“Em có thích nước Mỹ không?”

48229cf3d618a0463d8e6b90f704821c

Red Spider Lily – Bỉ Ngạn hoa:  Không bao giờ gặp lại…

Năm tôi học lớp 12, ông thầy dạy Lý vui tính từng nhắc qua một câu:

“Dạo gần đây có một quyển sách tên là ‘ACTNMK’, tất nhiên là đa số ai cũng trả lời là thích, nhưng thầy ko thích, thầy thích nước Anh hơn.”

Cả lớp nhao nhao hỏi: “Tại sao vậy thầy?”

Thầy cười hì hì trả lời: “Tại bảng Anh có giá hơn đô la!”

Cả lớp cười ầm ầm.

Tôi cũng cười. Nhưng trong lòng nho nhỏ trả lời, “Còn em thì thích nước Mỹ lắm!”

Lúc đó tôi tưởng “ACTNMK” là một quyển sách thể loại kiểu như về kỹ năng, thể loại dạy làm người, dạy làm giàu, hoặc sách về chính trị. Sau này khi tôi 21 tuổi, sau 3 năm từ tiết Lý đó, tôi biết ngôn tình, tôi mới biết “ACTNMK” là 1 quyển ngôn tình.

Không rõ là, ông thầy dạy Lý U60 kia, có biết, ACTNMK là một quyển ngôn tình không nữa?

Cũng từ năm 21 tuổi đó, khi tôi lại một lần nữa bắt gặp “ACTNMK”, câu trả lời của tôi là “Không, tôi không thích nước Mỹ!” Mặc dù tôi chẳng hề biết nội dung bên trong như thế nào.

Năm 18 tuổi có câu trả lời đó, bởi vì trong lòng tôi nước Mỹ, thật xa, cũng thật gần.

Nơi đó có mối tình đầu của tôi, có người con trai tôi yêu, có ước mơ tràn đầy hạnh phúc, có anh, có tôi, có viễn cảnh đầy màu hồng. Tràn đầy thuở thiếu thời, khi còn là một thiếu nữ, tôi nhớ đến anh, tôi sẽ mơ mộng về nước Mỹ, nơi người yêu tôi sống, nơi hẳn là tương lai tôi sẽ sống với anh ấy, với tư cách là… vợ anh.

Thời tuổi trẻ ngây ngô, nước Mỹ thật đáng yêu, tràn ngập màu hồng, tràn ngập tình yêu mãnh liệt khờ dại đó.

Năm tôi 20, giấc mơ vỡ nát, tình yêu vỡ tan, nước Mỹ màu hồng trong tôi tan hoang.

Tôi không thích nước Mỹ.

Nơi đó có mối tình đầu tràn đầy phản bội, có con người xấu xa mà tôi từng yêu tha thiết, nước Mỹ giống như một nấm mồ, chôn vùi mối tình đầu đau khổ, mai táng thời thanh xuân xinh đẹp nhất của tôi, cũng như đắp một tầng đất cát bụi mờ lên trái tim đã không còn lành lặn.

Mỗi khi nghĩ về nước Mỹ, tôi thường vô thức nhớ về anh ấy, ngày chúng tôi gặp nhau, chúng tôi vừa mới 15, ngày chúng tôi mất nhau, chúng tôi đã 20 rồi. Thanh xuân đẹp đẽ. Thanh xuân không ở lại.

Bây giờ khi tôi đã quá lớn, tình yêu đã không còn quan trọng nữa, đôi khi ngoảnh đầu nhớ lại tình yêu duy nhất ấy, tôi thầm tế điện cho tôi của quá khứ, tế điện cho tình yêu đã từng tuyệt đẹp và hạnh phúc kia.

Có lẽ, ở đâu đó trên nước Mỹ, anh ấy đã quên tôi, hoặc nhớ về tôi, điều đó dù ra sao cũng đã không còn làm tôi băn khoăn nữa.

