Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 59

Chương 59: Bại lộ

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

21a4462309f790525e9d05450cf3d7ca7acbd5cf

Đêm khuya, Điền Thất nằm ở giữa một buồng vàng bạc châu báu, mất ngủ. Đế cắm nến do vàng ròng chế thành hình tiên hạc đính trên tường, tiên hạc sinh động như thất vươn cái cổ mảnh khảnh, trong miệng ngậm một cây nến đỏ. Ánh sáng nến vốn không chói mắt, nhưng mà dưới sự phản xạ của vàng bạc và muôn màu châu báu, làm cho căn phòng nhất thời bị bao bọc bởi một mảnh bảo quang như lưu ly, chói lóa khiến cho mắt người đều mê ly không rõ, giống như là không cẩn thận xông vào thần cảnh mờ ảo của Ngọc Hoàng đại đế, hoặc như rơi vào trong bảo tọa mây tiên năm sắc của Như Lai Phật Tổ.

Điền Thất ngồi ở trên cái giường làm bằng vàng, trong lòng nàng cũng giống như là mây tiên năm sắc vậy, trống trơn, lẳng lặng, không hỉ cũng không bi. Nói tới cũng kỳ, nếu như trước kia có người nói với nàng, sẽ có một ngày nàng tỉnh lại rồi đối diện với một phòng vàng bạc châu báu, thì có lẽ nàng sẽ cười suốt cả một ngày. Nhưng mà bây giờ, nàng đối với những thứ mà thường ngày luôn khiến nàng thèm nhỏ dãi, vậy mà không hề nhảy nhót giống như trong tưởng tượng.

Đại khái là vì những tiền bạc này không hề là của nàng đi.

Kỳ thật nàng đối với tiền cũng không có nhiều khắc sâu cố chấp cho lắm, nàng thích tiền, là bởi vì nàng thiếu tiền mà thôi.

Điền Thất lại nghĩ tới tình cảnh hiện tại của mình. Không phải nàng chưa từng nghĩ đến chuyện xuất cung, nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ đến nàng lại lấy loại phương thức này rời khỏi Hoàng cung. Cách làm của Kỷ Chinh rất làm cho nàng trở tay không kịp, dùng thủ đoạn giang hồ cũng khiến nàng có chút phản cảm, nhưng mà nói đến cùng, Kỷ Chinh cũng là hảo tâm vì nàng. Đối với hắn, nàng luôn có thể nhặt về một vài dịu dàng đã thất lạc rất lâu, bởi vậy càng không muốn lung tung suy đoán ý tốt của hắn.

Nhưng mà, thực sự cứ thế này rời khỏi Hoàng cung sao? Rời khỏi cái nơi mà nàng đã ở bảy năm, rời khỏi sư phụ của nàng, bạn bè của nàng, rời khỏi Như Ý, rời khỏi Đái Tam Sơn, rời khỏi… Hoàng thượng.

Hoàng thượng sẽ đối xử với chuyện nàng rời đi ra sao đâu? Sẽ gấp gáp chứ? Có tức giận không?

Có lẽ là tức giận đi. Dù sao, nàng là chủ động “chạy trốn”. Sau đó, có lẽ sẽ phái người đuổi giết nàng, có lẽ sẽ không, dù sai nàng bất quá là một tiểu thái giám không có gì quan trọng.

Điền Thất cúi đầu sờ viền giường bóng loáng bằng vàng ròng. Nàng ở Hoàng cung làm việc bảy năm, thành Tử Cấm to lớn đó, cơ hồ là mỗi cái góc, nàng đều đi qua. Nhưng mà, tuy nàng đem bảy năm thì giờ để lại trong thành Tử Cấm, lại đối với thành Tử Cấm mà nói, nàng chính là một tên tiểu thái giam tầm thường mà thôi, là một trong hàng vạn hàng nghìn tiểu thái giám của Hoàng cung. Hơn hai nghìn cái ngày đêm đối với tòa cung thành kia mà nói cũng chỉ là giây lát tức mất, nàng sẽ rất nhanh bị thay thế, bị quên đi, hoặc có lẽ là chưa từng bị nhớ kỹ.

