Hành trình đau khổ của những hoạn quan thời xưa

Bạn nào đang theo truyện về đề tài thái giám thì đọc qua bài báo này để hiểu thêm về nỗi đau và phận đời của họ nhé. Lúc trước khi bắt tay làm “Bệ Hạ Xin Tự Trọng” thì Grey cũng định làm 1 bài viết về thái giám nhưng cứ bận mãi, hôm nay lại lượn zing và thấy bài này.

Hôm bữa mình có viết 1 comment về cái sự “thiến” thái giám bên topic truyện về thái giám bên tangthuvien. Lúc đó mình cứ đinh ninh là thái giám chỉ bị thiến hai bên tinh hoàn thôi, còn dương vật vẫn để lại nhằm mục đích tiểu tiện, nhưng có ai ngờ đâu…

Chế độ phong kiến thực sự là vô cùng tàn độc.

***

Cuộc đời hoạn quan đi từ nỗi đau thân xác đến sự sung sướng vật chất nhưng luôn thiếu thốn, đau khổ về mặt tinh thần.

Hành trình đau khổ của những hoạn quan thời xưa

Dụng cụ dùng để yêm cát

Trong lịch sử Trung Quốc, hoạn quan đã có từ thời Tây Chu và tồn tại đến năm 1996, khi vị hoạn quan cuối cùng của chế độ phong kiến Trung Hoa là Tôn Diệu Đình qua đời, đặt dấu chấm hết cho tầng lớp này.

Loại trừ những người khi sinh ra đã có khiếm khuyết ở bộ phận sinh dục, đa số các hoạn quan phải trải qua một “thủ thuật” hết sức đau đớn gọi là “yêm cát” (hay cung hình, tàm thất, hủ hình hay âm hình…). Theo Nam tinh thái giám khốc hình, có 4 phương pháp để thiến con trai: cắt toàn bộ âm kinh và dịch hoàn, chỉ cắt bỏ dịch hoàn, đè cho vỡ nát dịch hoàn, cắt bỏ ống dẫn tinh. Sách Mạt đại thái giám bí văn còn liệt kê một phương pháp thiến nữa là dùng dây cột chặt dịch hoàn của đứa bé hoặc cho đứa trẻ uống một thứ thuốc tê gọi là ma tuý dược, rồi dùng kim chích nhiều lần vào dịch hoàn đứa trẻ, lâu dần thực khí mất công năng, bị chết đi.

Sau khi đã cắt bỏ bộ phận sinh dục, phần bị cắt bỏ đó được gọi là “bảo cụ” và được lưu giữ cẩn thận bằng những thủ thuật đặc biệt, coi như một món đồ quý. Trước hết “bảo cụ” được tẩm vôi bột để cho khỏi thối và hút hết những máu mủ còn trong đó để cho được khô ráo, sau đó dùng vải hay giấy bản lau sạch rồi mới đem ướp trong hương liệu để cho dầu thấm vào, đặt trong bao bằng lụa, cất trong hộp gỗ rồi hàn kín lại. Người ta chọn ngày lành tháng tốt đưa chiếc hộp đó đến từ đường họ người bị thiến, cung kính treo chiếc hộp đó trên xà nhà. Sau đó mỗi năm, họ lại rút cái hộp đó lên cao thêm một chút, ý chúc tụng cho người bị yêm hoạn phục vụ trong triều đình được thăng quan tiến chức.

Bức ảnh một hoạn quan Trung Quốc nổi tiếng nhất thế giới.

Chính thủ tục này cũng gây nên nhiều chuyện trớ trêu, hoặc bị đao tử tượng giữ “bảo cụ” làm của riêng để sau này bán lại hoặc những ai muốn thăng quan thuê nhưng lại không giữ được món đồ của mình vì bị thất lạc hay bị kẻ gian ăn cắp mất. Mỗi khi có biến loạn ở kinh thành, nhiều thái giám đã hoảng hốt chạy đi tìm “bảo cụ” của mình, có khi tranh cướp nhau để mong được chết toàn thây.Việc gìn giữ “bảo cụ” có hai lý do. Thứ nhất, mỗi khi được thăng thưởng, thái giám phục vụ trong cung đình đều phải trình cho thượng quan xem bảo cụ để chứng minh rằng quả thực mình đã được tịnh thân. Lý do thứ hai, là khi người đó chết đi, lúc tẩm liệm, người ta sẽ hạ phần thân thể bị cắt ra còn đang treo trên xà nhà xuống, may cho dính lại chỗ cũ, còn tờ yêm cát thư (đơn tình nguyện xin cắt bỏ bộ phận sinh dục) sẽ được đốt trước linh sàng để người chết được khôi phục nguyên trạng thân thể, dưới cửu tuyền còn mặt mũi mà nhìn lại cha mẹ tổ tiên, nếu có đầu thai thì kiếp sau cũng được toàn vẹn thân thể.

