Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 39

Chương 39: Chế hành

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

1463617_664087210291038_429165753_n

Kỷ Hành rất ảo não, còn có chút bất đắc dĩ nữa.

Vì sao lại hôn chứ, còn là hôn một gã thái giám, hắn cũng thật là hạ được miệng. Hơn nữa hôn xong còn không có bất kỳ cảm giác không thích nào cả, mà thậm chí có chút cảm giác chưa thỏa mãn…

Ngừng! Không thể nghĩ nữa!

Kỷ Hành chống đầu, ánh mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm vào tấu chương trên bàn. Chỗ để hắn phê phía dưới tấu chương, bị hắn dùng bút lông đỏ viết một cái chữ “Điền”, rất là ngay ngắn chỉnh tề, có góc có cạnh, rồi lại giống như là một cái miệng, đang đối với hắn nói ra những lời chê cười giễu cợt.

Đoạn tụ! Chơi thái giám! Có ác tâm hay không chứ!

(đon t: t ch đng tính nam hi xưa TQ)

Đột nhiên Kỷ Hành rất tức giận, cầm lấy bút đỏ hung hăng bôi vài cái lên trên con chữ đó, thẳng đến khi đem nó bôi kín, chỉ thừa lại một mảnh đỏ tươi, thoạt nhìn qua giống như là một ghềnh máu, nhìn thấy mà ghê người.

Hắn bỏ bút xuống, hướng phía sau dựa vào ghế, toàn thân giống như là tiết hết lực rồi, trong não trống trơn, trong ngực thì lại tựa như bị nhét được cực đầy, nhét đến nỗi làm cho người ta hô hấp không thông.

Lưng ghế dựa là thuần đồng mạ vàng, cũng không có đặt miếng tựa lưng, nên rất là thô sáp, trước kia không thấy có gì, thế mà bây giờ lại cấn hắn càng thêm tâm phiền ý loạn.

Kỷ Hành chỉ cón cách đem cổ tâm phiền ý loạn đó tập trung vào nắm đấm, đấm một quyền nặng nề vào bàn sách ở trước mặt, sách vở tấu chương bút lông này nọ trên bàn bị chấn động lăn lóc rời vị trí, một cái đồ rửa bút hình vuông làm bằng sứ Thanh Hoa bị chấn được rung động lanh canh, chỉ có một cái nghiên mực Đoan Khê màu xanh thẫm khắc hình bát tiên khánh thọ là vững vàng chút, thoáng nhích xíu xiu rồi lù lù bất động, mực nước trong nghiên cũng không nổi chút gợn nào.

Thịnh An Hoài nghe trong phòng đột nhiên ầm ầm, trong lòng lo lắng, thế là bước từng bước nhỏ đi vào xem xét tình huống. Kỷ Hành nhìn thấy ông ta, liền hỏi, “Chuyện gì?”

Thịnh An Hoài vì có chút chột dạ, nên ngại phải nói cho Hoàng thượng rằng ta lo lắng cho ngài nên mới đi vào ngó ngó một cái, thế là đành phải đem một việc mới xảy ra nói với hắn, “Hoàng thượng, Thái hậu nương nương mới sai người đưa tới một bình dược trà tự chế. Mặt khác, Thái hậu nương nương nói ở chỗ của bà có chút hoa quả tươi mới, cây anh đào mà hạ nhân chăm sóc cũng đã kết trái cây, mời ngài rảnh rỗi thì đi cung Từ Ninh nếm thử.”

Tuy rằng Kỷ Hành không hề thiếu mấy quả trái cây kia, nhưng mà Thái hậu tìm mọi cách cùng nhi tử “lôi kéo làm quen”, Kỷ Hành tự nhiên không thể nói ra lời nóng nảy gì, thế là trầm mặc không nói.

Bất quá, Thái hậu ở ngay thời khắc mấu chốt này vừa tặng trà lại mời ăn trái cây, tổng làm cho Kỷ Hành cảm thấy mục đích của bà e là vì Khang phi, bởi vậy trong lòng không quá thoải mái.