Một tiểu thái giám như vậy, Hoàng thượng làm sao có thể để ý, làm sao có khả năng bị làm cho tức giận nha. Liền tính đuổi giết đi nữa, thì cũng sẽ không kiên trì quá lâu đi.

Nó câu khó nghe, giá trị không xứng.

Nghĩ thông điểm này, Điền Thất hơi hơi yên lòng, nhưng rất nhanh lại có chút thất lạc.

Hoàng thượng sẽ nhớ nàng sao?

Hẳn là sẽ không nhớ. Nhiều nhất chắc là nhớ một hồi. Đối với nàng mà nói, Hoàng thượng chỉ có một. Nhưng mà đối với Hoàng thượng thì, thái giám có cả trăm cả ngàn. Chỉ riêng giúp hắn sờ chim nhỏ liền có rất nhiều.

Làm sao lại nghĩ đến chuyện này…

Điền Thất đỏ mặt, không tự tại vò vò góc áo. Mỗi lời nói mỗi nụ cười của Hoàng thượng lại hiển hiện ở trong đầu óc nàng, nghiêm túc, uy nghiêm, hòa ái, phát bệnh thần kinh, đùa giỡn lưu manh, cùng với hết thảy bình thường hoặc là không bình thường. Tất cả này toàn bộ ghép thành một hắn hoàn chỉnh, một hắn sống động, một hắn có máu có thịt có tình có vị. Cảm giác của Điền Thất rất kỳ quái, trước kia mỗi ngày đối mặt với Hoàng thượng, đều cảm thấy hắn cao cao ở trên trời, xa không thể chạm, nhưng lúc này hai người cách khá xa, nàng ngược lại cảm thấy Hoàng thượng cũng không phải xa xôi như thế. Hắn liền giống như là một pho tượng, nhìn qua băng lãnh lại thần bí, nhưng mà vừa khẽ sờ vào, liền biết hắn có nhiệt độ cơ thể, mạch máu ở dưới làn da còn hơi hơi nhảy lên.

Nghĩ đến chuyện nàng phải rời khỏi một người như thế, Điền Thất thậm chí có chút không bỏ. Hoàng thượng tuy là ngẫu nhiên sẽ làm chút chuyện khiến người ta giận sôi, nhưng tổng thể tới nói thì hắn vẫn là một người không tệ, ít nhất cũng cường hơn cha của hắn nhiều.

Thôi được rồi, không bỏ kệ không bỏ, nàng lại không muốn cả một đời làm thái giám.

Nhưng mà Hoàng thượng tới cùng có nhớ đến nàng hay không nha…

Đêm nay Điền Thất liền tại tâm tình phức tạp như thế mà trằn trọc trăn trở, chẳng biết lúc nào ngủ mất, tóm lại là khi Kỷ Chinh gõ cửa thì đầu nàng đều có chút mơ mơ màng màng, cảm giác cùng không ngủ cũng không kém nhiều.

Kỷ Chinh là tới đưa bữa sáng cho nàng.

Điền Thất có chút ngại ngùng, “Ta có thể rửa mặt súc miệng trước không…?”

Kỷ Chinh vỗ vỗ trán, “Thực xin lỗi, là ta váng đầu. Ngươi chờ một chút.” Nói, liền ra khỏi cửa, khi hắn bưng dụng cụ rửa mặt đi tới thì thấy được Điền Thất đang xếp chăn. Phía sau quần áo màu xám nhạt có một vệt đậm, xem lại giống như là vết máu.

Kỷ Chinh có chút nghi ngờ, “Ngươi…”

Điền Thất lại cực kỳ hoảng sợ quay đầu nhìn hắn, “Ta không có!”

Kỷ Chinh có chút kỳ quái, liền xem như bị thương đi nữa, thì làm sao lại thương đến chỗ đó? Lại nói, từ tối hôm qua đến hiện tại, cũng không có người khác tới gần nơi này, Điền Thất lại như thế nào bị thương? Trừ khi hắn tự sát. Hắn hồ nghi nhìn Điền Thất, “Tới cùng chuyện gì thế này?”

