Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 51

Chương 51: Chuyện cũ

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Bát Phương Thực Khánh cuối cùng cũng khai trương.

Bởi vì buổi sáng Điền Thất bận trực, cho nên không tới kịp, tửu lâu khai trương lại không thể chờ nàng tới chiều. May mà nàng đã sớm thuê một phó chưởng quầy, chuyên môn phụ trách xử lý công việc trong tửu lâu.

Lúc nàng tới thì trong tửu lâu đã có không ít người đang ăn cơm. Kỷ Chinh làm ra chiêu bán giá ưu đãi vào ngày khai trương, ngày đầu tiên đến đây ăn cơm đồng loạt giảm tám mươi phần trăm, hắn lại còn chủ động mời một vài chưởng quầy trên con đường này tới uống rượu, nói chút lời khách khí. Về sau mọi người đều cùng ở trên con đường này lăn lộn, tự nhiên muốn chăm sóc lẫn nhau vân vân.

Đường Thiên Viễn và Trịnh Thiếu Phong cũng chạy tới giúp vui. Bốn người tìm một nhã gian, Đường Thiên Viễn mở đầu gọi một món đậu hủ Ma Bà, sau lại kêu thêm một phần hồi oa nhục (*), Trịnh Thiếu Phong thì muốn thịt dê xào hành lá và ốc biển kho tàu, Kỷ Chinh chọn canh gà ác và tôm bóc vỏ xào cải ngọt, Điền Thất nghe hầu bàn báo tên món ăn trong tiệm hai lần, mệt đến nỗi khóe môi hầu bàn đều run lên, nàng cũng không biết nên chọn món gì, cái này muốn ăn cái kia cũng muốn nếm, cuối cùng chỉ kêu cá Tây hồ ninh dấm và thịt cua hấp đầu sư tử (**).

Mấy thứ này đều là món ăn bình thường trong gia đình.

Hầu bàn nhớ thực đơn xong đi ra ngoài, Kỷ Chinh lại như có chút suy nghĩ nhìn bóng lưng của hắn.

Trịnh Thiếu Phong cũng vươn cần cổ nhìn, nói, “Đừng nói là ngươi trúng ý hắn nha? Khẩu vị của ngươi thật tốt ghê!” Nói xong, quay đầu cố ý nhìn thoáng qua Điền Thất, phát hiện Điền Thất đang cùng Đường Thiên Viễn thảo luận thực đơn rất nhiệt liệt. Thì ra mới nãy người hầu bàn kia báo tên món ăn hai lần, Điền Thất liền nhớ hết trong đầu, lúc này chọn bên trong một món nghe giống như là món cay Tứ Xuyên, hỏi Đường Thiên Viễn món kia dùng cái gì làm, hương vị ra sao. Đường Thiên Viễn giải thích từng cái cho nàng, sau đó lại nghe nàng nói về món ăn vùng Giang Chiết cho hắn. Hai người nói được cao hứng, ngay cả Trịnh Thiếu Phong ngồi nghe thôi cũng chảy nước miếng, liền cùng gia nhập thảo luận.

Kỷ Chinh hãy còn ngưng mi trầm tư.

Điền Thất nói nói, quay đầu thấy Kỷ Chinh đang phát ngốc, liền hỏi, “A Chinh, ngươi đang nghĩ gì vậy?”

Trịnh Thiếu Phong nghe đến Điền Thất xưng hô thân thiết như thế với Kỷ Chinh, hắn cố ý ồn ào hắng giọng một cái. Chẳng qua không ai thèm chú ý hắn.

Kỷ Chinh giải thích nói, “Ta thấy thực đơn dài như vậy, tên hầu bàn mới nãy tuy rằng mồm miệng lanh lợi, nhưng đứng nói hết tất cả tên món ăn cũng phí chút thời gian, huống hồ người ta nghe một lần thì cũng không nhớ được. Không bằng viết lên trên giấy, như vậy không phải tốt cho cả hai sao?”

