Bệ hạ xin tự trọng – Chương 16

Chương 16: Mặt rồng giận dữ

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

229968_472986692734425_1426520682_n

***

Hôm nay Kỷ Chinh đến thỉnh an Thái hậu. Thái hậu tuy là không thích hắn, nhưng cũng không có cay nghiệt với hắn, cho nên ở mặt ngoài mọi người vẫn duy trì bầu không khí mẫu từ tử hiếu hài hòa, sau khi hắn chuyển ra khỏi Hoàng cung cũng thường tiến cung thăm Thái hậu.

Lần này, hắn ở chỗ Thái hậu ngồi một hồi, khi đi ra thì thấy được một khung cảnh thần kỳ.

Một tiểu thái giám, ôm một đứa bé, ngồi ở trên mai một con rùa đen khổng lồ.

Con rùa lớn cố hết sức bò về phía trước, bên cạnh nó đi theo không ít người, bởi vì nó bò được chậm rì rì, nên mấy người kia cũng đi vô cùng thong thả, từng người giống như là một con rối gỗ chậm chạp.

Kỷ Chinh đánh giá, chờ bọn hắn đi tới phụ cận thì ngày hẳn là cũng phải ngã về tây, thế là hắn chủ động đi qua, khoanh tay quan sát hai người trên mai rùa. Thằng bé con là cháu của hắn, không xa lạ; tiểu thái giám cũng không xa lạ, trước đó không lâu hắn vừa gặp qua.

Kỷ Chinh cũng không phải là người có thể đem mặt ai ai đều nhớ kỹ, sở dĩ hắn đối với tiểu thái giám chỉ có duyên gặp một lần này khắc sâu ấn tượng, hoàn toàn là vì ngày đó bị hắn đè lên, ở cự ly cực gần nhìn qua khuôn mặt của tiểu thái giám này.

Sau đó liền nhớ kỹ.

Điền Thất thấy được Kỷ Chinh, muốn ôm Như Ý đi xuống thỉnh an, nhưng Kỷ Chinh ngăn nàng lại, “Các ngươi đừng xuống, cứ như vậy rất tốt.”

Hai người đành phải ngồi trở lại.

Điền Thất: “Gặp qua Vương gia.”

Như Ý: “Gặp qua Hoàng thúc.”

Kỷ Chinh nâng cằm lên, cười nói, “Bản vương thấy qua chơi dế chọi gà, chọc mèo đấu chó đùa chim, nhưng hôm nay là lần đầu tiên kiến thức đến chơi đùa rùa đen.”

Rùa đen rất không nể tình, quay đầu về phía bên phải, lại chậm rì rì bò tiếp.

Như Ý nghe Kỷ Chinh nói như thế, kiêu ngạo hướng hắn giới thiệu, “Hoàng thúc, đây là Đái Tam Sơn.” Nói, đem cái tay nhỏ vỗ vỗ mai rùa.

“Đái Tam Sơn? Cái tên này thật có thú vị, là ai đặt?”

Như Ý nắm tay Điền Thất giơ giơ lên, “Điền Thất.”

Kỷ Chinh nhìn phía Điền Thất, “Thì ra ngươi gọi là Điền Thất? Thương trên đầu ngươi tốt lên chưa?”

“Cảm ơn Vương gia quan tâm, nô tài sớm đã khỏe.” Đều đã thụ thương đến lần thứ hai…

“Ngươi ra sao thuần phục được con rùa lớn này? Mấy ngày trước ta muốn nhìn nó một cái, nó lại rụt ở trong nước không muốn gặp ta.” Kỷ Chinh cảm thấy rất là tân kỳ, mắt thấy rùa đen sắp bò đi tiếp, hắn cũng gia nhập đội ngũ nhắm mắt theo đuôi đi theo, hơn nữa đứng cách rùa đen gần nhất.

“Thưa Vương gia, nô tài chỉ là lâu lâu cho nó chút đồ ăn.”

