Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 54

Chương 54: Câu dẫn gì đó

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Từ khi xác định Hoàng thượng là một tên biến thái chuyên chơi đùa thái giám, Điền Thất vừa ưu sầu vừa lo lắng, lại còn sinh ra một loại suy nghĩ kỳ quái: Hoàng thượng thực là chỉ chọn trúng một mình nàng sao? Phải chăng còn có không ít người, à ờ, làm giống như nàng, chỉ là mọi người không biết lẫn nhau thôi?

Khi một người ở trong một loại hoàn cảnh nguy hiểm thì người ta luôn hi vọng chính mình sẽ không phải là người cô độc. Càng nhiều người có hoàn cảnh giống nàng, thì càng có thể đem cảm giác an toàn tới cho nàng.

Trạng thái trước mắt này của Điền Thất chính là như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng quyết định tìm người tư vấn một chút. Đương nhiên, không thể hỏi quá trực tiếp, nếu lỡ mà bại lộ bí mật của Hoàng thượng, coi chừng lập tức bị diệt khẩu.

Muốn tìm thì phải tìm một người rõ như lòng bàn tay mỗi tiếng nói mỗi hành động trong cuộc sống hằng ngày của Hoàng thượng, người này không phải Thịnh An Hoài còn ai.

Thừa dịp Hoàng thượng ngủ trưa, Thịnh An Hoài ngồi ở trước mái hiên của cung Càn Thanh hóng gió, tay trái nắm một cái quạt hương bồ, tay phải thì cầm ấm tử sa, trong ấm tử sa chứa đầy trà lạnh, hắn lắc lắc quạt hương bồ, lâu lâu lại nhấp ngụm trà, nhìn qua thật sự rất là hài lòng.

Điền Thất bu lại, thần thần bí bí nhìn hai bên một chút, mới hạ giọng nói với Thịnh An Hoài, “Thịnh gia gia, hôm nay ta nghe người khác nói bậy về ngươi!”

“Ồ? Nói bậy cái gì?” Thịnh An Hoài hỏi một câu, rồi lại chậm rì rì uống một hớp trà. Hắn có chút hiếu kỳ, hắn không tùy tiện đắc tội người ta, lại nói, ai có lá gan to như vậy đi nói xấu hắn nha.

“Bọn hắn nói, ngươi sờ qua tiểu đệ đệ của Hoàng thượng!”

“Sặc—” Hớp trà mà Thịnh An Hoài vừa uống vào miệng đều phun ra hết. Nước trà phun ở giữa không trung, dưới ánh mặt trời khúc xạ ra một tầng hồng quang nhàn nhạt. Hắn bình tĩnh lau khóe miệng, rồi quay sang u u nhìn Điền Thất, không nói chuyện.

Điền Thất vội vàng giải thích, “Không phải ta nói, là bọn hắn nói, ta chỉ là nghe qua một cái, nói thật là ta cũng không tin, ha ha…”

Thịnh An Hoài một chút xíu cũng không tức giận, giống như là vai chính trong chuyện bậy bạ này căn bản không phải hắn, hắn hỏi, “Ngươi nói tiểu đệ đệ kia, không phải chỉ Ninh vương, mà là một tiểu đệ đệ khác, đúng không?”

Điền Thất nặng nề gật đầu, trên mặt lại không cách khống chế đỏ bừng.

“Cái đó sao, ta sờ qua.” Thịnh An Hoài nói, lại trấn định uống trà.

“…” Điền Thất không dám tin tưởng nhìn hắn.

Thịnh An Hoài hỏi ngược lại, “Ngươi cũng sờ qua?”

“Không không không… Ta không có… Cái đầu Điền Thất lắc như trống bỏi.

“Kỳ thật chuyện này cũng không có gì,” Thịnh An Hoài giải thích, trong ngữ khí mang một tia trấn an, “Hưng trí của Hoàng thượng tới, lại lười phải tìm phi tử, liền kêu chúng ta giúp một tay. Làm nô tài, cần phải tùy thời tùy chỗ biết vì chủ tử phân ưu, ngươi nói đúng không?” Hắn nói được nhẹ như gió bay, vừa nói vừa len lén quan sát thần sắc của Điền Thất, nói trong lòng, Hoàng thượng, nô tài ta đây vì chuyện tốt của ngài mà ngay cả mặt cũng không cần.

Điền Thất đỏ mặt khẽ gật đầu.

Thịnh An Hoài lại nói bổ sung, “Thật ra không chỉ mình ta, không ít người cũng làm như vậy rồi, ví dụ như,” nói, lại liệt kê mấy cái tên, “Chuyện này mọi người biết rõ trong lòng là đủ, ngươi đừng nói lỡ miệng, bằng không ta cũng không giúp được ngươi.”

“Ngài yên tâm đi, ta không nói.” Trong đầu Điền Thất hiển hiện ra mấy cái tên xui xẻo, không cách nào tổng kết ra điểm giống nhau của bọn hắn, thấy rõ được khẩu vị của Hoàng thượng thật phong phú, phẩm vị đặc biệt.

Thấy hỏa hầu lúc này không kém nhiều, Thịnh An Hoài nói câu sau cùng, “Nếu như Hoàng thượng để cho ngươi làm gì đó, ngươi liền thành thành thật thật làm, không cần nghĩ quá nhiều. Biết chưa?”

Điền Thất liên tục gật đầu.

Tẩy não thành công, Thịnh An Hoài rất vừa lòng.