Điền Thất đỏ mặt, đã kinh lại thẹn, “Không không không không có chuyện gì, ngươi có thể đi ra ngoài trước một chút được không…”

“Ngươi tới cùng ra chuyện gì?” Kỷ Chinh muốn tiến lên.

“Đừng tới đây!”

Kỷ Chinh thấy nàng bị dọa thành như thế, đành phải đi ra ngoài trước. Đến bên ngoài, bị một cơn gió lạnh thổi tới, hắn liền toàn rõ ràng.

Điền Thất ở bên này cũng là bị gấp đến mức xoay quanh. Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, cái kia thế nhưng tới sớm. Nàng kéo tà áo sau của mình nhìn nhìn, vẫn là thấy được thứ mà chính mình nghĩ đều không muốn thấy, vừa rồi Kỷ Chinh nhất định cũng thấy được, cho nên mới sẽ kỳ quái như thế. Nàng hợp đôi tay liên tiếp niệm “A di đà Phật”, hi vọng Kỷ Chinh tuổi nhỏ nên không biết chuyện, sẽ không đoán được đây là cái gì. Nhưng mà hiện thực rất nhanh đánh nát điểm hi vọng kia của nàng, Kỷ Chinh phái người nha hoàn đi vào hầu hạ nàng, còn mang theo một bộ đồ mới, và một vài… nhu yếu phẩm.

Điền Thất xấu hổ đến nỗi rất muốn tìm một cái lỗ để chui vào, không bao giờ muốn chui ra.

Nha hoàng rất cố chấp, kiên trò muốn tự tay hầu hạ giúp Điền Thất làm xong, rồi mới cầm quần áo đã dơ và đệm chăn lui đi ra.

Thừa lại Điền Thất một mình ở trong phòng, đứng cũng không được mà ngồi cũng không xong.

Nàng biết đến cái gọi là kinh nguyệt này, vẫn là năm đó mười tuổi ngẫu nhiên nghe đến mẫu thân và nha hoàn tán gẫu, nàng nghe không hiểu, liền hỏi mẫu thân, lúc ấy mẫu thân cảm thấy nữ nhi cũng không nhỏ, thế là nói với nàng, còn giải thích cho nàng rất nhiều thứ. Sau này nàng vào cung làm thái giám, cũng quên mất vụ này. Mãi đến ngày đó quả nhiên kinh nguyệt đến thăm, nàng mới nhớ tới loại chuyện này, rồi lại sợ người khác thấy được, nên vẫn luôn cẩn thận vô cùng. May mắn loại chuyện chảy máu này chỉ liên tục một hai ngày, máu chảy ra cũng không nhiều, Điền Thất cẩn thận chút thì tổng là sẽ không bị phát hiện, dù sao cái thứ này luôn là ở thời gian cố định đến thăm. Lại không nghĩ đến lần này không biết vì sao, nó tới sớm đến mấy ngày, khiến nàng trở tay không kịp, sáng sớm lúc đang xếp chăn thấy được vết máu trên giường, nàng còn chưa rõ ràng thì Kỷ Chinh đã đi tới, nên xêm hay không nên xem tất cả đều xem.

Điền Thất cuối cùng rõ ràng cái gọi là “Gặp xui” của Trương Đạo Thành có ý gì, nàng quả nhiên đủ gặp xui! Mơ mơ màng màng liền đi tới cái chỗ này, không chừng còn đeo họa sát thân, cái này thì cũng thôi, nhưng vì sao lại bị một người nam nhân thấy được cái thứ kia! Nàng đành chịu ngửa mặt lên trời thở dài, sợ một hồi Kỷ Chinh lại tới, nàng không biết làm sao để đối mặt hắn.

Có chút chuyện ngàn vạn không thể tưởng tượng, bởi vì tưởng tượng, liền thành sự thật, nhất là chuyện xấu.