Đường Thiên Viễn nói, “Đây cũng là biện pháp tốt, bất quá nếu dùng giấy thường xuyên, e là sẽ bị mài mòn.”

Trịnh Thiếu Phong đề nghị, “Viết lên trên vải thì sao?”

Điền Thất lắc đầu, “Cũng không tốt, cầm lên hoặc là mở ra xem đều không thuận tiện.”

Đường Thiên Viễn lại nói, “Vậy thì viết lên trên tấm gỗ, không không, vẫn là viết lên trên cái thẻ là tốt nhất. Giống như là cái loại dùng để xin sâm trong miếu, đem tên món ăn viết xong rồi cắm vào trong ống trúc, khách có thể tùy tiện lấy xem, muốn chọn món gì thì trực tiếp đem cái thẻ đó rút ra đưa cho hầu bàn, như vậy lại còn có thể phòng ngừa chuyện hầu bàn nhớ lầm món ăn.”

“Như vậy tốt lắm,” Kỷ Chinh gật đầu, tiếp lại bổ sung, “Đã thực đơn của chúng ta phân thành đặc sản bất đồng của từng miền, vậy thì cái thẻ cũng nên làm thành màu sắc bất đồng, hoặc là tấm thẻ có hình dạng khác nhau, để dễ phân loại. Nếu như khách nhân không kiên nhẫn chọn món, lại có thể tùy ý rút thăm, rút đến món gì liền ăn món đó, không phải càng có thú vị sao.”

Trịnh Thiếu Phong hỏi, “Nếu như gặp được người không biết chữ thì làm sao bây giờ?”

Điền Thất đáp, “Vậy cũng chỉ có thể khiến hầu bàn báo thực đơn. Bất quá nếu như mấy người đi tới cùng nhau, mà ai cũng không biết chữ thì cũng không thường gặp đâu, cho nên đem thực đơn làm thành cái thẻ, có thể giảm bớt không ít chuyện, đã vậy còn tươi mới thú vị.”

Bốn người trải qua một trận tiếp thu ý kiến, cảm thấy cái phương pháp này vô cùng khả thi, Điền Thất liền ghi nhớ, quyết định một hồi tìm người đi làm cái thẻ. Lại nói vài lời thì món ăn liêp tiếp được bưng lên. Điền Thất nâng ly trịnh trọng đối với ba người cảm ơn, bởi vì bọn họ giúp không ít việc với cái tửu lâu này. Trịnh Thiếu Phong phiền nàng khách sáo, bức phạt ba chén rượu mới buông tha.

Hôm nay không khí trên bàn ăn rất nhiệt liệt, Trịnh Thiếu Phong và Đường Thiên Viễn đều uống nhiều, cuối cùng là ca hát về nhà, cũng may ai cũng có mang người theo.

Nhưng Kỷ Chinh cũng là tự mình một người đến đây, hôm nay hắn cũng uống được nhiều, đi đường bước chân đều lơ mơ, Điền Thất không yên tâm một mình hắn trở về, liền thuê chiếc xe ngựa rồi tự mình đưa hắn. Đến Vương phủ xuống xe, người gác cổng tới dìu Kỷ Chinh, Kỷ Chinh lại lôi kéo tay áo Điền Thất không chịu buông, Điền Thất đành phải cùng hắn vào Vương phủ, giúp nâng hắn vào phòng.

Kỷ Chinh nằm ở trên giường, vẫn như cũ bắt lấy tay Điền Thất không thả.

Điền Thất đành phải thấp giọng khuyên hắn ngủ một giấc.

Kỷ Chinh lại nói, “A Thất, ngươi đừng về, ở lại với ta đi.”

Điền Thất đối với cái xưng hô này không quá thích ứng, nhưng mà cũng không có cùng hắn nói rõ cái này, mà chỉ là dỗ hắn, “Được rồi, ta không về, ở chỗ này với ngươi, ngươi nhanh ngủ đi, ngủ một giấc liền thoải mái.”