Điền Thất còn có một nghi vấn, “Vậy Hoàng thượng hắn… Hắn có cởi quần áo của ngài không?”

Cho dù Thịnh An Hoài định tiếp tục vô sỉ đi nữa, cũng không cách nào gật đầu mạo nhận loại chuyện này, thế là đỏ hết khuôn mặt già, “Như thế thì thật là không có.”

Điền Thất vừa lòng rời đi. Tưởng tượng đến trên thế giới này có rất nhiều người có được tao ngộ giống nhau với nàng, nàng liền không khẩn trương như vậy nữa.

Nhưng mà nàng thân là một đứa con gái, sờ mó thứ kia của nam nhân, tóm lại không phải là chuyện là con gái nhà lành nên làm. Nhưng nàng nghĩ nghĩ lại thì, đâu có nữ tử của một gia đình đàng hoàng nào lại đi vào cung làm thái giám chứ? Nàng kỳ thật đã sớm cùng mấy chữ “con gái nhà lành” này không còn liên hệ…

Lại nói, Thịnh An Hoài nói được cũng có đạo lý, nàng đã lựa chọn làm thái giám, hầu hạ chủ tử vốn chính là chuyện thuộc bổn phận.

Nhất thời các loại ưu tư trong lòng giống như là đèn kéo quân xoay quanh một lần, nàng nghĩ loại chuyện này nghĩ đến nỗi đầu muốn nổ tung, nên dứt khoát đem chúng nó ném hết ở sau đầu, ra cung đi đến tiệm Bảo Hòa.

Đến tiệm Bảo Hòa, vừa thấy được Phương Tuấn, Điền Thất liền nghĩ đến lai lịch của món đồ gia truyền kia của nhà hắn. Thế là nàng đem Phương Tuấn kéo qua một bên, hỏi, “Ngươi nhận thức Trần Vô Dung không?”

Phương Tuấn nghe đến cái tên này, theo bản năng gật đầu. Sau đó hắn liền cảm giác đến không khí quanh người Điền Thất đột ngột lạnh xuống. Phương Tuấn có chút khó hiểu nhìn Điền Thất, tuy rằng vị công công này đang kiệt lực bảo trì trấn định, nhưng mà hắn nghe đến tiếng hắn ta đang nghiến răng.

Phương Tuấn nhanh chóng lắc lắc đầu, “Ta không nhận thức hắn.”

“Vậy vì sao ngươi lại gật đầu chứ?” Điền Thất không tin.

“Ta cảm thấy cái tên này rất dễ nghe.”

Chỉ có người so với hắn càng ngốc, mới đi tin tưởng cái ly do ngu tới như vậy. Điền Thất không tin, giận dữ trừng Phương Tuấn, “Ngươi còn không chịu nói thật?”

Phương Tuấn đành phải đpá, “Ta chỉ là cảm thấy cái tên này quen tai, thật đó. Có lẽ là trước kia nhận thức, nhưng mà hiện tại nghĩ không ra.”

Điền Thất lạnh lẽo nói, “Đừng cho rằng mất trí nhớ là cái cớ vạn năng. Nếu ngươi để cho ta biết ngươi từng làm qua chuyện xấu gì, ta không tha được ngươi.”

Phương Tuấn không hiểu tiểu thái giám bình thường ôn hào hữu hảo này vì sao lại lập tức lạnh lùng như nước đá thế này, hắn gãi gãi ót, cẩn thận ở trong đầu sưu tầm về cái tên kia một hồi, không có kết quả, thế là lại mơ màng gật gật đầu.

Bên này, tâm tình của Điền Thất càng không tốt, cũng không để ý ai, chính mình trốn ở trong phòng tiếp khách uống trà. Nghỉ một hồi, bên ngoài có tiểu thái giám tới báo, nói có vị Đường công tử tới tìm nàng. Điền Thất nghênh đi ra, vừa thấy thế nhưng là Đường Thiên Viễn.

“Khách ít đến khách ít đến nha, sao ngươi lại đến đây.” Điền Thất nói, đem Đường Thiên Viễn dẫn vào phòng tiếp khách, lại sai người đem trà lên.

“Chính là đi ngang qua, tới đây nhìn ngươi một cái.” Đường Thiên Viễn kỳ thật là người sảng khoái, sau khi cùng Điền Thất quen biết, cũng không để ý đến mấy chuyện lễ nghi phiền phức. Mấy ngày này bốn người không có tụ họp, Đường Thiên Viễn hỏi Kỷ Chinh, Kỷ Chinh nói chuyện cứ che che giấu giấu, Đường Thiên Viễn là ngươi thông thấu biết mấy, thấy như thế là biết có lẽ giữa hai người bọn họ có chút khó chịu, hắn sợ tâm tình Điền Thất không vui, liền tới đây nhìn nhìn một cái.

Đương nhiên, hai người chỉ là nói chuyện phiếm, một chữ cũng không đề cập đến Kỷ Chinh.

Điền Thất thấy được Đường Thiên Viễn, liền nghĩ đến Đường Nhược Linh; nghĩ đến Đường Nhược Linh, liền nghĩ đến Tôn Tòng Thụy; nghĩ đến Tôn Tòng Thụy, liền nghĩ đến một chuyện, “Ta nghe nói cha của Tôn Phiền gần đây rất được Hoàng thượng xem trọng, Hoàng thượng còn chính miệng kích lệ hắn.” Điền Thất cười lạnh nói.

