Bệ hạ xin tự trọng – Chương 8

Chương 8: Tiểu mỹ nhân

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

20120829_88a5c79d478f864e8e25g64QWgl5Zxax

***

Điền Thất thấy số phận đen đủi của bản thân quả nhiên là chưa đi đến cùng. Đến Ngự tiền lại ra sao chứ, hầu hạ Hoàng thượng lại thế nào đâu, ưu đãi không mò đến, ngược lại chọc Hoàng thượng không cao hứng, cũng không biết kế tiếp Hoàng thượng lại làm sao thu thập nàng.

Nàng có chút nhụt chí, ra khỏi phòng tắm xong tự mình đi tản bộ ở bốn phía phụ cận hành cung, cũng không gấp quay về phòng trực, dù sao trong chốc lát Hoàng thượng khẳng định không muốn nhìn thấy nàng.

Hành cung quá lớn, đi vòng vòng, thế nhưng bị lạc đường.

Bên này Kỷ Hành tắm rửa xong, sau khi đi ra mới phát hiện mưa đã tạnh, tầng mây đang lui tán, thái dương còn chưa đi ra.

Không khí tươi mát ướt át, thế giới được mưa xuân rửa sạch qua bừng bừng sinh cơ.

Kỷ Hành nổi lên hưng trí đi du ngoạn, thế là không gấp trở về.

Kề bên này có một chỗ sườn dốc, trên dốc trồng đủ loại cây hạnh. Từ khi Đỗ Mục thời Đường làm ra câu thơ “Hỏi thăm quán rượu nơi nào có, mục đồng xa chỉ Hạnh Hoa thôn” (*), thì trên thế giới này tưng bừng nhiều ra rất nhiều thôn Hạnh Hoa. Trong hành cung này, cũng có một mảnh đất chuyên môn chừa ra để làm một cái “Hạnh Hoa thôn”, tuy rằng trong thôn không có người nào, chỉ có hoa hạnh hàng năm nở rồi tàn, tàn rồi nở.

Thời tiết này chính là lúc hoa hạnh nở, cộng thêm trời vừa mới mưa, rất là thích hợp ngắm hoa. Thế là Kỷ Hành chỉ mang theo Thịnh An Hoài, đi về phía dốc hạnh hoa, bước chậm giữa một mảnh khói mây hồng nhạt.

Cánh hoa hạnh có màu trắng thấu chút màu phấn hồng nhàn nhạt, không diễm lệ giống như hoa đào, cũng không thanh khiết như hoa lê, nhưng là có một loại màu sắc thẹn thùng như thiếu nữ nhà bên. Từng cây hoa hạnh nở được nồng đậm, cao vút mà đứng, ở trên triền núi cô độc này yên tĩnh bừng bừng phóng ra sinh mệnh ngắn ngủi mà mỹ lệ của chúng nó.

Trên mặt đất rơi rụng một tầng cánh hoa hơi mỏng, xa xa nhìn thấy như vạn ngôi sao nhấp nháy. Chúng nó bị mưa gió xâm lược, hương tan ngọc nát, sớm mất đi, chỉ chờ ngày biến thành bùn đất.

Giữa thời khắc thê mỹ như vậy, nên có một tiểu mỹ nhân cùng Hoàng đế bệ hạ của chúng ta tới một hồi gặp gỡ ngẫu nhiên. Một người là đương mùa hoa nở, một người thì thương hoa tiếc ngọc, hai người cấu kết làm bậy, thành tự một đoạn giai thoại.

… Kỷ Hành cũng là nghĩ như thế.

Đúng vào lúc này, sâu trong rừng hoa vang lên một trận tiếng ca. Tiếng ca mát lạnh mềm mại, lại thấu một cổ tinh khiết và ngây thơ. Điệu ca kia trầm thấp mà ưu thương, Kỷ Hành nghe vào trong tai, chẳng rõ tại sao trong lòng dâng lên một cổ muộn phiền.

Ta vốn là, hạnh hoa nữ,

Sớm sớm chiều chiều vì quân múa.

Xem tẫn nhân gian nhiều ít chuyện?

Tri kỷ chỉ có ta và chàng.

Ta vốn là, hạnh hoa nữ,

Trong mộng cùng quân làm bạn thơ.

Chỉ mong người có tình trong thiên hạ,

Một ngày nào đó thành thân thuộc.

