội dung truyện tải rất nhiều tình huống khúc chiết, gian khổ, và những chi tiết cực kỳ cảm động, chẳng hạn như cậu của mấy đứa bé nhà họ Cố, vị cậu này rất tốt và yêu thương bọn nhỏ, giúp đỡ gia đình họ Cố rất nhiều, trái ngược lại thì thân nhân của Cố phụ lại là những vị thân thích chẳng ra gì,… Xuyên suốt truyện thì có thể tổng hợp ra ba cái giai đoạn, 1 là giai đoạn Cố Miêu Nhi vừa đến thế giới này và cả nhà phấn đấu thoát nghèo, giai đoạn 2 là việc hôn nhân của mấy nhân vật của Cố gia, giai đoạn 3 là cuộc sống sau hôn nhân của nữ chính.

Khi đọc tiểu thuyết, mình thường đem nhân vật nữ và nam chính ra làm trung tâm, lấy bọn họ ra làm vật tham chiếu cho cuộc sống của những nhân vật phụ khác. Nếu nhân vật chính bị hãm hại bị ngược mình sẽ rất tức giận nv phản diện, nếu nhân vật chính hạnh phúc vui vẻ mình sẽ vui lây, vừa đọc vừa cười tủm tỉm. Trước giờ, trừ những quyển quá não tàn, nhảm nhí, hoặc có cách nhìn nhận sự việc khác nhân sinh quan của mình, thì còn lại cảm xúc của mình hoàn toàn bị nhân vật chính lôi cuốn và áp đảo. Vì thế dẫn đến một hiện tượng là mình hoàn toàn bỏ quên nhân vật phụ, hoàn toàn bỏ quên cái chưa tốt của nhân vật chính. Không tự đánh giá một cách công bằng mà để cái phần “hay” kia che giấu đi cái “chưa hay”. Nhưng đến truyện này, mình hoàn toàn ko thể chấp nhận được, dù trừ chi tiết này ra cả quyển truyện đều hay cả.

Là thế này các bạn ạ, nhà Cố Miêu Nhi nghèo, vì nghèo nên Cố Phúc (đại ca của Miêu Nhi) mới 10 tuổi đã cưới vợ, đây là 1 dạng con dâu nuôi từ bé, những cô gái dạng này đều là những cô gái có số phận rất thảm, bọn họ được lấy về nhà đa số để làm osin. Nhà trai chỉ việc đưa cho nhà gái một ít tiền, vậy là cô gái sẽ theo về làm dâu, trở thành một lao động chính trong nhà. Cô gái về làm vợ Cố Phúc tên là Nam Qua (bí đỏ), tuy cô ấy không xinh đẹp mà còn thô kệch nữa, nhưng cái gì cô cũng làm hết, việc trong việc ngoài tất tần tật đều do cô làm, đã vậy lâu lâu còn bị người nhà họ Cố dè bỉu nữa. Nhưng Bí Đỏ thấy mình có phúc nữa là khác, bởi vì nhà họ Cố dù sao cũng cho cô cuộc sống thoải mái hơn khi ở nhà cha dượng.

Khi đọc đoạn Cố Phúc phải lấy vợ mình thấy bất bình lắm, vì Cố Phúc khá đáng yêu, mới 10 tuổi đã phải cưới một cô gái lớn hơn 5 tuổi, đã vậy lại còn xấu xí nữa. Lúc đó mình hoàn toàn đứng dưới góc độ là “người nhà” của Cố gia, nhìn những người của Cố gia ai cũng tốt, nhìn mấy đứa bé đều đáng yêu, nhìn “người ngoài” như Bí Đỏ là không xứng.

Năm Bí Đỏ 18, Cố Phúc 13, Miêu Nhi 3 tuổi thì xảy ra chuyện. Bí đỏ đi mua thịt heo bị mấy tên khốn trong thôn trêu chọc, Cố Phúc thấy Bí Đỏ bị trêu chọc (chỉ là bị đùa giỡn vô lại bằng lời thôi) nổi điên lên về nhà đánh Bí Đỏ, vừa đánh vừa chửi vừa đập, rất dã man tàn nhẫn. Bg nhớ lại mình nghĩ nếu mình là Bí Đỏ chịu nhục như vậy chắc đâm đầu xuống sông cho rảnh nợ. Bạn biết không, cả cái nhà họ Cố này ko ai bênh vực hoặc là che chở cho Bí Đỏ cả, mặc dù nàng ấy ko làm j sai, mặc dù nàng ấy làm trâu làm ngựa cho cái nhà này mấy năm trời, mặc cho nàng ấy khóc, đau đớn, gào thét, mặc cho nàng ấy bị Cố Phúc lột hết đồ, bóp chỗ này nắn chỗ kia, trước mặt mấy đứa em trai. Chẳng ai can, chẳng ai bênh! Bạn biết lúc ấy Cố Miêu Nhi làm gì và nghĩ gì không? Một người đến từ hiện đại như cô ấy, lúc ấy chính là nhìn trừng trừng thảm cảnh của Bí Đỏ rồi sợ hãi đây chính là tương lai của nàng, phụ nữ ở cái thời đại này thật thê thảm, v…v… Sợ rồi khóc, khóc thất thần làm cả nhà sợ hãi, lo đi kêu bà cốt tới giải kinh (sợ). Khiến cho cả nhà càng phát ghét Bí Đỏ, sai Bí Đỏ toàn thân là thương là máu đi nấu chè cho Miêu Nhi ăn…

Khi mình đọc đoạn này mình thấy hụt hẫng ghê gớm, mình ko phải người đọc theo chủ nghĩa thánh mẫu, nhưng trong hoàn cảnh của này mình chỉ thấy Cố Miêu Nhi là 1 người cực kỳ ích kỷ, gia đình họ Cố này cực kỳ máu lạnh. Cả cái nhà này ai cũng yêu sủng Cố Miêu Nhi vô cùng, là cục cưng cục vàng của cả nhà, Bí Đỏ là người tự tay chăm sóc CMN từ lúc còn bé xíu. Nếu lúc đó Cố Miêu Nhi giúp Bí Đỏ, tuy chỉ là giúp một chút, can ngăn một chút Cố Phúc, cho dù can ko được thì mình cũng sẽ không ghét Cố Miêu Nhi. Thay vì làm một cái j đó, Cố Miêu Nhi chỉ lo cho bản thân mình trước, làm thêm cho mọi chuyện càng phát ra hỗn loạn. Còn cái nhà họ Cố này, máu chắc không chạy qua tim.