Cho dù chúng tôi không đi đến cuối cùng, nhưng chúng tôi đã từng cùng bước, tuổi trẻ nông nỗi, mối tình đầu nào có thể bền lâu.

Cách đây vài năm tôi từng tưởng tượng, nếu gặp lại nhau, tôi chỉ muốn nói: “Em không thích nước Mỹ đâu, vì nước Mỹ có anh ở đó!”

Nếu còn huyễn hoặc ra viễn cảnh gặp lại nhau, nghĩa là tình yêu chưa chết.

Bây giờ, thường thường tôi cũng nghĩ, gặp lại nhau, tôi muốn nói gì, chẳng có gì cả, bước qua nhau như những người dưng xa lạ mà thôi.

Vậy tình yêu đã chết chưa?

Tôi không biết nữa! Chỉ biết là, từ ngày ấy đến nay trái tim tôi chưa bao giờ vì ai mà rung động nữa.

Quá khứ có đẹp hay không, là do suy nghĩ, đổi góc độ để nghĩ, thì tất cả đều thường thôi. Xã hội này có mấy người đàn ông, ko biết viết chữ phản bội đâu?

Thời gian dài trôi qua, loay hoay với cơm áo gạo tiền, tình yêu chết dần, màu hồng tan hết.

Nước Mỹ mang đi của tôi nhiều thứ… Ban đầu là người yêu, sau là người thân, mấy ngày nữa thôi là bạn chí cốt…

Mỗi một giai đoạn, tôi lại nghĩ về nước Mỹ khác nhau.

Bây giờ, đã sau 6 năm từ tiết Vật Lý đó, sau chừng ấy năm bị cuộc sống xoay vòng vòng, câu trả lời của tôi hoàn toàn giống thầy giáo.

Lúc ấy còn bé chẳng hiểu tầng ý nghĩa thâm sâu trong câu nói của thầy, chỉ khi nào đã lớn, bị tất cả mọi thứ dập tơi bời, mới thở dài vỡ lẽ ra.

Có lẽ thứ ý nghĩa mà tôi nghiệm ra đó, không phải như những gì thầy muốn nói, nhưng không sao cả, sống thực tế mới là sống, sống trong màu hồng khác gì tự lừa gạt chính mình đâu?

Ps: Ngọc Ngọc, cậu sắp đi rồi, tớ chúc cậu, vạn sự bình an.

27/02/2014

Như Thủy

Advertisements

21 thoughts on ““Em có thích nước Mỹ không?”

  1. Akamiyatran

    Haiz ta không biết cuốn ACTNMK có hay như thế không nhưng nàng viết rất hay.
    Có lẽ … con người ta thường như vậy, cùng một vấn đề nhưng khác thời gian người ta lại có câu trả lời khác nhau, cùng một vấn đề khác góc nhìn nó cũng không còn trọn vẹn như lúc ban đầu.
    Từng thích quá, từng để ý quá, từng tin tưởng quá nhưng rồi cũng có lúc hiểu rõ rồi chấp nhận, thời gian trôi, tình cảm suy nghĩ bản thân cũng thay đổi.
    Hôm nay ta mở 1 cái nick cũ để tìm 1 cái tên bài hát rồi trong lúc tìm đó nhìn thấy tên một người bạn, có lẽ là ‘đã từng’ đi, trải qua rất lâu rồi, lâu đến mức ta không còn ấn tượng gì ngoài tên người đó và khoảng thời 4 năm ở bên cạnh, ta không nhớ rõ kỷ niệm từng trải qua, chỉ còn nhớ ta từng rất thân người đó, nhưng không biết vì sao ta vẫn cảm thấy hụt hẫng, thất vọng khi nhìn thấy tên người đó. thực mẫu thuẫn phải không nàng?
    Đó không phải người ta ghét, trong suy nghĩ của ta, đó là người ta luôn ngưỡng mộ, trân trọng, một người tốt, một người mà cả khi người đó lựa chọn không phải ta mà ta vẫn trận trọng, ta chỉ thực tiếc, luyến tiếc một người bạn thân, luyến tiếc một người hiểu và nghe ta kể chuyện. Cái cảm xúc đó vẫn ảnh hưởng ta, rất nhiều rất nhiều lần khi ta bỗng chợt nhìn thấy 1 kỷ niệm cũ nhưng mà, cuối cùng thì đó cũng là ấn tượng trong trí nhớ mà thôi, khi gặp lại, chúng ta đã là những kẻ xa lạ bắt đầu cười và chào nhau bằng những câu xã giao những lời hẹn gặp lại không bao giờ xảy ra.
    Quá khứ và hiện tại thực khác nhau, người ta ảnh hưởng bởi quá khứ, dao động bởi quá khứ nhưng khi đối mặt với hiện tại, đó lại là một chuyện hoàn toàn khác nhau. Phức tạp cũng thực mâu thuẫn.