Tâm tình của hắn vốn là không tốt, hiện tại càng không muốn vì tha thứ Khang phi mà làm cho chính mình bực tức, nghĩ nghĩ, hắn nói, “Ngươi mang người đem tất cả nô tài liên lụy tới chuyện Uyển tần sẩy thai đều đưa đến cung Ngọc Hoa đi, truyền ý chỉ của trẫm, chuyện này giao cho Thuận phi nghiêm tra, không thể có bất kỳ nhân nhượng.”

Thịnh An Hoài lĩnh chỉ rời đi.

Tiếp sau đó, Kỷ Hành đi cung Từ Ninh.

Thái hậu thấy con trai đến nhanh như vậy, cho rằng hắn đã thỏa hiệp, liền rất cao hứng, bà vội vàng sai người dâng trà bưng trái cây, lại chỉ một mâm anh đào nói với Kỷ Hành, “Đây là trái cây mà thợ làm vườn trong cung ai gia trồng ra. Anh đào bình thường chín vào giữa tháng ba tháng tư hàng năm, nàng lại có thể đem thời gian chín của loại trái cây này chậm lại hai ba tháng, cho nên hiện tại trời nóng như vậy, chúng ta còn có thể ăn được anh đào tươi mới lại ngon miệng, con nói có tốt không?”

Kỷ Hành ăn một cái, bình tĩnh nói ngon.

Thái hậu liền cao hứng cùng Kỷ Hành tán gẫu lên, nói nói quả nhiên nói về chuyện Uyển tần. Kỳ thật bản thân Thái hậu kẹp ở giữa cũng khó xử, vừa không muốn con mình thất vọng, vừa không muốn Khang phi có chuyện gì.

Kỷ Hành lại nói với Thái hậu, chuyện này hắn không quản, đã chuyển giao cho Thuận phi đi tra.

Thái hậu cả kinh nói, “Vì sao?”

“Thuận phi làm việc thỏa đáng, trẫm tin được nàng.”

Nửa câu nói sau có thể nói là lời tru tâm. Hắn tin được Thuận phi, như vậy hắn không tin được ai? Khang phi? Vẫn là kẻ làm mẹ là bà?

Thái hậu nghe đến lời này, liền biết lấy sự thông minh của con mình, chắc hẳn đã biết nội tình. Bà đành phải ảm đạm nói, “Hành Nhi, con biết, ta hết thảy chỉ vì tốt cho con, nếu con cảm thấy nương làm cái gì không thỏa, chỉ cần nói ra, không cần chờ người khác tới ly gián mẫu tử chúng ta.”

Kỷ Hành nghe Thái hậu nói ra những lời yếu ớt này, cũng cười nói: “Mẫu hậu nói đùa, trẫm lại tin người khác, cũng không kịp tin ngài vạn lần. Chuyện này cần chờ điều tra rõ ràng hết thảy mới dễ xử lý, nói câu thật lòng, trẫm cũng không muốn nháo được quá lớn.”

Thái hậu biết hắn đây là quyết định thả cho Khang phi một con đường, nhưng từ nay nhược điểm của Khang phi bị Thuận phi cầm, tất nhiên sẽ lưu chút họa về sau. Con trai làm việc ổn thỏa chu đáo, giỏi nhất chuyện chế hành, hiện tại đây là đem chút phương pháp chế hành ở trong triều đưa tới hậu cung. Tuy trong lòng bà thấy buồn bã, nhưng cũng biết lấy tính nết của con trai mình, làm được loại trình độ này đã là không dễ, nên cũng không nói cái gì nữa.

Lại tán gẫu một hồi, Kỷ Hành hỏi đến Như Ý. Thái hậu hướng bên ngoài kêu lên, “Hắn ở trong hoa viên chơi nha, cùng với tiểu nô tài trong cung của con.”

Kỷ Hành biết tiểu nô tài này là chỉ Điền Thất. Hắn vốn định đi nhìn Như Ý, nhưng mà nghe nói Điền Thất cũng ở đó, chuyện khiến người ta mặt đỏ tim đập rồi lại không dám nhớ lại của ngày hôm qua nhất thời nảy lên trong đầu hắn, khiến hắn không biết phải làm sao đi đối mặt Điền Thất, thế là có chút do dự.

Thái hậu kinh ngạc, “Con không muốn đi xem Như Ý sao?”