Vài đoạn trích convert: (Mình chỉ trích 1 số câu, chứ ko thành cả đoạn liền mạch)

Đột nhiên truyền tới bí đỏ nhất tiếng hét thảm, đừng nói là mèo con , chính là Vương thị cũng hù nhảy dựng, “Phúc quán nhi đang làm cái gì? Nhưng đừng có đánh hỏng nàng, trong nhà không có nhiều tiền mời đại phu! Chúng ta nhưng nuôi nàng tận ba năm !”

Miêu Nhi lặng lẽ ly khai phụ mẫu phòng môn, trong lòng rét run, bí đỏ tới trong nhà ba năm , trừ làm ruộng, cái gì việc nặng dơ bẩn đều là nàng làm , nhưng phụ thân mẫu thân sợ là đến nay đều không có đem bí đỏ xem thành một người có cùng địa vị bình đẳng với bọn họ tới xem! Tại trong lòng bọn họ, bí đỏ chính là bọn hắn tìm tới nha hoàn đi?

Cố Phúc gặp nàng cái này bộ dáng, từ trên ghế nhảy dựng lên, tiến lên đối nàng lồng ngực hung hăng một cước, bí đỏ đau đớn khó nhẫn ngã trên mặt đất, Cố Phúc thô bạo kéo mở nàng quần áo, giơ lên một bên thùng nước, nhất thùng lạnh buốt nước giếng húc đầu tưới đi xuống, Cố Phúc cầm lấy một khối khăn lau liền dùng lực bí đỏ trên người sát, tựa hồ mơ tưởng tươi sống đem hắn một lớp da cạo xuống tới giống nhau, “Ta để cho ngươi không thủ phụ đạo! Để cho ngươi không thủ phụ đạo!” Hắn phẫn nộ nói.

 Bí đỏ nguyên bản liền vết thương chồng chất thân thể, bị thô ráp vải bố sát được máu tươi chảy ròng, nàng dùng lực giãy dụa ! Thê lương kêu thảm thiết !

Mèo con giãy dụa không chịu nhượng Cố Lộc ôm, nàng muốn về nhà! Nàng không cần tại cái này biến thái thế giới! Nàng không cần tại cái này cho rằng đánh nữ nhân là vi nữ nhân hảo chó má thế giới!”Ba ba, mỗ mụ —— ta muốn về nhà ——” nàng thê lương hô.

Mèo con mệt mỏi nằm tại Vương thị trong lòng, trước nàng khóc quá mức thương tâm, hiện tại không còn khí lực vừa rồi một màn kia cấp nàng kích thích quá lớn ! Thay vì nói là nàng đối bí đỏ đồng tình, còn không như nói là nàng đã đem bí đỏ tao ngộ xem thành là chính mình tương lai! Nàng lúc ấy không phải sợ đại ca đánh bí đỏ thời điểm cảnh tượng, mà là nàng đối cái này xã hội sợ hãi!

Xem nữ nhi xoay đầu không chịu hợp tác hình dạng, nàng hồng hốc mắt nói: ” bé, tới, ngoan, mỗ mụ uy ngươi! Uống xong mỗ mụ cấp ngươi ăn chè.”

Lúc này Cố Phúc đá đãi ở một bên bí đỏ một cước, thấp giọng nói: ” nhanh đi cấp mèo con nấu chè!”

Bí đỏ ngốc ngốc đáp lại một tiếng, thân thể lung la lung lay đi tới phòng bếp đi.

Mèo con nghe Vương thị nghẹn ngào thanh âm, lại cảm đến trên mặt tựa hồ có nhỏ giọt bọt nước, nàng ngẩng đầu, chỉ gặp Vương thị đã khóc đến đầy mặt nước mắt, nước mắt không ngừng hạ xuống, tâm không khỏi nhuyễn xuống dưới, đúng a! Bất quản người trong nhà đãi bí đỏ ra sao, chí ít bọn hắn đối chính mình là muôn vàn che chở , nàng không nên nhượng mỗ mụ như vậy thương tâm ! Có lẽ nàng không nên nghĩ như vậy nhiều!

Nàng dù sao không phải bí đỏ! Bí đỏ dù sao không phải chính mình thân nhân, nàng vi bí đỏ nhượng đối nàng có sinh dưỡng ân Vương thị như vậy thương tâm, phải hay không là quá không nên ? Nghĩ đến đây, nàng mở ra miệng, lạnh buốt mà mang dị vị thủy thuận nàng cổ họng thông quá thực quản hoạt nhập trong dạ dày nàng, nàng cảm thấy mình dạ dày đột nhiên nhất co rút, nàng thân thể vô ý thức co rụt lại, tại Vương thị ấm áp trong lòng, nàng mơ mơ màng màng nhập mộng !

” mỗ mụ, chè nấu xong .”Bí đỏ cẩn thận dè dặt bưng chè tống đi lên, Vương thị hung hăng trừng nàng, một phen đánh nghiêng trong tay nàng nóng bỏng chè, bí đỏ tay lập tức nóng đỏ , nàng kêu thảm thiết một tiếng, lại bị Cố Phúc hung hăng đánh nhất bàn tay, ” ngậm miệng! Không cho phép đánh thức mèo con!”

 Vương thị hạ giọng nói: “ nếu như bé không sự, ngươi liền không sự, bé nếu như xảy ra vấn đề gì, ta mua ngươi đến tư lều đi!”

