[Review] Phù sinh tướng tẫn hoan

***

Thật sự thì ta là một người đọc khá cảm tính, chỉ cần một cái điểm nhỏ nào đó mà trúng lòng ta là ta cảm động chết lên chết xuống. Nhiều khi một tác phẩm nào đó dở muốn ói đi nữa mà có 1 tình tiết khiến ta rớt nước mắt thì ta vẫn đánh giá cao tác phẩm đó. Vì ta nghĩ, đã khiến cho người đọc khóc, cũng là 1 thành công rồi.

“Phù sinh tướng tẫn hoan” của Tố Quang Đồng về tổng thể không được hay lắm, nếu không vì lời quảng cáo “có thịt” của một bạn độc giả bên tangthuvien thì ta đã out ở mấy chục trang đầu rồi. Thông cảm cho gái già mê sắc nha haha.

Tức cái là, ráng lết nhiều lắm mà thịt không có, toàn Knorr nêm nước có tí hương thôi =))

“Phù sinh tướng tẫn hoan” thuộc thể loại huyền huyễn, bối cảnh Minh giới, và nữ chính là 1 con hồ ly tinh chín đuôi, nàng tên là Mộ Vãn. Tác giả cho nàng tính tình khá tiểu bạch và ngây thơ, điều này nhiều khi cũng đáng yêu, nhưng vài chục cái nhiều khi khác nàng rất là đáng giận.

Nam chính Túc Hằng là minh quân của Minh giới, pháp lực cao cường, diện mạo tuấn mỹ, yêu Mộ Vãn từ khi nàng chỉ là con hồ ly chưa biến hóa hình người. Hắn mê đắm nàng, tìm kiếm nàng, đến khi tìm được nàng, thì nàng lại đang ở bên người anh trai cùng mẹ khác cha của hắn. Hắn sủng nàng, yêu nàng, có được nàng hắn có được hạnh phúc.

Nói đến nam phụ Dung Du, sư phụ của Mộ Vãn, người này thật khó hiểu. Dung Du cứu Mộ Vãn, cưu mang Mộ Vãn, cũng yêu Mộ Vãn nhưng lại trực tiếp đánh mất Mộ Vãn. Yêu nhưng không thèm quan tâm, không thèm để ý, mặc kệ người mình yêu. Yêu nhưng phút trước chán ghét, phút sau hối hận, vô lý do.

Thân thế của Dung Du đúng là đau khổ quá, nếu ta mà là Dung Du thì chắc ta cũng sẽ trở nên tưng tưng như vậy mất thôi. Làm con, biết mặt mẹ mình, nhớ được mẹ mình, nhưng mẹ ruột của mình, lại không biết gì về mình, lãng quên mình. Làm anh, nhìn em trai cùng mẹ khác cha cao cao tại thượng, hơn mình về mọi mặt, ngay cả người con gái mình yêu cũng để lạc mất vào tay hắn. Nhưng Dung Du ko đáng thương xót gì khi bị mất đi Mộ Vãn, tự mình làm thì tự mình chịu thôi. Đáng thương thân thế của hắn, nhưng không đáng thương được tính tình của hắn.

Ba nhân vật trên, là tuyến chính của câu chuyện, nhưng lại bị mờ nhạt nhất truyện. Một phần vì câu chuyện của họ được dẫn dưới ngôi thứ 1 của Mộ Vãn, nên diễn biến tâm lý, cái nhìn khách quan không hề có, nếu Túc Hằng còn được tác giả cho 1 cái phiên ngoại để bày tỏ nỗi lòng, thì Dung Du chẳng có gì cả. Dưới ngôi thứ 1 này, Mộ Vãn tiểu bạch ngu ngốc và đôi khi khiến ta giận sôi.

Tác giả xây dựng Mộ Vãn ngây thơ hồn nhiên nhưng vẫn đầy cái “dâm tính” và giỏi “câu dẫn” của hồ ly tinh. Cho dù có ngây thơ thế nào đi nữa Mộ Vãn vẫn là hồ ly, nàng đẹp, nàng trần trụi chuyện phòng the. Điều này dẫn tới câu chuyện của Mộ Vãn chỉ xoay quanh việc nàng ấy và Túc Hằng ân ái ra sao, nàng ấy mị hoặc nhưng vẫn tiểu bạch như thế nào, dùng dằng với Dung Du kiểu gì. Khiến người đọc thấy nàng chỉ thấy bực, 1 con hồ ly vô dụng khi ko làm tình.

