Bệ hạ xin tự trọng – Chương 12

Chương 12: Phẩm vị là một vấn đề lớn

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

72635_642648972434862_1693843094_n

***

Điền Thất phát hiện, tuy rằng Tôn Đại Lực không có tới tìm nàng phiền toái, nhưng tới cùng nàng vẫn là đem người của Thục phi nương nương đắc tội.

Thục phi nương nương là một trong tứ phi, tính cách luôn luôn có chút ngang ngược, lại còn bao che khuyết điểm. Sư phụ của Tôn Đại Lực ở trước mặt Thục phi nương nương đổi trắng thay đen tố khổ một phen, thế là Điền Thất liền ở chỗ Thục phi treo lên tên tuổi. Hiện tại nàng là Ngự tiền thái giám, trừ Hoàng thượng ra thì tạm thời sẽ không có người nào tìm nàng làm phiền, nhưng mà một khi nàng rời khỏi cung Càn Thanh, Thục phi nương nương muốn giết chết nàng thì thật là quá ư dễ dàng.

Cho nên, nàng nhất định phải ôm chặt bắp đùi của Hoàng thượng, sinh làm người của cung Càn Thanh, chết cũng phải làm người chết của cung Càn Thanh. Điền Thất nắm quyền.

Nói tới đây thì không thể không giới thiệu sự phân chia thế lực trong hậu cung một chút.

Trước mắt trong các phi tử thì phẩm chất cao nhất là tứ phi, lần lượt là Đức, Thục, Thuận, Khang. Không chỉ vị trí Hoàng hậu còn treo lửng lơ, mà ngay cả hai vị trí Quý phi và Hoàng quý phi cũng đều trống không. Bất quá vị trí Hoàng quý phi không có cũng là trạng thái bình thường, đa số phi tử khi làm được Hoàng quý phi, đều là do Quý phi chết rồi truy phong lên.

Còn vị trí Quý phi, nếu như không có tình huống đặc thù gì, bình thường cần có con cái mới có tư cách sắc phong. Lúc này tứ phi ở hậu cung đều không có con, bởi vậy mọi người đều chỉ có thể ngồi ở trên cái ghế phi tử.

Cũng chính là nói, nếu như ai có thể sinh hạ long chủng, liền có cơ hội tấn phong Quý phi, thậm chí nhòm ngó ngôi báu Hoàng hậu cũng không phải không thể.

Không có Hoàng hậu, mọi việc ở hậu cung tạm thời do Thái hậu dẫn dắt Đức phi và Thuận phi xử lý. Thái hậu rất biết làm người, thấy chính mình lớn tuổi, cũng không quá tốt nhúng tay vào chuyện của con cái, bởi vậy trừ cá biệt có chuyện lớn gì mới cần bà quyết định, còn thừa lại mấy sự vụ ngày thường thì bà toàn quyền giao cho hai vị Đức phi và Thuận phi. Đức phi thì lúc trước có đề cập tới, nhân phẩm hiền lương, thanh danh rất tốt; Thuận phi thì là người thuộc trường phái thực lực, nói chuyện hay làm việc đều giỏi giang và cẩn thận, rất được Hoàng thượng thưởng thức.

Thục phi là người tuổi trẻ và xinh đẹp nhất trong tứ phi, số lần thị tẩm nhiều nhất, bởi vậy khả năng mang thai long chủng cũng lớn nhất. Đây là lợi thế của nàng.

Còn Khang phi, tuy rằng xem qua không có cảm giác tồn tại gì lớn lắm, nhưng rất có hậu trường — nàng là cháu gái ruột của thái hậu nương nương. Nương của nàng là em gái ruột cùng cha cùng mẹ với Thái hậu, tình cảm giữa hai tỷ muội cực tốt.

Tóm lại, tứ phi đều tự có dựa vào, có thể nói là lực lượng ngang nhau, tạm thời nhìn không ra manh mối gì.

Điền Thất cảm thấy, Hoàng thượng cũng thật là khác loài. Hoàng hậu nương nương đã chết nhiều năm như vậy, hắn vẫn chậm chạp không lập tân hậu, rất nhiều văn võ đại thần đối với việc này phát biểu quan điểm, nhưng hắn đều không quan tâm.

