Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 70

Chương 70: Chuyện xưa không như khói (Thượng)

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

483105_473004846065943_1973588591_n

***

Tám năm trước.

Đêm không gió không trăng.

Ngày đó rơi một trận tuyết lớn, tuyết vừa mới ngừng. Toàn bộ thế giới giống như là dương chi bạch ngọc bị nghiền nát vụn, bao phủ thêm một tầng trắng xóa lạnh lẽo thật dầy.

Nơi này phía trước không thôn phía sau không xóm, tại một mảnh tuyết trắng mà mắt người nhìn không thấy bờ bến, có một tòa kiến trúc.

Đây là một ngôi miếu hoang. Cũng không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, tường viện bằng đá xanh đã sớm suy sụp đổ vụn, góc cửa sổ đọng đầy bụi đất giăng khắp mạng nhện, tại gió đông lẫm lẫm mà run lẩy bẩy. Xuyên qua cửa sổ, có thể thấy được trong miếu có ánh lửa lờ mờ chớp động.

Kèm với ánh lửa lay động, trong miếu truyền ra một tiếng thở thật dài, thanh âm tựa hồ so với đêm tuyết ở tây bắc này còn muốn thê lương hơn mấy phần.

Tiếp, có một nữ tử khuyên nhủ, “Lão gia, núi xanh còn đó, sợ gì không củi đốt.”

Nam tử đáp, “Ta sợ là ngay cả núi xanh đều lưu không được. Nghĩ cuộc đời Quý Thanh Vân ta tận trung vì nước, đến bây giờ lại vì gian hoạn làm hại mà lưu lạc đến tận đây. Tuy rằng phán là lưu đày, nhưng lấy lòng dạ của Trần Vô Dung, hắn chưa hẳn có thể buông tha ta, nói không chừng lúc nào đó liền phái người tới lấy mạng của ta. Ta không sợ chết, chỉ sợ liên lụy người nhà.”

“Lão gia nghĩ thoáng chút. Trần Vô Dung tuy là vô pháp vô thiên, nhưng lão gia là quan dưới trướng thái tử, hắn hẳn là sẽ không cả gan làm loạn đến mức thật sự lấy mạng của ngươi. Chúng ta bây giờ lưu đày Liêu Đông, qua chút năm được đại xa, hoặc có thể về kinh, đến lúc đó tình cảnh ắt hẳn không so với bây giờ kém. Hiện tại triều chính hắc ám, gian nịnh cầm quyền, trung thần oan khiên, kinh thành đã thành nơi thị phi, lần này lưu đày chưa hẳn sẽ không nhân họa đắc phúc.”

“Những lời nàng nói ta đều hiểu, chỉ là nàng cùng ta, khiến cho nàng chịu ủy khuất.”

“Lão gia nói thế làm cái gì, ta là thê tử của ngươi, lý nên cùng ngươi đồng cam cộng khổ.”

Nam nhân lại thán thán thở dài, nói, “Ta và Tôn Tòng Thụy quen nhau hai mươi mấy năm, nghĩ không đến lần này hắn vì bảo toàn chính mình mà ám hại ta như thế, thật là làm cho lòng người băng giá.”

Nữ tử tiện đà trấn an, “Đó chính là cái gọi là biết người biết mặt không biết lòng. Lại nói, Tôn Tòng Thụy đã là bạn chí thân của ngươi, chuyện này cũng chưa hẳn thật do hắn gây nên, có lẽ là người nơi nào khác ở trước mặt Trần Vô Dung nói bậy về lão gia?”

“Những lời kia ta chỉ nói với mình Tôn Tòng Thụy, sau Trần Vô Dung lại ở trước mặt ta không rơi một chữ lặp lại, thấy rõ sẽ không là người khác. Sau khi ta và nàng thân hãm ngục tù, người bị Trần Vô Dung phòng bị như thái tử mà còn có thể trăm phương ngàn kế đến gặp ta một mặt, nếu Tôn Tòng Thụy thật lòng đối đãi ta, thì làm sao lại một mặt cũng không gặp quá?”

Hai người nói xong, mạnh ai người nấy lại thở dài.

Quý Thanh Vân hướng về phương nam xa xa lạy dài mà nói, “Ân tri ngộ của thái tử điện hạ, ta cũng không biết còn có cơ hội để hồi báo hay không.”