 Bí đỏ trừng to mắt, xụi lơ ở trên mặt đất, che miệng, nước mắt không ngừng hạ xuống, trong miệng lại không có chút nào bất kỳ thanh âm.

Vương thị ôm mèo con hồi phòng sau đó, đại gia đều lục lục tục tục đi , chỉ lưu lại bí đỏ một người ngã xuống đất, nhãn tình mở rất lớn, vẫn không nhúc nhích chăm chú nhìn nóc nhà đã lộ ra mộc sắc xà nhà. Nàng nghĩ đến phụ thân còn không có chết thời điểm, mỗ mụ hòa phụ thân chỉ có nàng như vậy nhất nữ nhi, phụ thân mỗ mụ cũng đem nàng bảo bối giống nhau. Phụ thân là thợ mộc, còn sẽ cho chính mình điêu tiểu nhân ngoạn. Bí đỏ nghĩ đến thơ ấu, trên mặt nở một nụ cười, nhưng mà — nhưng mà sau phụ thân bệnh chết , mỗ mụ tái giá , có tiểu đệ đệ…

diediediediediediediedie

Mình ko biết có ai giống mình ko, nhưng bên các diễn đàn TQ đều mắng chi tiết này nhiều đến nỗi tác giả phải đăng đàn bên vực cho Cố gia và Cố Miêu Nhi, đổ lỗi hết cho tập tục “con dâu nuôi từ bé”. Nhưng tg quên rằng độc giả ko phải chửi Cố gia, mà đang chỉ trích nhân vật ích kỷ vô đối là Cố Miêu Nhi. Xây dựng phần đầu truyện cực ấm áp, đến đây thì xóa sạch ko còn chút ấn tượng tốt nào cho cái nhà này.

Advertisements

31 thoughts on “[Review] Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải – Khán Tuyền Thính Phong

  1. hksfiz

    uh đọc chi tiết này mình cũng rất buồn, buồn thay xã hội phong kiến. nhưng đó có lẽ là hiện thực bấy giờ, ít ng viết ra k có nghĩa nó k phổ biến. nông thôn hủ bại và trọng nam khinh nữ 😦 Mèo con về sau vẫn luoonc ố tác tahnfh cho bí đỏ và cố phúc mà 😦 lcus cố phcus công thành danh toại cô luôn vén cho 2 vc anh chị ca gần nhau. tóm lại đây là một bộ điền văn mình khá thích, nhưng thích mấy bộ nam chính bị ngốc hơn ^^ như chàng ngốc ở thôn nọ 😛

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Nói chung là ngoài chi tiết này ra, thì cả bộ đều rất được, có lẽ mình phản ứng hơi qá, nhưng mình thấy Mèo Con rất ích kỷ, có lẽ sống quá sướng nên suy nghĩ ích kỷ là đương nhiên chăng? Mình có nói đó, lúc đầu m thấy tg ghép cho Bí Đỏ với Cố Phúc m ko có thích, nhưng đây là số phận mà tg cho Bí Đỏ và Cố Phúc nên đành chấp nhận. Chẳng qua tác giả tạo ra tình huống này đã phá vỡ hết những j đáng yêu và hiền lành của Cố gia cũng như của Cố Miêu Nhi (đặc biệt là CMN còn là nv xuyên không), nếu CMN đồng hóa với cái xh này thì bối cảnh cô ấy xk có ý nghĩa j đâu??? Mình ko hiểu tại sao lại đặt ra bối cảnh như vậy làm chi khi cái sự xk này chẳng có chút j hơn người. Ngược lại còn làm cho mình sinh ghét. Việc sau này Cố Phúc nạp thiếp, và Bí Đỏ ở lại phụng dưỡng cha mẹ, hay việc CMN vun vén cho 2 ng nó ko có ảnh hưởng hay thay đổi những chuyện đã xảy ra, trong mắt của Bí Đỏ thì nàng tự cảm thấy nàng quá may mắn, có chồng làm quan công thành danh toại bla bla là quá may mắn, chuyện hạnh phúc Bí Đỏ ko có đòi hỏi, cho nên việc CMN nói vài ba câu để Bí Đỏ ở gần CP nó ko có là việc j lớn lao hết.

      Reply
      1. hksfiz

        đồng ý vs bạn. nhưng cơ bản điền văn là dạng văn mieur tả cuộc sống thường nhật, hơn nữa bối cảnh là nông thôn, nên cũng bịc hi phối bởi khung giá trị đạo đức thời kí này. ví như chúng ta thấy đa thê là ghê tởm nhưng thời đó thì bt. mình thấy các truyện xuyên không khác hơi lí tưởng hóa xã hội cổ đại, ai cungxlaf thiên kim văn hay thông minh hiểu biết rồi thay đổi đến mức kết hơn vs vua cũng chỉ có 1 vợ 1 chồng. nói thật chả có đc đâu @@ chuyện này phản ánh đúng tính chất nông thôn cổ đại đấy, miêu nhi cũng k thể 1 mình thay đổi gì, dù cô ấy ích kỉ thì cô ấy cũng k thể 1minh thay đổi nếp sống, cách nghĩ. Huống hồ, Bí đỏ vốn k có địa vị xã hội trong nhà nên cũng rất khó để xã hội thời đó tôn trọng. nói chung là thương thay thân phận phụ nữ ^^

  2. Hoa Ban

    À, bộ này ở bên CQH thì phải. Mình cũng thích lắm có điều tới cái đoạn gì gì đó thì ngưng rồi. Lâu quá cũng ko nhớ ra sao nữa. Có điều những chi tiết loại này thì kiếm trong tr cổ đại có hà rầm, xem mấy nhân vật làm nô tì, a hoàn đều khổ sở. Hủ tục ở nông thôn thật đáng ghét. Đoạn này nhớ ko lầm chỉ là do Bí Đỏ bị cái lão thợ rèn gì đó tán tỉnh cho nên anh chồng mới nổi khùng lên, mẹ chồng thì tin con nên đổ hết tội lên đầu dâu. Haizzz…

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Chưa bg m đọc 1 truyện điền văn có nữ chính như thế này. Sốc quá trời, vì ban đầu m rất thích Cố gia, Cố Phúc và mấy đứa em trai. Mình càng tởm khi đoạn CP đánh Bí Đỏ lột hết đồ Bí Đỏ ra thì “xuất tinh” luôn. Ặc ặc ặc.

