[Review Truyện] Hoàng Thê – Đao Giết Heo Ôn Nhu

7eddd5f63c0a23987709d7c5

Đây là quyển mà mình mới đọc hoàn xong sáng nay.

Quyển này tổng cộng làm mình khóc 4 lần, 2 lần vừa vừa và 2 lần khóc sưng mắt cứng mặt.

Đừng nghe mình nói khóc huhu mà nghĩ truyện SE hay BE nhé, thật ra là HE. HE một cách quá HE nên làm con nhỏ bị over.

Đối với một người có quá khứ và dễ mau nước mắt như mình thì quyển này làm mình khóc phải nói là vô cùng tự nhiên, chưa kịp phản ứng thì nước mắt nước mũi đã tèm lem.

Sau nhiều lần sụp hố, tức nổ phổi hoặc bị điên vì truyện thì mình luôn có 1 cái tật xấu là đọc trước kết sau khi đọc qua vài chương đầu để xác định nam chính và xem xem có bị lạn vĩ ko. Lần khóc tê tái đầu tiên của mình là cái tội đọc trước kết, lần khóc tê tái thứ hai cũng là vì đọc đến đoạn kết. Hai lần nhè nhẹ khác thì dành cho 2 ông công công già. Có lẽ do làm “Bệ Hạ Xin Tự Trọng” nên mình có chút yêu thích thái giám, dẫn đến lúc hai vị công công ra đi là nước mắt mình đi ra luôn T_T

Quyển này theo ý kiến cá nhân của mình thì khá bình thường so với các quyển nói về cung đấu đoạt đích (và thua kém quyển “Địch phu nhân…” cùng tác giả), thành ra khi theo mình đọc thấy khá chán và dài dòng, vô cùng dài dòng. Đã vậy còn sến nữa, chưa bao giờ m đọc ngôn tình mà dành cho truyện đánh giá sến hết, vì thật ra đa số ngôn tình vốn đã sến và ướt át rồi. Nhưng quyển này phải nói là đọc tới đoạn giữa là bắt đầu thấy mắc mệt, định drop luôn mà nghĩ tới đoạn kết đã bị đọc trước nên đành ráng lết cho hết.

Nội dung truyện theo mình thì có 2 couple, couple chính là đôi nam nữ chủ của truyện: Sư vương gia Chu Dung Tuấn và Liễu gia đích tiểu thư Liễu Trinh Cát. Couple phụ là cha mẹ của nam chủ, hoàng đế và hoàng hậu.

Nếu mà nói cái cặp nam nữ chủ làm mình thấy hơi mệt mệt thì cái cặp đế hậu làm mình mắc mệt toàn thân!!! Hai ông bà già này sến ko chịu nỗi, sến còn hơn sắp nhỏ nữa. Mỗi lần đọc đến những dòng chữ bắt đầu dính đến 2 ông bà này là mình phải ráng nhịn ráng nhịn ráng nhịn.

Hoàng đế ban đầu đến với hoàng hậu cũng dâng tấm lòng son, hứa hẹn đủ điều, đến khi lên làm vua thì cân bằng cái này ổn định cái nọ nên nạp người này nạp người kia, bà Hoàng hậu sùng máu lên cảm thấy như cả thế gian nợ bả, bả gặp ai bả cũng đòi nợ. Cha hoàng đế thì yêu bả lắm nhưng giang sơn mới là số 1, thành ra yêu thì yêu, nhưng ngủ này nọ đẻ chục đứa con tỉnh queo. Chẳng qua yêu bằng cái miệng thôi, ngôi vị Thái tử của con trai cả cũng do Hoàng hậu dọa tự tử Hoàng đế mới cho. Để tranh sủng thì dứt khoát đem đứa con trai út ra làm mồi, làm công cụ, làm lợi thế, trong mắt Hoàng hậu đứa con trai thái tử mới là quan trọng nhất, trong mắt hoàng đế cho dù hoàng hậu có đem con trai ruột của hai người ra làm đủ trò khốn nạn để đấu với hắn thì hắn cũng tiếp tới cùng mà chả thèm mảy may. Con đường đấu đá trí khí của hai người họ dẫn tới 1 tên thái tử khốn nạn và 1 Sư vương bị ép trưởng thành, bị ép phải hận, phải biến cường.