Đường Thiên Viễn thấy Điền Thất không vui, còn cho là vì Kỷ Chinh, bất quá Điền Thất nhắc tới chuyện này, cũng khiến cho hắn rất ngột ngạt — cha hắn gần đây lại bị Tôn Tòng Thụy vượt qua đầu. Thật không dễ dàng bị con của hắn kéo chân sau mấy lần, không nghĩ đến gần đây lão già đó dâng cho Hoàng thượng một bản tấu chương, đem Hoàng thượng chỉ trích một trận, trái lại được đến Hoàng thượng ca ngợi.

Đường Thiên Viễn nói, “Có lẽ là hắn may mắn nhất thời thôi, mắng Hoàng thượng, vậy mà Hoàng thượng lại không tức giận.”

Điền Thất nói, “Ta nói thật, ngươi đừng để ý. Muốn luận trị quốc an bang, ở Nội các thì lệnh tôn xếp thứ nhất, nhưng mà nếu bàn về việc hiểu rõ thánh ý thuận miệng tiếp rắm này, Đường đại nhân cưỡi ngựa cũng theo không kịp lão tặc Tôn Tòng Thụy kia.

Lời này tuy rằng không quá xuôi tai, nhưng tựa hồ có chút ý tứ, Đường Thiên Viễn cười nói, “Vậy ngươi lại nói thử xem.”

“Tấu chương mà hắn dâng lên vừa vặn ta cũng biết, chẳng qua là nói cung Nội phủ mua này nọ xài quá nhiều bạc, chỉ trích Hoàng thượng xa xỉ quá mức. Thực là có ý tứ, cung Nội phủ mua đồ nhập kho là công việc do thái giám xử lý, lệ chọn mua đề dựa theo thời tiên đế. Ngươi nói xem, Tôn Tòng Thụy nói như vậy, tới cùng là đang mắng ai?”

Đường Thiên Viễn giật mình, đáp, “Tóm lại không phải là thực mắng Hoàng thượng. Ta thế nhưng không nghĩ đến tầng này.”

Điền Thất gật đầu, “Ngươi nghĩ không đến là bởi vì khi làm thần tử phụng dưỡng quân vương luôn là cẩn thận chặt chẽ, không dám có nửa điểm ngỗ ngược. Phương pháp lần này của Tôn Tòng Thụy trái ngược, thực tế lại là cung cấp cho Hoàng thượng một cái bậc thềm. Mấy năm nay Hoàng thượng sửa rất nhiều quy củ do tiên đế định ra, tuy rằng bản ý là tốt, nhưng cũng có lúc sẽ đưa tới một vài ngôn quan phê bình kín đáo, nói hắn bất hiếu. Hắn chán ghét loại phong khí xa hoa lãng phí này, Tôn Tòng Thụy liền cầm chuyện nhập kho của cung Nội phủ mà nói, liền giống như là hắn muốn chém người, vừa quay đầu liền có người cầm đao dâng tới. Một đại thần biết quan tâm như thế, làm sao Hoàng thượng có thể không trọng dụng chứ.”

Điền Thất nói một hơi những lời này, thấy được Đường Thiên Viễn đang cười nhìn nàng, nàng không hiểu, “Ta nói có gì sai sao?”

Đường Thiên Viễn lại nói, “Không, ngươi nói rất đúng. Điền hiền đệ, ta rất ít bội phục người khác, ngươi tính một trong số đó.”

Điền Thất vội vàng xua tay, “Không dám đương không dám đương, ta cũng là vừa vặn biết một vài nội tình thôi. Ta nói với ngươi, Tôn Tòng Thụy biết Hoàng thượng không thích thái giám, cho nên hắn ở mặt ngoài luôn giả vờ giả vịt một bộ thanh cao không cùng thái giám đội trời chung, kỳ thật hắn là tên lừa đời lấy tiếng nhất, cũng không phải chưa từng liếm chân cho thái giám, ghê tởm muốn chết.”

Đường Thiên Viễn có chút ngoài ý muốn, “Tôn Tòng Thụy cùng thái giám có qua lại? Ta lại là không nghe nói qua.”

Điền Thất cười lạnh, “Ngươi có thể đi về hỏi hỏi lệnh tôn, năm nó khi Trần Vô Dung và Quý phi nương nương liên thủ làm gió làm mưa, vì sao Tôn Tòng Thụy có thể vững như Thái sơn, thực là vì cái gọi là thanh giới cao ngạo danh vọng quá thịnh cho nên không ai dám đụng hắn sao? Lừa lừa kẻ đần thôi. Hắn cầm tín nhiệm của người khác đi đến chỗ Trần Vô Dung quy phục, mới đổi lấy mũ cánh chuồng vững vàng đương đương. Năm đó Trịnh thủ phụ tuy là không dám đắc tội Trần Vô Dung, nhưng cũng là thầm kín cứu không ít người tốt, so với Tôn Tòng Thụy cường đâu chỉ gấp trăm lần.”

Đường Thiên Viễn thấy Điền Thất càng nói càng tức, liền khuyên giải nói, “Hiền đệ bơt giận chút, những chuyện này đều đi qua nhiều năm như vậy, chớ lại vì nó mà tức giận… Ngươi có người thân bị Tôn Tòng Thụy hại quá hay sao?”

Điền Thất lắc đầu thở dài không nói, cúi đầu uống một ngụm trà, “Ta nói những chuyện bí mật này cho ngươi, ngươi tốt nhất không cần để cho người khác biết.”

Đường Thiên Viễn gật đầu, “Đó là tự nhiên.”