Kỳ thật mấy chuyện đó đều không liên quan gì đến Điền Thất. Không cần biết các vị phi tử lợi hại thế nào, Hoàng thượng vĩnh viễn là lớn nhất, nàng chỉ cần hầu hạ Hoàng thượng cho tốt, khi rảnh rỗi lại truyền cái lời kiếm ít tiền, hàng ngày vui vui vẻ vẻ trôi qua là tốt rồi.

Hôm nay Hoàng thượng rất cao hứng.

Bởi vì quốc vương Tô Môn Đáp Tịch đến đây hiến lên một con rùa thần khổng lồ.

(Tô Môn Đáp Tịch là tên phiên âm Trung của đảo Sumatra thuộc Indonesia.)

Dân bản xứ bọn họ gọi loại rùa này là rùa nước ngọt, bởi vì chúng nó sinh sống ở trong đầm sông ao hồ nên gọi như vậy.

Tôn Môn Đáp Tịch là một nước nghèo, dựa vào đánh cá sống qua ngày, khoản thu nhập thêm của bọn họ chủ yếu là thu chút lộ phí trên biển của những thuyền buôn đi ngang qua.

Đại Tề là nước lớn thiên triều, hàng năm Tô Môn Đáp Tịch đều phải tới triều cống, kỳ trân dị bảo gì đó bọn họ đều không lấy ra được, Hoàng đế cũng không thiếu, thế là hàng năm bọn họ chủ yếu dâng lên một vài đặc sản địa phương, tỷ như các loại hoa hòe chim chóc cá trùng để ngắm, hoặc là bảo thạch hương liệu gì gì đó.

Con rùa đen này bị phát hiện khi đang ngủ đông, bởi vì nó lớn quá, nên kinh động Quốc vương. Quốc vương Tô Môn Đáp Tịch vừa thấy tướng tá này của nó, liền nghĩ thầm triều cống năm nay có cái rơi xuống. Hắn biết người trung nguyên đem rùa đen xem thành vật biểu tượng, thế là càng vui vẻ nghênh hợp sự yêu thích của bọn họ, trực tiếp đem con rùa to bự còn đang ngủ này chất lên thuyền, vận đến Đại Tề.

Chính hắn cũng theo thuyền tới được, xưng là hộ tống thần rùa, nhưng thật ra là tới cọ ăn cọ uống.

Tuy rằng tính theo tháng thì bọn họ đi từ mùa đông đến mùa xuân, nhưng vì thuyền của bọn họ một đường vẫn đi lên hướng bắc, cho nên khí hậu cũng không có ấm áp lên cho lắm, rùa đen vẫn ngủ đông như cũ, nó cứ như vậy từ Tô Môn Đáp Tịch ngủ thẳng đến Đại Tề.

Khi mở mắt, nó phát hiện hang ổ của bản thân không thấy, mà thay vào đó là một thế giới lạ lẫm. Hồ nước hơi lạnh, liễu rủ bên bờ, mặt hồ có hoa sen, giữa hồ có cái đình.

Mấy thứ này xem ra đều có hình dạng thật đáng sợ.

Hơn nữa, còn lọt vào sự vây xem nghiêm trọng.

Hoàng đế bệ hạ dẫn mẹ già vợ trẻ con thơ, đứng ở bên hồ Thái Dịch thưởng thức rùa thần.

Điền Thất đứng ở phía sau Kỷ Hành, cách được tương đối gần, cho nên cũng may mắn thấy được con rùa đen siêu to này.

Rùa nước ngọt vốn so với các loại rùa khác rất lớn, con rùa này càng lớn hơn, thậm chí ngay cả mấy người thường xuyên bắt rùa luyện rùa đều chưa từng thấy qua có con rùa nào lớn như vậy. Đường kính mai rùa của nó dài ít nhất nửa trượng (gần 2m), bề mặt sáng trưng, trơn tru đen bóng giống như là một tảng đá khổng lồ; cái cổ thô to, cong lên, trừng một đôi mắt bồ câu không nhúc nhích xem những người bên hồ.

Điền Thất tấm tắc lấy làm kỳ.

Lúc này, mấy tiểu thái giám nâng mấy giỏ cá tới đây, chuẩn bị đút cho rùa thần ăn. Kỷ Hành vừa quay đầu lại, thấy được Điền Thất kiễng chân rướn cổ, trừng thẳng đôi mắt nhìn con rùa đen kia, ánh sáng giăng đầy hai mắt.