Kỷ Chinh không nhân nhượng không buông tha, “Ngươi rõ ràng ý của ta, ngươi đừng về Hoàng cung. Ta có thể giúp ngươi chạy trốn, ta có thể giấu ngươi đi, khiến hắn vĩnh viễn tìm không đến.”

Điền Thất vội vàng rút tay về, “Đừng nói như vậy, ngươi tốt với ta ta luôn ghi ở trong lòng, nhưng ta không thể liên lụy ngươi. Ngươi yên tâm, tạm thời ta ở trong Hoàng cung rất an toàn, sẽ không có lo lắng về tánh mạng.”

Kỷ Chinh cười được có chút châm chọc, “Tâm của ngươi thế nhưng rộng quá đi thôi.” Hắn nói, đột nhiên dùng sức kéo Điền Thất.

Điền Thất bất ngờ không phòng ngự bị kéo đến trên giường, Kỷ Chinh xoay người qua, cánh tay chống đến cạnh mặt Điền Thất, thân thể cùng nàng mơ mơ hồ hồ dán sát. Kỷ Chinh cúi đầu nhìn Điền Thất, hỏi, “Hắn đối với ngươi làm qua cái gì?”

“A Chinh…” Điền Thất cảm thất rất không ổn.

“Là như vậy sao?” Kỷ Chinh nói, cúi đầu hôn làn môi của nàng một chút, sau đó ngẩng đầu mở một đôi mắt mê ly xem nàng.

“Ngươi đừng…”

“Hay là như vậy?” Lại cúi đầu xuống, chiếm lấy bờ môi Điền Thất mà hung hăng hôn.

Điền Thất bị bệnh thần khinh khinh bạc nhiều, tố chất tâm lý cũng cường đại lên, lúc này chỉ là giật mình trong giây lát, liền phản ứng kịp, dùng sức đi đẩy Kỷ Chinh, nhưng mà khổ nỗi sức lực của con ma men đều rất lớn, nàng đẩy không ra hắn, đành phải cắn hắn.

Lần này thành công.

Kỷ Chinh buông Điền Thất ra, quay người đi, nằm đưa lưng về phía nàng.

Điền Thất vội vàng bò từ trên giường xuống, vừa chùi miệng vừa cả giận nói, “Ngươi bị điên!”

Kỷ Chinh không nói chuyện.

Điền Thất nhẫn nhẫn, lại nói, “Ngươi như vậy, ta thật là không dám cùng ngươi làm bạn!”

Kỷ Chinh vẫn như cũ không nói chuyện. Một lát sau, trong phòng vang lên tiếng ngáy nhè nhẹ.

Điền Thất: “…”

Thực là, cùng con sâu rượu kêu cái gì ah. Nàng trấn an chính mình, đi ra khỏi phòng. Nhưng mà tuy rằng nói như vậy, tóm lại là lại bị nam nhân hôn. Cái khó chịu khôn kể kia ở trong lòng Điền Thất liền miễn bàn. Nàng một bên thì đi một bên thì chùi miệng, khi ra cửa còn tìm nha hoàn tới cho Kỷ Chinh cởi áo rửa mặt, làm cho hắn ngủ được thoải mái chút.

Nha hoàn lại bị Kỷ Chinh đuổi đi ra, trước giờ các nàng không gặp qua Vương gia phát điên lớn như vậy.

Trong phòng ngủ, Kỷ Chinh nằm thẳng ở trên giường, hai mắt vô thần vọng đỉnh giường.

Điền Thất không thích hắn. Theo cái phản ứng đầu tiên lúc mới bị hôn môi của nàng mà thấy ra, Điền Thất không thích hắn.

Thì ra từ đầu tới đuôi đều là chính mình một bên tình nguyện, Kỷ Chinh nghĩ đến đây, tự giễu cười cười.

Sau khi cười xong, hắn lại phát ngốc một lát, cuối cùng nhắm mắt lại, lầm bầm lầu bầu nói, “Tuy rằng ngươi không thích ta, nhưng ta vẫn là muốn được đến ngươi.”