Lời này rốt cuộc cho Kỷ Hành một chút dũng khí, hắn đứng lên, “Vậy trẫm đi nhìn xem, Như Ý là đứa bé làm người ta không bớt lo, vừa không lưu ý liền muốn sấm họa.” Nói xong thấy Thái hậu gật đầu, hắn liền xoay người rời đi.

Vì vừa rồi Kỷ Hành cho Thái hậu thể diện nên hiện tại bà cũng ăn khế trả vàng nói, “Không cần lo lắng, Điền Thất rất tốt, Như Ý cùng hắn chơi đùa ai gia yên tâm.”

Kỷ Hành nghe đến lời này, chỉ xoay người đáp lại một tiếng, bước chân lại càng thêm nhanh vài phần, quả thực giống như là chạy đi.

Điền Thất và Như Ý đang vây ở quanh cây anh đào trong hoa viên cung Từ Ninh chơi đùa, trừ hai bọn họ ra, ở đây còn có Đái Tam Sơn và Thịnh An Hoài.

Thịnh An Hoài làm xong công việc Hoàng thượng giao, cũng đi tới cung Từ Ninh. Bên cạnh Kỷ Hành có người đi theo, vốn Thịnh An Hoài không cần tiến đến, nhưng mà ông không yên tâm. Gần đây Hoàng thượng trở thành biến thái, có lẽ là khó mà tiếp thu nên dẫn đến tính tình hắn rất là cổ quái, Thịnh An Hoài tự nhân là nô tài một lòng trung thành vì chủ, tổng yếu phải đến chăm sóc một chút.

Hơn nữa Điền Thất cũng ở cung Từ Ninh…

Sau khi Thịnh An Hoài đến, nghe nói Hoàng thượng đang cùng Thái hậu tán gẫu, hắn liền không vào trong, mà chỉ đi hoa viên tìm Điền Thất, đứng ở một bên xem Điền Thất và Như Ý chơi đùa.

Điền Thất không phải chưa bị người vây xem qua, nhưng mà nàng trước giờ không giống như lúc này không thoải mái, trong ánh mắt của Thịnh An Hoài thấu một loại cổ quái nói không rõ thế nào ấy, liền giống như là loại thương xót với heo gà khi sắp bị giết, thấy trong lòng nàng run run.

Thế là nàng đành phải lén lút hỏi, “Thịnh gia gia, ngài phải chăng có chuyện gì muốn nói với ta? Có chuyện ngài nói thẳng, cùng ta còn phân cái gì đây đó.”

Thịnh An Hoài vô cùng đau đớn vỗ vỗ vai Điền Thất, “Điền Thất, nghĩ thoáng chút.”

Điền Thất: “…” Vẫn luôn nghĩ rất thoáng nha…

Thịnh An Hoài tự nhiên là không thể cùng Điền Thất nói thẳng loại chuyện này, ông đem chuyện này kỹ kỹ càng càng giấu ở trong lòng, cùng ai cũng không dám nói, thậm chí vì bảo vệ bí mật này mà luôn cảm thấy lo lắng đề phòng. Đêm qua thức trắng không ngủ, trằn trọc trăn trở đến hừng đông mới mơ mơ màng màng ngủ lại, mới vừa ngủ liền làm giấc mộng, mơ thấy chính mình nói mớ đem chân tướng nói ra, xong rồi cứ như vậy tỉnh giấc, không còn buồn ngủ.

Điền Thất không biết tâm tình rối rắm của Thịnh An Hoài, nên chỉ hỏi ông, “Phải chăng là chuyện ta muốn xuất cung càng khó?”

“Ha ha…” Thịnh An Hoài vung cây phất trần, không muốn lại nhiều lời, “Ngươi nha, trước đừng nghĩ này, điện hạ kêu ngươi kìa.”

Như Ý đã kêu Điền Thất hai tiếng, mới nãy Điền Thất không có nghe đến, hiện tại đem lực chú ý chuyển về phía cậu bé, nàng kéo tay Như Ý, “Điện hạ, sao vậy?”

Như Ý chỉ cây anh đào đỏ rực kia, “Ta muốn cái đó, ngươi hái giúp ta.”