Kỷ Chinh cảm thấy tên tiểu thái giám này rất là thú vị, vừa văn nhã lại vừa biết chơi đùa. Bởi vậy hắn vừa đi vừa cùng Điền Thất tán gẫu, cái gì thời điểm vào cung, ở nơi nào làm việc, thích chơi cái gì. Nói nói, lại phát hiện lẫn nhau còn rất có tiếng nói chung.

Hai người tán dóc cũng không có để ý phương hướng đi tới của Đái Tam Sơn, bất tri bất giác đã đi đến trước cổng Long Tông.

Thật khéo, Kỷ Hành muốn đi cung Từ Ninh, cũng phải đi ngang nơi này. Cách được rất xa, hắn liền thấy được Điền Thất và Như Ý ngồi ở trên lưng rùa, Kỷ Chinh đứng ở một bên, giống như là chuyên vì bọn hắn dẫn đường. Ba người còn cùng nhau nói chuyện, hòa thuận vui vẻ, hai người lớn ngẫu nhiên còn nhìn nhau cười.

Quả thực giống như là một nhà ba người.

Kỷ Hành bị ý nghĩ này đánh cho một cái không nhẹ. Mặt hắn tối sầm, bước nhanh đến gần một chút, gào to nói, “Còn không xuống dưới!”

Điền Thất và Như Ý đều không chú ý đến Kỷ Hành, nên bị một tiếng gào to bất thình lình này làm cho giật nảy mình. Nhũ mẫu vội vàng chạy lên đem Như Ý ôm xuống dưới. Điền Thất giẫm lên mép mai rùa hướng phía dưới bước, nào biết mép mai rùa quá trơn, nàng trực tiếp trượt chân rớt xuống.

Nàng còn cho rằng chính mình sẽ bị ngã một cú thật mạnh, không nghĩ đến lại bị Kỷ Chinh tiếp được.

Kỷ Chinh lại một lần nữa bị Điền Thất nhảy vào ôm ấp, trong đầu óc chỉ có một ý nghĩ: Vì sao vẫn là mềm như vậy.

Ý thức đến ý nghĩ của mình quá kỳ quái, hắn có chút ngại ngùng, buông Điền Thất ra, hơi hơi quay mặt đi, vành tai lại nhiễm lên một tầng màu hồng không dễ nhìn ra.

Sự phẫn nộ của Kỷ Hành không có hạ thấp, mà càng lúc càng có xu thế bão nổi, “Tại Hoàng cung đại nội cưỡi rùa đen, còn thể thống gì!”

Cả đám người nhao nhao cúi đầu không dám nói một chữ, nhất thời an tĩnh đến mức cây kim rơi đều có thể nghe đến.

Đái Tam Sơn thế nhưng cũng dừng lại không đi tiếp, hơn nữa còn rút đầu vào trong vỏ. Vậy là trên mặt đất cũng chỉ còn lại có một cái mai rùa khổng lồ, nhìn qua càng thêm quỷ dị.

Điền Thất yên lặng thở dài, không xấu hổ là Hoàng thượng a, ngay cả rùa thần cũng sợ ngài!

Như Ý không biết vì sao ở trong đại nội Hoàng cung không thể cưỡi rùa, nhưng là bé con biết phụ hoàng nổi giận, vì thế cúi đầu thành thật thừa nhận sai lầm, “Xin phụ hoàng bớt giận, nhi thần biết sai.”

Có thể biết sai mới lạ! Kỷ Hành lười phải đi phản ứng nó, mà trừng phía Kỷ Chinh, “Ngươi còn đứng lỳ ở đây làm cái gì? Cũng muốn cưỡi rùa sao?”

“Thần đệ không dám, thần đệ cáo lui.” Kỷ Chinh nói xong dẫn người, bàn chân như bôi dầu bỏ chạy.

Điền Thất vô cùng cảm thấy có lỗi. Chuyện này cùng tiểu vương gia không quan hệ, hắn thuần túy là xui xẻo đánh lên.

