Ai dám công lươc trẫm – Chương 1

Chương 1: Thiên Long Bát Bộ

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

83c93-5bd16f3cce5b171c0847b341576e96dbf8727f3137857-kmk9qd_fw580

.

Đầu xuân, hoa hạnh như tuyết nở đầy thành.

Quán rượu ở phố tây sớm đã mở cửa, những ngày gần đây việc làm ăn rất tốt, vì vậy chưởng quầy luôn cười tít hết cả mắt, còn bọn tiểu nhị tiếp đón khách khứa thì cực kỳ nhanh nhẹn. Kỳ thi mùa xuân đến gần, nên thỉnh thoảng có vài vị thư sinh đầu đội luân cân (mũ/khăn vấn đầu) qua lại, chưởng quầy dặn dò bọn tiểu nhị xuất ra hết mười hai phân lòng dạ đến phụng dưỡng các sĩ tử này, có trời mới biết trong những người đó có thể hay không ra một trạng nguyên lão gia? Nếu như rơi vào cửa tiệm của bọn hắn, thì cũng là một cái chuyện tốt trời ban.

Chỗ ngồi gần cạnh cửa sổ có một thư sinh áo xanh đang cất lời rất lớn: “Hoàng huynh, đã mua ‘Thiên long bát bộ’ tới tay chưa?”

Chuyện này không phải là chuyện về thi cử, nếu như bình thường thì mọi người đều sẽ yên lặng thở dài mà nhủ thầm “lại một tên sĩ tử không đi đường chính mà cứ thích nhích đường nghiêng”, nhưng khi nghe đến là tin tức của “Thiên long bát bộ”, thì tất cả mọi người đều hiểu ý mà cười — thì ra là thế.

Mọi người tức thì vảnh tai lên.

“Tới tới, hiền đệ thực là nóng vội, vi huynh làm sao có thể phụ hiền đệ nhờ vả chứ.” Thư sinh áo trắng đưa qua một xấp giấy Tuyên Thành.

Lúc này mùi mực bay bốn phía, người tinh mắt liền nhận ra, đây là báo chí vừa mới được in ra.

“Cố tam nương tử thực là ngút trời kỳ tài, không chỉ viết sách hay, mà còn có thể phát minh ra thứ có thể lưu danh thiên cổ như ‘thuật in ấn’ này nữa.”

“Đúng vậy đúng vậy, nương tử nhà ta mỗi ngày đều theo đọc báo chí, chính là vì muốn xem chuyện xưa của Tiêu Phong và A Chu, ngày hôm qua còn kêu gào cho đã xong rồi lại khóc chết lên chết xuống, nương của ta còn cho rằng ta khi dễ nàng nữa chứ.

Thấy ánh mắt của mọi người sáng quắc, thư sinh áo xanh cũng không già mồm mà lớn tiếng đọc chuyện xưa ra. Mấy ngày nay tình tiết của “Thiên long bát bộ” đang đến lúc cao trào, hồi thứ mười tám – Hồ Hán ân cừu, tu khuynh anh hùng lệ, hồi thứ mười chín – Tuy vạn thiên nhân ngô vãng hĩ, có thể nói là cực bi cực liệt, không biết có nhiều ít người đều vì Tiêu Phong lo lắng đến nỗi đêm không thể say giấc.

(Tên hai hồi 18, 19 ta tìm ko ra tên dịch ra tiếng Việt sát nghĩa, ta lại ko dám dịch bậy (do ta ko đọc TLBB nên cũng chẳng bik đang nói tới cái gì, vì vậy để nguyên hán việt.)

Tuy rằng âm điệu của thư sinh áo xanh trong trẻo ôn nhuận, nhưng mọi người lại không rảnh thưởng thức, bởi vì bóng dáng của đại ca cầm đầu mà trong sách nói tới lại xuất hiện — chẳng qua là Tiêu Phong không e ngại.

“Tiêu Phong thực là một đại trượng phu đỉnh thiên lập địa!”

Thường ngày, những thú vui giải trí vốn là cực ít, cho nên bây giờ nhờ có bút pháp siêu phàm của Cố Tam nương tử, làm cho bọn hắn đều đối với Tiêu Phong sinh ra kính nể thật sâu, rồi lại nhịn không được vì hắn lo lắng: Bàn tay đen phía sau màn tới cùng là ai chứ? Vì sao tùy tình tiết phát triển, bọn hắn lại có dự cảm không may?