Lúc này, một cái giọng nam cắt ngang bọn họ, “Ồn ào cái gì!… Cái quỷ thời tiết này, lạnh muốn chết!”

Đôi nam nữ kia liền không nói nữa, trong miếu nhất thời an tĩnh lại, một lát sau mới truyền ra tiếng nói nhỏ ôn nhu của nữ tử, giọng nói trong veo mềm mại, tựa ca hát tựa ngâm nga, giống như là một dòng suối nhỏ đang lẳng lặng chảy xuôi, điềm tĩnh an nhiên, dẫn người ta đi vào giấc mộng.

— nàng đây là đang dỗ trẻ con vào giấc ngủ.

Cô bé tựa vào trong ngực nàng lại trợn tròn mắt to, nửa điểm buồn ngủ cũng không hề có.

Lúc này bọn họ đang vây quanh ở cạnh đống lửa, ánh lửa chiếu ra vách tường loang lổ, trên tường có chút chữ viết, sớm đã mơ hồ không rõ, nét bút hào phóng quái dị, dưới ánh lửa u ám nhìn chữ xấu như gà bới.

Tượng Phật trong đại đường do bùn nặn thành, đã rớt một cánh tay, da mặt bong ra từng mảng từng mảng, xem qua cực kỳ nanh ác. Không giống như là Phật Đà, càng giống như là Diêm La.

Cô bé nhịn không được rùng mình một cái.

Không phải bị dọa, mà là bị lạnh.

Bốn vách tường của ngôi miếu này đều lùa gió, dù cho bọn họ đã đốt lửa, hơi ấm cũng rất nhanh bị gió lạnh chạy vào bên trong thổi tán. Trên người cô bé chỉ mặc hai lớp áo, bên ngoài áo lót mỏng manh chỉ khoác một mảnh áo tù nhân đơn bạc. Phía trước lại là có bạn cũ của phụ thân đưa tới quần áo mùa đông, đáng tiếc đã sớm bị mấy người công sai trước mắt tịch thu.

Công sai tổng cộng có bốn tên, bọn hắn mặc áo bông thật dày, chân tay co cóng quây quần với nhau, rồi thường thường mắng một câu thời tiết chết tiệt, thuận tiện mắng luôn công việc chết giẫm này.

Chính diện mùa đông áp giải phạm nhân đi biên cảnh, gặp được gió to tuyết lớn không thể chạy đi, lại tìm không được trạm dịch, chỉ có thể trốn tránh vào trong ngôi miếu đổ này chịu dày vò. Không có cái sai sử nào so với này càng xui.

Bọn hắn tổng cộng cần áp giải bốn người, một đôi phu thê kèm thêm một đôi trai gái. Bé gái chừng mười một mười hai tuổi, bé trai nhỏ hơn hai ba tuổi, hai đứa nhỏ theo cha mẹ chịu tội, một đường đi tới mặt mũi đều tiều tụy, thịt trên mặt đều tiêu hết, nên đôi mắt liền có vẻ lớn khác bình thường.

Lúc này đứa bé trai nhà bọn họ đang được phụ thân ôm, nhưng cũng đông lạnh run lẩy bẩy, khó mà nhập mộng.

Mấy tên công sai buồn chán hết sức, liền đánh giá mấy kẻ phạm nhân lần nữa. Nữ nhân là một người đẹp hết thời, cũng còn mấy phần nhan sắc, đứa bé gái trong lòng nàng ta tuy rằng dung nhan chật vật, nhưng ngũ quan tinh xảo, xinh đẹp thoát tục. Bọn công sai sờ sờ cằm trao đổi ánh mắt với nhau một chút liền biết ý tưởng của nhau, thế là nhìn nhau cười.

Hoang giao dã ngoại, đối phương lại là phạm nhân, đùa bỡn một hai cái chắc hẳn sẽ không có chuyện.

Chẳng qua bọn hắn bất đồng ý kiến về việc chơi lớn trước hay chơi nhỏ trước. Cuối cùng vì trên người bé gái không mang gông xiềng, bọn hắn nhất trí thử một lần với cô bé trước.

Mấy tia mắt đồng thời dừng trên người cô bé nhỏ đang run lẩy bẩy.

Bé gái tuy là không hiểu ý đồ của bọn hắn, nhưng ánh mắt như thế khiến cho nàng cực không thoải mái, thậm chí có chút buồn nôn.

