Ai dám công lược trẫm – Chương 2

Chương 2: Bia đỡ đạn nữ phụ

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

1119188190ab0cda33l

Có lẽ là bị dẫn ra thứ gì đó chôn dấu rất lâu trong lòng, nên tinh thần Thừa Diễn đế thật là hốt hoảng, mãi đến khi ra khỏi quán rượu, tránh thoát đi một thư sinh thanh tú lao thẳng vào người hắn, thì hắn mới giật mình phác giác sự tình có chút gai góc.

Người này rõ ràng là một cô nương.

Lại cứ như thế đúng lúc đụng vào trên người hắn.

Hắn làm sao không biết đây lại là một nhân vật có chí muốn “công lược” hắn. Đời trước, mắt hắn mù tâm hắn cũng mù, chỉ thấy được các nàng nóng vội như vậy là vì đối với vinh hoa phú quý hướng tới, với tư cách là một quân chủ, hắn cũng vui vẻ hưởng thụ sự truy đuổi lấy lòng của mỹ nhân, thậm chí còn đem chuyện này ra tiêu khiển những lúc nhàm chán — bây giờ xem tới, thực là châm chọc biết bao!

Tại lúc hắn tiêu khiển người khác, thì hắn cũng chẳng qua là một món đồ chơi bị người tranh ta đoạt mà thôi.

Phái người đuổi kịp nàng xong, hắn xoay người sai bảo: “Kiều An, đi phủ Trấn Bắc hầu.”

“Vâng, bệ hạ!” Kiều An khom người trả lời, nhưng trong lòng cũng là cứng lại, đi phủ Trấn Bắc hầu? Tuy trong lòng nghĩ khác, nhưng dù sao phụng dưỡng quân vương chừng ấy năm, hắn cũng xem như là trải qua đủ loại mưa gió, tâm tính tất nhiên không phải người thường có thể sánh bằng, hắn cung cung kính kính xốc lên màn kiệu, dìu Thừa Diễn đế vào trong.

Bệ hạ vừa mới khỏi bệnh, vẫn là tử tế hầu hạ mới tốt.

Trước đó không lâu, trận bệnh nặng này của bệ hạ làm chấn kinh triều đình và dân chúng, dù vậy bệ hạ cuối cùng cũng chống được đi qua, chẳng qua sau khi bệ hạ tỉnh lại thì tâm tư càng thêm khó lường rất nhiều, việc này đối với hạ nhân như bọn hắn thực sự không phải là cái chuyện tốt gì.

Hôm nay bệ hạ càng không bình thường, trong lòng hắn hiện lên muôn vàng tưởng pháp, nhưng bước chân cũng rất là nhanh, khó khăn lắm mới theo kịp hầu hạ bên cạnh kiệu, không dám có một chút lười biếng nào. Quả nhiên, hắn nghe đến lời nói của bệ hạ: “Kiều An, thăm Trấn Bắc hầu, cần mang theo thứ gì?”

Tiếng nói kia thế nhưng có chút do dự.

“Nghe nói Trấn Bắc hầu yêu thích bánh hoa quế, chính là loại bánh hoa quế ở tiệm Từ Ký tại thành nam.” Trấn Bắc hầu từng ở lại trong cung một thời gian, danh nghĩa là thư đồng của hoàng tử, nhưng thật ra là con tin, bởi vì lão Trấn Bắc hầu lúc đó đang thống lĩnh ba mươi vạn bắc quân vào biên cương chống cự Hách thị. Về phần bánh hoa quế… trong lòng Kiều An mỉm cười, các chủ tử biểu hiện ra yêu thích gì đó, thực sự có thể tin sao?

Hắn nơi nào biết giờ này khắc này ở bên trong kiệu, Thừa Diễn đế nghe đến ba chữ “bánh hoa quế” thì nỗi lòng vô cùng khuấy động, đến mức muốn phun một búng máu ra ngoài.

Rất lâu sau Thừa Diễn đế bình phục tâm tình, rồi thở than một hơi thật dài, sắc mặt rất là thảm đạm.

Trên trời cho hắn cơ hội lặp lại, đã là vô cùng ban ân, hắn làm sao có thể yêu cầu nhiều hơn nữa? Ký ức của hắn rất vụn vỡ, có một vài thứ nghĩ làm sao cũng không thể nghĩ ra, mà chỉ có thể dựa vào người khác nhắc nhở. Liền giống như…

Liền giống như nghe đến “bánh hoa quế”, thì trong phút chốc đã nhớ đến đoạn ký ức thê thảm kia.