Lần này Kỷ Chinh lại tới gõ cửa, Điền Thất đè cửa sống chết không cho hắn đi vào, Kỷ Chinh đành phải ở ngoài cửa ấm giọng dỗ nàng, “A Thất, mở cửa nhanh, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Ta không muốn nghe…

“Đã không mở cửa, vậy ta ở chỗ này nói cũng giống nhau. Nữ nhân các ngươi…”

Điền Thất vội vàng để hắn vào trong.

Lúc Kỷ Chinh đi vào thì mặt cũng có chút hồng. Tuy là hắn thẹn thùng, nhưng càng nhiều là mừng thầm. Mặc dù hắn có thể vì Điền Thất mà đi làm đoạn tụ, nhưng dù sao làm một nam nhân bình thường càng tốt. Đương nhiên, về việc Điền Thất vì sao lại lập tức trở thành nữ nhân, thì hắn vẫn là cảm thấy nghi hoặc gấp bội.

“Ngươi tới cùng là ai?” Kỷ Chinh vừa mới ngồi xuống, liền hỏi.

Điền Thất chôn đầu không dám nhìn hắn, “Ngươi vẫn là không cần hỏi, hỏi với ngươi cũng không ưu đãi.”

Kỷ Chinh thấy nàng không muốn nói, lại hỏi, “Vậy vì sao ngươi muốn tiến cung? Thân là nữ nhi, lại vì sao đi làm thái giám?”

“Ta tiến cung, là vì muốn giết một người.”

Kỷ Chinh kinh ngạc nói, “Chẳng lẽ ngươi muốn ám sát Hoàng thượng?”

“Không phải không phải,” Điền Thất bị dọa vội vàng lắc đầu, “Người mà ta muốn giết đã chết.”

“Chết lúc nào?”

“Chết đã mấy năm.”

“Vậy vì sao lâu như vậy rồi mà ngươi còn không rời khỏi Hoàng cung?”

“Ngay từ đầu nhát gan không dám, sau ta sợ chính mình ra cung lại không dễ sống, cho nên muốn ở Hoàng cung mò đủ tiền lại đi. Lại sau đó… Liền đi không được…” Điền Thất nói, than thở. Nàng hiện tại vô cùng hối hận, chính mình phải ở tại lúc để dành được hơn ba trăm lượng bạc liền giả bệnh rời đi, cũng bởi vì tham tài nhảy lên Tống chiêu nghi, từ đó về sau liền gặp được vô số phiền toái.

Kỷ Chinh chỉ là nghe một chút, liền cảm thấy tình cảnh mấy năm nay của nàng vô cùng kinh tâm, “Thân phận của ngươi, có bị người khác phát hiện qua hay chưa?”

“Không có.”

“Hoàng huynh cũng không biết?”

Điền Thất lắc lắc đầu.

Kỷ Chinh liền vô cùng vui mừng nhẹ nhàng thở ra, nói, “May mắn hắn không biết, nếu là biết, ngươi…”

Điền Thất nghiêm túc trịnh trọng tiếp lời, “Ta chắc chắc phải chết.”

Kỷ Chinh nghe đến nàng nói như thế, liền không biện bạch, chỉ ngừng miệng, an tĩnh đánh giá nàng. Bộ dạng của người trước mắt vốn là xinh xắn, từ khi biết nàng là nữ nhân, Kỷ Chinh càng nhìn càng cảm thấy xinh xắn hơn.

Điền Thất bị nhìn thì trên mặt lại nóng rực một trận, “Ngươi muốn nói cái gì?”

“Ngươi nghĩ đến sau này muốn sống thế nào sao?”

Điền Thất lắc lắc đầu, “Người trong nhà ta đều không còn ai, cũng không biết về sau muốn đi nơi nào.” Tất cả tiền còn bị Hoàng thượng trộm đi.

“Không như thế này, qua vài ngày ta muốn ra ngoài du lịch một phen, nếu ngươi nguyện ý, chúng ta có thể cùng nhau xuất hành, trời nam biển bắc, non non nước nước xem đủ, không phải sung sướng sao.”