Điền Thất lại nói, “Nói lý, ta là vãn bối, không nên đối với Đường đại nhân khoa tay múa chân. Chẳng qua ta có một lời, nếu Đường đại nhân nghe được, có thể giúp đỡ được một hai.”

“Hiền đệ cứ nói đừng ngại.”

Điền Thất cười nói, “Hoàng thượng là người tôn thân hữu đệ thương con, ngươi hiểu chưa?”

Tôn thân, Thái hậu; hữu đệ, Ninh vương, thương con, Hoàng trưởng tử.

(hữu đệ: ăn ở với anh em phải đạo gọi là hữu, có câu “huynh hữu đệ cung”.)

Lời này nhìn qua giống như là lời thừa, kỳ thật có huyền cơ rất lớn.

Đường Thiên Viễn tự nhiên hiểu rõ, đáp lại một nụ cười hiểu ý. Hai người lại tán gẫu vài chuyện khác, phong thổ nhân tình ở các nơi, thức ăn ở trời nam biển bắc, tâm tình của Điền Thất cuối cùng tốt hơn một chút.

Đường Thiên Viễn trở về nhà, đem lời mà Điền Thất nói gần như không rơi một chữ đều thuật lại cho cha hắn là Đường Nhược Linh nghe, Đường Nhược Linh nghe xong giật mình hiểu ra, liên túc nói ba tiếng “Cực diệu”.

Kỳ thật tâm địa gian xảo trong bụng Điền Thất không thể so với những tên cáo già này, cái để nào ỷ vào chính là đối với Hoàng thượng hiểu rõ, cho nên có thể theo góc độ tiếp cận chân tướng nhất để mà xem xét vấn đề. Thời gian Đường Nhược Linh nhập các so với hai người Trịnh Tôn muộn rất nhiều, cơ hội cùng Hoàng thượng trực tiếp tiếp xúc tất nhiên là không quá nhiều, đối với Hoàng thượng hiểu rõ quả thật so với hai người kia rất thiếu sót.

Lúc này Đường Nhược Linh hỏi con hắn, “Người bằng hữu tên là Điền Văn Hào này của ngươi, tới cùng lai lịch ra sao? Làm thế nào lại đối với thánh ý thấy thấu triệt như thế?”

Đường Thiên Viễn đáp, “Hắn là người Cô Tô, hành tung thần bí, cùng Ninh vương gia rất có giao tình. Về phần đối với Hoàng gia hiểu rõ, hơn phân nửa là ra từ Ninh vương gia chăng?”

Đường Nhược Linh lắc đầu, “Ta thấy không phải. Trong nhà hắn làm cái gì? Phụ tổ có từng vào triều làm quan?”

“Việc này ta không rõ, ta chỉ biết hắn ở trong nhà xếp thứ bảy, nghĩ đến hẳn là vọng tộc.”

Đường Nhược Linh cả kinh, “Điền… Thất?”

“Vâng.”

“Điền Thất!” Hắn hết sức kích động.

Đường Thiên Viễn giật nảy mình, “Sao vậy, phải chăng có cái gì không ổn?”

“Thì ra là thế.” Đường Nhược Linh cười giải thích cùng Đường Thiên Viễn.

Đường Thiên Viễn vừa nghe Điền Thất là thái giám, mới đầu không quá tin tưởng, “Khí độ cử chỉ của Điền hiền đệ, không giống như là thái giám.”

“Vậy hẳn là trước khi hắn tiến cung cũng là con cháu thế gia, ngươi không phải nói hắn hận Tôn Tòng Thụy sao, chắc hẳn là bởi vì Tôn Tòng Thụy, mới khiến hắn cửa nát nhà tan, vào cung làm thái giám. Nếu không cùng đường bí lối, chắc chắn không đến mức như thế, chỉ là không biết hắn là người của nhà nào.” Đường Nhược Linh nói, hồi tưởng lại những người mà bị Tôn Tòng Thụy hoặc là Trần Vô Dung hại qua, cũng không có họ Điền. Kỳ thật khi đó Đường Nhược Linh chẳng hề ở tại kinh thành, đối với tình hình lúc đó không hiểu nhiều lắm, nghĩ không đến cũng đành phải từ bỏ.

Tóm lại hai cha con lúc này đã rõ ràng, Điền Thất nói với Đường Thiên Viễn những lời kia, rành rành bày ra là cố ý, muốn giúp Đường Nhược Linh đối phó Tôn Tòng Thụy. Hắn sợ cha con Đường thị không tín nhiệm hắn, còn cố ý tỏ gốc gác của mình một chút.

Mọi người đều là người thông minh, đồng minh tốt như vậy, Đường Nhược Linh tự nhiên sẽ không bỏ qua.

Đường Thiên Viễn vốn cũng là người không thích thái giám, nhưng mà hắn lại chán ghét Điền Thất không nổi, nghĩ đến một người phong hoa vô song như vậy lại có tao ngộ bi thảm như thế, hắn không khỏi bóp cổ tay thở dài. Thế là hắn cũng quyết định chủ ý, không ở trước mặt Điền Thất bóc mẽ khiếm khuyết của hắn.

***

Điền Thất vừa trở về cung Càn Thanh thì tâm tình liền không xong, nhớ đến Hoàng đế đại biến thái kia vậy mà đùa bỡn nhiều thái giám như vậy, nàng lại bị ghê tởm, luôn cảm thấy tiếp tục đi xuống như vậy thì một ngày nào đó nàng sẽ chịu không nổi, đến lúc đó chỉ có thể chạy trốn.