      Reply
  3. tenlathu

    Lại nhắc truyện này. ta nhớ cách đây ko lâu ta cũng có đọc bản edit truyện này (ko nhớ nhà nào edit nữa). Và cũng đọc đến cái đoạn này ta bỏ luôn. Ngay từ mấy chương đầu ta đã ko thích cái lối suy nghĩ và tính cách của nữ chính rồi, ích kỉ, bi quan, …. Đến đoạn đó tưởng nữ chính sẽ can ngăn, bênh vực bà chị dâu cơ. Ơ thế mà nàng ta quay ra sợ hãi, lo lắng cho vận bản thân mình..bla…bla. Thấy điêu quá thể chả thèm đọc nữa. Rất ít truyện mà làm ta ghét nữ chính ngay từ khúc đầu thế này. Vài truyện toàn là giữa truyện trở đi hay cuối truyện mới ghét.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Nữ chính đạo đức giả nhất trong các ngôn tình mình từng đọc chính là Cố Miêu Nhi và Cố gia đó. Cho dù truyện viết rất hay, cả nhà sống rất ấm áp hạnh phúc nhưng bọn họ từng đạp lên Bí Đỏ để thể hiện tình yêu với nhau thì cái ty này thật mắc ói. Những đoạn đầu m đọc thấy CMN còn tàm tạm, nếu m drop ngay từ đầu thì tốt biết mấy. Tức anh ách 😦

      Reply
      1. tddn

        Trời, giờ mới biết có một bộ truyện thế này. May mà mình không đọc. Các chi tiết bạn kể ra kinh khủng quá.
        Mình đang lọt hộ “Thịnh thế đích phi” và “Bốn mùa tự cẩm”. Truyện TTDP theo mình là hay, nam chính có hoàn cảnh khá đặc biệt, nữ chính có YY hơi quá.
        Còn BMTC thì hai nhân vật chính quá biến thái, nhưng truyện cho tới giờ theo mình là đọc được, có điều tình tiết chậm quá.

      2. Nàng Xám Post author

        Bộ TTDP hơi lạ, mình chưa nghe qua, còn BMTC thì m từng thấy dc khen nhiều. Bữa h mình mất hứng đọc Cổ Đại, mà chuyển qua HĐ đổi gió, với lại đang vùi 1 hố tu chân ko lên được 😦

      3. tddn

        TTDP mình đọc trực tiếp từ VIetphrase
        http://www.123yq.com/read/0/21

        Đọc hấp dẫn, không nhiều cung đấu, gia đấu, nhưng nhiều hành quân đánh trận kiểu Tầm Tần Ký, nam chính rất ưu tú, từ 14-15 tuổi đã là thiếu niên tướng quân chiến thần bất bại, dung mạo tuấn mỹ … nhưng năm 18 tuổi do phải cứu cha, cứu anh và cứu quân đội của nhà mình (bị hại bởi triều đình cấu kết địch quốc) bị hủy dung, tàn phế 2 chân, trọng thương trúng hàn độc … Xây dựng nam chính hoàn mỹ trước đó, xong rồi đạp xuống địa ngục, rồi từ từ lên lại như vậy cũng là lần đầu tiên mình đọc thấy, rất thú vị

      4. Nàng Xám Post author

        Tầm Tần Ký mình ko có đọc mà chỉ coi phim “Cỗ máy thời gian” do anh Lạc đóng thôi, chắc phim cũng giống truyện nhỉ?

        Nghe bạn spoil hú hồn quá, truyện này chưa ai cv hay sao bạn? Nếu bạn cần mình tìm txt cv cho bạn đọc cho dễ ^_^

      5. tddn

        Bộ này chưa hoàn, mình không biết lấy file txt thế nào nên chỉ biết dùng vietphrase dịch thôi.
        Nếu mà nhanh thì bạn chỉ mình cách lấy file txt với. Còn nếu bất tiện thì bạn lấy dùm mình rồi gửi vào mail của mình nhé. Mail mà bạn gửi password đó

      6. Nàng Xám Post author

        Nếu z thì lấy txt cũng unfull rồi. Lấy txt thì bạn cứ thêm txt sau tên truyện. Baidu 1 phát là ra liền, down về cv là xong. Nếu unfull thì thôi bạn đọc tiếp bằng vp đi cho tiện ^^

  4. smalllduck

    Mình đọc truyện này đến hết đoạn này thì dừng không đọc nữa, không còn cảm hứng với tác phẩm này luôn :))