“Không chỉ Tiêu đại hiệp, A Châu cũng không kém, chỉ có người ôn nhu mỹ lệ lại thông tuệ giảo hoạt như A Châu mới có thể xứng đôi với Tiêu đại hiệp nha!” Một người thanh niên ngồi gần đó tỏa sáng đôi mắt liên tiếp nói ra lời ca ngợi.

“Lời nói của tiểu huynh đệ đúng vậy, trước kia tại hạ cũng không có coi trọng “Thiên long bát bộ” do Cố Tam nương tử viết, một cô nương gia, bày đặt viết chuyện xưa gì gì của nam nhân, còn tình tình yêu yêu, thực là không biết nhục nhã… Nhưng mà hiện nay, tại hạ bội phục nàng, cũng vì một cái Tiêu Phong.” Nói đến đây, hắn lại là có chút xấu hổ.

Một người khác gật đầu phụ họa: “Sách sao người vậy. Tuy vạn thiên nhân ngô vãng hĩ (tuy rằng có ngàn vạn người ta cũng đến)! Tại hạ trước giờ đều không biết một vị cô nương còn có thể sinh được hào hùng như thế!”

“Đúng vậy, có thể viết ra một đại hiệp sĩ anh hùng cái thế như vậy, chứng tỏ Cố Tam nương tử quả là không phải nữ tử tầm thường! Chậc, không biết con cái nhà ai có thể may mắn được nàng nhất cố (*) nha.”

(*) nhất cố: Chỗ này ta nghĩ tác giả chơi chữ, vì chữ “Cố” có thể là ám chỉ họ “Cố” hoặc có nghĩa là “chú ý, ngoảnh nhìn, để ý…”

Những người nói chuyện này bề ngoài nho nhã, đều là phần tử trí thức.

Dưới lầu, tiếng nói tiếng cười ầm ầm ĩ ĩ, độ nóng của các cuộc thảo luận càng thêm tăng vọt, nhã gian trên lầu, lại tĩnh đến nỗi làm người ta phải kinh ngạc.

Thừa Diễn đế nắm tay gõ gõ bàn, nói: “Cố Tam nương tử?”

Một lão giả mặt trắng không râu mặc đồ gấm ở bên cạnh vội khom người giải thích: “Công tử, kia là con gái duy nhất của viện trưởng thư viện Vô Nhai tại Dương Châu, thiếu thời liền lấy tài danh mà nổi tiếng, từng lưu truyền ra mấy bài thơ cực tuyệt, thanh danh… rất lớn, ở Giang Nam, được xưng là ‘đệ nhất tài nữ’.”

“Há? Vì sao trẫm không nghe nói qua?”

Lão giả áo gấm nghiêng người châm trà, cung cung kính kính nâng đến trước người Thừa Diễn đế, vì hắn giải thích nghi vấn.

“Công tử là nhân vật bậc nào, tài danh của Cố Tam nương tử tuy rộng, cũng bất quá là thôn cô hương dã thôi, công tử không biết, cũng là chuyện đương nhiên.”

Thừa Diễn đế nhíu mày: “Trẫm thấy tâm tư của nàng ta không nhỏ.”

Lão giả áo gấm nghiêng tai cung kính nghe.

“Nhìn nhìn sĩ tử của trẫm xem, có phải đều bị nàng ta thu phục hay không?” Nói, chỉ hướng đám thư sinh mặt đỏ tai hồng đang cùng thương nhân dân chúng thảo luận được sôi sục ngất trời ở dưới lầu, quả nhiên, thanh cao mọi ngày đều không thấy, mà hiện nay đều đang tại nói chuyện cuối cùng ai mới là đại ca cầm đầu.

“Lòng dân a.” Thừa Diễn đế thấp giọng thở dài.

Dưới lầu vẫn còn tiếp tục.

“Nghe nói Cố Tam nương tử sinh được tướng mạo hoa nhường nguyệt thẹn.”

“Đáng tiếc…”

“Đáng tiếc cái gì?”

“Cố Tam nương tử không phải nữ tử bình thường, nàng nói qua đời này không gả.

Hít ——-

Tiếng một trận hít không khí phát ra. Viết sách còn được phép, tuy rằng có chút khác người, nhưng mọi người đối với tài nữ hiển nhiên là khoan dung, nhưng nói ra loại lời nói này, thì thực là… Ly kinh bạn đạo!

(Ly kinh bạn đạo: thành ngữ TQ, chỉ những sự việc sự vật trái với tôn chỉ, đường lối và tín điều của giai cấp thống trị phong kiến.)