    haizz ta lại lảm nhảm rồi, hôm nay ta hơi bức xúc, chỉ định viết 1 chút thôi vì nàng viết hay, ta còn tưởng nàng trích trong truyện nữa cơ :p
    Nói chung đừng để bị ảnh hưởng nhiều quá nàng nhé, cố lên, mở lòng ra thì mới dễ chịu hơn chứ ;))

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Nội dung ta viết ko có chút liên quan nào đến nội dung truyện ACTNMK cả nàng ạ. Chẳng qua tên Việt của quyển này thật sự là 1 câu hỏi lớn đeo bám ta suốt quãng đường tuổi trẻ. Bg thời gian đã qua lâu, những vương vấn của mối tình đầu đó ít nhiều cũng đã theo thời gian trôi dần đi rồi. Đôi khi ta cũng muốn viết chút j đó về những năm tháng đẹp đẽ tuyệt vời kia của ta. Chỉ trách người ta đã yêu đó quá ngoan tuyệt thôi, lúc hắn yêu ta thì ta như châu như báu, lúc hắn hết yêu rồi, hắn tàn nhẫn ko thua ai… Nghĩ lại mà sợ.

      Ko biết người nàng nói là bạn thân hay là người ấy. Nếu là bạn thân thì ta cũng có 1,2 người như nàng nói. Đều là bạn cấp 2 cả, học khác trường rồi thì thân ai nấy lo, nhiều khi nhìn lại ko hiểu nỗi tình cảm năm đó của chúng ta đã trôi về đâu? Người năm đó đùa giỡn quay cóp lẫn nhau, nay lỡ gặp nhau cũng chỉ là một cái gật đầu chào. Chua chát lắm!

      Reply
      1. Akamiyatran

        Thực ra người ta không nói dối chỉ là cái ‘thật’ kia nó không lâu dài thôi ~~ nhưng mà kết thúc rồi còn hơn để sau này lập gia đình có con cái rồi mới xảy ra >.<
        Là bạn thân nàng ạ ta thiêng về tình bạn hơn tình yêu nên khi gặp chuyện ta thất vọng lắm, vì ta với người bạn đó không phải do lâu ngày không gặp mà nhạt, vẫn gặp, vẫn thân, cho đến khi nó có bạn gái, ta với bạn gái nó cũng tính là bạn bè, ta không biết nhỏ nghĩ gì nhưng nhỏ ghen với ta (đến bây giờ ta vẫn không biết đc nhỏ ghen cái gì trong khi ta trước mặt thằng bạn kia suốt ngày nhắc về thằng khác, một chút xíu ám muôi cũng không có :-ss mà ta cũng chỉ xem nó là bạn thân thôi, không thích kiểu kia) ờm nó ghen thế là trước mặt thằng bạn ta nói xấu ta, xong rồi dùng máy thằng đó xóa liên lạc, block fb, xong quay sang nói với ta vì thằng đó ghét ta nên không muốn gặp. Thực ra lúc đó ta chỉ thấy buồn cười, không biết nhỏ đó nghĩ gì mà làm trò như vậy nhưng thằng bạn ta nó cũng chỉ biết xin lỗi vì mấy việc nhỏ làm thôi =.= nên ta coi như nó đồng ý, hai đứa cũng ít gặp hơn
        Ta không ghét nó, nhưng ta không thích kiểu nó chọn bạn gái mới quen 1 time ngắn, dù ta tôn trọng ý kiến của nó nhưng vẫn có chút hụt hẫng, sau này có một thời gian ta gặp lại nó trên cái nick face cũ, phải nói là bạn gái nó 'bảo vệ' nó gắt gao luôn, trừ nhỏ đó ra thì không còn bạn nào hết, ta nói chuyện thằng đó cũng chỉ cười khổ, rồi nói không làm thì nhỏ giận. Chẹp ~~