    Reply
  5. junsucaheo

    đọc truyện này lâu rồi, giờ mới đọc review của nàng!
    Thực ra đọc đoạn đó ta cũng rất ức chế, vì cái gì bà mẹ phúc hậu, yêu thương con mình như vậy, đối với con người khác lại có thể lãnh đạm đến thế, có thể do cái tư tưởng truyền thống nó đã ăn sâu vào đầu Vương thị nên bà coi hành động của Bí đỏ là không thể chấp nhận được, cần phải được dạy dỗ, mà cách dạy dỗ duy nhất trong tâm tưởng của những người cổ đại này, là phải mắng, phải chửi để cho chừa, không dám tái phạm nữa!
    Ta đọc đoạn này lại không thấy mèo con ích kỷ, mà thấy mèo con bất lực, không phải mèo con không cản khi Cố Phúc đánh bí đỏ, mà là bất lực, như lúc biết chắc Bí đỏ sẽ bị mắng, mà nàng không biết làm sao để cứu, tuy mèo con kiếp trước đã là người trưởng thành, nhưng khi đến với cổ đại xa lạ, nàng chỉ trong lốt một đứa bé mới có 3 tuổi, làm sao có thể cản được chứ.
    Nếu nói mèo con ích kỷ thì nàng ích kỷ ở điểm nàng đáng ra nên nghĩ cách nào để cứu Bí đỏ nhưng nàng lại nghĩ về thói đời, sợ hãi với cách hành xử của xã hội này, mà quên đi cách phải đấu tranh với nó! Nói thật mình thấy nvat chính trong truyện khá là yếu đuối, yếu đuối từ đầu truyện đến cuối truyện luôn vì nàng luôn cần có người để bảo vệ và che chở! ( Trừ đoạn bị bắt cóc ra, đoạn đó là đoạn mèo con mạnh mẽ nhất trong truyện)
    Đọc đoạn Bí đỏ đau lòng nghĩ về sự ấm áp khi cha còn sống, ta cảm thấy thất vọng với cố gia nhất, đáng lẽ ra làm con dâu cho một gia đình tưởng chừng toàn những người phúc hậu như vậy, nàng sẽ được cảm nhận hơi ấm đã mất, nhưng thực tế nàng mãi mãi chỉ là con dâu nuôi từ bé cho người ta mà thôi, cách họ đối xử với bí đỏ chứng tỏ họ cũng chỉ như những người bình thường ở nông thôn mà thôi!

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Nói chung là hiện thực xh (hay chính xác là cái hiện thực mà tác giả muốn nói & phê phán) thì ta ko có ý kiến. Bởi vì để viết dc tác phẩm có tính “thời sự” “phê phán” v..v.. ko phải là chuyện dễ dàng. Ta chỉ thấy ko chịu được với cách suy nghĩ của nữ 9 thôi, cái mà ta ko thích chính là cái cách ích kỷ (đứng về người thân bất kể đúng sai) của nữ chính. Vd như tác giả cho nữ 9 1 chút thời gian để đấu tranh, để suy nghĩ, để ngẫm lại… xem như là 1 cái giao cho với độc giả thì ta còn có thể miễn cưỡng “tha thứ” cho suy nghĩ ích kỷ đó của nàng, vì nàng còn nhỏ, vì nàng yếu đuối, vì gia đình nàng yêu nàng… ta chấp nhận nàng ích kỷ. Nhưng ở đây tg cho nữ 9 chấp nhận và “hòa mình” thành 1 kẻ ích kỷ quá sớm, gần như là ngay lập tức. Miêu Nhi chỉ sợ hãi hiện thực, rồi sợ hãi tg lai bản thân, mà ko có chút hành động nào chứng tỏ cô ấy là 1 cô gái lương thiện cả. Ít nhất là lương thiện với Bí Đỏ (1/2 người nhà của nàng ấy, chăm sóc nàng ấy từ lúc còn bé bỏng.)

      Ta hoàn toàn đồng ý với đoạn cuối của nàng. Kiểu như ta bị vỡ mộng ấy.

      Reply
  6. miracleforyou23

    Đọc cái review này của bạn thì mình rất chi là kích động muốn nhào ra bắt tay bắt chân bạn 1 cái ❤ Có lẽ quan điểm cá nhân mỗi người 1 khác cơ mà đvs mình nhân vật mình không thích nhất trong truyện là nữ chính này.. :)) Được miêu tả không phải thánh thì cũng là thiên thần :)) Nào là xinh xắn trắng trẻo như búp bê, nào là tài thêu thùa may vá đẳng cấp, vô địch khéo tay, chữ viết thì đẹp, tài ngâm thơ vẽ tranh luận sách blah blah.. Xong rồi nảy ra rất nhiều chủ kiến không giống ai cũng ko hợp thời mà chả có ai sinh nghi? 1 cô bé nhà nông nghèo chưa từng nếm qua sơn hào hải vị mà lại biết chế biến rất nhiều món ăn độc đáo chưa từng có ( chả cần qua thử nghiệm) Còn về tính cách: theo mình thấy thì từ lúc sinh ra và lớn lên có lúc nào là nàng ấy không toan tính từng chút một đâu.. Uk thì làm người ai cũng ích kỷ, nhưng mà ích kỷ đến độ đó thì không nên làm nhân vật chính mới đúng.. Đoạn Nam Qua bị đánh đó mình đã thấy ức chế rồi, đọc đến cái đoạn Hoắc Hành tới cầu hôn Mèo Con (lúc đó Cố Phúc đang bị bắt giam và Hoắc Hành này bóng gió nói là có thể cứu Cố Phúc), nếu như là 1 nữ nhân hiện đại xuyên qua làm sao có thể nảy sinh ra cái tư tưởng sẵn sàng "hy sinh" làm thiếp để trao đổi, lại còn cân nhắc có khi làm thiếp Hoắc gia cũng không tệ ( có ăn có mặc)?? Chắc là ở đây tác giả muốn khắc họa thêm tinh thần vì người thân quên mình của bạn Mèo Con nhưng chỉ làm cho mình thấy nực cười thêm thôi.

