Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 48 | Phần 1

Chương 48: Trở về ngự tiền

Chuyển ngữ: Grey Phan

~ Phần 1 ~

***

Điền Thất chạy một mạch về sở Thập Tam.

Lúc đến sở Thập Tam, lòng nàng vẫn còn rối bòng bong như cũ, nàng nằm bò xuống giường thẳng le lưỡi. Người cùng phòng còn chưa biết chuyện Điền Thất nhiễm bệnh, nên bây giờ thấy nàng hốt ha hốt hoảng thất hồn lạc phách như thế thì còn cho là tên ác quỷ mặc đồ đỏ lúc trước quay lại tìm Điền Thất lấy mạng, vì thế không tránh khỏi có chút đồng tình, theo đó lại càng thêm kính sợ tên ác quỷ kia, từ nay về sau lời đồn một truyền mười, mười truyền một trăm, trong ngoài cung dần dần lưu truyền truyền thuyết về ác quỷ áo đỏ.

Điền Thất thở gấp xong, leo lên cái giường mà nàng tự chế, đem màn giường buông xuống. Chính mình đem màn giường ngăn cách ra một cái không gian nho nhỏ, nỗi lòng của Điền Thất mới dần dần có chút bình tĩnh, hồi tưởng lại một màn mới nãy, luôn cảm thấy sợ hãi và khó có thể tin.

Làm sao bây giờ, Hoàng thượng thế nhưng hôn nàng. Lần này không phải thổi hơi, mà là hôn thực a! Nếu như người khác làm chuyện cợt nhả với nàng như thế, nàng hoàn toàn có thể dùng một bàn tay quăng trở về, nhưng kia là Hoàng thượng, Hoàng thượng giết người đều không tính là phạm pháp, càng huống chi là hôn một tên tiểu thái giám.

… Khoan đã, nàng là tên thái giám, Hoàng thượng vì sao lại đi hôn một tên thái giám chứ?!

Chẳng lẽ đã phát hiện ra nàng là nữ nhân?

Không thể nào, nếu thực sự phát hiện rồi, thì nàng đã sớm mất mạng.

Nhưng hắn vì sao lại hạ miệng với một thái giám, hắn làm sao mà hạ được miệng nha…

Chẳng lẽ Hoàng thượng đoạn tụ?

Cũng không đúng a, Hoàng thượng chán ghét đoạn tụ lắm mà, hơn nữa, cũng không có nghe nói qua hắn chạm vào nam nhân hoặc là thái giám nào cả…

Lại nói, thái giám không phải đều là bất nam bất nữ sao, nếu Hoàng thượng thực sự cùng thái giám có cái gì kia, vậy thì hắn tới cùng có được tính là đoạn tụ không? Nếu như hắn là đoạn tụ, vậy phải chăng hắn sẽ cảm thấy hứng thú với thái giám?

Thực là rất kỳ quái nha…

Ta tới cùng đang nghĩ cái gì vậy trời!

Điền Thất kêu một tiếng liền kéo mền trùm đầu, nàng cách mền ôm đầu, thống khổ cuộn tròn thân thể lại. Những chuyện hôm nay phát sinh đều không chân thật chút nào, không chân thật đến mức cho dù nàng nằm mơ cũng sẽ làm không ra được loại giấc mơ này. Bên tai tựa hồ lại vang lên lời nói tràn đầy ác ý của Hoàng thượng, “Không phải ngươi đã sớm muốn phi lễ trẫm sao, bây giờ đạt được ước muốn, còn giả vờ giả vịt cái gì?”

… Hoàng thượng hắn thực là một tên đại biến thái bị bệnh thần kinh không hạn chế suy nghĩ không hạn chế hành động đến mức siêu phàm thoát tục!

Đúng vậy, Hoàng thượng có bệnh thần kinh!

Điền Thất nằm trong chăn mền tối đen lại phảng phất đột nhiên nhìn thấy một đường ánh sáng, nàng cảm thấy nàng đã phát hiện ra chân lý. Bệnh thần kinh thực là một loại bệnh vạn năng, tất cả những hành động làm cho không ai có thể lý giải của Hoàng thượng, một khi bị chụp cho cái mũ bệnh thần kinh thì liền có thể làm cho người ta thoải mái hoàn toàn.

Thẳng thắn mà nói, Điền Thất không phải ngu ngốc. Có chút chuyện không phải nàng không nghĩ đến, mà là không dám nghĩ, thật sự là cái chuyện có vẻ như là chân tướng kia quá mức đáng sợ, liền giống như là thỏi vàng đang được bao bọc trong liệt hỏa, chỉ cần hơi chút đụng tới điểm giáp ranh, liền bị bỏng đến mức lập tức rút tay về. Vì thế thỏi vàng kia cho dù có bao nhiêu hấp dẫn người ta, thì cũng chỉ có thể khiến người vừa thấy đã khiếp sợ, chỉ dám nhìn mà không dám gần gũi.