Đây hẳn là dân ca, không có chút màu sắc văn chương gì, nhưng mà cảm tình lại đậm đặc và trắng ra. Kỷ Hành nghe được có chút ngốc, bước chân không tự giác theo tiếng ca đi về phía trước.

Thịnh An Hoài cảm thấy, trong hậu cung đại khái là muốn nhiều ra một tiểu chủ tử. Tiếng ca tốt như vậy, thì hình dáng của người này hẳn là không sai, khó được là không khí lúc này, quá tốt.

Một chủ một tớ lúc này ầm ầm đi trước, rốt cuộc, tiếng ca càng ngày càng gần. Lại vòng qua một cây hoa hạnh là bọn hắn có thể nhìn thấy được tiểu mỹ nhân.

Giờ phút này, ngay cả ánh thái dương cũng rất nể tình, bất thình lình từ trong tầng mây xuất hiện, rắc xuống ánh sáng mờ ảo, xẹt qua cánh rừng hoa này, độ cho cảnh tượng trước mắt một tầng nhu mỹ.

Kỷ Hành không tự giác đem bước chân thả nhẹ, chan chứa mong chờ đi qua.

Sau đó, hắn thấy được một gã thái giám. (>o<)

Tên thái giám kia mặc bộ quần áo màu xanh của thái giám, lúc này hắn đang bẽ một cành hoa hạnh cầm ở trong tay thưởng thức, cúi đầu vừa đi vừa hát. Cành hoa hạnh ở trong tay hắn lắc qua lắc lại, cánh hoa bị hắn tàn nhẫn bứt từng nắm từng nắm quăng xuống dưới, tùy tay ném ở trên mặt đất.

Kỷ Hành: “…”

Hình ảnh cùng tiếng ca chênh lệch quá lớn, trong nháy mắt đó, hắn rất có một loại cảm giác phân liệt.

Tên thái giám kia hãy còn đắm chìm ở trong thế giới của mình, không có phát giác ra sự tồn tại của bọn hắn. Mắt thấy hắn vẫn một đường đi nhào về phía trước, cơ hồ muốn nhào vào trong lòng của Kỷ Hành, Thịnh An Hoài đành phải hét ngừng hắn, “Điền Thất!”

Điền Thất khựng lại bước chân, ngẩng đầu phát hiện bọn họ.

Mặt của Hoàng thượng gần trong gang tấc, Điền Thất chấn kinh quá độ, nhất thời cũng quên phản ứng, nàng cầm lấy cành hoa hạnh ngốc ngốc nhìn Kỷ Hành.

Kỷ Hành vậy mà cũng không có nói chuyện, cúi đầu đối mặt với Điền Thất. Tên thái giám này quá mức điệu đà, hắn thế nhưng còn cài một đóa hoa ở trên mũ, ghê tởm nhất là mặt mũi của hắn quá xinh đẹp, cài hoa càng thêm xinh đẹp.

Nhưng lại xinh đẹp, hắn cũng là tên thái giám.

Thịnh An Hoài gào to, “Còn không mau quỳ xuống!”

Hai đùi Điền Thất nhũn ra, uốn gối muốn lạy, nhưng mới quỳ đến một nửa lại bị Kỷ Hành nắm lấy cổ áo sau gáy nhấc lên. Khung xương của nàng nhỏ, hình dạng lại gầy, trọng lượng nhẹ, Kỷ Hành hầu như không phí chút khí lực, liền nâng được nàng lên cao, hai chân cách mặt đất.

“Tại sao lại là ngươi,” Kỷ Hành bất đắc dĩ cắn răng, “Vì sao luôn là ngươi!”

Điền Thất không biết bản thân mình lại làm sai chuyện gì chọc Hoàng thượng tức giận, tóm lại hiện tại Hoàng thượng là đang tức giận. Thế là nàng ngoan ngoãn bị xách, cố gắng đem chính mình hóa thành một miếng giẻ lau. Nàng cúi đầu, lắp ba lắp bắp nói, “Tham, tham kiến Hoàng thượng.”

“Vì sao ngươi lại ở đây?” Kỷ Hành hỏi.

