Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 48 – P2

Chương 48 – Phần 2

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Điền Thất đành phải ngẩng đầu nhìn hắn. Bốn mắt nhìn nhau, hai người thấy được lẫn nhau, đều có chút ngoài ý muốn. Kỷ Hành thấy được vẻ tiều tụy trên mặt Điền Thất, còn Điền Thất thì thấy được trên trán Hoàng thượng bầm tím.

“Đêm qua ngủ không ngon?” Kỷ Hành mang theo vết bầm tím kia, ung dung bình thản hỏi.

“A? A.” Điền Thất có chút phạm ngốc, ứng hai tiếng, lại lắc lắc đầu.

Không phải là bị hôn một chút sao, có cần phải dọa thành như vậy không. Kỷ Hành bình tĩnh thưởng thức biểu tình ngu ngơ quẫn bách của Điền Thất, bất giác thấy buồn cười, nhất thời lại nghĩ tới, tiểu biến thái này bị dọa thành như vậy, tự nhiên là vì không cùng người nào hôn qua, hắn nhất thời có chút cảm giác hưng phấn và cảm giác thành tựu không thể giải thích được.

Thế là Kỷ Hành cong khóe miệng cười cười, hỏi, “Không ngủ được, phải chăng là do nhớ đến người nào?”

“…” Điền Thất nhìn cái ánh mắt kia của Hoàng thượng, cảm thấy cái đáp án này rất khả năng chỉ có một, không cho phép nàng tự do phát huy. Nhưng mà cái con chữ kia nàng vô luận ra sao cũng nói không nên lời, thế là nàng khẩn trương nuốt nuốt miếng, ngốc ngốc nhìn Kỷ Hành.

Kỷ Hành và Điền Thất đối diện, trên mặt hắn mang theo biểu tình “Đáp không đúng ngươi liền biết tay”, chờ đợi nàng trả lời.

Hai người đối diện thật lâu sau, ai cũng không phát một tiếng. Kỷ Hành trải qua một thời gian dài bạo lộ dưới ánh mắt của Điền Thất, thì dần dần lòng có chút ngưa ngứa, cổ họng phát khô, hắn hắng giọng một cái, thấp giọng nói, “Ngươi tới đây.”

Điền Thất không dám đi qua.

Đang do dự giằng co không xong, Như Ý lại tới đây giúp nàng giải vây.

Điền Thất thực muốn ôm Như Ý để mà hung hăng hôn nó một cái.

Như Ý thấy được Điền Thất, cũng rất cao hứng, nó cùng nàng nói mấy câu nói liền phát giác có gì đó không đúng, “Lưỡi của ngươi bị hư sao?”

Điền Thất đáp, “Điện hạ, lưỡi của nô tài bị chút vết thương nhỏ, nhưng mà không sao đâu.”

Như Ý nhìn nhìn Điền Thất, lại xem xem phụ hoàng, nó cảm thấy rất có hứng thú, “Điền Thất và phụ hoàng đều bị thương.”

Người nói vô tâm, người nghe lại có ý, hai người đối với thương của bản thân là như thế nào tới đều có chính mình biết rõ, lúc này bị một tên nhóc vạch trần ra, khó tránh có chút không thoải mái.

Kỷ Hành ho một tiếng, trách mắng, “Ngày mai ngươi liền được bốn tuổi, cũng là một đứa bé lớn xác, đừng cả ngày chỉ lo đi vòng vòng rồi nói bậy nói bạ.”

Có Điền Thất ở đây, không hiểu sao gan của Như Ý cũng lớn hơn không ít, nó phản bác, “Bốn tuổi thì sao, lúc bốn tuổi ngài còn…”

“Câm miệng!” Kỷ Hành biết Như Ý định nói cái gì, bèn vội vàng cắt lời nó, rồi lén lút nhìn thoáng qua Điền Thất.

Điền Thất cũng biết Như Ý muốn nói cái gì, chẳng qua nàng liều mạng giả bộ ra một bộ biểu tình khó hiểu.

Như Ý ngoan ngoãn câm miệng.

Điền Thất thấy nhóc con mang theo bộ mặt ủy khuất, liền hỏi han, “Điện hạ, ngày mai là sinh nhật rồi, ngài muốn cái gì nè?”

Như Ý giang tay ra muốn Điền Thất ôm, nó cười hì hì nói, “Ta muốn ngươi chơi với ta nha.”

Kỷ Hành nhớ tới lúc trước thằng nhóc con này đều cùng người làm cha là hắn đây muốn tùm lum tùm la thì vô cùng bất mãn, thấy Điền Thất muốn đem Như Ý ôm lên, mặt hắn lập tức trầm xuống, “Ngươi đi xuống cho ta, người đã lớn sầm còn muốn người khác ôm.”

Điền Thất không biết vì sao Hoàng thượng lại tức giận, nàng đem Như Ý để xuống, rồi dốc hết toàn lực tìm đề tài mới, “Hoàng thượng, nô tài nghe nói bữa sinh nhật của điện hạ thì sẽ mời gánh hát, y ngu kiến của nô tài, dân gian có chút ảo thuật, xiếc khỉ linh tinh, mấy đứa trẻ đều thích xem, chắc hẳn điện hạ cũng sẽ thích.”

Sắc mặt Kỷ Hành quả nhiên hòa hoãn xuống dưới, “Theo ý ngươi đi.”