Con người chính là kỳ quái như vậy, một khi tiềm thức không muốn tin tưởng gì đó, vậy thì thứ đó sẽ trở thành giả trong mắt họ, chỉ cần họ không chủ động nghĩ tới, thì nó lập tức có thể trở thành thứ không tồn tại.

Cuối cùng Điền Thất cũng thuyết phục xong bản thân, nàng đột ngột xốc chăn ngồi dậy, lại đột nhiên nhớ đến cảnh tượng lúc nàng và hắn hôn nhau, nhất thời lại xấu hổ đến mức khô nóng hết cả mặt, một lần nữa lại kéo chăn trùm kín đầu.

Tuy rằng bị một tên bệnh thần kinh hôn, nhưng cũng là hôn a!

***

Cả đêm Điền Thất đều ngủ không ngon giấc. Sớm hôm sau tỉnh lại thì xuất hiện hai cái quầng thâm đen thùi, giống như là bị quỷ hút khô tinh khí rồi. Người cùng phòng càng xem càng cảm thấy đồng tình cùng đáng sợ.

Hôm nay Điền Thất quyết định không đi vào cung, thế là chỉ nhờ đồng bạn giúp đi đến tiệm Bảo Hòa xin phép nghỉ, dù sao nàng cũng không có chuyện đặc biệt gì phải làm ở tiệm Bảo Hòa trong cung, mỗi ngày đi chỉ là để lộ cái mặt cho có. Nàng tự mình ngột ngạt ở trong phòng thì lại càng cảm thấy không vui, đáng sợ nhất là luôn mãi nghĩ ngợi lung tung, thế là nàng dứt khoát ra khỏi cửa, tìm bọn Kỷ Chinh chơi.

Hôm nay, Trịnh Thiếu Phong và Đường Thiên Viễn cũng ra ngoài, tứ công tử lại tụ cùng một chỗ, nhưng mà từng người đều có chút không bình thường. Điền Thất thì khỏi cần nói, Trịnh Thiếu Phong thì vì cuộc thi tới gần nên tâm tình buồn bực, Đường Thiên Viễn cũng do cuộc thi, chẳng qua hắn rất hưng phấn. Hai người này gom cùng một nơi khó tránh sẽ chọc chút rắc rối, Điền Thất nghe nói hai ngày trước bọn hắn cưỡi ngựa đem đèn lồng treo ở Quốc Tử Giám bắn rớt hết xuống, hơn nữa cũng không phải bắn đèn lồng, mà là bắn vào cái dây thừng treo đèn rất mỏng manh kia, nàng nhất thời cảm thán vì sao bệnh thần kinh trên đời này đều để cho nàng gặp được.

Kỷ Chinh ở mặt ngoài nhìn không ra dị thường gì. Hắn nghe nói lưỡi của Điền Thất bị bỏng, nên lúc kêu món ăn đều không gọi món có vị quá kích thích hoặc là quá cứng, nước trà cũng là đem để trong tay mình hong đến lúc nguội mới đưa cho Điền Thất. Đường Thiên Viễn là người có tâm tư tinh tế, thấy Kỷ Chinh như thế thì thật lòng khâm phục nói, “Vương gia thực là săn sóc tỉ mỉ.”

Kỷ Chinh cúi đầu cười cười. Khi một người đem một người khác để ở trong lòng thì đôi mắt sẽ luôn luôn tùy theo người kia mà chuyển, săn sóc liền thành tự nhiên mà thế biểu lộ ra ngoài. Thường thường ngay cả hắn còn chưa kịp phát giác tới, liền đã đem việc ấy làm ra. Kỷ Chinh được người hầu hạ quen, thế nhưng làm những chuyện này lại vô cùng thuần thục, một chút đột ngột và không thích đều không có, nghĩ nghĩ lại thấy rất kỳ diệu.

Nghĩ lung tung như thế, Kỷ Chinh quay mặt nhìn thoáng qua Điền Thất, thấy nàng đang cùng Trịnh Thiếu Phong hớn ha hớn hở tán dóc. Bởi vì cái lưỡi không tiện, nên một câu nói Điền Thất thường phải nói hai lần Trịnh Thiếu Phong mới nghe rõ ràng, sau nàng dứt khoát vừa nói vừa khoa tay múa chân, hai người giao lưu được rất khoái trá.

Kỷ Chinh nhàn nhạt than thở. Kỳ thật hắn có tâm sự. Điền Thất vốn nói muốn nghĩ cách rời khỏi Hoàng cung, nhưng mà hôm nay gặp mặt lại sửa miệng, cũng không biết tới cùng phát sinh cái gì.

Hắn có chút lo lắng, nhưng ở trước mặt hai người khác lại không tiện hỏi, chờ mãi đến khi Trịnh Thiếu Phong cùng Điền Thất lưu luyến chia tay, Kỷ Chinh mới tìm được cơ hội, hắn hỏi, “Không phải ngươi nói hai ngày này liền có thể rời đi Hoàng cung sao?”

Điền Thất lớn miệng nói, “Kế hoạch có biến.”