Thiên lao, Trấn Bắc hầu mang theo thần sắc cung kính nhận lấy hộp thức ăn mà hắn tự tay đưa tới, quỳ tạ ơn vua: “Nguyện bệ hạ trường nhạc cửu an.”

(trường nhạc cửu an: vui vẻ dài lâu, an bình mãi mãi)

Sau đó mặt không đổi sắc, ăn.

Hắn còn nhớ được tâm tình lúc trước của bản thân, rõ ràng là… Rõ ràng là cực kỳ sảng khoái, còn có nồng đậm khinh thường — trừ đi được họa lớn là ngươi, trẫm tự nhiên sẽ trường nhạc cửu an!

“Đi thôi.”

Tuy là không yên lòng, nhưng bánh hoa quế vẫn là phải mua. Thịt thối, chỉ có cách khoét ra, mới có cơ hội khỏi hẳn. Nắm đó hắn… Thừa Diễn đế lắc đầu, năm đó hắn làm gì có được thứ tâm tư cẩn trọng đến từng bước thế này? Chẳng qua đã làm đế hơn bốn mươi năm, không thiếu nhất, chính là kiên nhẫn.

Đoàn người Thừa Diễn đế theo từ cửa sau đi vào trong phủ Trấn Bắc hầu, hắn phất tay ra hiệu thị vệ gần thân lui xuống, rồi mới cùng Kiều An đi theo quản gia hầu phủ dẫn đường, hướng về chính viện.

“Mời bệ hạ.” Các thế hệ Trấn Bắc hầu nắm quyền chiến sự, lấy quân trị gia, quản gia tự nhiên không phải là nhân vật phàm tục, Thừa Diễn đế lặng yên cải trang mà tới, hắn cũng chỉ là tuân theo lễ nghi nghênh đón, rất thong dong tự nhiên, không có nửa phần thấp thỏm kinh sợ.

Khí khái, đây là thứ đặc hữu của những người bên cạnh Trấn Bắc hầu có được. Chẳng trách năm đó hắn đem Trấn Bắc Hầu coi thành cái đinh trong mắt.

Thừa Diễn đế lướt mắt nhìn hắn, theo kịp.

Nhân tài dưới tay Trấn Bắc hầu vô cùng đông đúc, lúc trước hắn chính là kiêng kỵ, mà nay lại là vui mừng, thực bất đồng.

Diện tích của hầu phủ không lớn, vì đây chỉ là điểm dừng chân ở kinh thành, tuy có quy chế của hầu phủ, lại không có nửa phần lộng lẫy của những hầu phủ bình thường, trước mắt là hai màu đen trắng, mơ hồ có thanh, tĩnh, túc giống như Trấn Bắc hầu người nọ.

“Dung khanh thương thế ra sao?”

Hắn nghe được chính mình lên tiếng hỏi, thật là tỉnh táo bình thản ngoài ý muốn.

“Thưa bệ hạ, thương thế của hầu gia rất tốt, dĩ nhiên là không có chuyện gì.” Đồng dạng, là một y quan bình tĩnh.

Nói dối! Kiều An vẫn theo sau Thừa Diễn đế mở to đôi mắt hí, đây là khi quân! Bên cạnh Trấn Bắc hầu có người của bệ hạ, lại là do chính thủ lĩnh ám vệ là hắn tự mình sắp xếp, làm sao không biết sự thật? Trấn Bắc hầu rất không tốt, người này lại là cột trụ thân tín của Trấn Bắc hầu, bịa chuyện lừa gạt bệ hạ, là do sợ bệ hạ thừa dịp Trấn Bắc hầu suy yếu liền đem bọn hắn một lướt bắt hết?

Tinh thần Kiều An tức thì khẩn trương, bên cạnh bệ hạ chỉ có một mình hắn, mà phủ Trấn Bắc hầu không có một người nào là dễ chọc! Hắn chậm rãi dựa vào hướng Thừa Diễn đế, đề phòng.

Thừa Diễn đế làm sao không biết suy nghĩ của Kiều An, nhưng dung sắc của hắn vẫn nhàn nhạt, rồi dùng ánh mắt an ủi Kiều An, ra hiệu hắn đưa ra lễ vật mang theo, sau đó từ quản gia dẫn vào trong phòng.