Nếu nói Liễu Trinh Cát là vì con gái của Liễu gia, Liễu gia lại vì trở thành cái đích nhắm đến phải diệt bỏ của Hoàng đế nên mới bị tứ hôn cho Sư vương Chu Dung Tuấn, thì cũng xem như Hoàng đế đã gián tiếp làm 1 việc tốt với đứa con trai bị hắn và hoàng hậu đày đọa này.

Lần đầu tiên Chu Dung Tuấn gặp Liễu Trinh Cát, hắn xô nàng xuống nước, lúc đó hắn 10 tuổi, Trinh Cát Nhi 7 tuổi. Lần thứ hai Chu Dung Tuấn gặp Liễu Trinh Cát, nàng khiếp khiếp mà cười tặng hắn 1 đóa hoa. Lúc đó hắn đem Trinh Cát Nhi để trong lòng, thành thê tử.

Sư vương là người cổ đại, lại còn là vương gia, hắn đem Trinh Cát Nhi đặt vào trong lòng không có nghĩa là hắn ko có thiếp, ngay cả khi hắn yêu thương Trinh Cát Nhi và nghĩ đến nàng thì hắn cũng đang lăn lộn với nữ nhân khác trên giường. Sư vương không phải người tốt, hắn có thể làm tất cả đều đoạt lấy cái hắn muốn, ví dụ như lên giường với nữ tướng quân để được lấy quân lực của nàng chẳng hạn. Đối với hắn, ngoài Trinh Cát Nhi ra thì nữ nhân đối với hắn chỉ là công cụ tiết dục. Khi cưới nàng về hắn mới hoàn toàn là của mình nàng.

Trinh Cát Nhi là nhân vật mà mình không thích. Không thích cũng không ghét. Nàng này là nữ xuyên, đã vậy còn là kiểu đại trí giả ngu. Bởi vì hoàn cảnh mà nàng đem cái da cừu khoát lên người từ nhỏ tới lớn, dần dần biến cừu đã trở thành bản năng, ngay cả mẫu thân và tỷ tỷ rất yêu nàng cũng không biết bản chất của nàng không là cừu, chỉ có Sư vương biết, nàng thật ra là phẫn heo ăn lão hổ. Nhân vật này không phải tuýp người mình thích nên khi đọc truyện rất là phiền chán, nói thẳng ra thì mình ghét những kiểu nhân vật bị tác giả vẽ thành một người nguy hiểm trong khi nàng ta vô dụng phải chết. Bởi vì trong quyển truyện này chức năng của nữ chính chỉ là con cừu nhỏ giả vờ giả vịt để thảo hỉ với nam chính là chủ yếu, vì hắn thích nàng như thế nên nàng như thế. Mình phì cười khi con gái của nàng nữ chính muốn đi khắp thiên hạ với phò mã. Nữ chính nói với cô bé đại khái là, nàng ấy muốn cô bé đi vì chính cô bé muốn chứ không phải vì phò mã muốn đi nên cô bé đi theo. Dạy con thì hay lắm, nhưng chính bản thân nàng ta có làm như vậy đâu? Có lẽ mình đòi hỏi nữ chính hơi quá, vì tác giả muốn viết nữ chính thành cái nắp nồi tròn trĩnh vừa khít với nam chính nên nữ chính mới phải như thế.

Điểm sáng nhất đối với mình trong quyển này là những vị thái giám hầu hạ Sư vương và Trinh Cát Nhi, vị nào cũng tốt cũng được bọn họ xem như trưởng bối, chứ không phải nô tài hoàn toàn. Thay vì là nha hoàn thiếp thân của nữ chính thì quyển này đa số là nói về thái giám, còn nha hoàn như là người qua đường chứ ko có gì đặc biệt đất diễn.