        ps: nước mĩ rộng lắm nàng =)) có cơ hội đi cũng chưa chắc gặp ;))

      2. Nàng Xám Post author

        Có bạn thân là con trai thì 99% đều gặp trường hợp giống nàng hết. Con gái ai cũng ích kỷ nàng ơi, ít hay nhiều thôi. Dù sao thằng bạn nàng nó cũng trở thành 1 đứa hoàn hảo trong mắt con bồ nó, vậy đi. Đến ngày bị con đó bỏ, hoặc nó bỏ con đó, nhìn lại, thấy mình chẳng còn đứa bạn nào, mối quan hệ nào, lúc đó tự thấy cay ah. Buồn làm gì cho đời thêm đen tối, hihi.

      3. Akamiyatran

        uầy =)) ta cũng đâu có buồn, tại tự nhiên hôm qua điên điên sao mở nick cũ ra thấy comment hồi xưa, nên tự nhiên thấy buồn ~~ ta là thiên bình mà, tâm trạng thất thường lắm :))
        Thực ra ta nghĩ 1 phần do bọn con trai nữa, cách nó thể hiện ra thôi, ta có một đứa bạn khác, nó có bạn gái lâu năm lắm rồi, nhưng vẫn có con gái thích, ai thích nó nó lẫn xa lắm , toàn dừng ở hành động đối đáp lịch sự thôi, còn quá đáng thì nó mặt lạnh đối xử làm rõ ràng luôn, bạn gái nó còn chẳng có cơ hội để ghen nàng ạ =….=

      4. Akamiyatran

        ừa hiếm hoi =)))
        nhưng mà tại nó để ý bạn gái lắm, bình thường lễ tết toàn tự làm quà, có năm ta thấy nó làm đèn kéo quân (cái đèn xoay xoay chiếu hình này hình kia ra ngoài á) rồi làm nhà gỗ sân tuyết tùm lum, chẹp
        hy vọng sau này kiếm dc 1 anh chỉ riêng phần trách nhiệm thôi là dc r :))

      5. Nàng Xám Post author

        Chết mịe, ta là Kim Ngưu, ta chỉ thích tiền, thích những thứ xài dc dùng dc, đồ thực tế, tặng ta hàng handmade thì tự xác định =))))))))))))))
        Mà thoy, ế ko dám ý kiến :((((((((((((((((

      6. Akamiyatran

        =))))))))))))))))) lol nàng cứ yên tâm
        làm handmade vừa mắc vừa tốn công, nó mà tặng thì cũng phải là đứa có tiền :)))))
        hờ hờ từ từ sẽ hết ế xD

  2. junsucaheo

    Bài viết trên là viết về nàng hay ai khác vậy, nếu là về nàng thì ít ra nàng cũng có một tình yêu thơ mộng thời thiếu nữ, chứ ta thì ở tuổi đó chỉ biết học và DBSK mà thôi, giờ nghĩ lại hồi đấy ngoài giờ học ta chỉ có ngồi trước máy vi tính, ngày nghỉ thì hoặc là đi offline, hoặc là cũng ngồi trước màn hình vi tính, rất ít khi tiếp xúc hay nói truyện với các bạn trai, thật ra hồi đó mình hơi mang nét bảo thủ của con gái miền bắc :).
    Nghĩ lại dù không hối hận nhưng lại thấy hối tiếc nhiều.
    Nên nếu nàng đã từng có một mối tình thơ mộng như vậy thì cứ coi nó như là một kỷ niệm đẹp trong quá khứ thôi và cố gắng tạo những điều đẹp hơn trong tương lai 🙂