Mặc dù bị thiến, vẫn có những hoạn quan vẫn hoang tưởng rằng họ có thể “mọc” lại được. Chính vì niềm tin đó, đời Thanh đã có luật lệ rằng tiểu thái giám nhập cung rồi sau ba năm sẽ phải qua một kỳ “tiểu tu”, năm năm qua một kỳ “đại tu” để những thái giám chuyên môn xét lại xem ngọc hành có “trùng sinh” hay không. Theo sách Thần Viên Tạp Thức, thái giám thường thích ăn các loại thức ăn tráng dương và dùng những toa thuốc như Mẫu cẩu cảnh tán, Thiên khẩu nhất bôi ẩm, Ngọc cảnh trùng sinh phương… để mong trở lại bình thường.

Về phần diện mạo, người đã bị yêm cát thay đổi rất nhiều, trở nên có nhiều nữ tính, không mọc râu, không lộ hầu, ngực nhô lên, mông nở, giọng nói the thé, hành động yểu điệu, da dẻ cũng nhẵn nhụi hơn trông chẳng khác gì đàn bà giả đàn ông. Vì phần đùi và chân nở nang ra nên thái giám thường đi chân chữ bát, bước ngắn mà nhanh. Thái giám cũng dễ trở nên phì nộn, mặc dầu da thịt thường nhão nhoẹt nhưng đến già lại teo đi nên những người có tuổi da dẻ lại nhăn nheo hơn bình thường, khiến thái giám bốn mươi tuổi trông già như người già tám mươi.

Nhiều gia đình muốn con làm thái giám để được hưởng lộc vua nên thuê bảo mẫu đặc biệt chăm sóc đứa trẻ. Bà vú này mỗi ngày ba lần nắn bóp dịch hoàn đứa trẻ khiến nó đau đến khóc thét lên, cơ quan sinh dục dần bị hủy hoại…

Người bị thiến ngoài những thay đổi thể chất, tinh thần cũng ảnh hưởng nặng nề và chính vì thế, họ trở nên độc ác, nhỏ nhen, tàn nhẫn khác với người thường. Ngoài ra, thái giám vì bị khiếm khuyết các cơ ở hạ bộ nên thường hay bị són nước tiểu ra quần, thành thử nặng mùi nên cũng hay bị chế giễu.

Cuộc đời một hoạn quan đi từ nỗi đau thân xác đến sự sung sướng vật chất nhưng luôn thiếu thốn, đau khổ về mặt tinh thần. Người xưa vốn rất coi trọng nhiệm vụ truyền giống, phê phán, kết tội nặng những kẻ tuyệt chủng “bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” (có ba điều bất hiếu, lớn nhất là không có con nối dõi tông đường). Vì thế, họ bị người đời coi thường, khinh rẻ. Sống với mặc cảm ấy, họ luôn bị sự dằn vặt làm cho đau khổ, nhất là đối với những người bất đắc dĩ vướng vào cái nghiệp oan trái này. Đối với tổ tiên, cha mẹ, họ tự coi mình là tội nhân bất hiếu. Đối với bản thân, họ không thoát khỏi cái cảnh trăm năm cô đơn, và đến khi nhắm mắt, sẽ trở thành loài ma lang thang, không nơi nương tựa. Vì vậy, họ níu vào chùa để nương nhờ hương khói mai sau và đã có những thời, thái giám trở thành một tầng lớp cách biệt.

Tác giả Carter Stent miêu tả về việc yêm cát ở Trung Hoa cuối đời Mãn Thanh như sau: “Người có ý định trở thành thái giám được đặt nằm nghiêng trên một cái giường thấp, một người giữ chặt bụng, hai người khác banh hai chân ra giữ cho khỏi cục cựa. Băng vải được quấn chặt ở bụng dưới và hai đùi và bệnh nhân được cho uống một thang thuốc mê (ma phế thang), bộ phận sinh dục của y được chà xát bằng nước ngâm ớt. Cả dương vật lẫn dịch hoàn được cắt xoẹt bằng một nhát dao sát tận đáy, một nút bằng kim loại cắm ngay vào lỗ sinh thực khí và vết thương được băng chặt bằng giấy bản, bên ngoài quấn vải thật chặt. Người thái giám lập tức được những đao tử tượng dìu đi quanh phòng trong hai ba giờ liền trước khi được nằm nghỉ. Người đó vừa đau đớn, vừa khát nước nhưng không được ăn uống và tiểu tiện trong ba ngày. Sau ba ngày, vải băng được cởi ra và cái nút được rút ra. Nếu bệnh nhân có thể đi tiểu được ngay thì vụ giải phẫu thành công và qua được thời kỳ nguy hiểm. Nếu người thái giám không tiểu tiện được có nghĩa là đường sinh thực khí đã bị thu hẹp hay bịt kín và chỉ còn đường chờ chết…”

Nguồn: http://news.zing.vn/Hanh-trinh-dau-kho-cua-nhung-hoan-quan-thoi-xua-post124924.html

Đọc thêm:

http://soha.vn/the-gioi-do-day/nhung-bi-mat-ron-nguoi-ve-the-gioi-hoan-quan-trung-hoa-p1-20130609215243643.htm

 http://www.baomoi.com/Ac-mong-kinh-hoang-3-cuc-hinh-tinh-than-thanh-tham-giam/139/14469830.epi  => bài báo này khá chi tiết về quá trình tĩnh thân của thái giám.

http://news.zing.vn/Bi-an-ve-so-phan-cua-cac-thai-giam-chon-cung-dinh-Viet-Nam-post441911.html  => Số phận thái giám cung đình Việt Nam

Người hoạn quan thứ nhất nổi danh trong lịch sử Việt Nam là Lý Thường Kiệt đời nhà Lý với chiến công “phá Tống bình Chiêm”.