Nổi một trận bão xong, Kỷ Hành kêu đám người Thịnh An Hoài đem rùa đen khiêng đi, ném vào trong hồ Thái Dịch.

Sau đó hắn quay đầu đi về phía cung Từ Ninh, đi ra mấy bước, vừa quay đầu lại thấy Điền Thất không đuổi kịp, thế là hắn lại trách mắng nàng, “Vì sao còn không theo kịp? Muốn đợi chủ tử tới mời ngươi?”

Điền Thất nghĩ trong lòng, không phải là do ngươi nói không muốn thấy ta sao. Nghĩ thì nghĩ, nhưng không dám nói ra, thế là nhấc chân định đuổi theo.

Như Ý lại túm chặt nàng, không cho nàng đi.

Phụ hoàng tức giận, phụ hoàng sẽ đánh Điền Thất. Cho nên không thể để cho phụ hoàng đánh Điền Thất. Bạn nhỏ Như Ý rất giảng nghĩa khí muốn bảo hộ Điền Thất, thế là nó túm lấy góc áo của Điền Thất, dũng cảm ngẩng đầu cùng phụ hoàng của nó đối diện.

Ranh con, thật là làm phản! Kỷ Hành vừa tức giận, vừa có một loại cảm giác rất 囧, đứa nhóc nhỏ như vậy liền dám nghịch thánh ý, rõ là… Tốt lắm!

Dũng khí của Như Ý không có kiên trì quá lâu. Cuối cùng, nó khóc.

Kỷ Hành: “…”

Nói thật, hắn không sợ Như Ý nháo, nhưng hắn sợ thằng bé khóc. Bởi vì Như Ý khóc, Thái hậu mà biết thì nói không chừng cũng muốn khóc theo. Nước mắt của Thái hậu là lợi khí để đối phó với Hoàng đế, hắn không chống đỡ được.

Kỳ thật Như Ý không thường khóc. Hơn nữa tên nhóc này cho dù là khóc, cũng chưa hẳn là thật tâm chật vật, có đôi khi chỉ là vì muốn nói điều kiện — ta vừa khóc, thì cái gì ngươi cũng nghe ta.

Kỷ Hành rất muốn ngửa mặt lên trời thở dài, trẫm tới cùng là làm cái nghiệt gì, sinh ra một cục nợ như vậy tới!

“Đừng khóc!” Kỷ Hành tối sầm mặt quăng một câu như vậy xong, xoay người đi về phía cung Từ Ninh.

Như Ý cảm thấy bản thân thắng lợi.

Điền Thất cảm thấy cái mạng nhỏ của mình muốn đi tong.

Bởi vì trong thành Tử Cấm không có rõ ràng quy định không cho phép cưỡi rùa đen (người chế định quy tắc lúc trước không có sức tưởng tượng đến như vậy), cho nên nàng mới đánh bạo tùy Đái Tam Sơn đi lung tung, dù sao không cần biết như thế nào bên trên còn có một vị tiểu hoàng tử đang ngồi nha, cho dù có bị cấm, thì tội lỗi cũng sẽ không quá lớn.

Nhưng mà trăm triệu không nghĩ đến, có thể hay không thể, được hay không được, cho phép hay không cho phép, cũng chỉ là một câu nói của vạn tuế gia mà thôi.

Hiện tại người ta không thích, tội lỗi của ngươi liền lớn.

Xong rồi, lúc trước không có vì vụ án của Tống chiêu nghi toi mạng, chẳng lẽ lúc này vì cưỡi con rùa chút xíu mà đem mạng góp vào?

Đây cũng quá nhảm nha…

Bởi vì sự tình phát triển quá mức khúc chiết, Điền Thất không cach nào dự liệu được kế tiếp Hoàng thượng sẽ hát tuồng nào. Nàng tự hỏi năng lực tùy mặt gửi lời nghiền ngẫm tâm ý chủ tử của bản thân cũng không kém, nhưng mà nàng càng lúc càng không hiểu nổi Hoàng thượng.