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Nàng như thế mới là sống đúng tuổi nàng ơi. Còn ta thì hối hận lắm, yêu sớm, trả giá sớm, nếm hết đủ thứ chua cay của cuộc đời, ty của ta cẩu huyết còn hơn phim nữa… Bg ta chai sạn rồi, thấy trai là chạy, cảm giác về tình yêu như cục đá. Sắp thành gái già đến nơi mà chưa thoát dc cái bóng của những tổn thương đầu đời… Nói ra thì ta hơi bị cay cú với hắn, nhưng quả thật là hận lắm. Haiz.

      Reply
  3. Vivian Nguyên

    Em nói với chị chưa nhỉ, chị mà viết ngôn tình đô thị là sẽ rất có sức ám ảnh đấy. Em ko đọc ACTNMK vì cơ bản em không thích Tân Di Ổ, cơ mà đọc bài viết này lại thấy cực kỳ, cực kỳ ám ảnh, Em nghĩ ai cũng có mối tình đầu, rồi tình đẫu tan vỡ, nhưng cái chuyện tình thanh xuân vườn trường ngọt ngào của em cũng kết thúc bằng một cái chuyện cực kỳ cẩu huyết, nghĩ lại chỉ thấy buồn cười. Hận cũng có đó nhưng không dài, vì dù sao cũng là mối tình đầu nên khi quên rồi người ta chỉ nhớ mấy chi tiết đáng yêu vặt vãnh đó thôi, chả ai muốn nhớ phần sau đen tối làm gì cả. Khổ cái quên thì quên rồi, chả vấn vương nữa, nhưng ( chị đừng bảo em còn trẻ nghĩ nhiều =)) ) tại thật là sau này lại chẳng có ai lọt nổi vào mắt mình nữa, thấy cứ đàm đạm nhàn nhạt sao đó, đã thế lại còn thấy không yêu rất rảnh rang rất thoải mái nữa chớ, dù đôi khi thấy bạn bè có đôi có cặp cũng ham có bồ ăn theo cho vui, nhưng rồi lại thôi 😀

    Nước Mỹ có nhiều điều để chị yêu, chị ghét thật, em thì nó chả khác nào một đất nước “người dưng”, dont care =)) Nhưng theo khách quan nếu sau này định đi nc ngoài thì em vẫn thích nước Anh hơn, ha ha. Em thích cái gì cổ kính một chút, ui chà, lại dông dài.

    Chị em là gái già nhưng vẫn còn đẹp lắm, không lo sợ ế 😀 Người ta chẳng bào mối tình đich thưc sớm không đến, muộn không đến, chỉ cần đến đúng lúc là dc rồi rồi còn gì. Có những người mình gặp đúng vào giai đoạn nào đó trong cuộc đời thì sẽ yêu người đó, người đó cũng vậy, nhưng gặp sớm hơn thì chưa chắc à =))

    Btw, đổi cover Di Ngọc dễ thương quóa :3

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Em có biết là em rất có khả năng xoa dịu người khác ko 😀

      Mỗi khi đọc cmt của em, chị cứ có cảm giác c là người toẹt vời nhất trái đất ý. 😀

      Cảm ơn tục tưng 😡

      P/s: Thật ra nếu được lựa chọn 1 đất nước để sống, chị thích sống ở Nhật nhiều hơn, tất nhiên là với đk có ng nuôi =)))))) Chứ qua Nhật đi cày thì tự xác định luôn hichic.