Chức nghiệp của Mộ Vãn là sứ giả câu tử hồn. Tử hồn là những linh hồn đáng ra đã phải chết đi nhưng vì chấp niệm sâu nặng mà vẫn không chịu thoát xác, Mộ Vãn giúp những linh hồn này hoàn thành chấp niệm để thoát xác đầu thai. Nếu không vì những câu chuyện nhỏ này, ta đã bỏ xừ quyển này vào sọt rác. Ta luôn nghĩ quyển tiểu thuyết này do hai người viết, vì những mẩu truyện nhỏ này hay quá, sao truyện chính lại viết nhảm và chán thế.

Trong mấy nhiệm vụ của Mộ Vãn, đa số nhiệm vụ đều làm ta khóc, có khóc nhiều có khóc ít.  Nhưng có lẽ cảm động và đau lòng nhất đối với ta là câu chuyện của Tạ Vân Yên.

Vân Yên số khổ, là tiểu thư khuê các nhưng vì gia tộc dính vào đoạt đích nên bị diệt môn, nếu không vì lúc tuổi nhỏ đi thi cháo, cho cậu bé nghèo mà nay lại trở thành sát thủ diệt môn kia mấy túi gạo và đôi vòng vàng, thì có lẽ sau này đã chết cùng gia đình mình. Vân Yên yếu đuối xĩu trong mưa, nếu không chờ được Ngụy Tể Minh cứu nàng, có lẽ chết trong mưa nàng sẽ đỡ khổ hơn chăng? Hay là vẫn chờ được Ngụy Tể Minh, chịu khổ, nhưng sung sướng? Thật khó trả lời.

Tạ Vân Yên đối với Ngụy Tể Minh mà nói, là người con gái hắn yêu cả một đời, là người con gái hắn nâng trong tay sợ bể, ngậm trong miệng sợ tan. Hắn yêu nàng, nhưng hắn không thể đặt gia môn vào chỗ chết. Hắn không thể vì nàng, mà trí cả nhà vào bất hạnh. Hắn chỉ là 1 thương nhân bình thường, có tiền nhưng không có quyền, có tâm nhưng vô lực.

Quận chúa thích hắn, quận chúa muốn làm vợ hắn, vương gia muốn hắn làm con rể, vương gia muốn giết vợ hắn. Hắn phải làm gì để bảo vệ nàng? Ngoài khuất phục cường quyền? Ngoài giả vờ lạnh lùng lãnh đãi nàng, đóng màn kịch rất thật cho vương gia xem? Hắn cho quận chúa uống thuốc tuyệt dục, em gái hắn vì có được tuyệt dục dược mà hi sinh tuổi xuân, mẹ hắn vì hắn bỏ vợ cưới người khác mà bệnh liệt giường. Lúc đó chắc hắn không biết, nếu không vì Tạ Vân Yên biết mình có thai, thì nàng đã treo cổ tự vẫn rồi, chờ không được màn kịch đau khổ này hạ màn.

Hắn lạnh lùng với nàng, hắn hưu nàng, hắn sắp xếp cho nàng tái giá với một thư sinh bệnh tật nghèo nàn, âm thầm trốn ám vệ nhờ người mua bánh nàng bán, âm thầm trốn người của vương gia, nhờ chủ hiệu thuốc bán rẻ thuốc cho nàng, âm thầm trốn tai mắt, nhờ người bán vải xen lẫn tơ ngỗng vào ruột áo bông nàng mua, âm thầm ngồi xe ngựa chạy ngang nơi nàng giặt áo, đau khổ nhìn bàn tay nàng chai sạn, hình dung nàng tiêu gầy… Cái khổ của hắn không ai biết.

Tạ Vân Yên mang bầu con của hắn, tái giá cho người, sống khổ, sống cực, nàng chết cũng vì lao lực quá. Nhìn con gái bé nhỏ mới 3 tuổi đầu, nàng không muốn chết, nàng còn chưa chờ được hắn, nàng thành tử hồn.