Điền Thất cảm thấy có chút khó chịu. Nếu là thân thái giám, cùng người đi ra ngoài chơi đùa cũng không sao, nhưng mà hiện tại nàng ở trước mặt hắn đã trở về làm đứa bé gái, hai người nam nữ không thân chẳng quen cùng một chỗ du sơn ngoạn thủy, tổng cảm thấy không biết xấu hổ cho lắm.

Kỷ Chinh thấy nàng do dự, thì thất vọng than thở, nói, “Ta một khi đã biết bí mật của ngươi, ngươi trái lại cùng ta không thân. Biết sớm, ta còn không bằng chẳng hay biết gì, giả vờ cái gì cũng không biết, còn có thể cùng ngươi vô câu vô thúc nâng cốc nói đùa.”

Điền Thất có chút hổ thẹn, “Ta không phải có ý này… Không như, chờ qua đầu ngọn gió này rồi nói sau. Hiện tại bên ngoài như thế nào?”

“Ngươi yên tâm, mấy ngày nay bên ngoài yên tĩnh vô cùng, hoàng huynh vẫn chưa phái người điều tra bốn phía.”

Điền Thất yên lòng, lại có chút thất lạc nhàn nhạt.

Hoàng thượng quả nhiên không để ý loại chuyện này.

Sớm biết thế nàng đã sớm trốn.

Aiz.

Lúc này Hoàng thượng đang làm gì vậy?

Trong Hoàng cung. Hiện tại Hoàng thượng không có làm gì, hắn chỉ là nhanh điên mà thôi.

~ Hết chương 59 ~

Advertisements

14 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 59

  1. pandanus255

    Anh không điên mới lạ. Nhưng dù sao quả này em về là nữ anh mừng quá con gì

    Reply
  2. halomeocon

    tội bạn hành ghê, chắc đang khổ sở lắm đây, mau mau cướp bạn thất về, đến muộn là mắt ngây, truyện hay quá, thanks nàng nhiều

    Reply
  3. trabacha90

    Ko ngờ là bị bạn KC phát hiện trong tình huống như vậy luôn. Tưởng bạn ý phải mừng như điên hay j đó đại loại thế chứ. Có vẻ rất kìm chế và bình tĩnh nhá :3 ờ, cơ mà có ng ” ko làm j nhưng rất nhanh điên” rồi :)))) cái đoạn ĐT nhớ “mạch máu ở dưới da còn hơi hơi nảy lên” là nhớ mạch máu chỗ nào ah :))) (cười dâm)

    Reply
  4. EMILYQ

    nha hoàng rất cố chấp, kiên trò -> nha hoàn, kiên trì
    xêm hay không nên xem -> xem hay không nên xem
    ta chắc chắc phải chết -> ta chắc chắn phải chết

    ôi, bị phát hiện rồi, sao không phải là anh hành phát hiện ra đầu tiên nhỉ? mà kỷ chinh này cũng bình tĩnh ghê, gặp cỡ anh hành là chắc anh xoắn lên luôn ấy chứ. mà hình như cái số tiểu thất bị ngược quen rồi hay sao ấy, giờ còn ngồi nhớ đến vụ sờ chim nhỏ nữa mới ghê chứ.. đúng là hết nói với chị luôn =)). chờ mãi mới có một chương mà lại không thấy anh hành đâu, buồn ghê. ( つ﹏╰). đang hóng xem anh nghĩ cách gì để cướp chị về.. sau này anh mà biết kỷ chinh biết chị là nữ trước, chắc anh xử đẹp ông này luôn quá à :))

    Reply
  5. Chero

    Lúc đầu ta cứ tưởng KC bít DT là nữ rùi chứ. Ai dè tới giờ mới bít. Thx nàng nhe

    Reply
  6. Traciele

    Ta thich truyện này ghê! Vì nó có H…. Ke ke..nó còn có miêu tả tâm lý sâu sắc, nhiều khúc đọc thấy tim run run, có 1 hoàng thuong rất “con ng”, có Như Ý “giống con nít”, có A Thất tiểu biến thái nhưng hành xử chính nghĩa…cám ơn Grey!!!

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s