      Reply
  4. junsucaheo

    Ta thấy ta rất là khô khan và đơn giản, nên ta rất ngưỡng mộ những con người lãng mạn và yêu hết mình, nên nàng đừng vì người không đáng mà bỏ qua những người xứng đáng hơn, ta mặc dù rất hay gặp những truyện không may, nhưng ta lại luôn lạc quan với cuộc sống, chứ không chắc ta sẽ rất là mệt mỏi và buồn chán, nàng cũng nên lạc quan nhiều vào như vậy sẽ bớt áp lực và sẽ vui vẻ hơn nhiều.
    Rất tiếc chúng ta ở cách xa nhau quá, chứ mà ở gần ta sẽ chuyền sự lạc quan của ta bớt sang cho nàng , có khi nàng sẽ nhanh chóng gặp được bạch mã hoàng tử thực sự của nàng đó 🙂
    Ta cũng chưa đọc ACTNMK, ta rất sợ đọc các tác phẩm của Tân Di Ổ, nó cứ mang một vẻ buồn man mác , trìu tượng, khiến ta đọc tên tác phẩm thôi cũng thấy mệt mỏi rồi!

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Mình cũng chưa đọc truyện của Tân Di Ổ, ACTNMK mình đọc đến đoạn nam chính đi Mỹ thì vọt đến cuối xem nữ chính cuối cùng ra sao… Chỉ nắm dc nội dung đại khái. Ty của mình nó ngược quá rồi, nên mình sợ hãi đọc ty ngược đến khó thở trong các truyện ngôn tình. Thật ra đối với những người mình quen biết hoặc ngoài cs thật của mình, thì mọi ng thấy mình khá lạc quan, tưng tửng và hay cười… Nó cũng ko phải biểu hiện giả dối, mà kiểu như mình ráng tích cực để cuộc sống ko còn tối tăm nữa. Nói chung thấy mệt, mà cũng phải gồng.

      Reply
      1. junsucaheo

        Thôi chúng ta cùng cố gắng, hy vọng tương lai cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn, tinh thần sẽ thoải mái hơn.
        Hơn một năm rồi ta ko đọc truyện ngược nữa, ta thấy đi làm đã quá mệt mỏi rồi, chưa kể truyện gia đình nữa chứ, nếu mà đọc thêm truyện ngược chắc đầu ta nổ tung mất! Nên ra chuyển hướng sang đọc điền văn và các,truyện nhẹ nhàng cho đầu óc thoải mái, nhẹ nhàng! 🙂

  5. Gia đình Saiya

    Hôm nay mình có chuyện buồn, và mình lang thang trên mạng để tìm đọc review về cuốn sách mà mình yêu thích. Có lẽ đây không phải là bài review về nó, nhưng không hiểu sao, đọc lại vô cùng thấm thía. Cảm ơn những dòng tâm sự của bạn, cảm ơn cả tuổi thanh xuân của bạn, tình yêu của bạn, cảm ơn thầy lý của bạn. Mình cũng không thích nước Mỹ, vì nước Mỹ có anh, và vì xét ra thì đô Mỹ mất giá hơn vài ngoại tệ khác. Khi mà không thích một điều vì hai thứ, tình cảm thanh xuân và hiện thực cuộc sống thì có phải con người ta lênh đên không trưởng thành nổi dù đã qua rồi cái tuổi cần phải trưởng thành?

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Nhiều khi nghĩ lại mình thấy mình… khốn nạn lắm, khi đó vì ty mà mình như con thiêu thân… trả giá để rồi máu me đầy mình. Trưởng thành thật mệt mỏi, cái giá của sự trưởng thành bằng cách này hay cách khác đều là đau đớn…

      Reply
      1. muunchan

        Zậy thì mình phải kiếm niềm zui, k lớn thì nhỏ, còn chiện j đã qua thì thôi kệ nó, chẳng mắc j mình nhớ chi cho nó bùn, mình sống cho ngày mai mà (^o^)!
        Quên hết đi chị, hehe….E k xúi dại đâu nhé (>.<)!

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s