Hắn cong cong khóe miệng, nói với Điền Thất, “Ngươi, đi đút đồ ăn cho thần vật.”

Điền Thất được cái sứ mạng quang vinh này, lập tức bước ra khỏi hàng, đi đến trước giỏ cá, moi lên một con cá lớn, ước lượng trong tay rồi hướng rùa đen quăng đi.

Tầm mắt mọi người đều đuổi theo con cá này mà chuyển.

Con cá theo một đường cong rơi xuống, “Bùm” một tiếng nện đến trên đầu rùa đen.

Quần chúng đầy mặt mong đợi vây xem: “…”

Rùa đen phản ứng chậm, trông cậy vào nó chủ động nhận lấy là không thể, cho nên đơ ra chịu đựng một cái đập như vậy, hoàn toàn có thể lý giải. Tuy rằng có thể lý giải, nhưng mà vẫn như cũ cảm thấy có chút hỗn độn…

May là rùa đen có chút phản ứng chậm, nhưng thân thể chắc nịch, chút xíu áp lực do bị đập cũng không có. Nó cúi đầu chìm vào trong nước, đem con cá rơi ở bên trong ngậm ra, ăn.

Bởi vì thân thể quá lớn, cỡ con cá này đối với nó hoàn toàn không tính cái gì. Hơn nữa nó lại vừa theo ngủ đông tỉnh lại, chính là lúc đói bụng.

Cho nên nó ăn thật là nhanh, hai ba cái gặm đã đem con cá nuốt, rồi khôi phục lại tạo hình ngửa đầu yên tĩnh ngóng nhìn lúc nãy.

Điền Thất lại lấy ra một con cá khác, lần này cố ý khống chế phương hướng, không có nhắm trên đầu rùa đen đập.

Cá rơi ở bên cạnh cổ rùa, lần này rùa đen phản ứng nhanh hơn, không chờ con cá chìm xuống đã ngậm lên ăn.

Mọi người đều thấy say sưa ngon lành. Điền Thất liền lấy loại cách thức này ở trước mặt chủ tử hậu cung lăn lộn quen cái mặt.

Bạn nhỏ Như Ý cảm thấy vô cùng có thú vị, thế là nhảy cà tưng cà tưng đến bên cạnh Điền Thất, thoáng cái ôm lấy bắp chân của nàng, “Ta cũng muốn chơi nữa.”

Trẻ con có sự thông minh của trẻ con, lời này tuy rằng là nói với Điền Thất, nhưng nó cũng là lén lút nhìn Kỷ Hành. Nó biết ai có quyền quyết định.

Kỷ Hành không có phản đối.

Thế là Điền Thất chọn trong giỏ cá ra một con cá nhỏ đưa cho Như Ý. Như Ý dùng hai tay nâng con cá nhỏ, rồi bị Điền Thất hờ hờ ôm — nàng sợ nó đem cả chính mình và cá cùng nhau quăng xuống nước.

Như Ý đem cá nhỏ ném vào trong nước, bởi vì lực đạo quá nhỏ, nên cá rơi cách rùa đen khá xa. Rùa đen ghét bỏ nhìn nhìn, chờ một hồi không thấy có cá lớn ném tới trước mặt nữa, nó mới chậm rì rì bò đi qua đem cá nhỏ ngậm ăn.

Mọi người nhất trí vỗ tay tỏ vẻ cổ động.

Điền Thất và Như Ý liền như vậy đem từng con cá từng con cá đút cho rùa đen.

Kỷ Hành cũng thực là rảnh rỗi đến nhàm chán, cứ như thế dẫn đầu một đống người nhìn thần rùa ăn cơm thật lâu, mãi đến khi thần rùa ăn no, ném cũng không ném cho bọn họ một cái ánh mắt, quay đầu bơi đi.

Người ăn ở không chán chết có khối người, mấy người này thế nhưng thấy lâu như vậy vẫn chưa thỏa mãn.

Có người xách nước tới cho Như Ý rửa tay, Như Ý nắm tay Điền Thất cùng rửa. Rửa tay xong rồi, nó bắt lấy quần áo của Điền Thất không chịu thả nàng đi, “Ngươi chơi với ta nha.”