***

Điền Thất bị con ma men khinh bạc, sau khi trở về tự mình làm hơn nửa ngày tâm lý khai thông, rốt cuộc nghĩ suốt, đêm đó ngủ say sưa, ngày hôm sau mang tinh thần tràn đầy đi trực.

Thôi được, thấy Hoàng thượng, nàng lại thấy khó chịu. Bởi vì ánh mắt Hoàng thượng nhìn nàng dường như là không thích hợp cho lắm, giống như là con chó đang nhìn bánh bao.

Điền Thất không tự tại, Kỷ Hành chính mình cũng buồn rầu. Điền Thất này giống như là cái bình xuân dược biết đi, đi tới đâu liền làm cho hắn thần hồn điên đảo đến đó. Kỷ Hành muốn dứt khoát cái gì cũng không nghĩ mà trực tiếp đem nàng xử ngay tại chỗ, nhưng mà lại sợ sau khi xúc động sẽ đem tiểu biến thái tức giận rồi không them quan tâm hắn, hoặc là từ nay giữa hai người sinh ra vết rách, thậm chí oán hận, vậy thì càng không tốt. Muốn là muốn hai bên tình nguyện chàng chàng thiếp thiếp, như thế mới có mùi vị. Hắn không phải biến thái, không ưng chơi trò cường ép.

Thôi được, hắn là biến thái, nhưng mà phương hướng biến thái không giống nhau.

Như Ý lại nhảy ra giúp bọn họ giải vây.

Lúc cậu nhóc tới thì trong lòng đang ôm một cái tượng đất, chính là một cái trong bộ tượng mà lần trước Điền Thất cho nó. Kỷ Hành đã sớm nói không cho Như Ý chơi cái này, hiện tại thấy được con trai thế nhưng ngỗ ngược thánh ý, hắn cũng không giận, mà đem Như Ý ôm lên, với tay đem tượng đất đặt lên bàn.

Bởi vì Kỷ Hành đem bất mãn của bản thân ẩn giấu được quá sâu, cho nên Điền Thất vẫn chưa phát hiện, nàng thấy được tượng đất, nhớ đến Kỷ Hành từng cùng nàng nói qua lai lịch của thứ này, trước mắt liền không có chuyện gì nên nàng bắt đầu nói nhảm, “Lúc nô tài thu tượng đất thì còn nghe nói tượng đất này ban đầu ra từ trong cung, Hoàng thượng ngài kiến thức rộng rãi, có thể chỉ điểm một chút bến mê giúp nô tài được không?”

Kỷ Hành nghe xong sửng sốt, “Cái này là mua từ bên ngoài? Không phải thái giám trong cung bán cho ngươi?”

“A, không phải, là một người bình thường ở bên ngoài, trong nhà nghèo rớt mồng tơi, chỉ có một bộ tượng đất như thế, hắn không phải thái giám, hắn có râu.”

Kỷ Hành nghĩ nghĩ liền rõ ràng, “Súc sinh kia một khi suy tàn, gia tài liền tan hết, thứ này lưu lạc nơi khác cũng ở trong tình lý. Đáng tiếc lúc trước xét nhà không xét được sạch sẽ.”

Điền Thất nghe được không rõ không ràng, nhưng thấy vẻ mặt Hoàng thượng cao thâm khó lường, nàng không dám hỏi thêm.

Nào biết Hoàng thượng chủ động nói, “Tượng đất âm nhạc này thật là ra ở trong cung đình, đây chính là đồ chơi mà phụ hoàng tặng cho trẫm nhân sinh nhật mười bốn tuổi của trẫm, vốn thứ này cũng không phải là bảo bối gì, đáng hận là Trần Vô Dung thấy được, vì nhất thời thích, lão ta liền tìm mọi cách đoạt đi.”