Thế là Điền Thất quyết định trước tiên kiểm kê gia tài của mình một chút, làm chuẩn bị để tùy thời trốn chạy.

Bò đến dưới gầm giường, tìm đến cái hốc, mò mò… Tiền đâu?!

Trong lòng Điền Thất trầm xuống, lại cẩn thận tìm tìm, thật sự không có, cái gì cũng không có!

Cung Càn Thanh vậy mà cũng có thể gặp trộm?!

Quá khó có thể tin, Điền Thất bò ra ngoài ngồi xuống giường, gấp đến mức cắn ngón tay. Nàng lại hồi tưởng một lần, xác định lần trước xem qua, ngân phiếu và vàng bạc của nàng đều còn đặt ở bên trong, hôm nay liền không có. Khả năng trộm xông vào cung Càn Thanh không lớn, liền tính thực có bản lãnh lớn như thế, cũng là đi thẳng đến chỗ bảo vật vô giá, chứ không ai lại mạo hiểm tánh mạng đi trộm của cải giấu dưới gầm giường của một tên thái giám a.

Cho nên, khả năng lớn nhất hẳn là bị người cùng phòng trộm đi.

Điền Thất không dám hành động thiếu suy nghĩ, mà là đi đến tìm Thịnh An Hoài, cáo trạng.

Ai biết Thịnh An Hoài cũng là biết nội tình, hắn ho khan một tiếng, “Chuyện này, ngươi vẫn là đi báo với Hoàng thượng đi.”

Điền Thất không hiểu, đây là loại quy củ gì vậy, Hoàng thượng đâu có rảnh rỗi quản cái này?

“Kêu ngươi đi thì ngươi đi đi, không đi thì đừng hòng tìm được tiền trở về.”

Điền Thất đành phải đi tìm Hoàng thượng, tuy trong lòng vẫn là nghi ngờ không rõ như cũ. Bất quá sau khi nhìn thấy Hoàng thượng nàng liền rõ ràng, bởi vì —-

“Trẫm sợ ngươi xài tiền bậy bạ, cho nên giúp ngươi đem tiền bảo quản.”

“…” Thân là một tên Hoàng đế, thế nhưng đi trộm tiền của thái giám, đã vậy còn nói được đường hoàng như thế, gặp qua vô sỉ nhưng chưa từng gặp qua vô sỉ như vậy, Điền Thất thật muốn nhào lên cắn hắn một cáo cho hả giận.

“Hoàng thượng, trước giờ nô tài không xài tiền bậy bạ.” Nàng cố gắng biện giải.

Kỷ Hành đi đến trước mặt Điền Thất, chăm chú nhìn nàng, “Vì sao trốn tránh trẫm?”

“Ta không ahh…”

Kỷ Hành cúi đầu hôn nàng, nhẹ nhàng cắn một cái liền tách ra. Hắn đỡ bờ vai nàng, trán hai người kề nhau, Kỷ hành chăm chú nhìn đôi mắt Điền Thất, thấp giọng hỏi, “Ngươi đang sợ cái gì?”

Cái mặt rất không tiền đồ của Điền Thất lại hồng, nàng khép mắt không dám nhìn hắn, “Nô tài… Không sợ cái gì cả.” Kỳ thật là sợ ngươi…

“Nhưng mà trẫm sợ,” Kỷ Hành đem Điền Thất ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng ủng, “Sợ ngươi chạy loạn.” Cho nên liền đem tiền của ngươi tịch thu, ai kêu ngươi đem tiền so với mạng còn quan trọng làm chi.

Điền Thất thực hoài nghi Hoàng đế biến thái cầm tinh Gia Cát Lượng, vì sao nàng mới vừa có ý nghĩ thì hắn cũng đã xuống tay. Nàng để mặc hắn ôm không dám phản kháng, “Hoàng thượng, nô tài không chạy loạn, ngài trả tiền cho ta đi.”

“Ngươi muốn cái gì, trẫm mua cho ngươi.”

“Ta muốn tiền của ta.”

“Không được.”

“…”

Điền Thất khóc không ra nước mắt, gặp phải loại chủ tử này, nàng thực là xui tám kiếp.

Kỷ Hành dùng cằm nhẹ nhàng cọ cọ cổ Điền Thất, đột nhiên kêu nàng, “Điền Thất.”

“Nô tài ở đây.”

“Ngươi luôn nói thích trẫm, tới cùng có bao nhiêu thích?”

“Hoàng thượng, không như ngài trả tiền cho nô tài, nô tài liền nói với ngài?”

“Thôi, trẫm không muốn nghe.” Nghe sợ là phải thất vọng.

“Vậy… Nô tài có thể cáo lui không?”

“Hôn ta một cái.”

Sau khi trải qua chuyện càng nặng khẩu vị, Điền Thất làm loại chuyện nhỏ này có vẻ không hề áp lực, nàng kiễng chân nhẹ nhàng mổ một cái lên môi Kỷ Hành, không chờ Kỷ Hành mở miệng, liền vội vàng chạy đi.

Kỷ Hành giơ ngón tay nhẹ nhàng ấn trên môi mình, dường như có chút suy nghĩ. Từ khi giữ hai người phát sinh loại chuyện kia, Điền Thất cứ luôn trốn tránh hắn, hắn thấy ra, loại tránh né này không phải vì thẹn thùng, mà là vì e ngại. Kỷ Hành lắc đầu cười khổ, tính tình của hắn ở trước mặt Điền Thất đã đủ tốt lắm rồi, tiểu biến thái này tới cùng là sợ chỗ nào của hắn?