Hai tên công sai tiến tới đó, đem bé gái kéo ra khỏi vòng tay của mẫu thân mình, rồi kéo lê cô bé tới một cái góc khuất. Hai tên còn lại chế trụ những người khác, không cho bọn họ nhúc nhích.

Trong miếu nhất thời tràn ngập tiếng rống giận của nam nhân, tiếng cầu khẩn của nữ nhân, tiếng thét thất thanh của bé gái, tiếng khóc thảm thiết vì không biết phải làm sao của bé trai, cùng với lời xấu xa dơ bẩn của đám công sai đang hưng phấn.

Cô bé gắt gao giữ lấy quần áo, nhưng áo tù vẫn là bị lột ra, một tên đưa tay mò trong quần áo, mới vừa đụng tới bờ eo của cô bé thì hắn liền hưng phấn khẽ kêu một tiếng. Một kẻ khác dùng một tay khống chế cô bé không cho nàng loạn động, một tay kia thì kéo đi áo lót ra, quần áo còn chưa cởi xong, hắn đã khẩn cấp vội vã luồn tới sau cổ của bé gái loạn cắn loạn hôn.

Nàng khóc đến tê liệt tim gan.

Ngay tại lúc này, “Oành” một tiếng, cửa gổ sơ sài bất thình lình bị đá văng ra, mấy cái bóng người nhảy vào trong, vừa thấy được mấy người phía trước tượng Phật liền giơ đao chém xuống.

Trong miếu rối thành một nùi.

Bàn tay trên người đột nhiên dừng lại, bé gái từ cực độ sợ hãi hơi hơi hoàn hồn, lập tức thấy được phụ thân mang theo gông xiềng đang từ nơi không xa hướng phía mình chạy tới.

Bất quá hắn chạy ra không được mấy bước, liền bị người áo đen phía sau dùng một đao chém ngã.

Mẫu thân đã nằm trong vũng máu.

Đám công sai chạy trối chết, không có chút lực phản kháng.

Đệ đệ vừa khóc vừa chạy loạn, có lẽ do thân hình nhỏ nhắn nên nó tương đối linh hoạt, một người áo đen chém nó hai cái vậy mà không chém trúng, lúc này một người áo đen khác chạy tới làm nên vòng vây.

Bé trai tự biết chính mình chạy không khỏi, trước khi chết kêu lên một câu nói cuối cùng, “Tỷ tỷ chạy mau!”

Bé gái rốt cuộc phản ứng kịp. Nàng muốn chạy.

Nhưng mà, chạy đi đâu?

Lúc này mắt thấy đám áo đen kia sắp giải quyết xong những người khác, hướng phía bên này đuổi tới. Bé gái không kịp nghĩ nhiều, mà chạy đến phía trước cửa sổ gần đó, nhảy cửa sổ ra ngoài. May mắn là cửa sổ này không cao, nên nhảy ra ngoài không quá khó.

Tiếp sau đó, cô bé căng chân chạy như điên trong giá tuyết.

Nhưng mà một tiểu cô nương lại làm sao có thể chạy qua một bầy sát thủ. Nàng rất nhanh bị đuổi kịp.

Nàng cho rằng nàng nhất định sẽ chết, nhưng mà trong giây lát đó nàng cảm giác dưới chân trống rỗng, tiếp theo liền ngã xuống một cái sườn dốc, thuận theo sườn dốc lăn đi xuống. Còn chưa lăn đến đáy thì một tảng tuyết đọng rất lớn bên trên sụp xuống, trợt tới chỗ nàng đem nàng vùi lấp.

Mấy người áo đen xuống dưới định đem nàng đào ra, thỉnh thoảng thẳng tay hướng trong tuyết đâm một đao. Đang tìm kiếm, nơi không xa đột nhiên truyền tới một đạo tín hiệu, mấy người vội vàng chạy trở về ngôi miếu hoang.

Lúc cô bé kia gian nan bò từ trong tuyết ra thì đám người áo đen đã không còn bận tâm đến nơi này. Nàng ngồi ở trên mặt tuyết, trên người lạnh như là rơi vào băng động, nhưng mà còn có một thứso với đêm đông hắc ám này lạnh hơn, chính là lòng nàng.

Chết, chết hết. Cha của nàng, nương của nàng, đệ đệ của nàng, chết hết. Chết ở trước mặt nàng.

Hình ảnh thê thảm như thế, cả một đời nàng cũng sẽ không quên mất.