Như Ý lại kéo Điền Thất nói chuyện, Kỷ Hành ngại bọn họ ồn ào, làm chậm trễ chính sự của hắn, thế là đem bọn họ đuổi ra ngoài. Điền Thất và Như Ý cầu còn không được, tay nắm tay đi ra ngoài.

Sau khi hai người đi ra, Kỷ Hành cũng không có làm chính sự. Hắn nhìn chòng chọc ngự án mà phát ngốc, nghĩ Điền Thất, ngực ấm áp.

Nói thật, nếu như hắn muốn được đến người nọ, thật sự là vô cùng dễ dàng. Người trong Hoàng cung đều là của hắn, nếu như hắn muốn sủng hạnh ai, cũng chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay mà thôi.

Nhưng mà Điền Thất không giống thế. Vì sao không giống đâu? Hắn không nói lên được, chính là không giống thôi. Hắn theo bản năng không muốn đối đãi Điền Thất giống như là đối đãi với những nữ nhân trong hậu cung, hắn đem Điền Thất để ở một cái vị trí đặc biệt, một cái vị trí mà từ trước đến giờ không có bất kỳ một người đụng chạm vào.

Có chút tâm tình luôn là càng nghĩ càng loạn, hắn không quá rõ ràng vì sao chính hắn luôn có nhiều kiên nhẫn để đối đãi với Điền Thất như thế, nhưng hắn rất rõ ràng hắn rốt cuộc muốn làm cái gì, vậy liền đủ. Nếu như hắn đã vâng theo dục vọng của chính mình, mang tâm lý bình nứt không sợ bể, vậy liền không cần để ý, mà chỉ cần tiếp tục muốn làm gì thì làm đó.

Rất lâu sau đó, khi hắn và người kia cuối cùng cũng trải qua cuộc sống “tế thủy trường lưu”, một lần nữa quay đầu nhìn lại con đường truy thê mà chính hắn cũng không muốn nhớ lại thì hắn mới đột nhiên giật mình, hắn ở ngay lúc vừa mới bắt đầu, cái hắn muốn từ trước đến giờ đều không phải là con người nàng, mà là trái tim của nàng. Hắn muốn cùng nàng như keo như sơn, ân ái không cách, đầu bạc đến già, đến chết không chia lìa.

Hắn đạp lên một mảnh phù hoa, sớm sớm quét ra một vị trí bên cạnh mình, chỉ vì chờ nàng đứng đó.

Người đời đều nói nam nhân là loài phong lưu bạc tình, nhưng trên đời này đại khái là sẽ có một nữ nhân như thế, có thể để cho ngươi vì nàng mà rời bỏ tất cả những thứ trước mắt. Những nữ nhân đứng sau nàng đều mất đi nhan sắc, mất đi mùi vị, biến thành tượng gỗ. Ngươi chỉ muốn móc tim ra cho nàng, cũng muốn được đến lòng nàng. Ngươi muốn dắt tay nàng, vẫn đi đến tận cùng nhân sinh.

Một nữ nhân như vậy, ngươi có thể gặp được, cũng có thể không gặp được.

Sau khi gặp được có thể sẽ được đến, cũng có thể không được đến.

Cho nên khi đó Kỷ Hành vô cùng vui mừng, hắn gặp được, cũng được đến.

Bên trên, chính là một mảnh thở dài của một người nam nhân đã trải qua rất nhiều chuyện trong cuộc sống, còn giờ phút này, Hoàng đế bệ hạ của chúng ta còn chưa có loại giác ngộ này. Hắn chỉ là cảm thấy, Điền Thất dù sớm hay muộn cũng là đồ ăn trong chén của hắn, cho nên với bọn họ thì —

“Tương lai còn dài.” Hắn nhẹ nhàng gõ gõ ngự án, mỉm cười nói.

~ Hết chương 48 ~

Advertisements

11 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 48 – P2

  1. lyndros

    Cảm ơn nàng Xám, sáng vừa đọc tuốt một lúc 5 chương xong tối lại có chương mới vui quá.
    Đoạn cuối tâm sự của bạn Kỷ nghe tha thiết ghê nhì (◡‿◡✿)

    Reply
  2. ginylovecoffee

    Đọc tâm sự của anh Hành mà thấy Điền Thất thật là may mắn quá, có một vị trí như thế trong trái tim soái ca hoàn mỹ thật chỉ có trong ngôn tình thôi. Cảm ơn nàng Xám nhé.

    Reply
  3. huong minh

    ách, Điền Thất cứ như gái nhà lành bị Kỷ Hành trêu ghẹo ấy =)))) Như Ý quá quá dễ thương luôn, mà lão Hành này đúng là bỉ ổi biến thái mà, đến con mình cũng ghen tị, hết nói nổi luôn =))))

    Reply
  4. Như

    bạn ơi. sao chương này đọc xong cứ thấy thế nào ấy. lối hành văn dường như không được thuần việt cho lắm thì fải..?? không biết do vốn từ mình không đủ hay do truyện dịch vậy nữa 😦
    mong bạn những chap sau sẽ dịch thuần việt hơn
    thân ái

    Reply
  5. pandanus255

    May là anh Hành cũng thuộc dạng dễ mềm lòng và tự an ủi mình bằng ảo tưởng

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s