Điền Thất rốt cuộc nghe ra không đúng chỗ nào. Trần Vô Dung năm đó là đại thái giám cầm bút bên cạnh tiên đế, đầu lĩnh của đám gian hoạn gây sóng gió nọ. Chính là vị này, cấu kết Quý phi nương nương muốn đem Thái tử lúc ấy cũng chính là Hoàng thượng bây giờ đẩy xuống đài. Hoàng thượng hận lão hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Điền Thất đối với tình tiết đấu pháp của những người này biết được không rõ ràng cho lắm, hôm nay nghe Hoàng thượng nói, tất nhiên là hắn lúc trước chỉ toàn nhẫn nhục chịu đựng. Đường đường một Thái tử, thế mà ngay cả thái giám cũng có thể chạy tới cướp đi đồ của hắn, ngươi nói Thái tử này phải bực tức tới trình độ nào nha. Bất quá đây cũng chính là chỗ khiến người ta bội phục của Hoàng thượng. Hắn không phải không thể tìm cha hắn cáo trạng, nhưng mà sau khi cáo trạng lại có thể làm được cái gì đâu? Trừ khi có thể lập tức đem Trần Vô Dung giết chết, nếu không nhất thời xả giận, về sau không chừng sẽ có đại phiền toái. Một thiếu niên mười bốn tuổi, co được dãn được đến mức này, lòng dạ sâu đến mức làm người sợ hãi, thật không xấu hổ là Hoàng thượng.

Cho nên mới nói thôi, từ xưa đến nay liền không có một người Hoàng thượng nào là bình thường. Điền Thất phát giác ý nghĩ của mình có chút đại nghịch bất đạo, nàng chột dạ sờ sờ mũi.

Chuyện quá khứ, Kỷ Hành cũng không muốn nghĩ nhiều, thế là nói tới đây, cũng chỉ lắc lắc đầu ngưng lại.

Như Ý đột nhiên bẹp một phát, hôn phụ hoàng của nó một cái.

Kỷ Hành có chút được yêu mà sợ. Đứa con trai này của hắn không thường hôn hắn, càng không thường chủ động hôn hắn, trừ khi thằng nhóc này có chuyện muốn cầu hắn…

“Phụ hoàng, con muốn xem con khỉ.” Như Ý ôm cần cổ của Kỷ Hành làm nũng.

Kỷ Hành cố ý bĩu môi, “Không có.”

“Con muốn xem mà.” Như Ý nói, lại hôn Kỷ Hành một cái.

Bị một đứa bé xinh đẹp khả ái như búp bê hôn hai cái, ngay cả tảng đá cũng muốn mềm xuống, huống chi là người làm cha như hắn. Thế là Kỷ Hành cười sờ sờ đầu Như Ý, “Ngày mai lại tuyên người vào cung, để cho con xem đủ.”

Như Ý lòng tham không đáy nói, “Con muốn hôm nay đi ra ngoài xem.”

Kỷ Hành nghĩ, cục cưng quả thật không từng ra khỏi cung đi chơi quá. Nghĩ đến đây, hắn lại nhìn thoáng qua Điền Thất, thấy được tiểu biến thái này đang thần du thiên ngoại, không biết đang suy nghĩ gì. Kỷ Hành nghĩ trong lòng, cùng Điền Thấy và Như Ý xuất cung dạo dạo nhất định là rất thú vị, thế là hắn cũng vui vẻ trộm nửa ngày rảnh rỗi, mang hai người xuất cung.

Nếu như Điền Thất sớm biết nàng cùng hai cha con này đi ra sẽ gặp đến cái gì, nàng nhất định ôm cây cột đỏ chói trước cổng cung Càn Thanh, chết cũng không buông tay.

~ Hết chương 51 ~

Chú:

(*) Đậu hủ Ma Bà: Xem chi tiết ở đây

Hồi Oa Nhục (Thịt nấu hai lần): xem chi tiết ở đây

(**) Đầu sư tử: Xem chi tiết ở đây , Khác chút là thịt cua trộn chung với thịt heo rồi đem hấp thì thành món Điền Thất order.