Đây là điện hạ tự mình hạ lệnh, Điền Thất không dám ứng, cũng không dám cự tuyệt, do dự không nói chuyện.

Như Ý liền lắc tay của nàng kêu lên, “Nương —“

Điền Thất vội vàng quỳ xuống, dọa đến mức mặt mũi đều biến sắc. Con nít gọi bậy nương không sao, nhưng vị này là Hoàng tử, cha hắn còn đứng ngay trước mắt nha.

Kỷ Hành biết con trai của mình gần đây luôn luôn nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp liền gọi nương, bộ dạng của Điền Thất lại nam nữ không phân, bởi vậy hắn cũng không đi để ý, chỉ nói, “Điền Thất, ngươi dẫn nó đi chơi đi.”

Con trai từ nhỏ không có mẹ ruột, Kỷ Hành luôn cảm thấy thua thiệt nó, cho nên chỉ cần không phải vấn đề gì cần siêu việt điểm mấu chốt, hắn bằng lòng thỏa mãn con. Dù sao đứa nhỏ còn bé, chờ lớn thêm chút lại quản giáo nghiêm khắc sau.

Thế là Như Ý liền cứ thế đem Điền Thất bắt cóc. Hai người tay nắm tay đi quanh bờ hồ Thái Dịch, Điền Thất hỏi: “Điện hạ, ngài muốn chơi cái gì?”

Như Ý không biết muốn chơi cái gì.

Kỷ Hành bảo mọi người đều tán đi, chính hắn lại không có rời đi, mà là đi đến đình giữa hồ ngồi chơi, một bên uống trà ngắm cảnh, một bên thường thường nhìn một lớn một nhỏ ở bờ bên kia.

Bên này Điền Thất thấy Như Ý không có chủ ý, thế là tự chủ trương ngắt lấy lá liễu thổi thổi. Loại kỹ năng này nàng nắm không được tốt lắm, chỉ vừa vặn có thể thổi thôi. Đương nhiên, nhiêu đó đầy đủ khoe khoang trước mặt Như Ý, bởi vì ngay cả thổi Như Ý cũng thổi không kêu.

Vậy là Như Ý liền ngắt lá liễu cùng Điền Thất học thổi.

Trong chốc lát, tiếng phù phù chói tai vang vọng cả bờ hồ.

Âm thanh sắc bén này rất bá đạo, trong lúc truyền từ trên bờ đến đình nhỏ giữa hồ nó  vẫn giữ lấy lực sát thương toàn vẹn như ban đầu.

Kỷ Hành nghe đến nỗi nhíu mày, hắn rất muốn đem lỗ tai đậy lại.

Đem lá liễu thổi được giống như đánh rắm, đây cũng là một cái tuyệt chiêu đi. (Trời ơi, tui làm khúc này tui cười rụng rún lun :))))

Tên Điền Thất này, trừ hình dạng quá xinh đẹp ra, hắn không làm ra được một cái việc tốt đẹp gì hết.

Nghe thứ âm thanh này thật sự quá ảnh hưởng tâm tình, trọng yếu nhất là, Kỷ Hành sợ phẩm vị của Như Ý bị mang lệch. Thế là hắn sai bảo một câu, “Kêu bọn hắn đừng thổi nữa!”

Thái giám đi xuống truyền lời, bọn hắn quả nhiên cấm thanh.

Không cho thổi khúc, Điền Thất đành phải bẻ cành liễu xuống bện đồ chơi. Bện con thỏ nhỏ, bện con chuột nhỏ, lại bện cái giỏ hoa, đem con thỏ và con chuột cất vào trong.

Như Ý ôm cái giỏ hoa cười ngây ngô, “Nương, nương thực lợi hại.”

Điền Thất cũng lười phải uốn nắn nó, dù sao uốn nắn cũng toi công. Nàng bứt cành liễu bện tiếp hai cái mũ miện, tròn tròn, đội ở trên đầu, giống như là hai cái nồi đang chụp ở trên đầu vậy.

Kỷ Hành cũng ngồi đủ, đi từ trong đình ra, cách rất xa thấy được Như Ý nhảy nhảy nhót nhót đi về phía hắn, trong lòng còn ôm cái gì đó.

Vừa đến gần nhìn, mặt Kỷ Hành liền đen.