Nàng ngồi trên nền tuyết lạnh buốt, dùng tay ôm đầu gối, chôn mặt ở trên đùi, cúi đầu khóc nức nở.

Một người ăn bận như thợ săn đi qua nơi này, thấy được một tiểu cô nương mặc quần áo trắng ngồi khóc trên sườn dốc. Hắn có chút cảnh giác, định đi, nhưng sau khi đi được mấy bước lại nghe được tiếng khóc bi thương kia thì thật sự không nhẫn tâm, thế là lộn trở lại, xa xa nhìn cô nương kia, hắn hỏi, “Ngươi… Là quỷ ư?”

Tiểu cô nương khóc lắc lắc đầu.

~ Hết chương 70 ~

Ps: Chuyển bi thương (?) thành động lực, liên tù tì 3 chương nha ^o^

Advertisements

49 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 70

  1. tròn

    ôi, bác thợ săn đáng yêu quá=)))
    có là quỷ thật thì ngta cũng chả gật đầu đâu chú ạ :)))))
    truyện này cùng tác giả vs Sư gia pk Huyện lệnh thì phải, bạn nhỏ Trịnh TP luôn là nam phụ cute :3

    Reply
  2. Pandanus255

    Chắc là Tiểu Thất đang mơ rùi. Đến chừng nào hoàng thượng mới tra ra sự thật đây?

    Reply
  3. Võ Quỳnh Như

    Một lèo 3chương luôn… :v
    Cảm ơn chị nhiều lắm. Hi vọng chị lúc nào cũng giữ được tinh thần hăng hái như thế này.

    Reply
  4. shiziren

    Quá khứ của Điền Thất đau buồn nhỉ may mà tỷ ấy lớn lên không bị trả thù làm cho mờ mắt vẫn hoạt bát lanh lợi , đọc 3 chương quá là vui . Thanks nàng nha 🐤

    Reply
  5. trinhlinhlanlinh

    Vào nhìn thấy 3 chương mà sướng rơn cả người.
    Mỗi lần đọc mấy chương về thảm án nhà Điền Thất là lại thấy đau lòng ko chịu được, thích Như Ý bao nhiêu thì cũng tội em trai Điền Thất bấy nhiêu, haizzzz

    Reply
  6. Suthanhhoa

    Mấy chương trước thấy nhiều bạn comt rồi nên mình vô đây, được lâu lâu mới vào đọc một hơi mới biết bên Facebook Grey đã bị ai nặng lời điều gì đó. Thôi xóa cũng được, Fb vốn là nơi rất tạp nham. Bình thường mình dùng Fb dù chính hay phụ thì chủ yếu để nhận tin tức từ các trang nước ngoài cho tiện thôi, bản thân cũng ngại dùng.
    Nếu lập fanpage mình thấy để duy trì được vững mạnh thường sẽ có đội ngũ, ít hay nhiều cũng đủ để bảo vệ nhau và del thẳng cmt mang tính xúc phạm và khiêu khích. Một trang như vậy duy trì được cũng nhờ sự ủng hộ của độc giả, Grey làm một mình nên tiến độ được ít truyện, thêm vào đó là truyện của mình cũng kén độc giả (nhìn truyện biết dc chút ít tâm tính vậy đi ^^). Vì một vài lý do này nên nhà mình lượng độc giả thường xuyên theo dõi khá ít, ngoài ra chủ yếu là độc giả kha khá lớn tuổi thường bận công việc nữa, nên tương tác với trang của Grey không được nhiều.
    Khi xuất hiện comt khiêu khích nếu là những trang mạnh khác thì thường xuất hiện 2 kết quả: 1, comt bị xóa thẳng tay, chủ nhà lên tiếng cảnh cáo. 2, lực lượng độc giả đông thường xuyên theo dõi sẽ phát hiện ngay và giải quyết trước khi chủ nhà thấy nữa, bởi vậy có muốn khiêu khích thì trước hết cũng phải nghĩ lại xem sẵn sàng nhận nước miếng thiên hạ hay chưa. Về bản thân mình là người cực kỳ ít lên tiếng ở mạng xã hội, nhưng Grey hãy biết là nếu hôm đó mình đọc được cái comt kia chắc chắn mình sẽ trực tiếp trả lời cho bạn ấy nghe, để dù có học cao hay thấp thì cũng phải tập dần cái khẩu nghiệp là vừa.
    Mình hiểu cảm giác khi dốc sức làm điều gì mà bị xúc phạm. Ngày nhỏ mình dùng cả ngày để vẽ những bức tranh, dù xấu dù đẹp cũng là tranh của mình, một người hàng xóm cầm bút viết tục lên những bức tranh đó, mình rất tức giận, bay ra chửi thẳng và ít ra còn ghét cái người đó cho tới bây giờ dù người đó có chồng con rồi 😛 (thù dai lắm..).
    Làm mọi việc 1 mình rất áp lực, cứ thong thả nhé, cho nguôi cơn giận rồi tính tiếp. Comt hơi dài nhưng lâu lâu mới comt nên ráng nói cho hết. Chúc Grey khỏe mạnh và tiếp tục với những sở thích của mình.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Ta làm facebook chỉ để cập nhật thông tin, spoil truyện hoặc nói mấy thứ linh tinh bên lề ngôn tình. Cũng ko có muốn nổi tiếng hay có “fans” gì hết. Đã sống ôn hòa im re mà còn bị như thế nên ta thấy chán nản.