Hơn nữa, quan hệ của hai người đã thân mật như thế…

Có chút chuyện đã hưởng qua thì không phải là thỏa mã, mà là khát vọng càng nhiều. Từ sau hôm ấy, trong lòng Kỷ Hành giống như mở ra một cái miệng, làm sao cũng lấp không đầy. Hắn không vẻn vẹn thỏa mãn hôn môi vuốt ve hoặc là loại hoan hảo kia giữa hai người. Hắn muốn, muốn Điền Thất nghiêm túc nhìn hắn, nghiêm túc nói một câu thích hắn, mà không phải là loại lừa gạt cười ha ha.

Kỷ Hành cảm thấy yêu cầu này của mình thực không quá phận, nhưng mà Điền Thất lại càng lúc càng sợ hắn…

Hắn có một loại cảm giác uể oải không chỗ gắng sức. Loại cảm giác này, cho dù lúc trải qua trận mưa gió một mất một còn kia, đều chưa từng có qua, nhưng mà hiện tại đối mặt với một người như vậy, hắn lại không có biện pháp.

Nhớ đến vừa rồi chính mình dường như lại đem tiểu biến thái dọa đến, hoặc là tức giận đến, Kỷ Hành có chút chán nản, muốn đuổi theo ra ngoài nhìn xem nàng.

Điền Thất chạy thật là nhanh, Kỷ Hành tìm thật lâu một hồi mới tìm được nàng. Lúc này bên ngoài là cảnh chiều hôm nặng trĩu, thái dương đã bị đường chân trời cắn nuốt, ánh nắng chiều cũng tán đi nhan sắc, giống như là son tàn phấn nhạt để qua đêm trên mặt mỹ nhân. Tất cả Tử Cấm thành đắm chìm trong cảnh chiều hôm mênh mông này, như một đầu cự thú nặng nề buồn ngủ.

Kỷ Hành thấy được bóng lưng của Điền Thất, định bước nhanh tiến lên, nhưng mà hắn rất nhanh phát hiện, theo đuôi Điền Thất không chỉ một mình hắn.

Điền Thất vẫn chưa phát giác người phía sau, nàng vừa đi vừa ở trong lòng oán thầm Kỷ Hành. Chơi đùa bỡn cợt thái giám là vấn đề tác phong sinh hoạt, ăn trộm thì chính là vấn đề nhân phẩm. Hoàng đế này thực là từ trong ra ngoài đều phá hư, nếu như nàng là ngôn quan, nhất định phải viết cái tấu chương vạn lời, đem Hoàng đế mắng đến mức thân thể không chỗ nào lành lặn.

Đang ở trong đầu tưởng tượng ra hình dạng bực tức lúc bị mắng của Hoàng thượng, thì bất thình lình Điền Thất bị người ta đụng một cái, nàng cho là đi chắn đường ai, liền tránh sang một bên, lại không nghĩ đến có một người đi tới cùng nàng sóng vai mà đi, cười nói với Điền Thất, “Ô, Điền công công, là ngươi sao? Thực ngại ngùng, trời tối quá, ta không thấy rõ con đường, không có đụng vào ngươi đi?”

Điền Thất nhìn, người này là Trúc Thúy ở cung Yêu Nguyệt. Hình dáng của Trúc Thúy này một chút cũng không gầy yếu giống tên của nàng, mà là trước đột sau cong, giống như là một củ cải bị dị dạng, bộ ngực bởi vì quá lớn, nên lúc đi đường cứ cà tưng cà tưng, Điền Thất nhìn đều thay nàng mệt mỏi cực kỳ.

Từ lần trước cáo trạng Khang phi với Hoàng thượng, Điền Thất liền không muốn cùng người ở cung Yêu Nguyệt lui tới quá nhiều, bởi vậy lần này Trúc Thúy thân thiện tới đáp lời, nàng chỉ nhàn nhạt khách khí hai câu, rồi chậm dần bước chân muốn đợi Trúc Thúy đi trước.

Nhưng mà Trúc Thúy cũng đồng dạng chậm dần bước chân, cùng nàng tán gẫu.

Điền Thất không biết, hôm nay Trúc Thuy là mang nhiệm vụ mà tới. Khang phi đây là muốn cùng Điền Thất bắt quan hệ, nhất kế không thành, lại sinh nhất kế. Đã tiền tài không thể dùng, vậy liền dùng sắc đẹp. Cũng mệt nàng nghĩ ra loại biện pháp này, chơi chiêu mỹ nhân kế với một tên thái giám. Bất quá chuyện này về tình cũng có thể tha thứ, bởi vì sư phụ bảo bối kia của Điền Thất chính là tên háo sắc có tiếng, Điền công công bị vị sư phụ này dạy dỗ bảy năm, tóm lại sẽ dính dấp được chút xíu đi. Khẩu vị của chúng thái giám đều rất nặng, ưa thích thân thể sung mãn, sờ lên càng kích thích càng tốt. Trúc Thúy chính là nữ thần của bọn hắn. Trúc Thúy này vốn có tên nhân tình, năm trước đã chết, hiện tại Khang phi phái nàng tới câu dẫn Điền công công. Nói thật, Trúc Thúy cũng có tính toán của chính mình, đầu tiên Điền công công là tâm phúc ngự tiền, cùng hắn chỉ có ưu đãi không có chỗ xấu; tiếp theo, thái giám toàn Hoàng cung cộng lại, cũng không có bộ dạng được như Điền công công, người như vậy tổng là cũng xứng với nàng.