Nhờ Mộ Vãn giúp đỡ diệt trừ vương gia công chúa, cuối cùng hắn cũng đường đường chính chính tới đón người vợ số khổ của hắn, tiếc là chậm quá.

“Ngụy Tể Minh dán Tạ Vân Yên phía sau lưng, thở dài một tiếng nói:“Vân Yên, ta tới đã quá muộn.”

Lại không lường trước Tạ Vân Yên đáp một câu:“Tơ ngỗng nhồi trong áo bông, mùa đông thực ấm áp.”

Ngữ điệu của Tạ Vân Yên thực bình tĩnh, bên rong đó nghe không ra một tia dấu vết ốm đau giãy dụa.

Nàng phát hiện có tơ tằm trong vải bố, trong quần áo mùa đông có tơ ngỗng, nàng vô luận mua thuốc gì đi nữa đều thực rẻ tiền, liền ngay cả quan tài của vị mẹ chồng mắt mù kia, ở lúc hạ táng đều so với quan tài mà nàng tiêu hết tiền để mua tốt hơn rất nhiều.

Khi nàng đứng ở góc đường bán bánh, thường thường có thể thấy hắn, nhưng hắn luôn ngồi xe ngựa chạy thật nhanh mà qua, nàng vĩnh viễn theo không kịp hắn.

Trước khi buông tay nàng nói với hắn:

“Tể Minh, Ngụy Tể Minh…… Ta chưa từng có hối hận gả cho ngươi……

Cho tới bây giờ…… Chưa từng có.

Là ta chính mình……

Chống đỡ không được.”

Viết review thôi mà, cũng khóc tập hai…

Advertisements

7 thoughts on “[Review] Phù sinh tướng tẫn hoan

  1. domonlonely

    mình đọc review mà cũng khóc rồi, ko biết đọc truyện thì như thế nào!! Mà tiếc nhỉ, cái phần hay, đặc sắc chỉ là phần truyện nhỏ mà thôi !!!

    Reply
  2. ginylovecoffee

    Nàng dạo này đọc truyện cũng nhanh, edit cũng nhanh. Phải tận lực cố gắng vì nhân dân phục vụ nha. Like nàng 1000 like. Truyện này có vẻ hay nhưng sao ta vẫn thích tập trung vào nhận vật chính thôi vì yêu ai là ta chỉ yêu 1 người 1 lần ( thường là nữ chính). Dù sao thì vẫn thích có ai edit cho xem.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Bộ này làm ta sướt mướt quá nên tranh thủ viết lúc cảm xúc còn vẹn nguyên nàng ạ. Ta thì đọc nhiều truyện lắm, hay ta lười viết, dở càng ko viết, hên xui đang vui đọc trúng bộ nào đấy mới viết linh tinh thôi ^^!

      Reply
  3. ginylovecoffee

    Hôm qua ta đọc 1 truyện ngược nam ” Là yêu hay là hận” truyện dân quốc, ta cũng chảy nước mắt 2 lần, ko biết tại sao nữa, cảm động chăng? Lời edit tuyệt lắm nàng , cảnh đẹp người đẹp. Truyện là cường thủ hào đoạt, nàng không thích, chàng si tình. Vì đọc hết truyện edit hay rồi nên lâu lâu có 1 chuyện xem được ta khoái lắm, ta thích truyện còn hơn ăn đó. Đói thì cơm với nước mắm ớt cũng ngon nhưng truyện không hợp gu thì không thể xơi dù đang đói. Nội dung hơi ép chút, không được hợp lý nhưng về tâm lý và tình cảm nhân vật thì rất ok. Cho điểm thì được 8/10.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Truyện dân quốc đa số toàn bi, ta ưng sủng nên cũng ngại đọc. Nàng có đọc tống mạn hay vô hạn lưu ko? Thể loại đó bi nhìu lắm.

      Reply
  4. trinhlinhlanlinh

    Mèn đét ơi, truyện này chắc chắn ta không dám đọc vì tự nhiên nhớ tới mấy mẩu chuyện nhỏ trong Hoa Tư Dẫn. Ta đọc truyện thường rất chú ý tới nhân vật phụ, có khi còn để ý hơn cả nhân vật chính, đọc truyện này ta sợ bản thân buồn mấy tháng luôn quá.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s