Cây anh đào này không được bao nhiêu tuổi, nên không tính cao, đường kính chỉ cỡ cái chén ăn cơm, năm nay là lần đầu tiên kết quả nhiều như vậy. Điền Thất ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy dưới những tán lá cây xanh ngắt, những chùm anh đào tựa như là ngọc mã não được nước suối tẩy qua, đỏ rực đáng yêu, có gió thổi qua, cây anh đào theo gió đung đưa, ngàn vạn hạt ngọc mã não tựa như những chiếc chuông không tiếng động, linh lung đụng vào nhau, uyển chuyển đáng yêu, thật có thể nói là “Tà nhật đình tiền phong niểu niểu, bích du thiên phiến lậu hồng châu” (1)

Điền Thất chỉ thấy nước bọt trong miệng giàn giụa, không nhịn nỗi nuốt nuốt nước miếng. Nàng biết cây anh đào này là bảo bối của Thái hậu, bất quá Như Ý đã muốn kêu nàng hái, nàng cũng không cần cự tuyệt, bởi vậy vui vẻ nhận lời, cũng không cần người đặt cây thang, mà tự mình vén tay áo men theo thân cây leo lên. Cũng may là thân hình của nàng còn so với thái giám bình thường gầy nhỏ hơn một ít, nên cái cây nhỏ này cũng xem như chịu nỗi, nếu là một người cao lớn thì sợ là đem thân cây làm gẫy.

Như Ý ở một bên không ngừng kêu to trợ uy cho nàng.

Trèo lên cây xong, Điền Thất ngồi ở trên một cái chạc cây, hái một quả anh đào, lấy khăn tay ra xoa xoa, rồi bứt cuống đi, cho anh đào vào miệng, quả nhiên là ngọt ngào nhiều nước, thật sự mỹ vị.

Ăn một cái không đã ghiền, thế là nàng lại hái một trái, tiếp theo lại ăn một trái, vừa ăn vừa gật gù.

Như Ý ngửa đầu tỉ mỉ nhìn chăm chú nhất cử nhất động của Điền Thất. Cậu bé vốn là mang tâm tính trẻ con, ban đầu chỉ là thấy anh đào xinh đẹp, liền muốn hái tới chơi thôi, bây giờ thấy Điền Thất ăn được say sưa ngon lành, nên cũng muốn thử một lần, nhưng lại cứ ngại ngùng muốn tới để ăn, sợ bị người ta cười nhạo là con sâu ham ăn, thế là Như Ý đành phải tha thiết mong chờ nhìn Điền Thất, hỏi, “Điền Thất, ăn ngon sao?”

“Siêu ngon!” Điền Thất nói, lại bỏ một trái anh đào vào miệng. Nàng vừa ăn, vừa dùng quần áo làm cái túi hái anh đào bỏ vào, để lúc đi xuống đưa cho Như Ý.

Như Ý lại có chút đợi không kịp, hỏi thêm một lần, “Ăn ngon sao?” Ý tứ này thật là quá rõ ràng còn gì.

“Ăn ngon! Rất ngon!” Điền Thất liên tục đáp hai tiếng, nàng cúi đầu nhìn vẻ mặt khát vọng hé miệng nuốt nước miếng của Như Ý, biểu tình kia quá là có thú vị, nhất thời liền nổi hứng chơi xấu ngừng ở trên tàng cây không đi xuống, vừa ăn anh đào vừa quan sát vẻ mặt của Như Ý.

Như Ý liếm liếm môi, đôi mắt vốn ngập nước có thần, giờ phút này lại có chút trợn ngược, giống như là chú chim non đang mong đợi chờ cho ăn, “Ta cũng muốn ăn…” Rốt cuộc nói ra miệng.

“Ngươi chờ một chút đi, chờ ta hái nhiều một chút cho ngươi.” Điền Thất hãy còn ở trên tàng cây không xuống dưới.

Như Ý thèm ăn cơ hồ muốn rớt nước mắt, “Điền Thất, Đái Tam Sơn cũng muốn ăn.”

Đái Tam Sơn ngước đầu, mắt nháy cũng không nháy, không phản ứng đến bọn họ. Đột nhiên, nó đem đầu và tứ chi rút vào trong vỏ.