Thế là Trúc Thúy cực kỳ hứng thú tới chấp hành nhiệm vụ nàng. Nàng thỏa thuê mãn nguyện, nghĩ đem Điền công công bắt tới tay, dù sao nắm không tới tay cũng không sao, ở Hoàng cung, trêu chọc thái giám lại không phạm pháp.

Điền Thất không muốn cùng Trúc Thúy tán gẫu. Nàng cũng không tiếp thu đến ý ái muội trong lời nói của Trúc Thúy. Ngay cả nam nhân bày tò với nàng, nàng đều táp không ra mùi vị tới, càng huống chi là một ả nữ nhân chẳng đâu vào đâu này.

Nhưng mà Điền Thất càng không phản ứng, Trúc Thúy càng muốn trêu chọc, đột nhiên nàng kéo lấy cánh tay của Điền Thất, “Điền công công, ta có một cái bí mật rất lớn muốn nói với ngươi.”

“Ta không muốn nghe.”

“…” Trúc Thúy đành phải bịa chuyện, “Khang phi muốn hại ngươi.”

Cái này nhất định phải nghe. Thế là Điền Thất bị Trúc Thúy kéo đến một chỗ hẻo lánh, làm ra tư thế chăm chú lắng nghe.

Nhưng mà Trúc Thúy không có cùng Điền Thất nói đại bí mật gì, mà là ưỡng ngực như có như không chà cánh tay Điền Thất, cười nói, “Điền công công, ngươi cảm thấy ta như thế nào?”

Điền Thất bị bộ ngực lớn kia ủi hai cái, trốn lại trốn không được, thế là nhìn hai đống núi kia, nhíu mày nói, “Chỗ đó của ngươi rất lớn.”

Quá ghê gớm! Điền công công đột nhiên dâng trào lên, Trúc Thúy lại cảm thấy ngại ngùng, giấu mặt cười duyên.

“Ngươi đi đường không thấy mệt sao?” Điền Thất rất hiếu kỳ vấn đề này. Ngực của nàng so với Trúc Thúy nhỏ hơn ít nhất hai vòng, mà mỗi ngày còn muốn mệt chết.

“Điền công công…” Trúc Thúy vừa muốn mời mọc Điền công công thử xúc cảm một lần, nào ngờ thình lình nghe đến một tiếng quát chói tai:

“To gan!”

Hai người đều giật nảy mình, từ sau núi giả đi ra, thấy được Hoàng thượng đứng ở ven đường, vội vàng quỳ xuống. Sắc trời càng thêm hôn ám, biểu tình của Hoàng thượng xem không quá rõ ràng, nhưng mà Điền Thất liền cảm thấy bộ mặt hiện tại của hắn nhất định rất là nanh ác.

“Người tới.” Kỷ Hành kêu lớn, lập tức có thái giám ở gần đó chạy tới cúi đầu chờ sai bảo.

“Đem tên nô tài hạ lưu vô sỉ dâm loạn hậu cung này kéo xuống, đánh chết.”

Hạ lưu vô sỉ dâm loạn hậu cung gì đó, Điền Thất nghe được cái hiểu cái không, nhưng mà “đánh chết” thì tuyệt đối nghe hiểu. Nàng lập tức có chút không rõ, liền như vậy chẳng rõ ra sao mà chết?

Mấy tên tiểu thái giám vội vàng chạy tới đem hai người đè lại, Điền Thất đã nghe không đến tiếng tim đập của chính mình. Nhưng mà liền vào lúc này, dị biến nổi lên, Kỷ Hành đem một khối ngọc mát thấm hương đang nắm trong tay quăng ra ngoài, đập vào một tên thái giám bên cạnh Điền Thất, “Ai nói muốn bắt hắn!”

Một người còn lại cũng liền vội buông ra Điền Thất, mấy người cùng nhau kéo Trúc Thúy nhanh chóng rời đi. Giờ phút này Trúc Thúy đã bị dọa ngốc, ngay cả cầu xin tha thứ đều quên mất, cứ như vậy sững sờ mở to con ngươi bị kéo xuống.

Điền Thất tuy là tránh được một kiếp, nhưng toàn thân cũng là hư thoát.

Kỷ Hành bình lui người khác, hắn đi đến trước mặt Điền Thất, cúi đầu nhìn nàng, tiếng nói mềm nhẹ giống như là gió thổi qua liền có thể tan biến, “Dọa đến ngươi sao?”

Điền Thất: “…” Ngươi nên hỏi là dọa chết ta sao…

~ Hết chương 54 ~

Chương này dài gấp đôi bình thường, đuối ~~

Advertisements

28 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 54

  1. minhbui83

    Haha, đọc mà thấy tội nghiệp điền thất và vạn tuế bệ hạ quá. Anh ấy đã chính thức bước vào con đường biến thái. Nếu sau nay anh ấy phát hiện chị ấy là gái thì sao. Không thể chịu nổi luôn

    Reply
    1. midori84

      BẬT MÍ CHO BẠN CÁI ĐÊM ANH ẤY BIẾT CHỊ LÀ NỮ, ANH ĐÚNG LÀ 1 THẰNG ĐIÊN LUÔN

      Reply
      1. minhbui83

        Cảm ơn nàng đã dành nhiều công sức edit truyện. Ta khoái nhất thể Nam chính bị nữ chính ngược. Nhiều khi thấy tội nghiệp anh hoàng đế lắm luôn nhưng mà cũng thôi kệ