“Vậy tới cùng là lúc nào?” Kỷ Chinh truy hỏi.

“Ta cũng không biết, Hoàng thượng hắn quá thông minh.” Điền Thất có chút uể oải.

“Hay là, ta giúp ngươi đi.”

Điền Thất lắc đầu, “Không cần.”

Kỷ Chinh có chút buồn bực, “Nếu ngươi thực sự muốn rời khỏi Hoàng cung, tổng là có thể đi khỏi. Ngươi tới cùng có muốn rời khỏi hay không?”

Điền Thất có chút kinh ngạc nhìn hắn, “Vương gia, ngươi tức giận hả?”

“Kêu ta A Chinh.”

“A Chinh… Ngươi tức giận sao?”

Kỷ Chinh lắc lắc đầu, “Ta chỉ là lo lắng cho ngươi.”

Điền Thất có chút cảm động, “Cảm ơn ngươi, ta không sao, chính là nhất thời thất thủ, tạm thời không có biện pháp khác. Ta không phải là cùng ngươi xa lạ, nên không để cho ngươi giúp đỡ, thật sự là Hoàng thượng kiêng kỵ cái gì ngươi cũng rõ ràng, nếu như ta và ngươi đi được quá gần, để cho Hoàng thượng biết, chỉ sợ lại muốn phán cho ta cái tội mị hoặc hoàng thân. Cho nên ý tốt của ngươi ta nhận, ta vẫn là tự mình nghĩ nghĩ biện pháp đi.”

Nàng há lớn miệng nói thiệt nhiều lời như vậy, Kỷ Chinh cũng không tốt nói thêm gì nữa, chỉ rầu rĩ ừ một tiếng, sau lại không tự giác thở dài.

Lúc trở lại sở Thập Tam, Điền Thất vừa vặn gặp được Thịnh An Hoài tiến đến truyền chỉ. Thịnh An Hoài nói với nàng một tin tức đáng sợ: Hoàng thượng quyết định đem nàng triệu về Ngự tiền!

Điền Thất bị dọa đến nỗi tóc đều muốn dựng thẳng lên, từ chủ tử đến nô tài của cung Càn Thanh đều bị bệnh thần kinh, nàng là một thiếu niên tốt có nội tâm tràn ngập ánh mặt trời luôn tích cực hướng lên trên thật sự là không thích hợp loại địa phương đó. Nhưng mà có biện pháp nào chứ, đây là thánh chỉ. Dám kháng chỉ không tuân? Xách đầu tới gặp đi!

Có trong phút chốc như vậy, Điền Thất thực sự muốn quay đầu bỏ chạy, có thể chạy được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. Nàng thậm chí muốn dứt khoát chạy ra khỏi Hoàng cung, nhưng mà trực tiếp trốn đi thực sự là kế sách hỏng bét nhất, một khi bị phát hiện bắt trở về, vậy thì chỉ có thể là chém đầu không thương lượng.

Hết cách, nàng đành phải quyết định trước tiên xem thời cơ mà làm việc.

Tối đó, Điền Thất lại mất ngủ, ngày kế mang theo hai cái quầng mắt thâm đen đi cung Càn Thanh.

Thịnh An Hoài lại đem nàng xách đến trong điện Dưỡng Tâm hầu.

Điền Thất gục đầu, lo sợ bất an.

Kỷ Hành không có phê tấu chương. Một tay hắn chống cằm, vẫn đang nhìn Điền Thất, thấy tiểu biến thái cứ gục đầu, không giống như ngày xưa luôn thời thời khắc khắc đưa ánh mắt nhìn hắn, thế là Kỷ Hành có chút không cao hứng, “Ngươi ngẩng đầu lên.”

~ Hết phần 1  ~

Advertisements

11 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 48 | Phần 1

  1. Quỳnh Như

    sao tới đây lại hết rồi 😦
    đang hay mà…
    chương mới. yêu nàng lắm lắm.
    đừng drop nha nàng :*

    Reply
  2. halomeocon

    bạn ĐT miêu tả bạn Hoàng kinh khủng quá, đọc mà cười đau cả ruột, thanks nàng nhiều lắm

    Reply
  3. pandanus255

    Anh Hành bắt đầu quyết tâm đoạn tụ. Không biết khi phát hiện Tiểu Thất là nữ vẻ mặt anh sẽ thế nào đây?

    Reply
  4. ngocanhenjoylife

    Thanks chủ nhà nhé. Mình hay đọc chùa truyện này mà hôm nay mới vào cmt. Mình đã đọc hết convert rồi nhưng vẫn vào hóng nhà bạn. Cảm ơn chủ nhà lần nữa nhé

    Reply
  5. Vân Nguyệt Thanh

    So ra hoàng thượng với Điền Thất còn ko có tân tiến bằng Kỷ Chinh đâu. Người ta bỏ qua giai đoạn xoắn xuýt đau đầu trực tiếp nhảy lên giai đoạn hành động luôn

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s