      Độc giả blog ta toàn cỡ 25 ~ 30 thôi nên điềm đạm chín chắn lắm, hơi sức đâu đi thị phi với mấy đứa trẻ trâu.

      Nghe nàng kể thấy phát sầu, ta với nàng giống nhau chỗ thù dai, ghim trong bụng lắm lắm, nhất là ta có ý thức cá nhân và lĩnh vực rất cao, đồ của ta ai mà động vào hoặc làm tổn thương nó ta đều phát điên lên được.

      Hồi trước ta đi thuê phòng ở, nguyên cái phòng chà bá 3tr có 1 mình ta ở, gánh tiền muốn chết luôn, ai cũng kêu ở ghép hoặc share thêm người, ta thà làm quần quật cày tiền chứ ko thể nào share không gian cá nhân của mình cho ai được. Thành ra những tài nguyên trong blog này của ta mà bị xúc phạm thì ta vô cùng chán nản và bức xúc.

      Hi vọng sẽ trụ được lâu ở đây.

      Cảm ơn nàng nha, Sứ Thanh Hoa. :*

      Reply
  7. EMILYQ

    thương quá, nhất là khúc thằng bé kêu tỷ tỷ chạy đi. đọc mà chảy nước mắt. chuyện năm xưa tiểu thất chứng kiến tận mắt như vậy cho nên không thể không báo thù. một mình tiểu thất chắc sẽ khó làm nên chuyện, mong là anh hành sau này sẽ giúp tiểu thất rửa được mối oan cho gia đình..
    cảm ơn cô vì 3 chương tù tì luôn.. càng về sau đọc càng thích. ^_^. tuần mới vui vẻ nha cô ≧◠◡◠≦✌

    Reply
  8. midori84

    trời cảm ơn bạn, bộ này mình đọc convert rồi mà ko nhịn được cứ ngóng chờ edit của bạn đọc được những câu mà coovert ko hiểu gì.

    Reply
  9. anan

    Đau lòng cho đièn thất quá . Cái cảnh cha mẹ và e chết trước mặt mình là nỗi ám ảnh tâm lý nặng nề đối với 1 đứa bé . Thảo nào điền thất có thể kiên cường quyết báo thù vậy.

    Reply
  10. huong minh

    Thanks nàng, vào lượn lờ theo thói quen mà được đọc liền tù tì thật là hạnh phúc quá đi ^^ Nàng vất vả rồi.
    Không ngờ quá khứ của Điền Thất lại thảm thiết đến vậy, còn gì khủng khiếp hơn là tận mắt nhìn thấy những ng thân yêu nhất của mình bị chém, bị giết như thế, trong khi bản thân thì lực bất tòng tâm. Chẳng biết nàng ấy đã trải qua những ngày tháng khó khăn đó như nào, chỉ biết vẫn lớn lên hoạt bát, thiện lương, vẫn khắc sâu mối thù ấy nhưng k bị hận thù làm cho mờ mắt, làm cho trở nên tàn nhẫn k từ thủ đoạn. Có lẽ đấy chính là điểm đáng yêu và đáng quý nhất của nàng ấy ^^
    mà bao giờ lão Hành mới biết được chân tướng thế nàng ^^

    Reply
      1. huong minh

        Oh no TT^TT tội nghiệp lão Hành, sống được biến thái đến mức nay cũng chẳng dễ dàng gì ^^
        Mà ta có cảm giác như truyện sắp hết ấy @@

  11. anan

    Kỳ quá nàng ơi , đọc chương này ta cmt ủng hộ nhf nàng mà sao tìm hoài không thấy phần cmt của mình . Không bít có bị chặn không nàng. Ta thích truyện của nàng edit nên không muốn vì lý do nào đó mà không được đọc nữa. Cố lên nha.