  2. halomeocon

    đáng thương cho ĐT a~~~ bị đại biến thái câu dẫn rồi lại bị cung nữ sãm sỡ. oa oa~~ biến thái hoàng thượng trúng độc nặng quá rồi

    Reply
  3. trinhlinhlanlinh

    Đọc mà cứ liên tưởng đến cái vẻ chân chó của Điền Thất khi hỏi chuyện Thịnh An Hoài việc sờ tiểu jj của hoàng thượng ha ha ha, Thịnh công công cáo già ghê gớm, chỉ tội anh bệ hạ, càng ngày càng biến thái, biến thái từ đầu xuống chân, biến thái tới từng lỗ chân lông ha ha ha

    Reply
  4. EMILYQ

    chết cười với bác thịnh công công luôn ≧°◡°≦, nhiệt tình ngồi tẩy não cho tiểu thất mới ghê chứ.. đúng là tâm phúc của anh hành à nha =)). ầy, công nhận anh hành cũng rất chi là dũng cảm, vượt qua được tâm lý để thừa nhận tình yêu với tiểu biến thái, đã vậy còn xử sự y như ng yêu nữa chứ, đụng là đòi hôn suốt luôn 凸(¬‿¬)凸.
    công nhận chương này dài thiệt. cảm ơn bạn Xám nhiều nha ♥‿♥

    Reply
  5. kem kuc kung

    Nàng ơi, chương 55 đâu nàng ui, hóng quá hết sức hóng, 1 ngày vào mấy lần mà vẫn chưa có, lại tiếp tục sự nghiệp hóng hớt 😢

    Reply
  6. Vân Nguyệt Thanh

    Truyện này làm thế giới quan của ta sắp sụp đổ nàng Xám ạ. Nữ 9 bị nữ nhân khác ủi ngực tới bắt sờ, nam chính anh hùng nhảy ra đánh chết nữ nhân kia cứu nữ 9, xong còn kết thúc bằng 1 câu rất kinh điển “dọa nàng rồi sao?” ō_ō

    Reply
  7. junesuke

    Truyện hay quá, mình mới biết tới bộ này, đọc 1 lèo tới đây luôn. Giờ mới vô cảm ơn cảm tạ với Grey mấy câu được, hihi. Thanks nànng nhìu nhé, khi nào có thời gian lại up truyện cho mình bớt hóng nhé. Cư từ từ ra cũng được chứ đừng lặn mất nhé. Không thì chắc mình bùn chết mất ^^

    Reply
  8. gomcaymai

    Trước đây mình search google đọc truyện nên toàn vào các trang nào thấy tiện. Sau này biết tình trạng ăn cắp truyện để thu lợi thì cố gắng tìm nhà chính chủ. Mình cmt ủng hộ Grey và nhiều bạn khác nữa đã bỏ tâm sức chuyển ngữ cho tụi mình đọc ké. Cảm ơn nhiều.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Đúng là đứng ở góc độ ng đọc thì đọc ở các trang sưu tầm rất khỏe… cái đó cũng k trách dc. Chỉ trách mấy đứa chôm chỉa thôi :/

      Reply
  9. Chero

    Ta gấp rút đọc trong đêm đến chương mới nhứt. Ôi ta iu chết giọng văn edit của nàng. Iu chết bộ này. Thanks nàng nhe. Cố gắng lên!

    Reply
  10. bibo

    Cam on ban Grey… Edit phi nhieu Cong suc nhu vay… Truyen hay wa. Minh thuc dem doc, cuoi lon ca riot gan… Cam on Grey

    Reply
    1. nhung

      Cảm ơn bạn Grey nhiều nhiều. Nghĩ lễ ôm điện thoại đọc rồi cười như điên. Bạn tớ đều lắc đầu ngao ngán hết rồi. Bạn grey từ từ edit cũng được, đừng mệt nha. Hì hì.

      Reply
  11. huetran

    Truyen nay hay lam. Cam on Grey da bo cong suc edit truyen nay de minh co co hoi doc.thk ban nhiu.Trong qua trinh doc minh thay doan ban dang pass minh rat dong cam voi ban.Minh biet,nhung tac pham nay khong khac chi nhung dua con cua ban,the ma no lai bi bat coc nhu the qua that la rat buon va gian. Tuy vay,ban dung buon nhe vi minh va nhung doc gia chan thanh khac se luon ung ho ban,co len nhe! “sai zo”!.
    P/s: Nhung loi nay xin gui den cho nhung ban nao da va dang “an cap” truyen cua nguoi khac: Cac ban khong cam thay nhuc khi lay truyen cua nguoi khac ma khong xin phep u,long tu trong cua cac ban de o phuong nao, cac ban lam nhu vay khong chi anh huong den quyen loi cua cac ban ma con lam anh huong den quyen loi cua nguoi khac nua do,cac ban mat giay than kinh xau ho roi u,di tim bac si ma noi lai di roi ngoi lai truoc guong ma tu van luong tam cua minh.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Đám ăn cắp toàn mắt mù tai điếc thôi người ơi, chửi nó cũng ko thèm coi 😀 Giờ m cũng chán rồi ko thèm quan tâm nữa. Đến khi nào nản thì khỏi làm nữa thôi, cảm ơn bạn đã support mình nhé. :* ❤

      Reply
  12. yentaito

    thím Thịnh cũng ít có ác mà bạn Thất cũng “thông minh” ghê gớm =))) Thần kinh chắc thô hơn dây thừng chứ đùa =))))

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s