Nàng có chút ưu sầu lo lắng.

Như Ý đã không khóc — Kỷ Hành quay người đi, cậu bé lập tức đình chỉ tiếng khóc. Nhưng mà bé cũng có chút lo lắng và nghi ngờ, vì vậy hỏi Điền Thất, “Điền Thất, vì sao phụ hoàng không thích chúng ta cưỡi rùa đen?”

Ta nơi nào biết a… Điền Thất ưu thượng vọng hướng cung Từ Ninh.

Điền Thất nghĩ trong lòng, Như Ý tuổi còn nhỏ, không thể làm cho bé ở cái tuổi nhỏ như vậy liền phát hiện ra phụ hoàng của mình là cái quái thai âm tình bất định, chuyện này sẽ ảnh hưởng đến việc lớn dần của thằng bé. Thế là nàng dỗ bé nói, “Phụ hoàng của ngươi nha, hắn sở dĩ tức giận là bởi vì hắn cũng muốn cưỡi rùa, nhưng vì hắn nặng quá, rùa đen không chở hắn nỗi.”

Đối với lý do này Như Ý tin tưởng không nghi ngờ. Rùa đen nha, có ai lại không muốn cưỡi chứ? Chẳng qua là không phải ai cũng đều có thể cưỡi. Thế là cậu nhóc liền đối với phụ hoàng có chút đồng tình.

Điền Thất thấy tâm tình Như Ý tôt chút, nên dỗ nó trở về. Như Ý theo thường lệ muốn yêu cầu một cái hứa hẹn “ngày mai theo ngươi chơi”.

Nhìn theo Như Ý đi xa, Điền Thất đứng ở trước cổng Long Tông, không biết phải làm sao.

Bên này, tuy Kỷ Hành đã vào cung Từ Ninh, nhưng mà lo lắng con trai, cho nên lưu một thái giám đi ra xem động tĩnh. Thái giám kia thấy được Hoàng tử điện hạ rời đi, lập tức trở về đem nghe thấy nhìn thấy đều một chữ không sai nói cho Kỷ Hành.

Kỷ Hành đương trường thất thủ đánh nát một tách trà.

Hoàng đế bệ hạ trước giờ khắc cẩn hữu lễ ở trong lòng bạo nói tục một hồi.

Mụ nội nó đứa nào muốn cưỡi rùa đen!

~ Hết chương 16 ~

Advertisements

44 thoughts on “Bệ hạ xin tự trọng – Chương 16

  1. halomeocon

    pass không khó, 1 chút cũng không>>hì hì, vì ta giải được rồi a, cảm ơn nàng nhiều, bạn hoàng thượng biến thái ghen lên dễ thương ghê

    Reply
  2. mèo điên

    chật vật mãi mới mở được pass , nhưng mà mình mãn nguyện lắm bạn ạ, =)))))))) truyện quá hay, mà bạn dịch hay lắm, đã thế lại nhanh ra chap mới nữa :)))))))) *sung sướng vô cùng* không uổng công đi mò pass từ hqa tới h, hôhô, cố lên nha bạn :xxxx

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Để ta rút kinh nghiệm lần sau đặt pass khó hơn :))))))))))))))))))))))))) (j/k)
      Cảm ơn lời khen của bạn nhé ❤

      Reply
  3. ginylovecoffee

    Ta vào rồi, đọc rồi, nàng đừng có buồn. Lâu rồi ta mới có cảm giác dưới 1 người trên vạn người như bây giờ kaka.