    Reply
    1. miracleforyou23

      Đọc truyện này nhân vật đáng thương nhất là Nam Qua.. Cái chi tiết bạn review đoạn Nam Qua vị đánh đó mình hoàn toàn đồng tình.. Mặc dù chưa đọc hết truyện ( mới đến chương 67 và 1 số chương mình đọc rất lướt) nhưng trong quá trình đọc truyện lúc nào mình cũng có cảm giác sau này không biết liệu có nảy sinh chi tiết sau khi làm quan Cố Phúc bỏ ng vợ nghèo rồi tìm ng xinh đẹp hơn ko ( hoặc nạp thiếp).. Nhân vật thứ 2 mình không thích sau nữ chính chính là Cố Phúc này.. Ng ngoài ko nhận thấy vẻ đẹp bên trong của Nam Qua nhưng chẳng lẽ sống cùng nhau bao nhiêu năm Cố Phúc vẫn mờ mịt không biết.. cho dù ko có tình yêu thì 1 nam nhân đọc sách thành hiền cũng nên đối vs người vợ này tương kính như tân mới phải.. Mình thấy tên này đọc sách rất uổng.. Lại nói được khắc họa là thông mình có chút thiên tài từ bé.. thế mà đi làm chức quan nhỏ trong Hàn Lâm Viện rồi lại tự ý đánh giá tình hình chính trị trong triều lúc bấy giờ, để ròi bị bắt giam vào ngục. Ở đây chả ai thấy là đồng chí này có gan làm gan chịu gì gì đó đâu.. lúc được cứu ra nhìn mấy đồng nghiệp cũng phạm tội giống mình bị nhốt hơn 10 năm thì sợ quá nuốt nc miếng ko dám tái phạm =)))) lại cụp đuôi về làm ngoại quan.. Chết cười =)) Túm cái váy lại thì đây là truyện điền văn đầu tiên làm mình muốn đập bể màn hình :))

      Reply
  7. Thương Nguyệt

    Đồng ý với bạn, đọc đến đoạn trên ức không chịu được. Nếu MN là một cô bé 3 tuổi bình thường hoặc thậm chí chỉ cần không phải người xuyên không đi thì chả nói làm gì nhưng cô ta không phải, nhìn thấy cảnh tượng có thế nói là “bạo hành gia đình” như thế mà không phản ứng gì hết, chỉ bo bo nghĩ cho bản thân, lại còn sợ hãi khóc thét lên, này, cô có phải đứa bé 3 tuổi thật đâu! Tóm lại, đọc đến đoạn này là mình bỏ luôn không đọc nữa, quá thất vọng!(◐.̃◐)

    Reply
  8. Autumn

    Đang tính đọc truyện này, thấy bạn review vậy, ko đọc nữa luôn.
    Bất kể vì lý do gì, chồng đánh vợ như vậy là quá khốn nạn rồi, đã thế còn được cả nhà đồng tình. Nữ chính gặp cảnh đó không có chút thương xót giúp đỡ nào, còn chỉ biết nghĩ cho tương lai của bản thân sau này. Mình không chấp nhận nổi chi tiết này, sẽ không đọc nữa, đỡ mất thời gian, miễn cho bản thân khó chịu.
    Thanks bạn nhiều :3

    Reply
  9. beaki89

    Nói ra thì nàng tuy ghét nhưng vẫn đọc hết tr, nhưng ta chỉ đọc đến khúc đó thôi là drop tr luôn mặc dù bao nhiu ng` khen hay.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Ta đọc truyện thì hay đọc từ đầu đến cuối mới nhận xét quyển đó được, còn loại mà hành văn ko ra gì hoặc nhảm nhí lắm ta mới drop giữa chừng. Có nhiều quyển rất hay nhưng vì chút tình tiết ko ra gì mà bị chê thì ta thấy cũng ko công bằng với tác phẩm lắm.

      Reply
  10. trinhlinhlanlinh

    Tính đọc truyện này, nhưng sau khi đọc review của nàng ta quyết định tránh xa, tuy biết có khi đó là thực tế ở xã hội phong kiến, nhưng ta càng tin hơn cái câu “ác giả ác báo”, cái nhà này ác kiểu đó mà có thiện báo thì đọc truyện ta dễ hộc máu lắm ►_◄

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Gia đình này chỉ có vấn đề với Bí Đỏ thôi, còn lại điền văn nhàn nhàn nàng ạ, nữ chính khá mờ nhạt, ngoài dc sủng ra thì thua xa các nữ xuyên điền văn khác.