Nhân vật mình thích nhất truyện là Khổng thị, mẹ của nữ chính. Khổng thị cũng là 1 nguyên nhân khiến mình không thích nam nữ chính. Tác giả luôn lấy hoàn cảnh này nọ ra để biện hộ cho những hành động vô nghĩa và vô lý của nữ chính nên khiến mình càng phiền chán quyển này.

Đoạn kết là điểm gỡ gạc hết tất cả điểm mình không thích của truyện, mình không hiểu sao tác giả viết “Địch phu nhân” hay thế mà quyển này lại chán vậy. Bút lực của tác giả rất tốt, hành văn tốt, chỉ chán cái xây dựng cả đám nv mà mình chỉ thích được có 1,2 người, còn là 2 người rất phụ nữa.

Cú lừa mắc cười nhất mà mình hoàn toàn bị ăn dưa bở là chuyện nhị ca của Trinh Cát Nhi xin tiền vòi tiền của nàng, theo truyện tả thì có vẻ như hắn làm cái gì ghê gớm lắm, mịa nó đọc mãi có thấy mịa gì đâu, chẳng qua vòi tiền con em để trả nợ cho thằng anh và tự tiêu xài là chủ yếu. Tưởng ủ mưu ủ kế hoạch gì để làm cú để đời chớ, tác giả viết làm cứ tưởng sau này hắn thành tiểu boss!!!

Thôi quánh cái giá 1 cách công tâm thì 4/5 cho nàng nào dễ chịu. 3/5 cho gái nào khó chịu giống mềnh.

Advertisements

10 thoughts on “[Review Truyện] Hoàng Thê – Đao Giết Heo Ôn Nhu

  1. ginylovecoffee

    Chiu kho xem xong cai review nay ma tức qua. Không biết zì sao con khóc.Tới Bụt chắc cũng bực mình chứ ko phải mình ta. Nếu nàng viết review để rủ xem truyện thì ta thấy nàng chê truyện không à, với lại ta ko đọc được convert. Ta cốt xem để coi cái gì làm nàng khóc mà cuối cùng là không có đáp án. Cho nên ta cũng khóc theo nàng luôn nha.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Nói ra hết thì còn j để khiến ng khác đọc nữa đây nàng ơi :(((( sao ai xem xong cái post này cũng mắng vốn hết vậy huhu

      Reply
  2. Qian Ying

    Chịu khó đọc hết review chỉ vì xem thử vì sao nàng khóc, đọc xong thấy khó chịu =)))))))))))))
    Tự dưng có cảm giác nhân vật k đc hư tác giả muốn viết ra, theo ý tác giả muốn như này nhưng cuối cùng lại viết thành như kia, k hợp nhau nhưg ráng nhét vô để định hình nhân vật chỉ vì tgỉa muốn =)))))

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Ta cũng k bik sao ta khóc dc nữa chắc do cú kết tg chơi trò nam chính thâm tình nên làm ta tê tái. Ta đọc truyện cũng lúc này lúc nọ lắm nên nhìu khi viết rv cà tưng cà giật T.T

      Reply
  3. tieuthuhoahong

    Ta mới xơi xong Bần Gia Nữ, qua đây tìm hiểu xem xem Hoàng Thê như thế nào? Nghe nàng bảo này, ta có qua tàng thư viện bên ấy bảo hay. Ai da! Ta hoang mang quá nàng à?! Thôi nghe nàng bảo khóc thương tâm như thế, ta nhảy hố này để xem có được khóc như nàng nói không. Chứ Bần Gia Nữ đoạn đầu ta đọc thương tâm khóc gần chít, nàng hại ta suýt thành mít ướt luôn hà. Ôi! Trái tim mỏng manh của ta!!!

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s