Người hoạn quan thứ hai cũng rất tiếng tăm là Việp Quận công Hoàng Ngũ Phúc làm quan dưới đời vua Lê Hiển Tông, đã cùng Phạm Đình Trọng dẹp yên hai cuộc khởi nghĩa của Nguyễn Hữu Cầu và Nguyễn Danh Phương, khi về hưu được phong làm Quốc lão. Về sau ông đem đại quân đánh vào Phú Xuân, bắt được Trương Phúc Loan rồi trấn thủ Thuận Hóa, chấm dứt một giai đoạn phân tranh Nam – Bắc kéo dài hơn 200 năm.

Người thứ ba là Tả quân Lê Văn Duyệt khai quốc công thần triều Nguyễn mà nay mộ của ông tại Bà Chiểu, Gia Định vẫn là một đền thờ được dân chúng chiêm bái gọi là Lăng Ông. Lê Văn Duyệt tuy cũng xuất thân hoạn quan nhưng ông bản chất là người ái nam ái nữ chứ không phải tự thiến để thành quan thị như Việt Quốc công Lý Thường Kiệt hay Việp Quận công Hoàng Ngũ Phúc.

Advertisements

26 thoughts on “Hành trình đau khổ của những hoạn quan thời xưa

    1. Nàng Xám Post author

      Mình đang theo Kiều Nữ (Dạ Huệ Mỹ) với Thịnh Sủng (Hàn Võ Ký). Bữa đọc A Cửu thấy cũng ok.

      Mà dạo này thích đọc kiểu hơi hướm giang hồ như kiểu nam 9 là giáo chủ, minh chủ, hay đại ca hiệp khách chốn võ lâm v…v… Bạn có biết quyển nào vậy ko 😀

      Reply
  1. ginylovecoffee

    Hi nàng, đọc bài này thấy tội nghiệp cho thái giám quá. Nhất là các bé từ nhỏ cha mẹ hướng cho làm thái giám mà làm con đau như thế.Dạo này ta lại mê thể loại cung đình, toàn tìm vua và sủng phi để xem thôi, nhưng ko ngược nha. Nàng xem Cẩm Tú Đỉnh của Thần Vụ Quang chưa, dễ thương lắm. Vua yêu thím của mình, đọc tới cuối mới hiểu được anh nha, nhưng anh yêu nữ 9 thì yêu từ lúc gặp và đến cuối cùng thì nàng làm hậu luôn.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Đúng là ng cổ đại xem vua chúa là ông Trời, vì gần vua mà có cái j họ ko làm dc đâu…

      Ta mới lướt topic truyện nàng nói, thấy chưa có ai spoil cũng ko có mấy phản hồi tích cực nên ta hơi lăn tăn 😀

      Reply
  2. tddn

    Mình toàn đọc cung đấu nhiều, truyện giang hồ ít đọc, có mỗi “Vô phương thiếu niên du” là dính đến giang hồ. Gần nhất là “Hoắc quốc độc phi” cũng nửa giang hồ, nửa cung đấu

    Reply
  3. bibi

    Thật là, ki đọc bài viết này mình mới hiểu thêm về con đường hoạn quan ấy. Thật là đau đớn, tội cho họ quá

    Reply
  4. thanhsuong91

    mình đã bị sock khi biết Lý Thường Kiệt là hoạn quan. Tin này chắc chắn đúng luôn hả bạn?

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Bạn có thể search thêm về LTK nhé. Ko hiểu sao hồi đi học sgk k nói về vấn đề này. Chắc sợ hs bị dội ^^!

      Reply
  5. Mẹ yêu nhím xù

    dương vật mà cũng cut đi thì sao wc nhỉ ???.. đọc bài này mà thương cho mấy bé, thời xưa đúng là ăn thịt người mà.
    mk cưới cho lắm vợ rồi sợ này sợ nọ hại biết bao người,

    Reply
  6. Hy

    Lúc trước mị đọc ” lời tuyên ngôn của trung khuyển hoạn quan” , cũng mò mấy cái này tìm hỉu, đọc mà thấy sợ, ms thấy đc một mặt khác mà chưa từng biết, thật tàn nhẫn

    Reply
  7. Đậu

    Lý Thường Kiệt là thái giám???! Mình bị vỡ mộng rồi. Lúc đầu tưởng ông ấy là hoàng thân quốc thích gì đó, thấy cùng họ Lý, công trạng lại hiển hách, cũng có tài học. Ôi, sách giáo khoa ngữ văn lớp 7 ơi.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s