    Reply
  4. lyndros

    Thanks nàng
    Ban đầu mình chỉ nhìn qua gợi í rồi nhìn hình nên là biến từ pass gốc thành tình yêu hòa bình luôn. xong vào mãi k đc :))
    Ps: pass hay nàng ạ

    Reply
  5. Lãnh Thị

    Cảm ơn bạn edit . ta thật sự đọc mà nén cười không được vì đang trog giờ làm :((

    Reply
  6. Thương Nguyệt

    Truyện này đọc chương nào là cười chương đó, may là không uống nước :)))))))))))
    Pass không khó, dễ đoán mà ≧^◡^≦

    Reply
  7. thotho

    Anh thấy mình là người ngoài khi nhìn cảnh gia đình 3 người hoà thần thuận vui vẻ đây mà =D

    Reply
  8. Tieuyeutinh

    =)))))khổ lắm cơ. Bh mới thu phục nổi tiểu biến thái, bh cứ đứng 1 bên mà ăn dấm, còn k biết mình đang ăn dấm cơ

    Reply
  9. Thuyduong

    Mình không comment bao giờ nhưng phải vào cảm ơn bạn một phát. Tiếp tục cố gắng post bạn nhé! cảm ơn bạn nhiều lắm truyện rất hay, bạn dịch cũng dễ thương nữa!

    Reply
  10. celesta

    Oaoaoaoaoa. Đại tỷ của ta ơi. Tỉ làm t đau tim chết mất. Huhuhu. Đang hồi cảm xúc mà nhìn thấy cái pass thật là… vặn vẹo hết khuôn mặt mà. Dù rằng ta đọc truyện này mặt ta cũng đủ méo mó nhưng mà cái pass này… thiệt là hành hạ bản mặt dưa héo của ta a~ ╚(•⌂•)╝
    Cơ mà truyện hay quá. Đọc mà chết cười !⑈ˆ~ˆ!⑈ Thanks nàng nhé!

    Reply
  11. Vân Nguyệt Thanh

    Thanks Grey nhiều nha. Hoàng thượng tuy lớn lên trong cung nhưng Từ vựng của bạn í thật phong phú, mấy câu chửi cũng biết rõ :))

    Reply
  12. lovelyanglegirl

    Cuồng tếu câu cuối của a hoàng thượng “Mụ nội nó đứa nào muốn cưỡi rùa đen!” ≧▽≦

    Reply
  13. anan

    hắc hắc a mắc cười quá đi a không ngờ bạn n9 của chúng ta lại có thể giải thích như vậy cho bé như ý nữa chứ ha ha . bạn hoàng thượng nầy không ngờ còn biết chửi tục nữa chứ

    Reply
  14. hikari2088

    “không xấu hổ là Hoàng thượng a” => ” không hổ là hoàng thượng” có vẻ đúng với ngữ cảnh hơn b à 🙂

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Truyện này hài nên m chuyển ngữ hoan thoát chứ ko nghiêm túc j lắm, thành ra dùng thẳng hay nói giảm nói tránh thì m dùng thẳng. Còn viết hoa thì vì thể hiện sự “cao quý” =)) của Hoàng gia, nên những từ dính tới Hoàng gia mình đều viết hoa 1 chữ đầu (cái này là thói quen của m), chữ “a” nhiều bạn thấy nó là văn convert nhưng bản thân mình trong cuộc sống nói chuyện toàn có chữ a, à, á nên mình vẫn dùng cho cách chuyển ngữ của mình. ^__^.

      Reply
      1. hikari2088

        À, cám ơn bạn nha, b giải thích kỹ lưỡng quá 🙂 Ý mình là “ko xấu hổ” hay “ko hổ” thôi. Tại lúc đọc mình hơi bị lấn cấn chút 🙂

      2. Nàng Xám Post author

        Thật ra mình làm giữ nhiều hán việt hoặc là hành văn kiểu ngang hàng lắm, cái này nhiều bạn nói rồi nhưng… “Mình thích thế “(nói 1 câu dễ ăn đập quá =)))))))) 😛

  15. cobonla11

    anh ” Hành” ăn dấm chua trong vô thức -haha-truyện dễ thương -nhân vật dễ thương bạn xám càng dễ thương hơn=^.^=!!!muakkkkk

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s