Điền Thất thấy Như Ý như thế, cũng không lại đùa cậu bé nữa, “Được rồi, ta hái nhiều chút, ngươi chờ một chút nha!” Nói xong trèo lên cao hơn một chút, đổi một cái chạc cây dựa vào, rất nhanh hái anh đào xuống.

Kỷ Hành chính là vào lúc này đi đến dưới tàng cây, ngửa đầu nhìn Điền Thất. Hắn và Như Ý không xấu hổ là cha con ruột thịt, tư thế và độ cao ngẩng đầu nhìn lên rất nhất trí, Như Ý quả thật chính là phiên bản thu nhỏ của Kỷ Hành.

Chẳng qua tư thế của hai cha con tuy rằng giống nhau, nhưng thứ mà bọn họ nhìn thấy lại hoàn toàn không giống nhau. Như Ý thấy được chỉ có anh đào, anh đào, cùng với anh đào. Cậu bé không ngừng nuốt nước miếng, phòng bị nước miếng chảy ra bị người cười.

Mà Kỷ Hành, giờ phút này trong mắt hắn chỉ có cặp mông của Điền Thất.

~ Hết chương 39 ~

Chú:

(1) “Tà nhật đình tiền phong niểu niểu, bích du thiên phiến lậu hồng châu”

Câu thơ này trích trong bài thơ “Anh đào” của Trương Hỗ 張祜 (khoảng 785 – 849) sống vào triều Đường.

Nguyên văn:

石榴未拆梅犹小,爱此山花四五株。
斜日庭前风袅袅,碧油千片漏红珠。

Hán Việt:

“Thạch lưu vị sách mai do tiểu, ái thử sơn hoa tứ ngũ chu.
Tà nhật đình tiền phong niểu niểu, bích du thiên phiến lậu hồng châu.”

P/s: Chương trước xì poi hơi đoản hậu phải hem =)) xì poi kết của chương này =)))))) Chương sau Kỷ Hành thả dê nhiều quá nên thôi khỏi spoil cho phẻ =))

Advertisements

19 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 39

  1. trabacha90

    phải nói là văn phong của truyện này quá mức hay ho, dễ thương đi. Đọc mà vừa thấy buồn cười vừa thấy thuận mắt 🙂 tks nàng Xám nha :* (>‿◠)✌

    Reply
  2. Chero

    ôi, nàng Grey đã trở lại rùi!!!! *Tung bông tung hoa thả bong bóng*…Lại có chương mới, thích tóa! Chuyện nhà Grey ổn hết chưa?

    Reply
  3. Thanh Nguyen

    củm ơn Grey nhìu nha (>‿♥) bữa h trông chap mới của Grey hoài mà thấy bạn báo đang bận việc nhà nên hông dám hối ≧▽≦ mình đi nhâm nhi chap mới đây, cuối tuần vui vẻ nha Grey ≧◠◡◠≦

    Reply
      1. Chero

        vậy chúc nàng từ nay sẽ bắt đầu may mắn nhe! Nhớ văn phong edit của nàng nhìu lắm lắm!!!! Mình vẫn lun ghé thăm nhà nàng thường xuyên ♥‿♥

  4. Lăng Bích Điệp Linh

    Trước tiên là cáo lỗi với nàng. hôm nay ta đọc một mạch hết 39 chương luôn nên kg có phản hồi từng chương ủng hộ nàng. ≧▽≦ Truyện rất hay, hy vọng nàng sẽ tiếp tục edit. (>‿♥) Ta đặt chỗ ngồi hóng rồi đấy nhá. Cám ơn nàng nhiều hihi (>‿◠)

    Reply
  5. halomeocon

    oaa, hahahahahahaha, 2 cha con chảy nước miếng tùm lum a, con trai rất chi ngây thơ khờ dại, còn cha nó thì 1 bộ dê già chưa thỏa mãn, chết cười mất thôi, làm sao giờ, cái xì poi của nàng troll dễ sợ, hóng chương sau ghê, hi vọng có nhiều dê để bắt, trời lạnh xơi thịt dê rất đúng điệu nha, thanks nàng nhiều lắm

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s