Advertisements

18 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 51

  1. trabacha90

    “ĐT bị bệnh thần kinh khinh bạc nhiều…”, “ĐT này giống như cái bình xuân dược biết đi, đi tới đâu làm hắn thần hồn điên đảo tới đó..” ~~~~> vừa hay vừa hài, cười chết ta :))))

    Reply
  2. huong minh

    “Đã thực đơn của chúng ta phân thành bất đồng đặc sản từng miền” => “thực đơn của chúng ta đã phân thành đặc sản không giống nhau của từng miền”
    “Điền Thất không yên tâm một mình hắn trở về, liền thuâ(thuê) chiếc xe ngựa rồi tự mình đưa hắn (về)”
    “hoặc là từ nay giữa hai người sinh ra vết rách”=>ta đề nghị sửa thành “rạn nứt/khoảng cách” nàng ạ ^^ nghe vết rách nó cứ rờ rợ =)))))
    Ôi dạo này nàng năng suất hơn đúng k ^^ yêu quớ moah moah moah ❤
    Ặc, thằng cha Kỷ chinh biết Điền Thất là con gái rồi sao??? Hoặc là đi theo con đường đại biến thái của hoàng đế đại ca nhà hắn, mà chăc chắn tên này đã nhận ra tình cảm bất thường của lão Hành với 77 rồi. haizzz, k hiểu lão Hành làm hoàng đế kiểu gì mà vòng vo trong cái vòng luẩn quẩn mãi thế =)))))
    Chết cười với cái đoạn độc thoại nội tâm của cha Hành, cái gì mà biến thái với k biến thái =)))) lại còn tự nhận bản thân biến thái n phương hướng biến thái k giống nhau chứ =))) Ôi chao, ta mà là con dân nhà hắn chắc phải khóc ròng mất =)))) Như ý thì dễ thương khỏi nói, đã làm nũng thì chớ, lại còn có mục đích mới làm nũng chứ ^^ Nhớ ngày nào lão Hành còn có thói quen đếm số từ mà bé nói ra cơ, thế mà giờ đã thăng cấp lên thành biết tỏng con trai mình muốn gì rồi, cơ mà vẫn k thể k trúng độc dễ thương của bé ^^

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Cảm ơn cmt siêu dài của nàng nha.

      Cái quote đầu tiên của nàng ý, nghĩa câu văn nó hơi nghi vấn chứ k phải khẳng định như câu nàng sửa, ta diễn đạt chỗ từ “đã” bị đuối ko nghĩ ra từ khác nên để nguyên nghĩa gốc. Nửa câu sau phải sửa lại 😛

      Còn cái thứ 2 chuẩn :D. Rạn nứt vậy =))

      Reply
  3. tyhyly

    Chị ơi em xin phép nhảy hố ạ :))))
    chị có thể bật mí cho e là đến chươg nào kh mới p.hiện đt là con gái k ạ?

    Reply
  4. EMILYQ

    đọc liền một lèo quá trời chương thích quá trời, nhảy vô com ủng hộ chủ nhà ngay. màn xuất cung chắc chắn có nhiều thứ hay ho lắm đây. hóng hóng … ♥‿♥
    cảm ơn bạn chủ nhà đã siêng năng edit truyện ◠◡◠
    ps: hình như đây là lần đầu tiên vào nhà mà có mấy cái icon dễ xương như thế này á ≧◔◡◔≦

    Reply
  5. Traciele

    Năm ngoái di Tứ Xuyên ăn duoc món đậu hủ Mapo gần giống món o Việt Nam làm, tuy nhiên, Tứ Xuyên có 1 gia vị mà Việt Nam mình ko xài là hoa tiêu, bỏ vào đồ xào, huong vị cực kỳ đặc trưng & khác biệt. Theo mình là ngon nhưng cũng có vai ng ko ăn duoc, kiểu như ko phải ai cũng thích rau diếp cá.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Hoa tiêu là trái tiêu của m hay là gia vị k khác z nàng? Ta cũng muốn đi tq quá 😦 muốn đến vạn lý trường thành :((

      Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s