Hắn xoay mặt đi, không muốn nhìn bánh hoa quế.

Y quan nói: “Hầu gia vừa mới nằm ngủ.” Mặt mày hắn nghiêm túc, ngữ điệu đông cứng, giống như là đang cưỡng chế gì đó.

Thừa Diễn đế nhìn hắn một cái: “Trẫm chỉ là nhìn xem mà thôi.”

Mấy người này đem thương thế của Trấn Bắc hầu đổ đến trên đầu hắn, hắn thừa nhận, như vậy không oan. Quân thần bất hòa, mâu thuẫn không ít, người ngoài đều cảm thấy bọn hắn chắc chắn sẽ đến một trận sinh tử, chính hắn cũng nghĩ như vậy, nhưng ai có thể nghĩ đến Trấn Bắc hầu lại…

Hắn nợ nàng.

Thừa Diễn đế phất tay ra hiệu một đám người lui xuống, rồi đi đến gần giường.

“… Dung khanh?” Hắn nghe đến tiếng nói của bản thân thật trầm và mềm nhẹ, mềm đến mức trái tim của chính mình đều run bần bật lên.

“Dung Cố, Dung Cố…”

Người trên giường không có động tĩnh gì, xem ra thực sự là đã ngủ, bởi vì nằm nghiêng nên hắn xem không đến mặt, chỉ lộ ra một đường cong tái nhợt. Hắn cúi người xuống, ngồi ở mép giường, cực kỳ cẩn thận nắm lên tay nàng.

Bọn hắn chưa từng có tới gần như vậy bao giờ.

“Dung Cố.” Đầu ngón tay hắn run nhè nhẹ, nhưng lại cầm thật chặt bàn tay kia.

Thật là chê cười. Bàn tay này rất không dễ nhìn, không bảo dưỡng thỏa đáng như nữ tử trong hậu cung, cũng thua kém một người nam nhân là hắn, thậm chí… Thậm chí còn thua kém cả mẫu hậu đã hơn tuổi năm mươi của hắn. Ha ~, hoàng hậu của hắn, người mà mấy chục năm vẫn không thấy già kia, hoàng hậu mà lúc nào cũng thướt tha thùy mị kia, thì liền không cần phải nói.

Vết chai thật dày, là do dùng kiếm; Vết chai hơi mỏng, bởi vì dùng cung; Mỏng nhất, chính là cầm bút… Ngón út không thể gấp khúc, vì do trước đây bị thương ở bắc cương, rậm rậm rạp rạp vết thương nhỏ, là lần này vừa mới có thêm. Chỗ nào giống một nữ nhân?

“Được lắm, khổ nhục kế của nàng thành công.” Hắn nói.

Không ai trả lời.

Hắn đem thân thể nàng xoay lại đây, động tác tuy rằng gượng gạo, lại tận lực không đụng đến miệng vết thương. Hắn thấy được mặt nàng… Quả nhiên! Hắn cảm thán trong lòng.

Quả nhiên như thế, bên mặt của hoàng hậu, cùng nàng rất giống nhau.

Thừa Diễn đế chỉnh tốt chăn mền cho nàng, rồi chậm rãi đứng dậy.

Hắn cầm lên thanh kiếm đặt ở mép giường, đây là tín vật mà tiên đế ban cho Trấn Bắc hầu Dung Cố, theo ý hắn, cái tín vật này dùng tới là để quản thúc vị hoàng đế là hắn đây. Năm đó hoàng đế niên thiếu khí thịnh, làm sao chịu được như thế.

Đầu ngón tay hắn ma sát mũi kiếm, chảy máu, nhỏ vụn đau đớn. Kiếp trước khi hắn chết, có lẽ là tổ tiên của Đại Tấn phù hộ, khiến hắn phúc chí tâm linh (*), nghĩ rõ ràng rất nhiều thứ.

(*) phúc chí tâm linh: thuật ngữ Nho gia, nghĩa là phúc khi tới, tâm hồn con người cũng mở ra, khiến cho tâm tư trở nên linh hoạt sáng suốt.

Còn nhớ được câu nói làm cho gan mật hắn đều vỡ ra kia.

“Đinh! Độ hảo cảm của đế vương: 100, đạt được đạo cụ trọng yếu: “Tâm đế vương”, đạt tới thành tựu “Một đời một kiếp chỉ hai chúng ta”, phần thưởng điểm số sinh tồn: một vạn.”