      Reply
  11. thantienlau

    Mình không thích truyện này nên mình đọc đến chương 25 là mình bỏ vì nam 9 tuy “sach” nhưng lại có một số hanh động gây khó chịu, cũng may là bộ này nu9 cũng ko yeu nam 9 lắm.
    Đảy là đoạn mình nói ::::Nhiếp Tuyên tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn nói: “Ta dẫn hai huynh đến đây là để biết cách đối phó, cũng không phải dẫn hai huynh đến đây để hưởng lạc. Nữ nhân nơi này, chơi đùa có thể chơi đùa, trêu đùa vài câu cũng có thể, về những mặt khác, bọn họ còn chưa đủ tư cách”. Hắn khinh miệt cười cười. Khuôn mặt tuấn tú của Trần Quân Ngọc ửng đỏ, hắn so với Cố Phúc còn không được tự nhiên, Nhiếp Tuyên thấy hai người như thế, liền cười nói: “Bây giờ không tìm hiểu, các huynh cứ như vậy, về sau như thế nào có thể ở trong quan trường hỗn độn ?” Hắn không chút để ý nhấp một ngụm trà nói: “Các huynh lập tức sẽ đi thi hương, thi đậu sẽ đến kỳ thi xuân, lúc đó thì phải đến kinh thành. Văn nhân gặp nhau sẽ xuất hiện mấy việc thế này, đó là chuyện thường, đến lúc đó các huynh làm sao bây giờ?” Hai người giật mình, nguyên lai Liễu giáo thụ là sợ bọn họ không biết gì cả, đến kinh thành, không thích ứng được, mới bảo Nhiếp Tuyên dẫn bọn họ đến đây tìm hiểu. Nhiếp Tuyên cười nói: “Có thể để các huynh hiểu biết nhiều hơn, cũng có thể giúp các huynh biết thế nào là biểu hiện vô tình, cổ động diễn trò, nhưng ngàn vạn lần đừng có làm thật!” “Nhị gia, ý ngài nói thế là sao, nói chúng ta giống như không biết tình là cái gì vậy”. Một bích y nữ tử trong tay bưng trản trà còn lượn lờ khói đi đến, ở trước mặt ba người để xuống, một đôi thủy mâu trắng đen rõ ràng lưu chuyển nhìn Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc, cười khẽ một tiếng, liền mềm mại không xương ngã vào trong ngực Nhiếp Tuyên làm nũng nói: “Ngài là một người phụ bạc, vừa nói đi là đi hơn nửa năm, ngay cả một cái tin tức cũng không cho người ta một tiếng, làm người ta thương tâm !” Nhiếp Tuyên thuận tay ôm nàng ta, nghe Hương Ngọc nũng nịu làm nũng, hắn vỗ nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta, cười nói: “Thật không? Hai tiểu muội kia của nàng đâu? Như thế nào không đến?” Hương Ngọc hờn dỗi nói: “Quỷ không có lương tâm, người ta vừa nghe đến ngài đã đến rồi, liền hấp tấp chạy lại đây, ngay cả cái trang sức cũng không mang, hai muội muội kia của ta biết hôm nay gặp khách quý, tự nhiên là phải chỉnh chu cách ăn mặc một phen!” Nhiếp Tuyên cười nâng lên của nàng hai má, thơm một chút, cẩn thận đánh giá nói: “A? Phải không? Ta vẫn cảm thấy nàng không mang trang sức nhiều hấp dẫn hơn!” “Nhị gia!” Hương Ngọc nũng nịu hô một tiếng, không thuận theo dựa vào lòng ngực của hắn làm nũng. Xem Phim hoat hinh anime online Lúc này Tô nương dẫn hai nữ tử mỹ mạo không tồi tiến vào, phía sau còn đi theo một đám tiểu nha hoàn mười hai mười ba tuổi, trong tay bưng rượu đã được hâm nóng: “Nhị gia, từ hôm qua lúc ngài bảo Trừng Tâm đến đây truyền lời, Hương Ngọc liền bận rộn cả một ngày, mới đem điểm tâm ngài thích ăn chuẩn bị thật tốt. Nhiếp Tuyên nghe xong liền cười hô một tiếng: “Trừng Tâm” Một thư đồng áo xám từ bên ngoài bước vào: “Gia”. Hắn đầu tiên là thi lễ với Nhiếp Tuyên, sau đó mới từ trong ngực lấy ra vài lượng bạc đưa cho Tô nương. Nhiếp Tuyên nói: “Không có đáng giá gì, để cho Hương Ngọc mua chút son phấn, đồ trang sức này nọ” Hương Ngọc thấy màu trắng bóng của bạc, mừng đến nỗi càng nũng nịu hơn. Nhiếp Tuyên đẩy nàng ra, vỗ nhẹ khuôn mặt của nàng nói: “Đi, bảo với các muội muội của nàng, ca mấy khúc cho hai vị khách quý của ta nghe nào!” Hương Ngọc ai oán nhìn Nhiếp Tuyên liếc mắt một cái, lưu luyến không rời ly khai lòng ngực của hắn, Xuân Đào, Liễu Diệp một người đánh đàn, một người thổi tiêu, Hương Ngọc cầm lấy ngà voi đánh nhịp, khẽ mở miệng: “Đao như nước, muối Ngô trắng hơn tuyết, ngón tay bổ quả cam… Màn gấm ấm áp, vật ngủ không ngừng, đối lập nằm trên chiếu…” (Chả biết con mụ này đang hát cái giống gì nữa a! =’’=) Quả nhiên là thanh âm nhỏ nhẹ, uyển chuyển nhu hòa, chỉ là thanh âm, đã muốn làm cho người ta nhũn nửa người. Hương Ngọc khi hát còn cố tình hướng về trước, mặt mày nhu tình: “Thấp giọng hỏi, hướng ai mà giữ? Trong thành đã đến canh ba. Đường đầy sương, không bằng dừng lại, dường như rất ít người đi” Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc từ trước đến nay chưa thấy cảnh này, sớm đã bị mê hoặc, chỉ cảm thấy tình cảnh trước mắt này, thật là làm điên đảo người khác. “n, khụ!” Cùng với thanh âm ho nhẹ của Nhiếp Tuyên, hai người mới giật mình hoàn hồn, không khỏi xấu hổ khuôn mặt đỏ bừng. Nhiếp Tuyên bình tĩnh nói: “Đây, Kính Chi, Tư Thành, nếm thử một chút món ăn Hương Ngọc tự tay làm”. Hắn bảo hai tiểu nha hoàn đứng phía sau dâng lên hai cái bát nhỏ. “Hai người đừng nghĩ món ăn này tầm thường, đây chính là cực phẩm mà Tô Thức nghĩ ra. Lựa chọn hai con dê còn non, dùng nước suối Hổ Khâu sơn, đặt trong một nồi gỗ trăm năm tuổi, dùng lửa nhỏ mà nấu. Tuy nói rằng canh này trừng bỏ muối, gia vị gì cũng không bảo vào, nhưng canh dê