Mọi người rầm rầm rì rì thảo luận, người kia lại cười đắc ý, khoe khoang nói: “Chuyện này tính cái gì chứ, các ngươi nghĩ đi đâu nha, Đức Cảnh tiên sinh tiền triều không phải chưa từng lấy chồng sao, trên đời này có ai không bội phục kính trọng cầm nghệ có một không hai của nàng? Cả đời không gả đối với tài nữ tới nói, cũng là một đoạn giai thoại.” Đức Cảnh tiên sinh họ “Trình”, “tiên sinh” là tôn xưng của người trong thiên hạ với nàng, nàng là đại gia cầm nghệ nổi tiếng thiên hạ ở tiền triều. Cũng có người nói nàng không lấy chồng, là bởi vì không có người xứng đôi.

Mọi người giật mình, thì ra là thế.

Có thể lý giải. Tài nữ thôi, chính là muốn không giống người thường.

Người kia còn không hài lòng, lại ném ra một câu làm mọi người chấn kinh: “Cố Tam nương tử, nói là muốn —” hắn đè thấp giọng, nhẹ nhàng nói: “Nói là muốn vào kinh tiến cung.”

Vào cung?!

Thần sắc mọi người khác nhau, nhưng tất cả đều ngậm miệng lại, sau đó ra vẻ như không có việc gì, xoay người tiếp tục nói về chuyện xưa của Tiêu Phong.

Chuyện của hoàng gia, không phải bọn họ có thể lẫn được vào trong.

Người kia lấy cái mất mặt, nhưng cũng hiểu được, xám xì xám xịt trốn đi.

Trên lầu, thần sắc của Thừa Diễn đế nhàn nhạt.

Hắn an tĩnh uống trà.

Đột nhiên, tất cả mọi người ở dưới lầu đều yên tĩnh trở lại, giống như là náo nhiệt mới vửa rồi chưa từng tồn tại qua vậy.

Thừa Diễn đế liếc mắt về hướng ngoài cửa sổ, không chút lưu tâm.

Phút chốc thoáng nhìn gì đó, cho dù là hắn, cũng bị giật mình.

Mỹ nhân.

Áo đỏ, mỹ nhân.

Ngựa trắng, áo đỏ, mỹ nhân.

Một mỹ nhân áo đỏ đánh ngựa chạy qua, một thân nàng áo đỏ ào ào, nổi bật đến mức làm cho hoa hạnh toàn thành đều mất đi màu sắc: Hoa hạnh tuy đẹp nhưng lại quá mức tẻ nhạt, đâu có thể nào bằng được mỹ nhân như lửa cháy thiêu đốt, khí thế bức người này.

Giống như là vô ý bình thường hướng phương hướng của Thừa Diễn đế cười nhẹ một tiếng. Đôi mắt nàng như nước, trong trẻo lại thấu triệt, làm cho người ta vừa xem liền biết nàng là một cô nương hồn nhiên lại tiêu sái; nàng nâng cằm, tóc mai đen nhánh rủ xuống theo gió lay lay, hoa tai bằng trân châu trắng ngần nghịch ngợm đung đưa, phá lệ chọc lòng người thương; đôi tay trắng mịn của nàng kéo giữ dây cương đen nhánh, đen cùng trắng được so sánh rõ ràng như thế, làm cho lòng người ta ngứa…

Sau đó nàng liền thúc ngựa rời đi.

Vô cùng tiêu sái. Lưu lại vô số người bị nàng kinh diễm đến, không biết có nhiều ít người lại phải hồn nhớ mộng thương. Tuy nói ở chỗ này cưỡi ngựa rất là không thích hợp, nhưng mỹ nhân thôi, còn là mỹ nhân hồn nhiên xinh đẹp lại có bối cảnh, bọn họ có thể nói cái gì?

Thừa Diễn đế cúi đôi mắt xuống.

Đây là bắt đầu sao?

“Đó là ai?” Hắn hỏi.

Lão giả áo gấm cảm thấy chủ tử của mình có chút kỳ quái nhưng cũng không dám nghiên cứu kỹ, cung kính đáp: “Trưởng đích nữ Mộ Dung Thanh của Uy Vũ tướng quân.” Ngắm sắc mặt của Thừa Diễn đế một chút, không có phát hiện ra cái gì không ổn, thế là tiếp tục nói: “Trước kia vẫn đồn đãi nói tướng mạo nàng xấu xí, không thể gặp người, sau đó ở bữa tiệc ngắm mai của Đại trưởng công chúa lại một lần thành danh, mọi người mới biết —“

“Nói.”