Nhớ được rành mạch rõ ràng.

Không chỉ như thế, hắn còn nghĩ đến rất nhiều thứ đã từng xem nhẹ khác. Kiếp trước, không biết vì sao, hắn vô cùng tín nhiệm hoàng hậu của hắn, đem tất cả tín nhiệm mà một đế vương khó giao ra nhất đều giao cho một mình nàng, truy xét ra mà nói, quả thật kỳ quặc. Còn có yêu, hiện tại nghĩ đến hoàng hậu, tình yêu chỉ vì một mình nàng mà tan hết hậu cung của hắn cũng trở nên mơ hồ. Yêu không thể nói biến mất liền có thể biến mất, đã yêu sâu như thế, thì vì sao bây giờ lại giống như chưa từng có qua thế này?

Chắc hẳn…

Cùng cái gọi là “độ hảo cảm” kia có liên quan?

Còn có những lời nói mà vài năm nay hoàng hậu không chú ý nói qua. Lúc trước hắn cho rằng đó đều là chuyện riêng của nữ nhân nên xem nhẹ, bây giờ nghĩ lại, thực là không tầm thường.

“Ngươi là ánh trăng sáng, ta liền đem ngươi biến thành cơm khô nát!”

“Bất quá là một cái bia đỡ đạn nữ phụ mà thôi!”

Đó là những lời mà hoàng hậu từng nói thầm quá.

… Nữ phụ! Nữ! Trên đời này biết Dung Cố là nữ nhân, tổng cộng được mấy người? Là kẻ nào tiết lộ ra ngoài?

Ánh trăng sáng… Là người trong lòng ta trân trọng? Thừa Diễn đế quay đầu nhìn Dung Cố nằm ở trên giường, hô hấp mỏng manh, ngay cả khi đang ngủ nàng cũng là một Trấn Bắc hầu với hàng mi cau chặt, ánh trăng sáng, chỉ có thể là Dung Cố.

Nhưng mà hoàng hậu làm sao biết được. Hắn giấu được kín như vậy, ngay cả người thân ở bên cạnh đều không biết.

Một năm kia, vào ngày giỗ của Dung Cố, nỗi lòng hắn tích tụ, lại hơi say, nên ngồi cả đêm ở ngự thư phòng — nơi mà hắn và Dung Cố cùng đọc sách. Khi hắn vừa ra khỏi cửa, liền gặp được hoàng hậu khi đó vẫn chỉ là quý nhân bưng nước trà nhẹ nhàng đứng đó, ánh mắt nàng kiên định, ý cười của nàng trong veo, thật giống…

Bây giờ nghĩ lại, thật giống Dung Cố thuở thiếu thời.

Sau đó hắn liền đối với hoàng hậu mềm lòng.

“Công” giả, phạt dã (**), từ ngày đó hoàng hậu dần dần công phạt tâm của hắn? Dần dần đem Dung Cố bóp thành cơm khô, thành bia đỡ đạn nữ phụ?

(**) Chữ “công” ở đây là chữ “công” trong từ “công lược: tiến công chiếm đóng”; Công giả: người công lược, phạt: công phạt; “dã”: hư từ biểu thị ngữ khí phán đoán hoặc giải thích thường dùng trong văn cổ.

Thừa Diễn đế đi đến trước giường. Luận mặt mày, Dung Cố chỉ thanh tú mà thôi, đã vậy còn bị khí thế mạnh mẽ làm phai nhạt đi không ít, so với hoàng hậu, so với Mộ Dung Thanh hôm nay thấy qua, so với thư sinh thanh tú va vào hắn thì căn bản nàng đều so không nổi, nếu không phải như thế thì làm sao không có người nào nhận ra nàng là thân nhi nữ?

Tinh tế nhìn tới, da thịt của nàng còn không bằng ngón tay được bảo dưỡng cẩn thận của hắn, đây hẳn là do bão cát ở bắc cương khiến cho. Nàng sốt cao, sắc mặt tái nhợt lại tràn đầy vẻ đỏ ửng không tên.

Mặt mũi không được xinh đẹp, đã vậy tính tình lại không ôn nhu, ngay cả tâm cũng cứng rắn.