Vừa rồi Điền Thất đi dạo lung tung lạc đường, nhìn thấy chỗ này chơi vui, liền chơi nhiều một lát. Đương nhiên nàng không dám nói thật, thế là phát huy tinh thần chân chó, đáp, “Bẩm Hoàng thượng, nô tài thấy hoa ở đây nở được xinh đẹp, nghĩ hái mấy cành về cho ngài ngắm, chưa từng nghĩ đến ngài tự mình tới. Nô tài mới nãy nhất thời kinh hỉ, lầm kiến giá, xin Hoàng thượng thứ tội.”

Trong lòng Thịnh An hoài đối với Điền Thất giơ ngón giữa. Nịnh bợ cũng phải xem thiên phú, nói vớ nói vẩn há mồm liền tới, xem ra thiên phú của tiểu tử này cực cao, trẻ nhỏ dễ dạy.

Kỷ Hành đưa ánh mắt dời xuống dưới, ngừng ở trên cành hoa trong tay Điền Thất. Cánh hoa trên cành đã bị nàng ném gần hết, chỉ thừa lại vài chấm linh tinh, hắn giận đến muốn cười, “Trọc lóc thành như vậy, ngươi muốn trẫm ngắm kiểu gì? Ngươi vốn là muốn cho bản thân mình chơi thống khoái đi?”

Điền Thất tự nhiên không dám thừa nhận, thế là bịa chuyện nói, “Cái này, Hoàng thượng có điều không biết, nô tài đem cánh hoa hái đi, vì để lưu lại nhụy hoa. Nhụy hoa là tâm của cả đóa hoa, cánh hoa quyến rũ dễ nhìn không giả, nhưng mà mùi hoa là theo nhụy hoa phát ra. Cánh hoa dễ dàng mê đi mắt người, nhưng nhụy hoa cũng là lừa không được người ta. Cho nên muốn xem một đóa hoa có đẹp hay không, không cần nhìn cánh hoa, chỉ cần nhìn nhụy hoa. Muốn ngắm hoa, phải ngắm tâm hoa.”

Trong lòng Thịnh An Hoài yên lặng dựng thẳng hai cái ngón giữa với Điền Thất. =)))))))))))))

Kỷ Hành đem Điền Thất để xuống. Một đống lời nói vừa rồi tuy là dễ hiểu, lại rất thú vị có lý. Xem hoa như xem người, không thể bị mặt ngoài mê hoặc, mà cần xem bản tâm của kỳ (họ/nó) ra sao. Lời nói mới rồi của tên thái giám này, là chuyên chỉ hoa, vẫn là lấy hoa ẩn dụ cho người?

Đột nhiên Kỷ Hành cảm thấy tiểu thái giám này lại là có chút ý tứ. Thái giám thông minh lanh lợi có, nhưng thông thấu lại thiếu. Người này không đủ thông minh lanh lợi, ngẫu nhiên còn phạm ngốc, nhưng có một loại ngộ tính hiếm gặp, chỉ điểm này, liền so với đám ngu xuẩn kia mạnh hơn trăm lần.

Hắn ý vị thâm trường đánh giá Điền Thất, đem Điền Thất nhìn mà khẩn trương một trận, đôi tay nàng nhanh chóng ôm lấy cành hoa trơ trọi kia, hiến cho Kỷ Hành, “Hoàng thượng, xin vui lòng nhận.”

Thịnh An Hoài: Không biết xấu hổ! Quá không biết xấu hổ!

Kỷ Hành vui vẻ nhận lấy cành hoa không biết xấu hổ này, hắn cầm nó gõ gõ cái trán của Điền Thất, “Ngươi thích cài hoa?”

Điền Thất sớm quên mất trên nón của mình có cài đóa hoa, “A???”

“Vậy liền mang nhiều chút đi.” Kỷ Hành nói, tháo nón của nàng xuống.

Cùng ngày, Điền Thất mang lấy một đầu hoa hạnh hồi cung. Tổng cộng hai mươi lăm đóa, Hoàng thượng nói, chờ hồi cung hắn sẽ kiểm tra, một đóa cũng không thể thiếu, thiếu một đóa đánh mười cây, năm đóa trở lên mua năm tặng một.

“Nhiều rớt mấy đóa thì tình cảm kiếp này của chủ tớ chúng ta cũng dừng ở đây.” Kỷ Hành như cười như không nói.

“Hoàng thượng, kiếp sau ta còn làm nô tài cho ngài.” Điền Thất nước mắt lưng tròng vẫn không quên nịnh nọt. Tạo hình này của nàng khá giống một cái lẵng hoa di động, ở trên mặt tô thêm chút phấn là có thể trực tiếp lên sân khấu phẫn vai hề.