lại thật ngon, thịt dê non mịn, vừa bỏ vào miệng đã tan”. Nhiếp Tuyên đạm cười nói: “Đây mới là món ngon đất Tô, nói đến việc ăn uống, quan trọng nhất không phải làm như thế nào, cũng không phải là thêm thắt bỏ vào thứ gì, mà là dùng lửa nhỏ tạo ra mới chính thức đạt đến ngưỡng tinh túy” Hai người nghe Nhiếp Tuyên nói xong, không khỏi cầm lấy thìa, nhẹ múc một ngụm, nhãn tình không khỏi sáng lên: “Quả là cực phẩm!” Nhiếp Tuyên lại chỉ vào một món ăn bình thường “Cải trắng thịt tơ” nói: “Lại nói tiếp món này, cũng là một món ăn cực phẩm, tuy nói là cũng giống với món ăn bình thường khác, nhưng để trên bàn ăn, lại rất được chú ý. Lửa to, nguyên liệu, kỹ thuật xắt rau không phải đơn giản, thịt phải được lựa chọn kỹ, tơ thịt phải được cắt cẩn thận, cải trắng phải tươi, trong món ăn không thể có nước, muốn cho nước vào còn phải xem kinh nghiệm chuyên môn của đầu bếp thế nào, món ăn này là sở trường của Liễu Diệp” Trần Quân Ngọc sau khi trải qua một phen xấu hổ, cũng thả lỏng rất nhiều, nếm canh thịt dê, ăn cải trắng, liền cười nói: “Như vậy món sở trường của Xuân Đào cô nương là gì?” Nhiếp Tuyên hơi hơi cười mà nói: “Sở trường của Xuân Đào là hoành thánh, hiện tại đã sau giờ ngọ, chờ ngày nào đó rảnh rỗi, sáng sớm đến đây ăn” Lúc này Cố Phúc cũng hoàn toàn thả lỏng, cẩn thận đánh giá hoàn cảnh bốn phía, phát hiện phòng bài trí đơn giản, nhưng cực kỳ chú ý, mấy bồn hoa tươi tùy ý để bên cạnh cửa sổ, ngoài cửa sổ dương liễu lả lướt, trước bậc thang đá còn có hai gốc cây, hắn không khỏi nói: “Tọa hoa túy nguyệt, nếu vào mùa xuân, chỗ này chính là một nơi tốt để phẩm trà” Nhiếp Tuyên uống một ly rượu, chậm rãi nói: “Nơi này quả không tồi, nơi này xác thự là nơi uống rượu phẩm trà vô cùng tốt” Hai người dần dần thả lỏng , ba người cũng liền thoải mái nói đùa, sau khi qua ba tuần rượu, Hương Ngọc, Xuân Đào, Liễu Diệp ba người đứng dậy cấp bọn họ dập đầu. Trừng Tâm cho ba người Hương Ngọc mỗi người một lượng bạc, lại cho tiểu nha hoàn hầu hạ bên cạnh mỗi người một quan tiền thưởng. Hương Ngọc sau khi nhận thưởng, liền ngồi xuống bên người Nhiếp Tuyên hầu hạ hắn ăn cơm, hai người Liễu Diệp cùng Xuân Đào cũng chia ra ngồi bên cạnh Cố Phúc và Trần Quân Ngọc. Ba người đều là im lặng hầu hạ, cũng biết Nhiếp Tuyên khi ăn không thích người khác nói chuyện, ba người hết sức chuyên chú, ánh mắt vừa nhìn đến đồ ăn này nọ, đồ ăn nọ đã được gắp vào bát, thịt được rút xương để trước miệng, nếu có phun bã thịt ra cũng đã có bàn tay trắng nhỏ tiếp được. Hai người Trần Quân Ngọc cùng Cố Phúc, ngay từ đầu vẫn là hồi hộp lo lắng, chờ ăn đến một nửa, liền thả lỏng. Sau một lúc lâu, liền thực nhẹ nhàng cùng ba nàng kia nói chuyện. Xuân Đào cùng Liễu Diệp biết hai người là lần đầu tiên, nên cố gắng phục vụ muốn biến họ trở thành khách quen. Nhiếp Tuyên thấy tình hình như vậy, mỉm cười, cầm lên một ly rượu uống một ngụm. Đợi lúc ba người rời đi, ba người kia đều nước mắt lưng tròng, Liễu Diệp dựa vào trong lòng Cố Phúc: “Ngài không chịu ở lại qua đêm, nô tỳ cũng không dám lưu, nhưng mà mong ngài cho nô hà bao để nô tỳ tưởng niệm”. Nói xong cầm lấy hà bao trên người Cố Phúc. Xuân Đào cũng nâng lên đôi mắt xuân thủy, lưu luyến không rời nhìn Cố Phúc. Về phần Hương Ngọc, đã sớm khóc sướt mướt: “Kẻ phụ bạc, mỗi lần đều vội vàng đi như vậy, giống như là xem thiếp như nha hoàn phòng bếp bình thường vậy…” Nhiếp Tuyên gở hà bao trên người xuống, đưa cho Hương Ngọc, Hương Ngọc thân thủ tiếp, sờ sờ, thấy nằng nặng, liền mặt mày hớn hở ôm hắn hôn một cái: “Gia, ngài chừng nào lại đến?” Nhiếp Tuyên cười nói: “Chuẩn bị món cá trắm đen và rượu, chờ mùa xuân đến, gia lại đến ăn” Hương Ngọc hờn dỗi nói: “Kẻ phụ bạc, chỉ biết đem thiếp như nha hoàn phòng bếp” Cố Phúc, Trần Quân Ngọc bên này hà bao trên người đều là Mèo Con may, hai người thế nào lại đem đồ do bảo bối nhà mình may cho hai cái người kia, hoảng hốt đẩy hai người kia ra, cuối cùng vẫn là Trừng Tâm liếc mắt một cái đảo qua, hai người kia mới dừng tay, Nhiếp Tuyên cười nói: “Bảo tỷ tỷ các ngươi may cho vài bộ quần áo đi!” Ba người thật sâu nói: “Tạ ơn Nhị gia bố thí” Nhiếp Tuyên nhìn hà bao hai người, cười nói: “Về sau tới nơi này mang hà bao mua bên ngoài đi, đừng sử dụng hà bao của người thân may!” Hai người xấu hổ cười cười. Ba người từ Tô nương đi ra, không khí rét lạnh tràn đến, mùi rượu trên người cũng tan rất nhiều, ba người nhìn nhau cười, tựa hồ cảm thấy đã thân hơn một chút. Nhiếp Tuyên vừa đi vừa nói: “Trên bàn rượu là nơi dễ dàng thân cận với người khác nhất, mà tỳ nữ dâng rượu bên cạnh nam nhân không thể không xinh đẹp, dượng bảo ta mang hai người đến nơi này để biết thêm nhiều điều, đỡ phải về sau luống cuống tay chân”. Hắn mỉm cười liếc nhìn bọn họ một cái nói: “Nhưng mà phải nhớ, đối với loại nữ nhân này có thể đùa giỡn, nhưng tuyệt đối không được làm gì khác!” Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc liếc mắt một cái, hướng Nhiếp Tuyên làm một cái lễ: “Đa tạ Trí Viễn đại ca chỉ bảo”::::

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s