Trời mới biết vì sao trên cuộc đời này hắn chỉ thấy có mình Dung Cố tốt nhất. Chỉ cần niệm tên của nàng, liền mềm lòng đến rối tinh rối mù.

Trấn Bắc hầu… Dung khanh… Dung Cố.

Ngay cả tên cũng không được đẹp.

Bỗng nhiên như phát hiện đến cái gì đó, Thừa Diễn đế đột nhiên dừng lại, chậm rã đứng lên, sửa sang lại quần áo mũ miện, đẩy cửa rời đi.

Ngoài cửa là quản gia hầu phủ có sắc mặt không tốt, cùng với y quan đổ mồ hôi đầy đầu và Kiều An với ánh mắt sắc bén. Thừa Diễn đế cũng không để ý, chỉ nói với Kiều An: “Đi.” Kiều An nhanh chóng đuổi theo.

Một đường không nói lời nào ra khỏi cửa, vào trong kiệu mềm Thừa Diễn đế đột nhiên lại ra tiếng: “Đi nhìn xem.” Dung Cố vừa rồi có vẻ như tỉnh lại, hắn không dám đối mặt nàng, thế là chạy trối chết…

Kiều An vội vàng đáp lời, sau đó ẩn thân đi vào phủ Trấn Bắc hầu lần nữa. Khi hắn trở về thì sắc mặt rất là cổ quái, xanh xanh trắng trắng.

Thừa Diễn đế thắc mắc nói: “Sao rồi?”

Kiều An cắn chặt răng, thấy chết không sờn đáp: “Trấn Bắc hầu thanh tỉnh lại, hắn hỏi, hắn hỏi Dung quản gia…”

“Hỏi cái gì?”

Sắc mặt Kiều An sung huyết bầm tím: “Hắn hỏi bệ hạ phải chăng là có, có long dương chi hảo… (***)” Tiếng như ruồi muỗi, hắn cảm thấy chính mình hẳn là muốn mất mạng.

Nửa buổi, hắn mới nghe đến bệ hạ của hắn nói một câu, nghiến răng nghiến lợi.

“Rất tốt!”

(***) long dương chi hảo / hảo long dương: là từ cổ của cụm từ “đồng tính luyến ai” ở phái nam. Ra từ điển cố tình yêu đồng tính của Ngụy An Ly vương và Long Dương quân trong sách Chiến Quốc. Đây là tích đồng tính luyến ái đầu tiên trong sử sách TQ. Grey phân vân ko biết có nên viết hoa chữ “long dương” ko nữa, dù j cũng lấy từ tên riêng.

~ Hết chương 2 ~

Advertisements

3 thoughts on “Ai dám công lược trẫm – Chương 2

  1. tddn

    Ui, nam chính kiếp trước chết sớm hay sao vậy? Truyện ghi là hơn 40 năm làm đế? Làm bạn với hoàng hậu hơn 10 năm, vậy là tầm 30 mới lập hậu? Giờ sống lại, không biết bây giờ là bao nhiêu tuổi? 30?

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      18 đó nàng. Truyện viết hơi loạn chút chỗ đó, lúc thì nói là vừa đăng cơ được vài năm (18t đăng cơ, đăng cơ vài năm thì 20+ rồi) Nhưng vào các chương khác lại ghi rõ là hắn 18t.
      Ps: Ta làm đc 5 chap “Bệ Hạ Xin Tự Trọng” rồi, huhu, truyện hay quá, ta đọc 1 lèo hoàn luôn rồi. Cảm ơn nàng đã giới thịu nha. Bg đang đọc “Bốn Mùa Cẩm” ❤ ❤ :*

      Reply
  2. Dương Tử Nguyệt

    A, mê rồi, mê rồi ;’> Nghe anh nói về tình cảm mơ hồ của mình mà thương anh quá đi, cứ tưởng mình là vị thần, vị thánh ai dè chỉ là con rối trong tay người khác.

    Cứ nghĩ mình yêu sâu, hóa ra là bị cưỡng ép, cứ nghĩ mình… Rất nhiều, rất nhiều, cứ tưởng hoàng hậu là của bản thân, hóa ra cuối cùng nàng ta chỉ cần thứ khác.

    Một đời của anh chìm trong cái gọi là “độ hảo cảm”, bản thân anh nhận ra mới thấy mình ngốc nghếch, quá qua loa :’>

    Thích câu cuối của nữ 9 ghê =))))))))))))))

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s