Bởi vì sợ gió thổi đi hoa trên đầu mà nàng không biết, cho nên trên đường về này Điền Thất đều đi được táng đảm kinh hồn. Sau, Kỷ Hành đặc biệt cho phép nàng ngồi ở trên xe ngựa của hắn.

Điền Thất núp ở góc khuất trong xe ngựa, không nhúc nhích, vẻ mặt ngột ngạt.

Kỷ Hành nhìn biểu cảm vặn vẹo của nàng, cuối cùng tâm tình thoải mái không ít.

Trở lại Hoàng cung, Kỷ Hành đặc ý mang Điền Thất tản bộ một hồi. Rất nhiều người nhìn thấy tạo hình thần kỳ của Điền Thất.

Điền Thất ở trong đám nội quan tuy là không lăn lộn được quá tốt, nhưng cũng không tệ lắm, lúc này quăng một cái mất mặt lớn như vậy, nàng thực là vô cùng xấu hổ, da mặt dù dày cũng gánh không được, cúi đầu hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.

Đến lúc này, bực bội trong lòng Kỷ Hành cũng đã giải tán không kém nhiều.

Về cung Càn Thanh, quả nhiên Kỷ Hành sai Điền Thất đem hoa hạnh lấy xuống, hắn một năm một mười đếm. Điền Thất gấp đến mức trợn trắng mắt, nàng tổng cảm thấy chuyện này không phải là chuyện mà một vị Hoàng đế nên làm.

Đếm tới cuối cùng, thiếu ba đóa. Điền Thất không chờ Kỷ Hành lên tiếng, mà trước một bước ôm lấy chân hắn đau đớn khóc, “Hoàng thượng, nô tài chết không tiếc, nhưng mà nô tài bỏ không được ngài nha, liền để nô tài hầu hạ ngài thêm mấy năm đi…”

Thấy nàng quỳ xuống đất xin tha thứ, trong lòng Kỷ Hành đại sảng khoái.

Thế là đống ăn đòn này lấy phương thức ký nợ tồn xuống dưới, ấn lời nói của Kỷ Hành chính là, “Chờ tồn thành cái số nguyên lại đánh, giảm bớt phải hành hình hai lần.”

Bởi vì một lần là có thể đánh chết…

Điền Thất không ngừng kêu khổ.

Rất lâu sau đó, Điền Thất đem món nợ này sửa sửa, số lượng không biến, chỉ là đem “đánh bằng roi” sửa thành “quỳ tấm giặt đồ”.

Kỷ Hành không ngừng kêu khổ.

~ Hết chương 8 ~

Chú:

(*) 2 câu thơ này nằm trong bài thơ “Thanh Minh” của Đỗ Mục. Xem thêm: Click

Hoa hạnh:

Advertisements

37 thoughts on “Bệ hạ xin tự trọng – Chương 8

  1. halomeocon

    oa>>hahahaaha, sau này đổi lại thành hình phạt quỳ tấm giặt đồ<<ta thực chờ mong a~~~~~~~~~~~~ đọc mà cười vỡ bụng, thanks nàng nhiều lắm luôn á

    Reply
  2. lyndros

    zời ơi. giữa đêm mình ngồi cười ha hả í. hài quá đi thôi
    Big thank cho nàng nhá :X

    Reply
  3. thongminh123

    anh HĐ này là bây giờ nhàn rỗi quá ý mà, trêu chọc thái giám để có việc làm aizzz! sau này lại bị trả thù hả nàng! đã ghê, thanks

    Reply
  4. daodieulinh

    chết cười mất. đang mog mĩ nhân thì lại ra 1 yêu nhân. lại còn mấy câu vuốt mông ngựa nữa chứ. quả thật vô sỉ

    Reply
  5. Hatdenau94

    Kể ra mình có cảm tình với “lão”thái giám Thịnh An Hoài phết, anh Hoàng thượng về sau có phải thê nô không biết

    Reply
  6. Tieuyeutinh

    =))) miệng chị quá đỉnh r ý *giơ 2 ngón tay cái-ing*
    Truyện bắt đầu càng ngày càng biến thái r đó ><

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Tấm giặt đồ hồi xưa là cái bảng gỗ được khía răng cưa hoặc lồi lõm để chà quần áo lên đó giặt đó b. Quỳ lên đó kiểu trừng phạt ý mà.