Trên đầu hai người một lớn một nhỏ đều chụp cái mũ được bện bằng cành liễu.

Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là màu sắc của cái mũ kia.

“Hái xuống.”

Hai người vô cùng nghe lời.

(Dành cho bạn nào ko hiểu: Đội mũ xanh lá/ nón xanh là từ ngữ/hình ảnh ẩn dụ cho việc bị vợ cắm sừng của đàn ông TQ.)

Nhìn thời gian gần tới buổi trưa, Hoàng thượng và Điện hạ sắp dùng bữa, Điền Thất cũng đến giờ xuống ca. Sau khi được đến hứa hẹn “Ngày mai vẫn cùng ngươi chơi”, Như Ý mới thả Điền Thất đi.

Kỷ Hành nhìn hai người này lưu luyến chia tay, hệt như bọn hắn mới là cha con ruột thịt. Hắn hừ lạnh, tổng cảm thấy con trai sẽ bị tiểu biến thái kia mang hư hỏng.

Thôi được, cuối cùng hắn vẫn là thưởng cho Điền Thất. Dỗ con nít thật sự là một việc không dễ dàng.

Nhìn Điền Thất hớn ha hớn hở lĩnh thưởng, Kỷ Hành không tự giác cong cong khóe miệng.

Xuống ca, Điền Thất sờ sờ bạc trong túi tiền, nghĩ thầm lần này nàng có lẽ là đổi vận.

Tiêu chuẩn để nàng cân nhắc vận khí tốt hay xấu chính là có thể được nhiều hay ít tiền. Mấy ngày nay kiếm được không ít, thuyết minh vận khí của nàng đã tốt lên.

Sau đó đầu nàng liền bị người ta đập cho một gậy — đây không phải so sánh, mà chính là mặt chữ thế nào việc xảy ra thế đó.

~ Hết chương 12 ~

Ps: Như Ý thì khỏi nói gòi, mình cực yêu Như Ý. Còn bạn rùa thì giờ nói nha, mình cũng yêu bạn rùa 050

Advertisements

24 thoughts on “Bệ hạ xin tự trọng – Chương 12

  1. miracleforyou23

    Bé Như Ý này yêu thế ❤ ta bị mê mấy e tiểu chính thái *có tí bản chất sắc nữ* =]]]]]]] aizzzz đoạn cuối chương….. Lại bảo Thất Thất bị người của Thục Phi đánh đi =.=

    Reply
  2. halomeocon

    đọc cả chương cười đau cả ruột, đến đoạn cuối đọc đến cái p/s của nàng cũng lại thấy buồn cười,là sao ta???hâhhahahahah

    Reply
  3. Tieuyeutinh

    A, Như Ý với bạn rùa thật đáng yêu ý ❤ Mà không biết ai đập tiểu biến thái vậy nhỉ?

    Reply
  4. Vân Nguyệt Thanh

    Hi bạn. Mớivafo nhà bạn lần đầu đọc truyện bạn edit thấy hay quá nên phải comment cám ơn ^^. Kết chương này cũng thật là…khó đỡ quá

    Reply
  5. dlvu

    ôi bé bánh boa ❤ bạn nhỏ Như Ý có khả năng vô cùng lớn là sẽ giành Điền Thất với cha bé quá :))))

    Reply
  6. Thuy Meo Meo

    Bé Như Ý dễ thương lạc lối, ôi ôm đùi gọi nương… thật sự chỉ muốn nựng thôi. 2 bạn nhỏ hợp gu dễ sợ, haha b Kỷ Hành sau chắc đau răng lắm đây.

    Reply
  7. Yennhi

    Hoàng đế bệ hạ dẫn mẹ già vợ trẻ con thơ, đứng ở bên hồ Thái Dịch thưởng thức rùa thần.
    ===>>> chết cười với đoạn này

    Reply
  8. Đậu

    Đọc chương này mình cười như điên ạ. Bạn nhỏ gọi nương cực dễ thương luôn á.
    Đoạn tả bé rùa đen mình cứ tủm tỉm suốt. Đọc đến đoạn đội nón xanh mình cười lăn luôn. ٩(^‿^)۶
    Đã nghe nhiều lời ca ngợi chuyện này và nàng xám, giờ mình tin thật rồi. ٩(^‿^)۶

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s