“Mọi người mới biết thì ra trưởng đích nữ của Mộ Dung tướng quân lại là một nhân vật tựa thiên tiên, đều nói là đại công chúa chèn ép nàng.”

Đại trưởng công chúa là cô cô ruột thịt của Thừa Diễn đế, không biết vì sao nàng lại nhìn trúng Mộ Dung đại nhân vốn đã có vợ, cũng chính là phò mã gia hiện tại, nghe nói là dùng thủ đoạn không quang minh hại mẫu thân của Mộ Dung Thanh, mới như nguyện gả đi qua.

Về phần chèn ép… Nữ nhi Mộ Dung Vân của nàng vô luận tài hay mạo đều thua kém Mộ Dung Thanh, nhưng thanh danh lại cực tốt, mà Mộ Dung Thanh so với nàng kia càng xuất sắc lại chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người lần nào. Nên loại phán đoán này cũng là có thể lý giải.

Sau khi Mộ Dung Thanh nổi tiếng, lập tức được đến cả nhà Mộ Dung coi trọng: Đương kim bệ hạ chỉ có mấy cái tần phi thấp vị, Mô Dung Thanh lại là nhân tài như thế, làm sao có thể sinh sôi lãng phí!

Đại trưởng công chúa cũng không có cách nào khác, bởi vì…

Lão giả áo gấm nhìn chén trà của Thừa Diễn đế một cái, ân cần thêm nước.

… Bởi vì Thừa Diễn đế cùng Đại trưởng công chúa, mặt ngoài và cả mặt trong đều không hợp. Không, là ngay cả trong ngoài đều không có. Với tư cách là tỷ tỷ ruột thịt của tiên đế, ba năm trước Đại trưởng công chúa cực lực phản đối Thừa Diễn đế đăng cơ làm đế, cho hắn chế tạo vô số phiền toái, bệ hạ đăng cơ, Mộ Dung gia cũng không phải ngốc, bọn hắn đương nhiên biết nên làm ra lựa chọn thế nào, Mộ Dung Thanh một khi thành nhân vật mà từ trên xuống dưới Mộ Dung gia đều không dám đụng đến, thì bọn hắn sẽ đối với nàng ký thác kỳ vọng cao: Hoàng đế bệ hạ phải thích loại mỹ nhân xinh đẹp hồn nhiên này, không đúng sao?

Nghe lão giả áo gấm giải thích, Thừa Diễn đế không làm phản ứng.

Không có ra ngoài dự đoán.

Hắn cười nhẹ, thì ra chính mình lại giống như là quả trường sinh sao?

Đều là hướng về hắn mà tới.

Nhưng không một ai là vì chính con người hắn. Ở trong trò chơi này, trọng yếu là thân phận hoàng đế, mà không phải chính là con người của hắn — đổi lại là ai làm hoàng đế thì trò chơi này vẫn sẽ tiến hành đi xuống, sẽ không có bất kỳ bất đồng nào. Hoàng hậu của hắn, cũng là như thế mà nhìn đi.

Đang tại lúc hắn lâm vào trầm tư thì một thị vệ lạ mắt đi vào nhã gian, giống như là có chuyện gì muốn bẩm báo. Lão giả áo gấm, cũng chính là ngự tiền tổng quản Kiều An, phất phất tay ra hiệu hắn không có chuyện gì khẩn yếu thì không cần lên tiếng quấy rầy, bởi vì bệ hạ có vẻ như có tâm sự gì đó, đã mấy ngày liên tục, không một ngày có thể an ổn nghỉ ngơi. Bệ hạ tuổi còn trẻ lại có nhiều ưu tư như vậy, hắn đau lòng.

Rất lâu, thẳng đến khi Thừa Diễn đế ngẩng đầu lên, thị vệ mới quỳ người xuống bẩm báo: “Bệ hạ, bệnh tình của Trấn Bắc hầu tăng thêm, sốt cao không dậy nổi.”

Thừa Diễn đế sửng sốt, tay đang hướng chén trà đột nhiên khựng lại.

Chậm rãi hạ xuống.

Trấn Bắc hầu…

Hơi nóng của chén trà bốc lên, nổi bật mặt mũi hắn… có chút mơ hồ.