      Reply
  7. dothingocchi

    “Đột nhiên Kỷ Hành cảm thấy tiểu thái giám này lại là có chút ý tức.”-> ý tứ,
    2 anh chị này mắc cuwoif quá đi, nghĩ tới cái cảnh ảnh lòng tràn đầy hi vọng gặp mỹ nữ mà lại thấy hóa ra là chị, ta lại cười chết

    Reply
  8. langthangkt

    Đoạn này cười nhưng cười ra nước mắt , nghĩ tới Điền Thất một cô bé từng được nâng niu trong nhung gấm phải vượt qua những gian nan trong mấy năm qua “thật là không dễ dàng”

    Reply
  9. chipmaikhoi

    Giờ thì hiểu tại sao Điền Thất đòi gạch chéo, gạch chéo rất rất nhiều khi trước đây vội nhận định là Hoàng thượng rộng lượng.

    Reply
      1. chipmaikhoi

        Bạn không biết hả ? Mình là không có tính kiên nhẫn đâu nha, đọc là phải đọc một lèo, đọc từng chương là chịu không nổi đâu, nhất là gặp lúc kết thúc một chương ngay đoạn gay cấn, bảo đảm là ngày hôm đó Mình không làm cái gì nên hồn. Âyyy da…cái tính bao lâu không bỏ được, chính vì vậy thường chờ Edit hoàn mới xem. Chắc Bạn lại thắc mắc tiếp, vậy sao thỉnh thoảng lại thấy Mình comt., ấy ấy… lại thêm một cái tật xấu không thể nào tha thứ của MÌnh, tuy không xem ngay, nhưng biết là truyện hay, nên cứ mỗi khi có chương mới sẽ len lén liếc qua coi diễn biến đến đâu rồi, nếu gặp ngay đoạn kích động máu me (chảy máu mũi) là phải vào xem ngay, xem kỹ…chính vì vậy có một số chương thấy MÌnh comt cũng rôm rả lắm, thật ra đó là mấy chương Mình đánh lén đấy. Giờ truyện hoàn rồi mới chính thức xem từ đầu đến cuối nè, Bạn thấy Mình buồn cười ghê chưa ? Chắc sẽ có nhiều người phải thốt lên: xem như vậy còn gì hay ! Mà thôi kệ, MÌnh là vậy đó. Xem truyện, xem phim cũng vậy, Mình phải xem trước kết thúc thế nào, HE không? HE thì xem, SE hay OE thì dù có đoạt bao nhiêu giải Oscar, mấy chục giải Cành Cọ vàng, Cọ đỏ gì gì đó cũng đừng mong Mình để vào mắt, đặt vào tâm. Nói thật cuộc sống mình có bao nhiêu là mệt nhọc, bao nhiêu là lo toan, những nỗi lo Cơm áo gạo tiền đó đã đủ làm cho mình mệt mỏi, mau già trước tuổi, tóc đã mau bạc sớm rồi, tìm đến phim, truyện ngôn tình là mong được giảm xì – trét , sao lại quơ thêm vào nỗi buồn phiền của những câu chuyện hư cấu mang tính giải trí nầy. Đấy là quan điểm của Mình đó, mong các bạn đừng ném đá (từ nầy là Mình học được khi bắt đầu làm quen ngôn tình trên wordpress).
        Bạn chỉ hỏi một câu, mà Mình đã giải thích dài đến thế, tất cả cũng chỉ vì mục đích mong Bạn thông cảm khi Mình không ủng hộ Bạn từng chương một mà ngồi mát ăn bát vàng chờ Bạn Edit hoàn mới xem. Cám ơn và xin lỗi Bạn nha.