    Reply
  12. cuadetvxq

    em cám ơn chị nhiều lắm :(( thực sự mỗi lần chị edit chap mới e đều sung sướng rên hừ hừ luôn 😦

    Em thực sự rất thương Điền Thất 😦 mong là mọi chuyện sớm giải quyết để truyện kết thúc viên mãn ❤

    Reply
  13. sunmeo

    Cảm oen nàng đã edit truyện nhé .rất hay .
    Biết là k fải do tên Dunh hoạn quan gây ra , nhueng thật k ngờ là do tiên hoàng .
    Đang vui , cuối truyện sắp HE mà 2nhân vật còn bị ngược tơi bời 1trận thù hận .
    Nàng có thể nói trước phản ứng của thất với hành k ?
    Cảm ơn 🙂
    Ta Chúc nàng luôn vui vẻ hì

    Reply
  14. trabacha90

    quá khứ của Tiểu Thất thật đau lòng 😦 bình thường cứ thấy nàng hi hi ha ha, ko nghĩ lại che dấu một nỗi đau như vậy. Aizzz, lại thêm yêu quý và khâm phục Tiểu Thất thêm 1 chút rồi. Tks Xám Xám edit chap này rất hay nhá 🙂

    Reply
  15. dlvu

    hức :(( đọc đến đoanạn thằng bé bị giết dã man như thế mà đau lòng. Đúng là dã man, mong là thằng bé bằng 1 cách nào đó mà còn sống. mà người đi thi hành chắc là anh Phương gì đó quá, xong chắc gặp biến cố nên mất trí nhớ.

    Reply
  16. KK

    Chào Grey, làm quen với nhà nàng từ bộ TĐDN (nhưng đến giờ nàng vẫn chưa hoàn hic..) nàng còn nhớ k? Lâu lâu ta vẫn đáo qua ghé thăm nàng một tí chủ yếu là đọc mấy Review của nàng. Tình cờ đọc thử bộ này. Truyện hài và hay lắm, đọc mà cứ cười một mình. Đọc một lúc 70 chương (thất thập, gần giống tên nữ 9 !) ta mới com được, nàng đừng buồn nha .
    Cảm ơn nàng edit & chia sẽ truyện. Truyện mà có em trai nữ 9 là truyện gì vậy, nàng cho ta biết với, Một lần nữa cảm ơn nàng nhe.

    Reply
  17. lyndros

    Cảm ơn nàng Xám, không hiểu vì sao mà blog mình bị đứt follow, chờ hoài không thấy nàng update bèn mò vào blog coi, thấy quá trời post mới.
    Cảm ơn nàng x n lần nữa :3
    Chúc laptop sớm khỏi bệnh 🙂

    Reply
  18. Care

    Mấy bữa nay lên face hông thấy ad đâu, em cũng hông để ý tưởng ad nghỉ dưỡng, ai dè tự nhiên em phát hiện nick face của ad mất tiêu, làm em hết hồn tưởng đâu ad rửa tay gác kiếm. Hoảng quá phóng lên đây thấy ad ra liền tù tì 3 chương mới. Hu hu hổng biết đâu, ad chơi xấu!

    Reply
  19. hướng

    Nàng ui, ta mê truyện của nàng quá, có điều một số chương không có pass, không đọc được, buồn quá.

    Reply
  20. 1516112610

    Tức không chịu được. Muốn chửi bậy. Bọn lính như cc, tán tận lương tâm, bé gái cũng không tha, còn muốn làm trò đấy,bọn không ra gi. Hầy muons chửi bậy quá đi. Hự. Nhưng đây là trang truyenj nhà chị, không nên chửi bậy mất thẩm mĩ. Hự chửi trong lòng. Đọc đến đấy điên cả tiết. Một cô bé chỉ trong một lúc mà mất cả cha mẹ lần em trai. Tiểu Thất thật đáng thương mà T_T

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s