Thị vệ thấy hắn không có phản ứng, cho rằng hắn đã quên mất còn có Trấn Bắc hầu cái người này, thế là cường điệu nói: “Bệ hạ, Trấn Bắc hầu ở Bắc Cương bị kiếm làm thương, lại tổng là không khỏe lên, bây giờ ngay tại tháng giêng, thế nhưng miệng vết thương lại sinh mủ, sợ là nếu không —“

“Câm miệng!”

Thừa Diễn đế đột nhiên ra tiếng đánh gãy. Hắn làm sao không biết Trấn Bắc hầu là ai, bởi vì biết mới bất an như vậy, hắn chỉ cảm thấy như có người dùng tay cầm lấy trái tim của hắn, hung hăng bóp chặt, làm ra từng đợt từng đợt đau, từ thân thể đến tận hồn phách, không một chỗ có thể đào thoát.

Nửa buổi, hắn mới ngẩng đầu, nhìn ngoài cửa sổ đã thấy mưa xuân bay lả tả, hắn cau mày.

Sống lại một trận, có chút chuyện đã trốn không thoát, nhất định phải… nghĩ rõ ràng.

~ Hết chương 1 ~

P/s: Mai hoặc tối nay sẽ up Tân Đường Di Ngọc 🙂

Advertisements

18 thoughts on “Ai dám công lươc trẫm – Chương 1

      1. Vivian Nguyên

        gì đâu nhục =)))))))))))) phải thấy mừng vì độc giả hiểu tính mền mới đúng ~

        btw, càng edit càng mượt nhen chị, hay chương đầu nó thế *cười*

      2. Vivian Nguyên

        thế thôi để mai =))

        mà chị ơi, cái bài có 2 người hát trong list của chị là bài gì vậy, hay quá, giọng hai ca sĩ dễ thương cực :3

  1. Dương Tử Nguyệt

    Chương 1 :’> Hay quá, chị edit mượt kinh :’> Mà… bạn Cố Tam nương tử là nữ xuyên phải không ạ?

    P/s: Truyện này kiểu như trò chơi mà bị nhân vật trong trò hcowi phát hiện bản thân là một nhân vật trong game nên mới phản kháng lại hả chị?

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Đúng rồi em, kiểu xuyên hệ thống nhập vai ý. Bạn hoàng thượng biết dc bản thân chí cao vô thượng chỉ là trò đùa dưới “bàn tay” của hệ thống chúa tể và bàn tay của các nữ mang theo hệ thống. Truyện này nhiều nữ xuyên và nữ trùng sinh lắm.

      Reply
      1. Nàng Xám Post author

        Ko em, này k phải game.

        Có 1 loại truyện xuyên không mà nữ xuyên không mang theo hệ thống (hoặc là ko gian…). Hệ thống này kiểu như hệ thống game nhập vai, cái hệ thống này nó có nhiệm vụ giao cho nữ xuyên nhiệm vụ cần hoàn thành, sau khi hoàn thành nv sẽ có phần thưởng như dưỡng nhan, bùa hộ mệnh, thuốc hay là thứ gì đó v..v..

        Ví dụ như là Cố tam nương mang bên mình hệ thống dưỡg thành thục nữ, thì khi hoàn thành nv, hệ thống sẽ cộng cho Cố Tam Nương 5 điểm khí chất, cái là nàng ta tự nhiên sẽ phát ra “khí chất”, sức mạch + 5 sẽ có sức mạnh tăng thêm, kiểu kiểu vậy đó.

        Nam chính này lúc cuối đời (kiếp 1) khi gần chết thì nghe dc tiếng hệ thống và hoàng hậu trao đổi với nhau, nên biết dc trên đời này có cái loại sức mạnh “yêu ma quỷ quái” thao túng thế giới này… Kiếp này trùng sinh thì chỉ cần nữ hệ thống nào có ý định “tấn công” hắn thì hắn sẽ nghe dc tiếng trao đổi của hệ thống và nữ mang hệ thống. Từ đó suy đoán và phản kháng lại, cũng như bảo vệ cho người hắn yêu. Nữ 9 là ng cổ đại 100%

      2. Dương Tử Nguyệt

        A, ra thế ạ :))) Kiểu này mấy em nữ xuyên có hệ thống khỏi bàn là đá bị kê chân rồi =)))))))))))) Sắp tới có vẻ hay :’> Chị có định edit nó tiếp không?

      3. Nàng Xám Post author

        Chắc xong bộ Bệ hạ làm tiếp. Mà chị nghĩ tới lúc đó (hay bây giờ) cũng có người khác edit rồi á :)) Chị làm chậm nên toàn bị vậy k à.

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s