      2. Nàng Xám Post author

        Mình chỉ thấy lạ thôi chứ có j đâu mà lỗi phải nàng ơi =))
        Mình cũng chỉ đọc HE thôi, đọc spoil trước mà nghe mùi OE, SE hoặc ko hợp khẩu vị thì dù dc khen cách mấy cũng cho next =))))

  10. kittykieuvan

    má ơi, đọc chương này cười muốn bị bệnh thần kinh mất, à ta đọc được đoạn này của nàng “Trên mặt đất rơi rụng một tầng cánh hoa hơi mỏng, xa xa nhìn thấy như vạn ngôi sao nhấp nháy. Chúng nó bị mưa gió xâm lược, hương tan ngọc nát, sớm mất đi, chỉ chờ ngày biến thành bùn đất.” làm ta liên tưởng đến bài hát này => https://www.youtube.com/watch?v=ES1xPRWSxI4
    bài này Uông Phong hát cũng khá hay 😀 http://mp3.zing.vn/bai-hat/spring-uong-phong/zwz96d6b.html

    Reply
  11. badapple126

    lâu lắm rồi mới đọc được 1 bộ truyện hấp dẫn như thế này. cảm ơn chị đã edit và cho e pass nhaz. hy vọng e sẽ sớm nghĩ ra pass của những chương H ( dù khá mong manh ಥ_ಥ)

    Reply
  12. hikari2088

    B ơi, mình góp ý chút. “thì hình dáng của người này hẳn là không sai” => ” không sai” ở đây đc dịch là ” không tệ” nha.
    Cám ơn b đã edit truyện này nha 🙂

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Cái từ này mình cũng hay lăn tăn, nhưng từ “không sai” trong tiếng Trung nó rộng lắm, đẹp ngất luôn mà ng ta ko khen thẳng là đẹp mà nói nhẹ thành “không sai” = không tệ, cũng được, đẹp đấy bla bla, học giải đậu Bắc Đại luôn mà cũng là “không sai”. Nên khi nhận xét hình dáng con người mình ko muốn dùng chữ “tệ” bởi vì chữ này ko hề có nghĩa là “tệ” theo nghĩa nặng của tiếng Việt mình, chẳng qua nói giảm thôi. Mình ko chuyển hoàn toàn sang tiếng Việt vì mình chẳng thể hiểu hết ý đồ của tác giả, những chữ mà mình phân vân, mình sẽ dùng đúng HÁN VIỆT của nó. Bạn đọc thông cảm và hiểu cách edit của mình giùm mình nhé…

      Reply
      1. hikari2088

        Tại mình cũng đang edit 1 bộ truyện, lúc dịch từ bản raw thì thấy nhiều lúc “ko sai” có nghĩa là “ko tệ” nên thắc mắc chút. Cám ơn b đã edit bộ này nha. Mình đọc nát 180 cmts bên mục pass mới tìm đc gợi ý pass tryện, cuối cùng cũng tìm ra. Thiệt là sung sướng 🙂

      2. Nàng Xám Post author

        vậy chắc bảng QT của nàng update khác ta đó. T làm thì dò hán việt là chính, mà khổ lắm có lúc hán việt update theo bên Vietdict có lúc lại update từ hanviet.org, mỗi nơi lại phiên âm hán khác nhau. Vd họ “Thẩm” hoặc họ “Trầm” đó nàng. Check Hán Việt ghi là “Trầm”, mà dò từ điển thì dịch là “Thẩm”. Ta phát điên luôn :(((((((

      3. hikari2088

        Công nhận b thiệt là nhẫn nại đó, mình cũng tra đủ kiểu, từ điển Thiều Chửu, rồi dò điển tích, mấy câu thành ngữ mà phát nản >.< Rồi còn xưng hô giữa các nv sao cho xuôi tai nữa, hao chất xám quá, muốn bỏ cuộc ghê. Công trình mình hao tâm tổn sức mà post lên bị copy cũng nóng máu thiệt. Thông cảm với b, heheh.

      4. Nàng Xám Post author

        Mình lười chết được, hơn 4 năm mà mới làm hoàn có 1 quyển 104 chương =)) thôi đừng nản nha.

  13. tieujully

    Truyện hay quá mà dịch còn mượt nữa.Lướt lướt mấy cái review lại thấy cái review ở nhà chị rồi sa hố
    Cảm ơn chị chủ nhà nhiều ạ
    😂😂😂 chương này lm e cười chảy cả nước mắt.chết mất với anh hoàng thượng

    Reply
  14. Yennhi

    Trong lòng Thịnh An Hoài yên lặng dựng thẳng hai cái ngón giữa với Điền Thất.
    trời ơi, cười chết ta nàng ạ!!
    Sao mà dễ thương từ hoàng thượng cho đến đại thái giám vậy nè!!!!

    Reply
  15. phuongphongoc

    truyện này dịch mượt, đọc buồn cười té ghế
    đại thái giám mà cũng biến thái dễ sợ
    cười lăn lộn luôn

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s